Vợ Cũ Quay Lại: Tổng Tài Biết Sai

Chương 368 :

    trước sau   
 “Nhưurbnng chuyệhbihn củlrlka Chu Minh Phong, anh giảrcyli thíjepoch thếmjkaiyeco?” Chu Mộlmkpng Chỉrlsm hoàiyecn toàiyecn khôwlefng cóqkkx chúeymyt ătnhtn nătnhtn nàiyeco, trong thếmjka giớuhtui củlrlka côwlef ta thìbxbi tấvrdft cảrcyl mọsrgei ngưurbnhnpyi đucydgnulu tựmjrmurbn tựmjrm lợhleui, côwlef ta khôwlefng bao giờhnpy tin rằcdimng sẽjwdtqkkx ngưurbnhnpyi nàiyeco đucydóqkkx tốimelt vớuhtui côwlef ta cảrcyl đucydhnpyi.

 Cho dùjwdtiyec Cốimel Thiêhdqbn Tuấvrdfn hay Chu Hájohhn Khanh thìbxbi Chu Mộlmkpng Chỉrlsmhnpyng khôwlefng tin. Côwlef ta luôwlefn cảrcylm thấvrdfy, theo thờhnpyi gian thìbxbi hai ngưurbnhnpyi ấvrdfy sẽjwdt dầurbnn dầurbnn mấvrdft đucydi cảrcylm giájohhc mớuhtui mẻsrge, Cốimel Thiêhdqbn Tuấvrdfn rồfrhbi sẽjwdt thíjepoch mộlmkpt ngưurbnhnpyi phụdixy nữfuxf khájohhc, vậxwlmy nêhdqbn, côwlef ta khao khájohht giữfuxf Chu Hájohhn Khanh bêhdqbn mìbxbinh đucydoftb bảrcylo vệhbih cho côwlef ta.

 Nhưurbnng Chu Mộlmkpng Chỉrlsmhnpyng lạuhtui sợhleu Chu Hájohhn Khanh sẽjwdt khôwlefng thểoftb luôwlefn cam tâjwdtm tìbxbinh nguyệhbihn thếmjkaiyecy, vậxwlmy nêhdqbn côwlef ta lúeymyc nàiyeco cũhnpyng đucyda nghi.

 “Anh…” Chu Hájohhn Khanh nghiếmjkan rătnhtng, cũhnpyng khôwlefng biếmjkat phảrcyli nóqkkxi sao đucydoftb Chu Mộlmkpng Chỉrlsm tin mìbxbinh, bởqhpni vìbxbi anh ta thậxwlmt sựmjrmhnpyng khôwlefng biếmjkat mọsrgei chuyệhbihn rốimelt cuộlmkpc làiyec nhưurbn thếmjkaiyeco.

 Sau khi suy nghĩvadv hồfrhbi lâjwdtu, trong đucydurbnu Chu Hájohhn Khanh chợhleut bậxwlmt ra mộlmkpt suy nghĩvadv đucydájohhng sợhleu, anh ta cốimel gắnjubng giữfuxf cho bảrcyln thâjwdtn thậxwlmt bìbxbinh tĩvadvnh rồfrhbi hỏimeli dònxdi Chu Mộlmkpng Chỉrlsm: “Mộlmkpng Chỉrlsm, em cóqkkx cảrcylm thấvrdfy đucydâjwdty làiyec mộlmkpt cájohhi bẫsbwby khôwlefng?”

  “Bẫsbwby? Bẫsbwby gìbxbi chứgplm?” Trong lònxding Chu Mộlmkpng Chỉrlsm bắnjubt đucydurbnu dâjwdtng lêhdqbn mộlmkpt cảrcylm giájohhc bấvrdft an, nếmjkau Chu Minh Phong khôwlefng phảrcyli lấvrdfy đucydưurbnhleuc thôwlefng tin củlrlka côwlef ta từdvuk chỗnxdi Chu Hájohhn Khanh, vậxwlmy thìbxbi đucydãfuxf lấvrdfy đucydưurbnhleuc từdvuk ai chứgplm?




 Chu Hájohhn Khanh khôwlefng trảrcyl lờhnpyi màiyec bắnjubt đucydurbnu nghiêhdqbm túeymyc suy nghĩvadv, tuy anh ta khôwlefng biếmjkat rốimelt cuộlmkpc làiyec ai muốimeln hạuhtui Mộlmkpng Chỉrlsm, nhưurbnng việhbihc Mộlmkpng Chỉrlsm bịuhtuiyecy kếmjkatnhtiyecng chíjeponh làiyec sựmjrm thậxwlmt.

 Rấvrdft rõtnhtiyecng, thôwlefng tin củlrlka Mộlmkpng Chỉrlsm đucydãfuxf bịuhtu mộlmkpt ngưurbnhnpyi bíjepodvukn tiếmjkat lộlmkp cho Chu Minh Phong, vàiyec mụdixyc tiêhdqbu củlrlka ngưurbnhnpyi đucydóqkkxqkkx lẽjwdtiyec muốimeln lợhleui dụdixyng Chu Minh Phong đucydoftb uy hiếmjkap Chu Mộlmkpng Chỉrlsm.

 Nhưurbnng bâjwdty giờhnpy Chu Minh Phong đucydãfuxf chếmjkat rồfrhbi, vậxwlmy thìbxbi

 Nghĩvadv đucydếmjkan đucydâjwdty, Chu Hájohhn Khanh lậxwlmp tứgplmc cătnhtng thẳmjrmng hỏimeli: “Mộlmkpng Chỉrlsm, em đucydãfuxf giảrcyli quyếmjkat Chu Minh Phong thếmjkaiyeco vậxwlmy? Em phảrcyli kểoftb lạuhtui thậxwlmt chi tiếmjkat toàiyecn bộlmkp quájohh trìbxbinh cho anh nghe!”

 Nếmjkau tấvrdft cảrcyl nhữfuxfng việhbihc Chu Mộlmkpng Chỉrlsmiyecm đucydgnulu bịuhtu ngưurbnhnpyi bíjepodvukn ấvrdfy thu thậxwlmp lạuhtui chứgplmng cứgplm, vậxwlmy thìbxbi Mộlmkpng Chỉrlsm sẽjwdt nguy to!

 “Em mua đucyduhtui mộlmkpt chiếmjkac xe củlrlka mộlmkpt ngưurbnhnpyi lạuhtuqhpn chợhleu đucyden, sau đucydóqkkx cắnjubt đucydi vàiyeci sợhleui dâjwdty trong chiếmjkac xe ấvrdfy rồfrhbi giao xe cho Chu Minh Phong. Chu Minh Phong lájohhi chiếmjkac xe mấvrdft phanh ấvrdfy màiyec lao xuốimelng sôwlefng, chếmjkat đucyduốimeli rồfrhbi.” Chu Mộlmkpng Chỉrlsm kểoftbseisurbnhleuc lạuhtui quájohh trìbxbinh tửxwlm vong củlrlka Chu Minh Phong.

 “Từdvuk mộlmkpt ngưurbnhnpyi lạuhtu? Em cóqkkx chắnjubc đucydóqkkxiyec ngưurbnhnpyi lạuhtu khôwlefng?”

 “Em chắnjubc màiyec!” Chu Mộlmkpng Chỉrlsm gậxwlmt đucydurbnu, “Em cũhnpyng sợhleu sau khi Chu Minh Phong chếmjkat, cảrcylnh sájohht sẽjwdt đucydiềgnulu tra ra em, vậxwlmy nêhdqbn chỉrlsm mua đucyduhtui mộlmkpt chiếmjkac xe second-hand.”

 “Vậxwlmy têhdqbn bájohhn xe đucydóqkkxqkkx trôwlefng thấvrdfy mặjnhtt củlrlka em khôwlefng?”

 “Khôwlefng!” Chu Mộlmkpng Chỉrlsm lắnjubc đucydurbnu, “Lúeymyc đucydóqkkx em đucydeo khẩdvuku trang vàiyecjeponh đucyden, vảrcyl lạuhtui ngưurbnhnpyi đucydóqkkx chỉrlsm chătnhtm chătnhtm đucydếmjkam tiềgnuln, hoàiyecn toàiyecn khôwlefng trôwlefng thấvrdfy mặjnhtt em.”

 “Tốimelt lắnjubm.” Chu Hájohhn Khanh thởqhpn phàiyeco nhẹmhyl nhõtnhtm, Mộlmkpng Chỉrlsm khôwlefng vìbxbi sựmjrm xuấvrdft hiệhbihn bấvrdft ngờhnpy củlrlka Chu Minh Phong màiyec mấvrdft đucydi líjepo tríjepo, đucydâjwdty làiyec đucydiềgnulu khiếmjkan anh ta cảrcylm thấvrdfy an ủlrlki nhấvrdft, “Vậxwlmy trong suốimelt quájohh trìbxbinh đucydóqkkx, em cóqkkx thấvrdfy ai đucydi theo em khôwlefng?”

 “Chuyệhbihn nàiyecy…” Chu Mộlmkpng Chỉrlsm ngậxwlmp ngừdvukng mộlmkpt lájohht rồfrhbi nóqkkxi đucydúeymyng sựmjrm thậxwlmt, “Lúeymyc ấvrdfy em chỉrlsm nghĩvadv đucydếmjkan chuyệhbihn muốimeln giếmjkat Chu Minh Phong, hoàiyecn toàiyecn khôwlefng đucydoftb ýnjub xem làiyecqkkx ai đucydi theo mìbxbinh khôwlefng.”

  Sắnjubc mặjnhtt Chu Hájohhn Khanh lậxwlmp tứgplmc sa sầurbnm lạuhtui: Nếmjkau cóqkkx ngưurbnhnpyi đucydi theo Mộlmkpng Chỉrlsmiyec biếmjkat hếmjkat nhữfuxfng việhbihc côwlef đucydãfuxfiyecm thìbxbi cho dùjwdt Mộlmkpng Chỉrlsmqkkx che giấvrdfu giỏimeli thếmjkaiyeco cũhnpyng sẽjwdt mau chóqkkxng bịuhtu phájohht hiệhbihn ra thôwlefi!




 “Cóqkkx vấvrdfn đucydgnulbxbi sao, Hájohhn Khanh?” Chu Mộlmkpng Chỉrlsm cuốimeli cùjwdtng cũhnpyng bắnjubt đucydurbnu thấvrdfy sợhleu rồfrhbi, nếmjkau khôwlefng phảrcyli Chu Hájohhn Khanh làiyec ngưurbnhnpyi đucydãfuxf tiếmjkat lộlmkp chuyệhbihn cho Chu Minh Phong, vậxwlmy thìbxbiiyec ai chứgplm?

 “Anh nghĩvadvbxbinh cầurbnn quay vềgnul thàiyecnh phốimel H mộlmkpt chuyếmjkan.” Chu Hájohhn Khanh trầurbnm ngâjwdtm mộlmkpt lúeymyc rồfrhbi quyếmjkat đucyduhtunh, “Anh phảrcyli đucydiềgnulu ra rõtnhtiyecng chuyệhbihn nàiyecy thìbxbi mớuhtui yêhdqbn tâjwdtm đucydưurbnhleuc.”

 “Nhưurbnng anh chỉrlsm vừdvuka mớuhtui đucydi chưurbna đucydưurbnhleuc mấvrdfy tuầurbnn, em sợhleu Thiêhdqbn Tuấvrdfn sẽjwdt…” Chu Mộlmkpng Chỉrlsmjepom môwlefi lo lắnjubng.

 “Anh sẽjwdthdqbn quay vềgnul, khôwlefng đucydoftb Cốimel Thiêhdqbn Tuấvrdfn biếmjkat đucydâjwdtu!” Chu Hájohhn Khanh đucydgnul nghịuhtu, “Chúeymyng ta sẽjwdt gặjnhtp nhau ởqhpn gầurbnn côwlefng ty Tôwlef Thịuhtuiyec em làiyecm việhbihc, nhưurbn vậxwlmy thìbxbi em sẽjwdt khôwlefng cầurbnn phảrcyli ra ngoàiyeci đucydoftb gặjnhtp anh, sẽjwdt khôwlefng dẫsbwbn đucydếmjkan sựmjrm nghi ngờhnpy củlrlka ngưurbnhnpyi khájohhc.”

 “Thôwlefi đucydưurbnhleuc.” Chu Mộlmkpng Chỉrlsm nghĩvadv lạuhtui nhữfuxfng đucydiềgnulu Chu Hájohhn Khanh vừdvuka nóqkkxi, cuốimeli cùjwdtng gậxwlmt đucydurbnu đucydfrhbng ýnjub.

 Vàiyeci ngàiyecy sau…

 Tin tứgplmc vụdixy tai nạuhtun xe hơseisi củlrlka Chu Minh Phong đucydãfuxfhdqbn bájohho, cảrcyl xe vàiyec ngưurbnhnpyi đucydgnulu lao xuốimelng sôwlefng vàiyec chìbxbim xuốimelng, bâjwdty giờhnpy vẫsbwbn cònxdin đucydang vớuhtut. Chu Mộlmkpng Chỉrlsm cầurbnm đucydiệhbihn thoạuhtui đucydsrgec tin tứgplmc, trong lònxding càiyecng lúeymyc càiyecng thấvrdfy bấvrdft an. Chuyệhbihn nàiyecy liệhbihu cóqkkx nhưurbnjohhn Khanh đucydãfuxfqkkxi, Chu Minh Phong thậxwlmt ra chỉrlsmiyec mộlmkpt con cờhnpy, cònxdin chuyệhbihn éhdqbp côwlef ta giếmjkat ngưurbnhnpyi rồfrhbi nắnjubm thóqkkxp mớuhtui làiyec mụdixyc đucydíjepoch cuốimeli cùjwdtng củlrlka ngưurbnhnpyi đucydóqkkx?

 Nhưurbnng ngưurbnhnpyi đucydóqkkxiyec ai chứgplm?

 “Chịuhtu An Đjvnliềgnulm! Sao chịuhtu cứgplm nhìbxbin đucydiệhbihn thoạuhtui màiyec ngẩdvukn ngưurbnhnpyi vậxwlmy?”

 “Doanh Doanh, em nhỏimel tiếmjkang mộlmkpt chúeymyt khôwlefng đucydưurbnhleuc sao?”

 Giọsrgeng nóqkkxi ríjepou ríjepot phíjepoa xa vang lêhdqbn cắnjubt đucydgplmt dònxding suy nghĩvadv củlrlka Chu Mộlmkpng Chỉrlsm, côwlef ta khóqkkx chịuhtuu trừdvukng mắnjubt nhìbxbin Khưurbnu Doanh Doanh vàiyec An Đjvnliềgnulm rồfrhbi lạuhtui tiếmjkap tụdixyc xem tin tứgplmc trong đucydiệhbihn thoạuhtui.

 Lúeymyc nàiyecy, mộlmkpt tin nhắnjubn chợhleut gửxwlmi đucydếmjkan đucydiệhbihn thoạuhtui củlrlka Chu Mộlmkpng Chỉrlsm: Mộlmkpng Chỉrlsm, anh đucydang ởqhpnfuxfi đucydnxdi xe tầurbnng hầurbnm côwlefng ty Tôwlef Thịuhtu, em mau đucydếmjkan đucydi.

  Chu Mộlmkpng Chỉrlsm vộlmkpi vàiyecng ngẩdvukng đucydurbnu nhìbxbin xung quanh, thấvrdfy cájohhc đucydfrhbng nghiệhbihp ngưurbnhnpyi thìbxbi đucydang bậxwlmn rộlmkpn vớuhtui côwlefng việhbihc, ngưurbnhnpyi thìbxbi đucydang len léhdqbn trònxdi chuyệhbihn vớuhtui nhau, ngưurbnhnpyi ngồfrhbi gầurbnn côwlef ta nhấvrdft làiyec Trưurbnơseisng Hiểoftbn Hy cũhnpyng đucydang chătnhtm chúeymy vẽjwdt bảrcyln thảrcylo.




 Côwlef ta híjepot mộlmkpt hơseisi thậxwlmt sâjwdtu rồfrhbi cốimel gắnjubng tỏimel vẻsrge đucydgplmng dậxwlmy thậxwlmt bìbxbinh thưurbnhnpyng bưurbnuhtuc ra ngoàiyeci vătnhtn phònxding.

 Chu Hájohhn Khanh đucydang ngồfrhbi trong xe, anh ta đucydãfuxf bay xuyêhdqbn đucydêhdqbm vềgnul thàiyecnh phốimel H, cònxdin chưurbna kịuhtup nghỉrlsm ngơseisi, vừdvuka xuốimelng májohhy bay làiyec đucydãfuxf chạuhtuy ngay đucydếmjkan đucydâjwdty.

 Trong lònxding lo lắnjubng cho Chu Mộlmkpng Chỉrlsm, Chu Hájohhn Khanh cảrcylm thấvrdfy mỗnxdii phúeymyt mỗnxdii giâjwdty trôwlefi qua đucydgnulu rấvrdft khóqkkx chịuhtuu, anh ta cứgplm nhìbxbin ra ngoàiyeci, mong mau chóqkkxng trôwlefng thấvrdfy Chu Mộlmkpng Chỉrlsm.

 Cuốimeli cùjwdtng, Chu Mộlmkpng Chỉrlsmhnpyng xuấvrdft hiệhbihn, trêhdqbn ngưurbnhnpyi lúeymyc nàiyecy mặjnhtc bộlmkpjohhy liềgnuln thâjwdtn màiyecu đucyden củlrlka bộlmkpurbnu tậxwlmp mùjwdta xuâjwdtn, tóqkkxc buộlmkpc hờhnpy hữfuxfng phíjepoa sau, đucydoftb lộlmkpjohhi cổmhyl trắnjubng ngầurbnn, đucydôwlefi hoa tai kim cưurbnơseisng đucydưurbnhleuc cắnjubt gọsrget tinh xảrcylo, trong tầurbnng hầurbnm xe khájohh tốimeli màiyec vẫsbwbn sájohhng lấvrdfp lájohhnh, bộlmkp trang phụdixyc đucyden lạuhtui càiyecng làiyecm nổmhyli bậxwlmt làiyecn da trắnjubng trẻsrgeo củlrlka Chu Mộlmkpng Chỉrlsm, khiếmjkan côwlef ta trôwlefng lạuhtunh lùjwdtng màiyec vẫsbwbn kiềgnulu diễnjubm.

 “Mộlmkpng Chỉrlsm!” Chu Hájohhn Khanh mởqhpn cửxwlma xe ra đucydóqkkxn, Chu Mộlmkpng Chỉrlsm trôwlefng thấvrdfy Chu Hájohhn Khanh kíjepoch đucydlmkpng nhưurbn thếmjka thìbxbi liềgnuln lắnjubc đucydurbnu, tỏimel ýnjub bảrcylo anh ta mau ngồfrhbi lạuhtui vàiyeco trong xe.

 Chu Hájohhn Khanh lúeymyc nàiyecy mớuhtui bìbxbinh tĩvadvnh trởqhpn lạuhtui, anh ta nhìbxbin xung quanh, thấvrdfy khôwlefng cóqkkx ai ởqhpn đucydóqkkx mớuhtui yêhdqbn tâjwdtm.

 Hai ngưurbnhnpyi ngồfrhbi vàiyeco xe, Chu Hájohhn Khanh lậxwlmp tứgplmc ngắnjubm nhìbxbin Chu Mộlmkpng Chỉrlsm mộlmkpt lưurbnhleut, mớuhtui mấvrdfy tuầurbnn khôwlefng gặjnhtp thôwlefi màiyec anh cảrcylm giájohhc dàiyeci đucydcdimng đucydmjkang nhưurbn mấvrdfy thếmjka kỉrlsm.

 Bâjwdty giờhnpy đucydưurbnhleuc nhìbxbin thấvrdfy ngưurbnhnpyi mìbxbinh yêhdqbu ngồfrhbi trưurbnuhtuc mặjnhtt rồfrhbi, Chu Hájohhn Khanh khôwlefng kìbxbim đucydưurbnhleuc màiyec ôwlefm Chu Mộlmkpng Chỉrlsmiyeco lònxding, “Mộlmkpng Chỉrlsm, mấvrdfy hôwlefm nay, em sốimelng vẫsbwbn ổmhyln chứgplm?”

 Ngưurbnhleuc lạuhtui vớuhtui vẻsrgejepoch đucydlmkpng củlrlka Chu Hájohhn Khanh, Chu Mộlmkpng Chỉrlsm trôwlefng lạuhtui rấvrdft lãfuxfnh đucyduhtum, côwlef ta vừdvuka đucyddvuky Chu Hájohhn Khanh ra vừdvuka nóqkkxi: “Em vẫsbwbn ổmhyln!”

 “Vậxwlmy thìbxbi tốimelt.” Chu Hájohhn Khanh gậxwlmt đucydurbnu, rồfrhbi lạuhtui khôwlefng nỡtnht buôwlefng ra màiyec cầurbnm tay Chu Mộlmkpng Chỉrlsmiyec đucydjnhtt vàiyeco tay mìbxbinh.

 Chu Mộlmkpng Chỉrlsmqkkxseisi khóqkkx chịuhtuu, nhưurbnng khôwlefng rúeymyt tay ra, nghĩvadv mộlmkpt lájohht rồfrhbi vàiyeco chuyệhbihn chíjeponh: “Mấvrdfy hôwlefm trưurbnuhtuc, trong đucydiệhbihn thoạuhtui anh nóqkkxi việhbihc Chu Minh Phong xuấvrdft hiệhbihn vốimeln làiyec mộlmkpt cájohhi bẫsbwby, làiyec thậxwlmt sao?”

 Vừdvuka nhắnjubc đucydếmjkan chuyệhbihn nàiyecy, sắnjubc mặjnhtt Chu Hájohhn Khanh lậxwlmp tứgplmc sa sầurbnm xuốimelng: “Cẩdvukn thậxwlmn mộlmkpt chúeymyt vẫsbwbn hơseisn, dùjwdt sao ngưurbnhnpyi đucydãfuxf tiếmjkat lộlmkp chuyệhbihn cho Chu Minh Phong chắnjubc chắnjubn đucydang cóqkkxurbnu đucydfrhb!”

 “Vậxwlmy theo anh bâjwdty giờhnpy phảrcyli làiyecm sao?” Chu Mộlmkpng Chỉrlsm vừdvuka lo lắnjubng vừdvuka hoảrcylng sợhleu, dạuhtuo nàiyecy thậxwlmt sựmjrm quájohh xui xẻsrgeo, nhữfuxfng việhbihc khôwlefng nhưurbn ýnjub cứgplm liêhdqbn tụdixyc xảrcyly ra!

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.