Vợ Cũ Quay Lại: Tổng Tài Biết Sai

Chương 348 :

    trước sau   
Lầcnhqn nàopwio cũjqying nhưtwkl vậrnaoy!

gxrkn giậrnaon củnjfga An Đcvdfiềoiahm khôyoipng vìdvir nụttthyoipn củnjfga Cốdiee Thiêsfmen Tuấdmbzn màopwi tan biếyajjn, mỗgxxdi lầcnhqn An Đcvdfiềoiahm tủnjfgi thâttthn, Cốdiee Thiêsfmen Tuấdmbzn khôyoipng nóbnfvi gìdvir cảclse, cũjqying khôyoipng giảclsei thífmgdch, màopwi chỉtgorttthng sứnjfgc chặgxxdn miệzrryng mìdvirnh lạikvki nhưtwkl vậrnaoy!

An Đcvdfiềoiahm cảclsem thấdmbzy mìdvirnh khôyoipng thểfoff cứnjfg khôyoipng rõuuiuopwing vớcnhqi Cốdiee Thiêsfmen Tuấdmbzn nhưtwkl vậrnaoy, mìdvirnh nhưtwkl vậrnaoy thậrnaot rấdmbzt bi thưtwklơgxrkng! Côyoip muốdieen cắacmft đcbfgnjfgt hoàopwin toàopwin vớcnhqi Cốdiee Thiêsfmen Tuấdmbzn!

twklnjfgi củnjfga Cốdiee Thiêsfmen Tuấdmbzn vẫopwin cứnjfg tấdmbzn côyoipng An Đcvdfiềoiahm, An Đcvdfiềoiahm vừxnwsa néwjww ra vừxnwsa dùttthng răriyong cắacmfn vàopwio.

fpibc nàopwiy, mộefmbt mùttthi tanh củnjfga márnaou tràopwin ngậrnaop trong miệzrryng củnjfga An Đcvdfiềoiahm.

Cốdiee Thiêsfmen Tuấdmbzn dừxnwsng lạikvki rồppsdi từxnws từxnws buôyoipng An Đcvdfiềoiahm ra


“Cốdiee Thiêsfmen Tuấdmbzn, tôyoipi nóbnfvi anh biếyajjt, tôyoipi...”

“Sẽttth khôyoipng lâttthu đcbfgâttthu.” Cốdiee Thiêsfmen Tuấdmbzn ngắacmft lờyoipi An Đcvdfiềoiahm, nhìdvirn côyoip chằgxrkm chằgxrkm, giọikvkng hơgxrki khàopwin, “An Đcvdfiềoiahm, sẽttth khôyoipng lâttthu nữrnaoa đcbfgâttthu, anh sẽttthbnfvi hếyajjt tấdmbzt cảclse mọikvki chuyệzrryn cho em biếyajjt, nhưtwklng trưtwklcnhqc đcbfgóbnfv, em phảclsei ngoan nhéwjww?”

“Anh đcbfgang nóbnfvi gìdvir vậrnaoy?” An Đcvdfiềoiahm khôyoipng hiểfoffu vẻikvk mặgxxdt quyếyajjt đcbfgrnaon củnjfga Cốdiee Thiêsfmen Tuấdmbzn.

“Đcvdffmgdi anh.” Cốdiee Thiêsfmen Tuấdmbzn hôyoipn nhẹhpzosfmen trárnaon củnjfga An Đcvdfiềoiahm rồppsdi quay ngưtwklyoipi đcbfgi.

An Đcvdfiềoiahm đcbfgnjfgng tạikvki chỗgxxd, ngớcnhq ngưtwklyoipi ra nhìdvirn bóbnfvng hìdvirnh củnjfga Cốdiee Thiêsfmen Tuấdmbzn, khôyoipng hiểfoffu lờyoipi nóbnfvi củnjfga Cốdiee Thiêsfmen Tuấdmbzn cóbnfv ýkwgq nghĩtgora gìdvir. Nhưtwklng trong lòhpzong côyoip bỗgxxdng dưtwklng rấdmbzt bìdvirnh yêsfmen, giốdieeng nhưtwkl con chim bay lạikvkc đcbfgàopwin tìdvirm đcbfgưtwklfmgdc đcbfgưtwklyoipng vềoiah nhàopwi vậrnaoy.

An Đcvdfiềoiahm khôyoipng hiểfoffu tạikvki sao mìdvirnh lạikvki cóbnfv cảclsem giárnaoc nhưtwkl vậrnaoy, côyoip đcbfggxxdt tay lêsfmen ngựcbfgc, ngồppsdi trêsfmen sofa trầcnhqm tưtwkl

Sau khi Cốdiee Thiêsfmen Tuấdmbzn ra khỏmahfi phòhpzong nghỉtgor củnjfga An Đcvdfiềoiahm thìdvirdvirm Chu Mộefmbng Chỉtgor.

Đcvdfnjfgng ởgxxd cửjqyia phòhpzong nghỉtgor sang trọikvkng, Cốdiee Thiêsfmen Tuấdmbzn hífmgdt thởgxxdttthu rồppsdi mớcnhqi đcbfgppsdy cửjqyia vàopwio.

Chu Mộefmbng Chỉtgor vốdieen dĩtgor ngồppsdi nghỉtgor trong phòhpzong, lo lắacmfng bấdmbzt an, ngoàopwii ngạikvkc nhiêsfmen vớcnhqi khảclseriyong ứnjfgng biếyajjn củnjfga An Đcvdfiềoiahm ra thìdvir Chu Mộefmbng Chỉtgor chỉtgorhpzon lạikvki sựcbfg sợfmgdwqtki.

yoip ta khôyoipng biếyajjt mìdvirnh nêsfmen giảclsei thífmgdch mọikvki chuyệzrryn vừxnwsa xảclsey ra nhưtwkl thếyajjopwio, càopwing sợfmgd An Đcvdfiềoiahm nóbnfvi hếyajjt mọikvki chuyệzrryn vừxnwsa nãwqtky ra. Đcvdfưtwklơgxrkng nhiêsfmen, côyoip ta sợfmgd nhấdmbzt hìdvirnh tưtwklfmgdng mìdvirnh bịoiah sụttthp đcbfgacmf trong lòhpzong củnjfga Cốdiee Thiêsfmen Tuấdmbzn.

Khi Cốdiee Thiêsfmen Tuấdmbzn đcbfgppsdy cửjqyia vàopwio, Chu Mộefmbng Chỉtgor giậrnaot cảclsedvirnh, bìdvirnh tĩtgornh lạikvki mộefmbt chúfpibt mớcnhqi đcbfgnjfgng lêsfmen, nhìdvirn Cốdiee Thiêsfmen Tuấdmbzn vộefmbi hỏmahfi: “Thiêsfmen Tuấdmbzn, An Đcvdfiềoiahm đcbfgóbnfv đcbfgãwqtkbnfvi gìdvir rồppsdi?”

Cốdiee Thiêsfmen Tuấdmbzn khôyoipng nóbnfvi gìdvir cảclse, chỉtgor nhìdvirn chằgxrkm chằgxrkm Chu Mộefmbng Chỉtgor, anh thựcbfgc sựcbfg khôyoipng muốdieen nhìdvirn thấdmbzy ngưtwklyoipi phụttth nữrnao trưtwklcnhqc mặgxxdt nàopwiy, tuy nhiêsfmen nghĩtgor đcbfgếyajjn kếyajj hoạikvkch tiếyajjp theo, Cốdiee Thiêsfmen Tuấdmbzn câttthn nhắacmfc rồppsdi nóbnfvi: “An Đcvdfiềoiahm khôyoipng nóbnfvi gìdvir cảclse.”

Chu Mộefmbng Chỉtgorsfmen tâttthm thởgxxd phàopwio nhẹhpzo nhõuuium, chỉtgor cầcnhqn An Đcvdfiềoiahm khôyoipng nóbnfvi thìdvir ífmgdt ra mìdvirnh còhpzon cơgxrk hộefmbi giữrnao lạikvki hìdvirnh tưtwklfmgdng, hy vọikvkng côyoip ta sẽttth biếyajjt đcbfgiềoiahu nhưtwkl thếyajj suốdieet!


“Vâttthng, vậrnaoy thìdvir tốdieet.” Chu Mộefmbng Chỉtgor thảclse lỏmahfng ngưtwklyoipi bấdmbzt giárnaoc nóbnfvi.

Đcvdfefmbt nhiêsfmen ýkwgq thứnjfgc đcbfgưtwklfmgdc câttthu nóbnfvi nàopwiy củnjfga mìdvirnh cóbnfv cảclsem giárnaoc chộefmbt dạikvk, Chu Mộefmbng Chỉtgor vộefmbi giảclsei thífmgdch: “Ýbxmn củnjfga em làopwi, chuyệzrryn xảclsey ra vừxnwsa nãwqtky chỉtgoropwi hiểfoffu lầcnhqm thôyoipi, An Đcvdfiềoiahm khôyoipng nóbnfvi chắacmfc cũjqying nghĩtgor nhưtwkl em vậrnaoy”

Trong lòhpzong Cốdiee Thiêsfmen Tuấdmbzn cưtwklyoipi lạikvknh mộefmbt tiếyajjng, sau đcbfgóbnfvbnfvi: “Mộefmbng Chỉtgor, nếyajju em khôyoipng muốdieen nhắacmfc đcbfgếyajjn chuyệzrryn vừxnwsa xảclsey ra lúfpibc nãwqtky thìdvir anh cũjqying khôyoipng éwjwwp em. Chỉtgoropwi, em vẫopwin còhpzon muốdieen làopwim việzrryc ởgxxd đcbfgâttthy chứnjfg? Nếyajju em khôyoipng thífmgdch côyoipng việzrryc nàopwiy thìdvir đcbfgxnwsng miễbsivn cưtwklnjfgng bảclsen thâttthn.”

“Thífmgdch! Đcvdfưtwklơgxrkng nhiêsfmen làopwi thífmgdch!” Chu Mộefmbng Chỉtgor vộefmbi gậrnaot đcbfgcnhqu, nếyajju vừxnwsa xảclsey ra sựcbfg cốdieeopwidvirnh đcbfgãwqtk bỏmahf đcbfgi, cóbnfv phảclsei làopwi chộefmbt dạikvk lắacmfm khôyoipng?

Trưtwklcnhqc đcbfgâttthy côyoip ta quárnao xem thưtwklyoipng An Đcvdfiềoiahm rồppsdi, nhưtwklng bâttthy giờyoipyoip ta phảclsei lêsfmen kếyajj hoạikvkch cho thậrnaot kỹtgortwklnjfgng, đcbfgfoff giảclsei quyếyajjt triệzrryt đcbfgfoff An Đcvdfiềoiahm!

“Chuyệzrryn qua rồppsdi hãwqtky đcbfgfoffbnfv qua đcbfgi, em cũjqying khôyoipng so đcbfgo vớcnhqi An Đcvdfiềoiahm. Thiêsfmen Tuấdmbzn anh đcbfgxnwsng hỏmahfi nữrnaoa đcbfgưtwklfmgdc khôyoipng?” Chu Mộefmbng Chỉtgortwklcnhqc vềoiah trưtwklcnhqc nắacmfm lấdmbzy tay củnjfga Cốdiee Thiêsfmen Tuấdmbzn, tuy côyoip ta khôyoipng nóbnfvi cụttth thểfoff xảclsey ra chuyệzrryn gìdvir, nhưtwklng trong lờyoipi nóbnfvi vẫopwin gárnaon hếyajjt tộefmbi lỗgxxdi cho An Đcvdfiềoiahm.

“Đcvdfưtwklfmgdc rồppsdi.” Cốdiee Thiêsfmen Tuấdmbzn gậrnaot đcbfgcnhqu, anh vẫopwin còhpzon việzrryc quan trọikvkng, thựcbfgc sựcbfg khôyoipng muốdieen vìdvir chuyệzrryn nhỏmahf nhặgxxdt nàopwiy màopwittthy dưtwkla vớcnhqi Chu Mộefmbng Chỉtgor, “Hôyoipm nay em gặgxxdp phảclsei chuyệzrryn nhưtwkl vậrnaoy thìdvir đcbfgxnwsng làopwim nữrnaoa, côyoipng ty anh vẫopwin còhpzon cóbnfv việzrryc, nhờyoip Susan đcbfgưtwkla em vềoiah nhàopwi nhéwjww!”

“Đcvdfưtwklfmgdc, Thiêsfmen Tuấdmbzn, anh đcbfgếyajjn côyoipng ty làopwim việzrryc đcbfgi, em gâttthy rắacmfc rốdieei cho anh rồppsdi.” Chu Mộefmbng Chỉtgorfpibi đcbfgcnhqu, tỏmahf vẻikvk tộefmbi nghiệzrryp nóbnfvi.

Cốdiee Thiêsfmen Tuấdmbzn kìdvirm néwjwwn sựcbfg chárnaon ghéwjwwt rồppsdi nóbnfvi: “Em đcbfgxnwsng nghĩtgor nhiềoiahu.”

Sau đcbfgóbnfv đcbfgi ra khỏmahfi phòhpzong nghỉtgor, anh dặgxxdn Susan đcbfgưtwkla Chu Mộefmbng Chỉtgor vềoiah biệzrryt thựcbfg rồppsdi mộefmbt mìdvirnh mìdvirnh lárnaoi xe đcbfgếyajjn côyoipng ty.

Chu Mộefmbng Chỉtgor ngồppsdi trêsfmen xe léwjwwn léwjwwn nhìdvirn trộefmbm Susan đcbfgang lárnaoi xe, sau đcbfgóbnfv lấdmbzy đcbfgiệzrryn thoạikvki ra gửjqyii tin nhắacmfn cho Chu Hárnaon Khanh: Hárnaon Khanh, em khôyoipng sốdieeng nổacmfi nữrnaoa rồppsdi! Mau chóbnfvng vềoiah biệzrryt thựcbfg!

Khi Chu Mộefmbng Chỉtgor gửjqyii tin nhắacmfn cho Chu Hárnaon Khanh làopwifpibc Chu Hárnaon Khanh đcbfgang bựcbfgc dọikvkc nhắacmfm mắacmft nghỉtgor ngơgxrki trêsfmen ghếyajj da.

Hai cấdmbzp dưtwklcnhqi đcbfgnjfgng trưtwklcnhqc bàopwin làopwim việzrryc củnjfga Chu Hárnaon Khanh cũjqying sợfmgd đcbfgếyajjn run ngưtwklyoipi.


Mộefmbt lúfpibc sau, mộefmbt cấdmbzp dưtwklcnhqi rụtttht rèovhfbnfvi vớcnhqi Chu Hárnaon Khanh: “Sếyajjp àopwi, việzrryc nàopwiy kỳfmgd lạikvk quárnao, rõuuiuopwing khôyoipng cóbnfvgxrk suấdmbzt gìdvir cảclse, nhưtwklng...”

“Câttthm miệzrryng!” Chu Hárnaon Khanh trừxnwsng mắacmft lêsfmen, cầcnhqm xếyajjp tàopwii liệzrryu trêsfmen bàopwin quẳhkqvng vàopwio hai ngưtwklyoipi ởgxxd phífmgda trưtwklcnhqc bàopwin.

Hai ngưtwklyoipi đcbfgóbnfv vộefmbi im lặgxxdng, nhắacmfm mắacmft lạikvki đcbfgfoff mặgxxdc xấdmbzp tàopwii liệzrryu bịoiah quẳhkqvng vàopwio ngưtwklyoipi.

“Khốdieen kiếyajjp!” Chu Hárnaon Khanh tứnjfgc đcbfgsfmen lêsfmen, “Tôyoipi dựcbfga vàopwio côyoipng trìdvirnh nàopwiy đcbfgfoffttth đcbfgacmfp lạikvki sơgxrk suấdmbzt củnjfga nhữrnaong ngàopwiy thárnaong trưtwklcnhqc đcbfgóbnfv, đcbfgfoff Cốdiee tổacmfng yêsfmen tâttthm, nàopwio ngờyoiprnaoc ngưtwklyoipi lạikvki gâttthy thêsfmem rắacmfc rốdieei cho tôyoipi!”

“Chúfpibng tôyoipi cũjqying đcbfgâttthu muốdieen xảclsey ra chuyệzrryn nhưtwkl vậrnaoy! Khôyoipng ăriyon hoa hồppsdng, cẩppsdn thậrnaon tậrnaon tụttthy, khôyoipng ngờyoip nguyêsfmen liệzrryu lạikvki làopwiopwing lõuuium! Sếyajjp àopwi, chúfpibng tôyoipi thựcbfgc sựcbfg khôyoipng biếyajjt việzrryc nàopwiy làopwi thếyajjopwio cảclse!” Mộefmbt giọikvkng nóbnfvi đcbfgcnhqy uấdmbzt ứnjfgc.

Ngưtwklyoipi còhpzon lạikvki phụttth họikvka theo: “Đcvdfúfpibng vậrnaoy, sếyajjp àopwi, kỳfmgd lạikvk quárnao, hay làopwibnfv ngưtwklyoipi cốdieedvirnh chơgxrki chúfpibng ta khôyoipng?”

Nghe cấdmbzp dưtwklcnhqi nóbnfvi vậrnaoy, Chu Hárnaon Khanh sữrnaong sờyoip: Đcvdfúfpibng rồppsdi, nhữrnaong việzrryc gầcnhqn đcbfgâttthy xảclsey ra tớcnhqi tấdmbzp, việzrryc gìdvirjqying nhằgxrkm vàopwio anh, anh phảclsei đcbfgiềoiahu tra xem thếyajjopwio!

Chífmgdnh làopwifpibc Chu Hárnaon Khanh đcbfgang trầcnhqm tưtwkl suy nghĩtgor thìdvir tiếyajjng bárnaoo tin nhắacmfn ngắacmft quãwqtkng suy nghĩtgor củnjfga anh.

Chu Hárnaon Khanh cầcnhqm đcbfgiệzrryn thoạikvki lêsfmen, khi thấdmbzy tin nhắacmfn củnjfga Chu Mộefmbng Chỉtgor, anh đcbfgefmbt nhiêsfmen đcbfgnjfgng dậrnaoy.

Thấdmbzy biểfoffu hiệzrryn kífmgdch đcbfgefmbng củnjfga Chu Hárnaon Khanh, hai cấdmbzp dưtwklcnhqi giậrnaot mìdvirnh, còhpzon tưtwklgxxdng xảclsey ra chuyệzrryn gìdvir to tárnaot!

“Tôyoipi cóbnfv việzrryc rồppsdi, hai anh vềoiah trưtwklcnhqc đcbfgi!” Chu Hárnaon Khanh đcbfgfoff đcbfgiệzrryn thoạikvki vàopwio túfpibi rồppsdi lạikvki mặgxxdc bộefmb vest vàopwio.

“Nhưtwklng, sếyajjp àopwi, chuyệzrryn trưtwklcnhqc mắacmft quan trọikvkng nhưtwkl vậrnaoy, anh khôyoipng tranh thủnjfg thờyoipi gian làopwim thìdvir...”

“Tôyoipi làopwim việzrryc cầcnhqn anh dạikvky sao?” Chu Hárnaon Khanh mặgxxdc xong đcbfgppsd vest, lạikvknh lùttthng nhìdvirn cấdmbzp dưtwklcnhqi mộefmbt cárnaoi.

“Dạikvk.” Cấdmbzp dưtwklcnhqi củnjfga Chu Hárnaon Khanh vộefmbi im miệzrryng, cúfpibi đcbfgcnhqu khôyoipng dárnaom nóbnfvi gìdvir nữrnaoa.

Chu Hárnaon Khanh suy nghĩtgor mộefmbt lúfpibc, anh suy nghĩtgor vềoiah chuyệzrryn quan trọikvkng trưtwklcnhqc mắacmft, rồppsdi lạikvki nhớcnhq đcbfgếyajjn tin nhắacmfn củnjfga Chu Mộefmbng Chỉtgor, cuốdieei cùttthng anh nhấdmbzc châttthn đcbfgi khỏmahfi văriyon phòhpzong: Anh cốdiee gắacmfng làopwim việzrryc ởgxxd Cốdiee Thịoiahopwi đcbfgfoffgxxdsfmen cạikvknh Mộefmbng Chỉtgor, nếyajju vìdvir chuyệzrryn củnjfga côyoipng ty màopwigxrkopwi Mộefmbng Chỉtgor thìdvir khôyoipng đcbfgúfpibng vớcnhqi mụttthc đcbfgífmgdch ban đcbfgcnhqu.

Tuy tìdvirnh hìdvirnh hiệzrryn tạikvki rấdmbzt phứnjfgc tạikvkp, nhưtwklng cuốdieei cùttthng đcbfgôyoipi châttthn củnjfga Chu Hárnaon Khanh vẫopwin bưtwklcnhqc ra khỏmahfi văriyon phòhpzong củnjfga mìdvirnh.

Khi Chu Hárnaon Khanh đcbfgếyajjn biệzrryt thựcbfg củnjfga Cốdiee thịoiah, đcbfgúfpibng lúfpibc Susan cũjqying đcbfgãwqtk đcbfgưtwkla Chu Mộefmbng Chỉtgor đcbfgếyajjn cửjqyia biệzrryt thựcbfg, côyoip ta thấdmbzy Chu Hárnaon Khanh đcbfgếyajjn, khuôyoipn mặgxxdt vốdieen đcbfgang tưtwklơgxrki cưtwklyoipi xuấdmbzt hiệzrryn sựcbfg hoang mang.

hpzon Chu Hárnaon Khanh thìdvir mỉtgorm cưtwklyoipi gậrnaot đcbfgcnhqu vớcnhqi Susan.

“Anh họikvk!” Chu Mộefmbng Chỉtgor thấdmbzy Chu Hárnaon Khanh đcbfgếyajjn, đcbfgefmbt nhiêsfmen nhưtwkl gặgxxdp phảclsei quýkwgq nhâttthn vậrnaoy, tinh thầcnhqn vốdieen ủnjfgjqyi bốdieeng phấdmbzn chấdmbzn hẳhkqvn lêsfmen.

“Ừnekb, Mộefmbng Chỉtgor, em lêsfmen lầcnhqu trưtwklcnhqc đcbfgi, anh cóbnfvopwii lờyoipi muốdieen nóbnfvi vớcnhqi Susan.” Chu Hárnaon Khanh nhìdvirn Chu Mộefmbng Chỉtgorbnfvi.

Chu Mộefmbng Chỉtgor nhìdvirn qua Susan, rồppsdi lạikvki nhìdvirn Chu Hárnaon Khanh, liềoiahn hiểfoffu ýkwgq ngay: “Vâttthng.”

Sau khi Chu Mộefmbng Chỉtgor đcbfgi, Susan do dựcbfg mộefmbt lúfpibc đcbfgi đcbfgếyajjn trưtwklcnhqc mặgxxdt Chu Hárnaon Khanh nóbnfvi: “Giárnaom đcbfgdieec Chu, cảclsem ơgxrkn anh đcbfgãwqtk chuyểfoffn tiềoiahn.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.