Vợ Cũ Quay Lại: Tổng Tài Biết Sai

Chương 378 :

    trước sau   
“Mẹxrym ơmdggi, cósowm phảzszyi mẹxrym nấzdoju mósowmn mìdbyinmvso trứdbying cànmvs chua mànmvs con thíbftach khôsjting?” Mũhdhbi củpqosa An An rấzdojt thíbftanh, mìdbyi vừbbqra đaybcưjfqfslfnc nấzdoju xong lànmvs cậrwsgu đaybcãdbyi lậrwsgp tứdbyic chạdmjay vànmvso.

“Đhhpyúslfnng vậrwsgy, cụbftac cưjfqfng.” An Đhhpyiềsyylm dịjzqqu dànmvsng véehkgo mũhdhbi An An, sau đaybcósowmnmvsy mìdbyi ra bànmvsn nósowmi, “Mau ăuwxnn đaybci con!”

“Cảzszym ơmdggn mẹxrym!” An An cưjfqfrwdii rạdmjang rỡtkmw rồarqbi vui vẻsisj ăuwxnn.

An Đhhpyiềsyylm hạdmjanh phúslfnc xoa đaybcuapau An An rồarqbi quay sang nhìdbyin Cốyghg Thiêmmnyn Tuấzdojn lúslfnc nànmvsy đaybcang ấzdojm ứdbyic nhìdbyin côsjti, giốyghgng nhưjfqfsjti vừbbqra lànmvsm ra chuyệdmjan gìdbyi đaybczvrsc átkmwc vớnmvsi anh vậrwsgy!

“Thôsjtii đaybcưjfqfslfnc rồarqbi đaybcưjfqfslfnc rồarqbi! Bâroogy giờrwdisjtii sẽcsih lấzdojy mìdbyi cho anh!” An Đhhpyiềsyylm phẩktnty tay, mỉrwsgm cưjfqfrwdii múslfnc thêmmnym mìdbyi đaybcycmrt bêmmnyn cạdmjanh An An.

Cốyghg Thiêmmnyn Tuấzdojn lúslfnc nànmvsy mớnmvsi hànmvsi lòpqosng ngồarqbi xuốyghgng, cầuapam đaybcũhdhba lêmmnyn nho nhãdbyi ăuwxnn mìdbyi.


Ba phúslfnt sau…

“An Đhhpyiềsyylm, anh muốyghgn ăuwxnn nữrmeoa.” Cốyghg Thiêmmnyn Tuấzdojn đaybcưjfqfa cátkmwi bátkmwt sạdmjach trơmdggn củpqosa mìdbyinh ra trưjfqfnmvsc mặycmrt An Đhhpyiềsyylm.

An Đhhpyiềsyylm kinh ngạdmjac nhìdbyin cátkmwi bátkmwt củpqosa Cốyghg Thiêmmnyn Tuấzdojn, cũhdhbng khôsjting biếrwsgt mộzvrst ngưjfqfrwdii ăuwxnn uốyghgng nho nhãdbyi nhưjfqf vậrwsgy sao cósowm thểcjay ăuwxnn sạdmjach trơmdggn bátkmwt mìdbyi chỉrwsg trong vòpqosng ba phúslfnt.

Nhưjfqfng kinh ngạdmjac thìdbyi kinh ngạdmjac, An Đhhpyiềsyylm vẫrwdin cứdbyislfnc thêmmnym mìdbyinmvso cho Cốyghg Thiêmmnyn Tuấzdojn.

Ba phúslfnt sau nữrmeoa…

“An Đhhpyiềsyylm, còpqosn mìdbyi khôsjting?” Cốyghg Thiêmmnyn Tuấzdojn hấzdojt cằpqosm chỉrwsgnmvso cátkmwi bátkmwt rỗslfnng lầuapan nữrmeoa củpqosa mìdbyinh rồarqbi nhìdbyin An Đhhpyiềsyylm.

An Đhhpyiềsyylm thởrwdinmvsi, lạdmjai bấzdojt lựmgoac múslfnc mìdbyi cho Cốyghg Thiêmmnyn Tuấzdojn.

Lạdmjai ba phúslfnt sau nữrmeoa…

An Đhhpyiềsyylm trợslfnn tròpqosn mắnmvst, kinh hãdbyii nhìdbyin vẻsisj mặycmrt ngâroogy thơmdggsjti sốyghg tộzvrsi củpqosa Cốyghg Thiêmmnyn Tuấzdojn mànmvsehkgt lêmmnyn: “Cốyghg Thiêmmnyn Tuấzdojn, anh đaybcbbqrng đaybcòpqosi thêmmnym nữrmeoa, hếrwsgt mìdbyi rồarqbi!”

“Rõmmnynmvsng anh thấzdojy còpqosn mộzvrst bátkmwt mànmvs. “ Cốyghg Thiêmmnyn Tuấzdojn tỏerwk vẻsisj bấzdojt lựmgoac nósowmi, ai bảzszyo đaybcâroogy lànmvs lầuapan đaybcuapau anh đaybcưjfqfslfnc ăuwxnn mìdbyi ngon nhưjfqf vậrwsgy?

“Mìdbyi đaybcósowmnmvs đaybccjay lạdmjai cho tôsjtii ăuwxnn đaybczdojy!” An Đhhpyiềsyylm lậrwsgp tứdbyic bảzszyo vệdmja phầuapan mìdbyi trong tay mìdbyinh.

“Thếrwsg thìdbyi chúslfnng ta ăuwxnn chung đaybci!”

“Khôsjting!” An Đhhpyiềsyylm kiêmmnyn quyếrwsgt lắnmvsc đaybcuapau.


An An nhìdbyin Cốyghg Thiêmmnyn Tuấzdojn đaybcang átkmwp sátkmwt vềsyyl phíbftaa An Đhhpyiềsyylm, vừbbqra ăuwxnn mìdbyi vừbbqra cưjfqfrwdii nắnmvsc nẻsisj.

Cuốyghgi cùxciqng, “cuộzvrsc chiếrwsgn giànmvsnh mìdbyi” kếrwsgt thúslfnc sau khi An Đhhpyiềsyylm bịjzqq buộzvrsc phảzszyi cùxciqng ăuwxnn chung bátkmwt mìdbyi vớnmvsi Cốyghg Thiêmmnyn Tuấzdojn.

An An ăuwxnn mìdbyi xong liềsyyln ngoan ngoãdbyin đaybci đaybcátkmwnh răuwxnng, sau đaybcósowm chạdmjay vànmvso phòpqosng ngủpqos, bỏerwk luôsjtin cảzszy việdmjac đaybcòpqosi An Đhhpyiềsyylm phảzszyi kểcjay chuyệdmjan cho mìdbyinh nghe nhưjfqf thưjfqfrwding lệdmja.

An An biếrwsgt, ởrwdi nhànmvs củpqosa cátkmwc bạdmjan họdmjac thìdbyi bốyghg mẹxrym luôsjtin ngủpqos chung vớnmvsi nhau, thếrwsgmmnyn cậrwsgu phảzszyi ngoan ngoãdbyin, nósowmi khôsjting chừbbqrng, chúslfn Cốyghg sẽcsih trởrwdi thànmvsnh bốyghg củpqosa cậrwsgu, ngủpqos chung vớnmvsi mẹxrym cậrwsgu cũhdhbng nêmmnyn!

An An ôsjtim giấzdojc mơmdgg đaybcxrymp ấzdojy mànmvs từbbqr từbbqr chìdbyim vànmvso giấzdojc ngủpqos, còpqosn Cốyghg Thiêmmnyn Tuấzdojn cũhdhbng khôsjting phụbftapqosng củpqosa An An, ngay khi An Đhhpyiềsyylm vừbbqra đaybcycmrt ngưjfqfrwdii nằpqosm xuốyghgng bồarqbn tắnmvsm thìdbyi anh liềsyyln mạdmjanh dạdmjan đaybcktnty cửpstda bưjfqfnmvsc vànmvso.

An Đhhpyiềsyylm đaybcang nằpqosm hưjfqfrwding thụbfta trong bồarqbn tắnmvsm, nghe tiếrwsgng mởrwdi cửpstda thìdbyi liềsyyln giậrwsgt mìdbyinh mởrwdi mắnmvst, trôsjting thấzdojy Cốyghg Thiêmmnyn Tuấzdojn đaybcang ngồarqbi trêmmnyn cátkmwi ghếrwsg đaybcycmrt trưjfqfnmvsc bồarqbn tắnmvsm.

“Sao anh lạdmjai vànmvso đaybcâroogy? Rõmmnynmvsng tôsjtii khósowma cửpstda rồarqbi mànmvs!” An Đhhpyiềsyylm giấzdoju mìdbyinh dưjfqfnmvsi bồarqbn, chỉrwsg đaybccjay lộzvrs đaybcuapau, tósowmc côsjtimdggi ưjfqfnmvst, díbftanh sátkmwt vànmvso xưjfqfơmdggng quai xanh, phầuapan trátkmwn do ngâroogm mìdbyinh dưjfqfnmvsi nưjfqfnmvsc nêmmnyn rấzdojt ẩktntm ưjfqfnmvst, đaybcerwkpstdng, đaybcôsjtii mắnmvst đaybcen long lanh lúslfnc nànmvsy đaybcang trừbbqrng trừbbqrng nhìdbyin Cốyghg Thiêmmnyn Tuấzdojn muốyghgn hỏerwki tộzvrsi.

“Anh cósowm chìdbyia khósowma.” Ájejrnh mắnmvst Cốyghg Thiêmmnyn Tuấzdojn nhìdbyin khắnmvsp mộzvrst lưjfqfslfnt cơmdgg thểcjay An Đhhpyiềsyylm mộzvrst cátkmwch khôsjting giấzdoju giếrwsgm, giốyghgng nhưjfqf đaybcang thưjfqfrwding thứdbyic mộzvrst tátkmwc phẩktntm nghệdmja thuậrwsgt vậrwsgy.

“Lưjfqfu manh!” An Đhhpyiềsyylm bấzdojt mãdbyin mắnmvsng chửpstdi, sau đaybcósowm nhìdbyin Cốyghg Thiêmmnyn Tuấzdojn lạdmjanh lùxciqng nósowmi, “Bâroogy giờrwdi anh vànmvso rồarqbi, cósowm phảzszyi nêmmnyn biếrwsgt đaybciềsyylu mộzvrst chúslfnt mànmvs lấzdojy gìdbyi đaybcósowm cho tôsjtii mang khôsjting?”

“Tấzdojt nhiêmmnyn.” Cốyghg Thiêmmnyn Tuấzdojn búslfnng ngósowmn tay rồarqbi cầuapam đaybcôsjtii déehkgp trong phòpqosng tắnmvsm lêmmnyn đaybcưjfqfa ra trưjfqfnmvsc mặycmrt An Đhhpyiềsyylm.

“Anh…” An Đhhpyiềsyylm cạdmjan lờrwdii nhìdbyin Cốyghg Thiêmmnyn Tuấzdojn, anh ta lànmvsm vậrwsgy lànmvs muốyghgn mìdbyinh cứdbyi thếrwsg khỏerwka thâroogn, chỉrwsg mang mỗslfni đaybcôsjtii déehkgp mànmvsjfqfnmvsc ra khỏerwki bồarqbn tắnmvsm sao?

pqosn Cốyghg Thiêmmnyn Tuấzdojn thìdbyi vẫrwdin cứdbyi thảzszyn nhiêmmnyn nhìdbyin An Đhhpyiềsyylm nósowmi: “Thìdbyi em bảzszyo anh lấzdojy gìdbyi đaybcósowm cho em mang mànmvs.”

“Ra ngoànmvsi!” An Đhhpyiềsyylm đaybcưjfqfa ngósowmn tay phẫrwdin nộzvrs chỉrwsg vềsyyl phíbftaa cửpstda.


Cốyghg Thiêmmnyn Tuấzdojn khẽcsihjfqfrwdii rồarqbi thong dong đaybcdbying dậrwsgy, nhưjfqfng anh khôsjting bưjfqfnmvsc ra cửpstda mànmvs lạdmjai tiếrwsgn sátkmwt đaybcếrwsgn bồarqbn tắnmvsm.

“Anh đaybcjzqqnh lànmvsm cátkmwi gìdbyi?” An Đhhpyiềsyylm vộzvrsi vànmvsng lấzdojy tay che ngựmgoac, ngồarqbi sátkmwt ra phíbftaa sau, nưjfqfnmvsc trong bồarqbn lậrwsgp tứdbyic ànmvso mộzvrst tiếrwsgng sátkmwnh ra ngoànmvsi.

“Lànmvsm gìdbyi ànmvs?” Cốyghg Thiêmmnyn Tuấzdojn khom ngưjfqfrwdii, đaybcưjfqfa átkmwnh mắnmvst đaybcen sâroogu thẳslfnm nhìdbyin An Đhhpyiềsyylm rồarqbi nhúslfnn vai nósowmi thậrwsgt, “Đhhpyưjfqfơmdggng nhiêmmnyn lànmvsnmvsm vớnmvsi em rồarqbi.”

An Đhhpyiềsyylm lậrwsgp tứdbyic đaybcerwk bừbbqrng mặycmrt, côsjti hỏerwki anh đaybcjzqqnh lànmvsm cátkmwi gìdbyi, vậrwsgy mànmvs anh lạdmjai vôsjti liêmmnym sỉrwsgnmvssowmi “cátkmwi gìdbyi” đaybcósowm chíbftanh lànmvssjti!

“Cốyghg Thiêmmnyn Tuấzdojn! Tôsjtii…”

An Đhhpyiềsyylm còpqosn chưjfqfa kịjzqqp nósowmi xong thìdbyi Cốyghg Thiêmmnyn Tuấzdojn đaybcãdbyi đaybcưjfqfa tay nhấzdojc ngưjfqfrwdii côsjti ra khỏerwki bồarqbn tắnmvsm.

bftatkmwch, tíbftatkmwch…

Phòpqosng tắnmvsm trànmvsn ngậrwsgp hơmdggi nưjfqfnmvsc, lúslfnc nànmvsy ngoànmvsi tiếrwsgng nưjfqfnmvsc nhỏerwk xuốyghgng ra thìdbyi chỉrwsgpqosn lạdmjai tiếrwsgng thởrwdi gấzdojp củpqosa hai ngưjfqfrwdii.

Bịjzqq đaybcôsjtii môsjtii vànmvs hai tay Cốyghg Thiêmmnyn Tuấzdojn átkmwp sátkmwt, tinh thầuapan vànmvsmdgg thểcjay An Đhhpyiềsyylm lúslfnc nànmvsy đaybcsyylu đaybcêmmnymmny.

“Cốyghg… Cốyghg Thiêmmnyn Tuấzdojn…” An Đhhpyiềsyylm vừbbqra thởrwdi hổsisjn hểcjayn vừbbqra gọdmjai têmmnyn Cốyghg Thiêmmnyn Tuấzdojn.

Từbbqr bồarqbn tắnmvsm đaybcếrwsgn ghếrwsg sofa, từbbqr ghếrwsg sofa đaybcếrwsgn phòpqosng ngủpqos, An Đhhpyiềsyylm cũhdhbng khôsjting biếrwsgt Cốyghg Thiêmmnyn Tuấzdojn lấzdojy đaybcâroogu ra nhiềsyylu sứdbyic lựmgoac nhưjfqf vậrwsgy, đaybcếrwsgn tậrwsgn khi côsjti đaybcãdbyimdggmdggnmvsng mànmvsng ngấzdojt đaybci rồarqbi mànmvs Cốyghg Thiêmmnyn Tuấzdojn dưjfqfrwding nhưjfqf vẫrwdin chưjfqfa thỏerwka mãdbyin.

tkmwng hôsjtim sau, An Đhhpyiềsyylm thứdbyic dậrwsgy trong tìdbyinh trạdmjang toànmvsn thâroogn đaybcau nhứdbyic, côsjti cốyghg gắnmvsng nhấzdojc châroogn, chốyghgng hai tay lêmmnyn giưjfqfrwding đaybccjay ngồarqbi dậrwsgy.

Đhhpyzvrst nhiêmmnyn cảzszym thấzdojy cósowm mộzvrst cảzszym giátkmwc lànmvs lạdmjarwdi ngósowmn tay, An Đhhpyiềsyylm quay đaybcuapau lạdmjai nhìdbyin, phátkmwt hiệdmjan thấzdojy trêmmnyn ngósowmn tay mìdbyinh khôsjting biếrwsgt từbbqrslfnc nànmvso đaybcãdbyisowm mộzvrst chiếrwsgc nhẫrwdin. Côsjti nhấzdojc tay lêmmnyn nhìdbyin kĩmunj, thấzdojy đaybcósowmnmvs chiếrwsgc nhẫrwdin mànmvssjtim qua Cốyghg Thiêmmnyn Tuấzdojn đaybcãdbyi tặycmrng cho côsjti nhưjfqfng bịjzqqsjti từbbqr chốyghgi.

An Đhhpyiềsyylm khẽcsihbftat mộzvrst hơmdggi thậrwsgt sâroogu, cũhdhbng biếrwsgt nêmmnyn lànmvsm gìdbyi, đaybcànmvsnh phảzszyi giởrwdi chăuwxnn lêmmnyn, bưjfqfnmvsc ra khỏerwki phòpqosng ngủpqos.

“Con chànmvso mẹxrym!” An An đaybcang ngồarqbi bêmmnyn bànmvsn, ngoan ngoãdbyin ăuwxnn trứdbying trátkmwng, “Chúslfn Cốyghg đaybcang lànmvsm nưjfqfnmvsc trátkmwi câroogy cho mẹxrym, látkmwt nữrmeoa sẽcsih ra.”

Quảzszy nhiêmmnyn, An An vừbbqra dứdbyit lờrwdii thìdbyi Cốyghg Thiêmmnyn Tuấzdojn đaybcãdbyijfqfng nưjfqfnmvsc trátkmwi câroogy từbbqr trong bếrwsgp ra.

“Em dậrwsgy rồarqbi ànmvs?” Cốyghg Thiêmmnyn Tuấzdojn đaybcycmrt nưjfqfnmvsc trátkmwi câroogy lêmmnyn bànmvsn rồarqbi ngẩktntng đaybcuapau nhìdbyin An Đhhpyiềsyylm.

tkmwng nay, Cốyghg Thiêmmnyn Tuấzdojn khôsjting mặycmrc đaybcarqbroogy mànmvs chỉrwsg mặycmrc mộzvrst bộzvrs đaybcarqbrwdi nhànmvsnmvsu trắnmvsng, mátkmwi tósowmc bìdbyinh thưjfqfrwding vuốyghgt keo lúslfnc nànmvsy cũhdhbng đaybccjaypqosa xòpqosa trưjfqfnmvsc trátkmwn, phủpqosmmnyn cảzszy châroogn mànmvsy, khiếrwsgn anh trôsjting cànmvsng đaybcxrymp trai lãdbying tửpstdmdggn.

Ájejrnh mắnmvst An Đhhpyiềsyylm bấzdojt giátkmwc lưjfqfnmvst trêmmnyn gưjfqfơmdggng mặycmrt rồarqbi đaybcếrwsgn cơmdgg thểcjay Cốyghg Thiêmmnyn Tuấzdojn, phảzszyi côsjting nhậrwsgn, thâroogn hìdbyinh củpqosa Cốyghg Thiêmmnyn Tuấzdojn quátkmw hoànmvsn hảzszyo, cho dùxciqnmvs mặycmrc cátkmwi gìdbyi thìdbyihdhbng đaybcsyylu nhưjfqf ngưjfqfrwdii mẫrwdiu, vai rộzvrsng eo thon, châroogn dànmvsi miêmmnyn man, nhìdbyin thếrwsgnmvso cũhdhbng thấzdojy đaybcxrymp.

“Đhhpyang nghĩmunjdbyi thếrwsg?” Cốyghg Thiêmmnyn Tuấzdojn trong lúslfnc An Đhhpyiềsyylm đaybcang thấzdojt thầuapan thìdbyi đaybcãdbyijfqfnmvsc đaybcếrwsgn trưjfqfnmvsc mặycmrt côsjti, rồarqbi rấzdojt tựmgoa nhiêmmnyn đaybcưjfqfa tay ra vuốyghgt tósowmc côsjti.

Cảzszym nhậrwsgn đaybcưjfqfslfnc sựmgoa dịjzqqu dànmvsng thưjfqfơmdggng yêmmnyu củpqosa Cốyghg Thiêmmnyn Tuấzdojn, An Đhhpyiềsyylm hơmdggi sữrmeong ngưjfqfrwdii, sau đaybcósowm vộzvrsi lùxciqi lạdmjai mộzvrst bưjfqfnmvsc, cúslfni đaybcuapau nhìdbyin viêmmnyn kim cưjfqfơmdggng trêmmnyn tay mìdbyinh rồarqbi kéehkgo tay Cốyghg Thiêmmnyn Tuấzdojn chạdmjay ra khỏerwki bếrwsgp.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.