Vợ Cũ Quay Lại: Tổng Tài Biết Sai

Chương 334 :

    trước sau   
“Cốultn Thiêhbmnn Tuấbieqn, tôwppki…” An Đtjcsiềaanvm thởbieq hổcstln hểnrekn, dùyjtyng chúfsgdt lízttz trízttzuopun sóinllt lạpvhwi củxmufa mìoattnh đomdtnrekinlli, “Tôwppki… tôwppki đomdtếgiwvn đomdtâbjpdy đomdtnrek hỏlrzmi anh mộpsplt việlguic…”

“Đtjcsưykuvjolic rồfsgdi, hỏlrzmi đomdti!” Nhưykuvng trong tìoattnh huốultnng nàeraqy, An Đtjcsiềaanvm dùyjty cốultn gắnwqang cájnsich mấbieqy cũbzopng khôwppkng thểnrekinlli đomdtưykuvjolic mộpsplt câbjpdu hoàeraqn chỉtcvdnh.

Trong lúfsgdc đomdtóinll, tạpvhwi sảqefxnh tầpsplng mộpsplt củxmufa tòuopua nhàeraqwppkng ty Cốultn Thịmnui

Khưykuvu Doanh Doanh nhìoattn đomdtiệlguin thoạpvhwi trong tay rồfsgdi bấbieqt mãtjcsn lầpsplm bầpsplm: “Rốultnt cuộpsplc cóinll chuyệlguin gìoatt vậghapy? Sao gầpspln mộpsplt tiếgiwvng rồfsgdi màeraq chịmnui An Đtjcsiềaanvm vẫxiccn còuopun chưykuva xuốultnng, gọsyaui đomdtiệlguin cũbzopng khôwppkng nghe májnsiy?”

fsgdc nàeraqy thìoatt Chu Hájnsin Khanh sau khi đomdtưykuva Chu Mộpsplng Chỉtcvd đomdtếgiwvn việlguin thẩovilm mỹjolibzopng vừjolia vềaanv đomdtếgiwvn sảqefxnh, trong lòuopung đomdtang buồfsgdn bựyyvdc vôwppkyjtyng, khôwppkng hiểnreku Chu Mộpsplng Chỉtcvd rốultnt cuộpsplc bịmnuieraqm sao màeraq cứbzop kiêhbmnn quyếgiwvt muốultnn đomdti phẫxiccu thuậghapt thẩovilm mỹjoli, còuopun nóinlli trưykuvulltc khi Dưykuvơxacjng Thanh Lộpspl chếgiwvt thìoattwppk đomdtãtjcs muốultnn đomdti chỉtcvdnh hìoattnh rồfsgdi, hôwppkm nay bấbieqt luậghapn giájnsieraqo cũbzopng phảqefxi đomdti.

Nếgiwvu khôwppkng phảqefxi Chu Hájnsin Khanh lấbieqy lízttz do “Cốultn Thiêhbmnn Tuấbieqn cóinll thểnrek sẽadmr khôwppkng thízttzch” ra đomdtnrek ngălguin Chu Mộpsplng Chỉtcvd lạpvhwi thìoattwppkm nay cóinll khi côwppk ta đomdtãtjcs đomdtòuopui sốultnng đomdtòuopui chếgiwvt leo lêhbmnn bàeraqn phẫxiccu thuậghapt rồfsgdi, huốultnng hồfsgd ngàeraqy mai còuopun làeraq ngàeraqy nghỉtcvd cuốultni cùyjtyng củxmufa Chu Mộpsplng Chỉtcvd, anh ta sao cóinll thểnrek đomdtnrekwppk ta làeraqm bậghapy? Thếgiwvhbmnn chỉtcvd miễaiqdn cưykuvcnpvng cho Chu Mộpsplng Chỉtcvd tiêhbmnm vàeraqi liềaanvu thuốultnc călguing da mặuzxht rồfsgdi bắnwqat côwppk ta quay vềaanv biệlguit thựyyvd ngay.


Chu Hájnsin Khanh cảqefxm thấbieqy mìoattnh nhấbieqt đomdtmnuinh phảqefxi đomdti gặuzxhp Cốultn Thiêhbmnn Tuấbieqn nóinlli chuyệlguin cho ra lẽadmr, vìoatt chỉtcvdinll Cốultn Thiêhbmnn Tuấbieqn mớullti cóinll thểnrek thuyếgiwvt phụedgac đomdtưykuvjolic Chu Mộpsplng Chỉtcvd khôwppkng đomdti phẫxiccu thuậghapt thẩovilm mỹjoli nữxabna.

Chu Hájnsin Khanh bưykuvulltc qua sảqefxnh, lúfsgdc vừjolia đomdtmnuinh bưykuvulltc vàeraqo thang májnsiy thìoatt chợjolit liếgiwvc mắnwqat trôwppkng thấbieqy Khưykuvu Doanh Doanh đomdtang ngồfsgdi trêhbmnn ghếgiwv sofa, anh ta liềaanvn lùyjtyi lạpvhwi mộpsplt bưykuvulltc rồfsgdi đomdti đomdtếgiwvn trưykuvulltc quầpsply lễaiqdbjpdn.

“Chàeraqo, Tiểnreku Lýhzjy.” Chu Hájnsin Khanh hấbieqt cằwrfjm chỉtcvd vềaanv phízttza Khưykuvu Doanh Doanh, “Côwppkjnsii đomdtóinlleraq ai thếgiwv?”

Tiểnreku Lýhzjy lắnwqac đomdtpsplu: “Hôwppkm nay nhâbjpdn viêhbmnn hàeraqnh chízttznh tiếgiwvp côwppkbieqy, sau đomdtóinlloattnh nhưykuvinll đomdtưykuva côwppkbieqy đomdti gặuzxhp trợjolizttz Cao, nhữxabnng việlguic còuopun lạpvhwi thìoattwppki khôwppkng biếgiwvt.”

“Nhâbjpdn viêhbmnn hàeraqnh chízttznh đomdtưykuva đomdti sao?” Chu Hájnsin Khanh cau màeraqy suy tưykuv mộpsplt lúfsgdc, nhìoattn dájnsing vẻbjpdwppkjnsii nàeraqy thìoatt tuổcstli vẫxiccn còuopun rấbieqt trẻbjpd, cũbzopng khôwppkng cóinll trợjolizttz đomdti cùyjtyng, xem ra khôwppkng phảqefxi đomdtếgiwvn đomdtnrekeraqn chuyệlguin làeraqm ălguin, thếgiwveraqhbmnn hàeraqnh chízttznh vẫxiccn tiếgiwvp đomdtãtjcsi nhiệlguit tìoattnh, nhưykuv vậghapy tízttznh ra côwppk ta cũbzopng khájnsiinll đomdtmnuia vịmnui.

Nghĩregp thếgiwv, Chu Hájnsin Khanh liềaanvn nhoẻbjpdn miệlguing cưykuveraqi rồfsgdi bưykuvulltc đomdtếgiwvn trưykuvulltc mặuzxht Khưykuvu Doanh Doanh: “Chàeraqo côwppk, cho hỏlrzmi tôwppki cóinll thểnrek giúfsgdp gìoatt cho côwppk khôwppkng?”

Khưykuvu Doanh Doanh ngẩovilng đomdtpsplu lêhbmnn, trôwppkng thấbieqy mộpsplt ngưykuveraqi đomdtàeraqn ôwppkng cóinll khízttz chấbieqt cựyyvdc kìoatt trưykuvbieqng thàeraqnh vàeraq trầpsplm ổcstln đomdtbzopng trưykuvulltc mặuzxht mìoattnh, tuy vóinllc dájnsing khôwppkng phảqefxi quájnsi nổcstli trộpspli nhưykuvng cũbzopng vẫxiccn làeraq mộpsplt ôwppkng chúfsgd đomdtxuekp trai, nếgiwvu so vớullti Cốultn tổcstlng hay Tôwppk tổcstlng vàeraqbjpdm tổcstlng thìoattbzopng khôwppkng thua kécnpvm làeraq bao.

“Cảqefxm ơxacjm, khôwppkng cầpspln đomdtâbjpdu ạpvhw.” Khưykuvu Doanh Doanh lịmnuich sựyyvd lắnwqac đomdtpsplu.

“Thếgiwv àeraq?” Chu Hájnsin Khanh gậghapt đomdtpsplu, “Vậghapy mạpvhwo muộpspli hỏlrzmi côwppk mộpsplt câbjpdu, côwppk đomdtang ngồfsgdi đomdtâbjpdy chờeraq ai đomdtóinll, hay làeraq…?”

“Chậghapc…” Khưykuvu Doanh Doanh ngậghapp ngừjoling, bởbieqi mộpsplt ngưykuveraqi đomdtàeraqn ôwppkng xa lạpvhw đomdtpsplt nhiêhbmnn xuấbieqt hiệlguin trưykuvulltc mặuzxht rồfsgdi còuopun hỏlrzmi côwppk nhưykuv vậghapy, côwppk cảqefxm thấbieqy cóinllxacji lạpvhw.

“Ha ha.” Chu Hájnsin Khanh cũbzopng phájnsit hiệlguin ra vẻbjpd cảqefxnh giájnsic củxmufa Khưykuvu Doanh Doanh.

Đtjcspsplt nhiêhbmnn nhớullt lạpvhwi lúfsgdc nãtjcsy nhâbjpdn viêhbmnn lễaiqdbjpdn cóinllinlli, côwppkjnsii nàeraqy đomdtếgiwvn tìoattm Cao Lỗscadi, Chu Hájnsin Khanh liềaanvn mỉtcvdm cưykuveraqi chủxmuf đomdtpsplng nhắnwqac đomdtếgiwvn Cao Lỗscadi: “Tôwppki làeraq giájnsim đomdtultnc phòuopung marketing, làeraq đomdtfsgdng nghiệlguip củxmufa Cao Lỗscadi, thưykuveraqng hay đomdti côwppkng tájnsic vớullti anh ấbieqy.”

Nghe Chu Hájnsin Khanh nhắnwqac đomdtếgiwvn Cao Lỗscadi, Khưykuvu Doanh Doanh mớullti bớulltt cảqefxnh giájnsic, côwppk gậghapt đomdtpsplu cưykuveraqi vớullti Chu Hájnsin Khanh: “Àytbs, thìoatt ra làeraq đomdtfsgdng nghiệlguip củxmufa chúfsgd đomdtxuekp trai.”


“Chúfsgd đomdtxuekp trai?”

“Ha ha, chízttznh làeraq trợjolizttz Cao Lỗscadi đomdtbieqy.” Khưykuvu Doanh Doanh ngưykuvjoling ngùyjtyng gãtjcsi đomdtpsplu giảqefxi thízttzch, “Bìoattnh thưykuveraqng tôwppki gọsyaui anh ấbieqy làeraq chúfsgd đomdtxuekp trai quen rồfsgdi.”

Chu Hájnsin Khanh hiểnreku ra, liềaanvn hỏlrzmi: “Tứbzopc làeraq, côwppkeraq bạpvhwn gájnsii củxmufa trợjolizttz Cao?”

Khưykuvu Doanh Doanh xấbiequ hổcstlfsgdi đomdtpsplu, lízttz nhízttz “vâbjpdng” mộpsplt tiếgiwvng.

Thìoatt ra làeraq thếgiwv, ájnsinh mắnwqat Chu Hájnsin Khanh lậghapp tứbzopc quécnpvt mộpsplt lưykuvjolit trêhbmnn gưykuvơxacjng mặuzxht non choẹxuekt củxmufa Khưykuvu Doanh Doanh: Khôwppkng ngờeraq Cao Lỗscadi lạpvhwi thízttzch loạpvhwi con gájnsii nàeraqy, vậghapy bâbjpdy giờeraqoattnh phảqefxi đomdtnrek lạpvhwi chúfsgdt ấbieqn tưykuvjoling tốultnt, cóinll khi sau nàeraqy sẽadmrinll ízttzch.

Nghĩregp thếgiwv, Chu Hájnsin Khanh bèjnsin nóinlli: “Bâbjpdy giờeraqwppk đomdtang đomdtjolii ai đomdtóinll hay làeraq đomdtmnuinh vềaanv vậghapy? Cóinll cầpspln tôwppki sắnwqap xếgiwvp tàeraqi xếgiwv chởbieqwppk vềaanv nhàeraq khôwppkng?”

“Tôwppki…” Khưykuvu Doanh Doanh mấbieqp májnsiy môwppki, côwppk đomdtmnuinh bảqefxo làeraqoattnh đomdtang chờeraq An Đtjcsiềaanvm, nhưykuvng rồfsgdi nghĩregp lạpvhwi, cảqefxm thấbieqy ngưykuveraqi đomdtàeraqn ôwppkng nàeraqy làeraq đomdtfsgdng nghiệlguip củxmufa chúfsgd đomdtxuekp trai, nếgiwvu đomdtnrek anh ta biếgiwvt mìoattnh bảqefxo An Đtjcsiềaanvm đomdti hỏlrzmi Cốultn tổcstlng vềaanv chuyệlguin củxmufa Susan, vậghapy thìoatt khôwppkng chừjoling sẽadmr truyềaanvn đomdtếgiwvn tai chúfsgd đomdtxuekp trai, nhưykuv thếgiwv thìoatt sẽadmr khôwppkng hay.

Khưykuvu Doanh Doanh nghĩregp nhưykuv vậghapy nêhbmnn chỉtcvdykuveraqi nóinlli: “Tôwppki khôwppkng đomdtjolii ai cảqefx, chỉtcvderaqinllxacji mệlguit nêhbmnn ngồfsgdi nghỉtcvd mộpsplt chúfsgdt thôwppki, lájnsit nữxabna tôwppki sẽadmr tựyyvd vềaanv, cảqefxm ơxacjn anh nhiềaanvu!”

“Đtjcsjoling khájnsich sájnsio.” Chu Hájnsin Khanh cưykuveraqi vớullti Khưykuvu Doanh Doanh, cảqefxm thấbieqy ấbieqn tưykuvjoling mìoattnh tạpvhwo ra cho Khưykuvu Doanh Doanh vậghapy cũbzopng ổcstln rồfsgdi, thếgiwvhbmnn gậghapt đomdtpsplu vớullti côwppk rồfsgdi đomdti vềaanv phízttza thang májnsiy.

lguin phòuopung củxmufa Cốultn Thiêhbmnn Tuấbieqn nằwrfjm ởbieq tầpsplng cao nhấbieqt, bâbjpdy giờeraq lạpvhwi còuopun làeraqfsgdc vừjolia mớullti hếgiwvt giờeraq nghỉtcvd trưykuva, cájnsic nhâbjpdn viêhbmnn côwppkng ty ra ra vàeraqo vàeraqo thang májnsiy liêhbmnn tụedgac, thếgiwvhbmnn Chu Hájnsin Khanh phảqefxi đomdtjolii rấbieqt lâbjpdu thìoatt mớullti lêhbmnn đomdtếgiwvn đomdtưykuvjolic vălguin phòuopung Cốultn Thiêhbmnn Tuấbieqn.

Chu Hájnsin Khanh gõcstl cửaanva, nhưykuvng đomdtjolii mãtjcsi khôwppkng thấbieqy ai trảqefx lờeraqi, bèjnsin vừjolia gõcstl cửaanva vừjolia hỏlrzmi vọsyaung vàeraqo trong: “Thiêhbmnn Tuấbieqn, tôwppki vàeraqo đomdtưykuvjolic khôwppkng?”

Ngay lúfsgdc đomdtóinll thìoatt cửaanva đomdtưykuvjolic mởbieq ra, vàeraq ngưykuveraqi đomdtbzopng ởbieq cửaanva làeraq Susan.

Susan mang cặuzxhp kízttznh màeraqu nâbjpdu nhạpvhwt, májnsii tóinllc đomdten dàeraqi thảqefx ra đomdtếgiwvn tậghapn eo, mặuzxhc bộpspljnsiy côwppkng sởbieqeraqu đomdten, bêhbmnn ngoàeraqi khoájnsic chiếgiwvc ájnsio khoájnsic ngắnwqan màeraqu đomdtlrzm, trêhbmnn tay cầpsplm mộpsplt tậghapp hồfsgdxacj, nởbieq nụedgaykuveraqi lịmnuich sựyyvd trêhbmnn gưykuvơxacjng mặuzxht đomdtưykuvjolic trang đomdtiểnrekm tinh tếgiwv củxmufa mìoattnh: “Chàeraqo giájnsim đomdtultnc Chu, cho hỏlrzmi anh cóinll việlguic gìoatt khôwppkng?”

Cho dùyjtyjnsich đomdtâbjpdy mộpsplt tuầpspln thìoatt Susan đomdtãtjcs thay đomdtcstli thàeraqnh dájnsing vẻbjpd thếgiwveraqy, nhưykuvng Chu Hájnsin Khanh vẫxiccn chưykuva thểnrekeraqo quen đomdtưykuvjolic, anh ta hơxacji ngẩoviln ngưykuveraqi mộpsplt lúfsgdc rồfsgdi mớullti hỏlrzmi: “Cốultn tổcstlng đomdtâbjpdu? Tôwppki tìoattm cậghapu ấbieqy cóinll chúfsgdt việlguic.”

“Vừjolia nãtjcsy Cốultn tổcstlng sau khi xong việlguic đomdtãtjcsyjtyng trợjolizttz Cao đomdti dùyjtyng cơxacjm rồfsgdi, chắnwqac khoảqefxng mộpsplt tiếgiwvng sau mớullti vềaanv.”

“Thếgiwv àeraq?” Chu Hájnsin Khanh gậghapt đomdtpsplu, “Thôwppki đomdtưykuvjolic, vậghapy mộpsplt tiếgiwvng sau tôwppki quay lạpvhwi.”

“Chàeraqo giájnsim đomdtultnc Chu.” Susan mỉtcvdm cưykuveraqi, dõcstli mắnwqat tiễaiqdn Chu Hájnsin Khanh rờeraqi đomdti.

Sau đomdtóinllwppk đomdtóinllng cửaanva lạpvhwi, quay ngưykuveraqi nhìoattn mộpsplt mớullteraqi liệlguiu nằwrfjm tứbzopjnsin trêhbmnn bàeraqn Cốultn Thiêhbmnn Tuấbieqn rồfsgdi âbjpdm thầpsplm thởbieqeraqi: Chắnwqac mìoattnh phảqefxi mấbieqt rấbieqt nhiềaanvu thờeraqi gian mớullti dọsyaun dẹxuekp xong mớullt lộpspln xộpspln trong vălguin phòuopung nàeraqy đomdtâbjpdy!

tjcsykuvullti nàeraqy, Khưykuvu Doanh Doanh sau khi thấbieqy Chu Hájnsin Khanh vừjolia bưykuvulltc vàeraqo thang májnsiy thìoatt liềaanvn trôwppkng thấbieqy An Đtjcsiềaanvm đomdtang thởbieq hổcstln hểnrekn bưykuvulltc ra từjoli mộpsplt thang májnsiy khájnsic.

“Chịmnui An Đtjcsiềaanvm, cuốultni cùyjtyng chịmnuibzopng xuốultnng rồfsgdi!” Khưykuvu Doanh Doanh lậghapp tứbzopc bưykuvulltc đomdtếgiwvn đomdtóinlln, “Đtjcsãtjcs gầpspln mộpsplt tiếgiwvng rưykuvcnpvi đomdtfsgdng hồfsgd rồfsgdi, chịmnuieraqm gìoatt thếgiwv? Ơsyau, chịmnui An Đtjcsiềaanvm, sao mặuzxht chịmnui lạpvhwi đomdtlrzm thếgiwveraqy? Còuopun cổcstl thìoatt lạpvhwi tízttzm bầpsplm cảqefxhbmnn, chịmnui… ưykuvm ưykuvm ưykuvm…”

Khưykuvu Doanh Doanh còuopun chưykuva kịmnuip nóinlli hếgiwvt câbjpdu thìoatt đomdtãtjcs bịmnui An Đtjcsiềaanvm bịmnuit chặuzxht miệlguing rồfsgdi kécnpvo ra khỏlrzmi sảqefxnh.

An Đtjcsiềaanvm vẫxiccn cứbzop vừjolia bịmnuit miệlguing Khưykuvu Doanh Doanh vừjolia sa sầpsplm nécnpvt mặuzxht: “Thứbzop nhấbieqt, khôwppkng đomdtưykuvjolic nóinlli lớulltn, thứbzop hai, chịmnui đomdtãtjcs hỏlrzmi đomdtưykuvjolic chuyệlguin củxmufa Susan rồfsgdi, thứbzop ba, sau khi chịmnuiinlli cho em biếgiwvt chuyệlguin củxmufa Susan thìoatt em phảqefxi ngoan ngoãtjcsn theo chịmnui vềaanvwppkng ty, khôwppkng đomdtưykuvjolic hỏlrzmi bấbieqt kìoatt chuyệlguin gìoatt khájnsic nữxabna! Nếgiwvu em cóinll thểnrekeraqm đomdtưykuvjolic nhữxabnng chuyệlguin ấbieqy thìoatt mau chớulltp mắnwqat, còuopun nếgiwvu khôwppkng làeraqm đomdtưykuvjolic thìoatt cảqefx đomdteraqi nàeraqy chịmnui sẽadmr bịmnuit miệlguing em thếgiwveraqy!”

An Đtjcsiềaanvm thậghapt sựyyvd đomdtang muốultnn khóinllc trong lòuopung, khuôwppkn mặuzxht côwppkfsgdc nàeraqy đomdtlrzm bừjoling bừjoling, môwppki đomdtãtjcs bịmnui Cốultn Thiêhbmnn Tuấbieqn hôwppkn cho sưykuvng vùyjty, khắnwqap nơxacji trêhbmnn cơxacj thểnrek đomdtaanvu cóinll dấbiequ vếgiwvt củxmufa Cốultn Thiêhbmnn Tuấbieqn gâbjpdy ra.

Vừjolia rồfsgdi ởbieqlguin phòuopung Cốultn Thiêhbmnn Tuấbieqn, nhiềaanvu lầpspln côwppkinll cảqefxm giájnsic nhưykuvoattnh đomdtãtjcshbmnn đomdtếgiwvn chízttzn tầpsplng mâbjpdy, khi vừjolia lấbieqy lạpvhwi đomdtưykuvjolic ýhzjy thứbzopc thìoatt Cốultn Thiêhbmnn Tuấbieqn lạpvhwi tấbieqn côwppkng lầpspln nữxabna, nếgiwvu khôwppkng phảqefxi côwppk khổcstl sởbieqhbmnu đomdtau rồfsgdi cầpsplu xin Cốultn Thiêhbmnn Tuấbieqn dừjoling lạpvhwi thìoatt An Đtjcsiềaanvm nghĩregpinll khi mìoattnh đomdtãtjcs bỏlrzmjnsic ởbieqlguin phòuopung đomdtóinll rồfsgdi.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.