Vợ Cũ Quay Lại: Tổng Tài Biết Sai

Chương 332 :

    trước sau   
Cốvnqa Thiêxvlzn Tuấrxptn đmaiwharlng chặkbczn ởxqgw ngưbsjtjvocng cửsvida. Anh đmaiwang mặkbczc átvcso sơxfsu mi trắqmlmng vàxfsu quầxpawn tâhjqcy, núvnqat átvcso đmaiwang mởxqgw ra ba cátvcsi trêxvlzn cùtvcsng, bộbdzl ngựuiqjc rắqmlmn chắqmlmc ẩzpwmn hiệvwrvn. Chiếsgsdc càxfsu vạyzzvt vốvnqan đmaiwưbsjtxqgwc thắqmlmt trêxvlzn cổjvocncgjng khôwyqwng biếsgsdt đmaiwãhqku đmaiwi đmaiwâhjqcu, mátvcsi tóhqunc luôwyqwn vuốvnqat lêxvlzn giờuiqj đmaiwâhjqcy cóhqunxfsui sợxqgwi đmaiwãhqkuiprma xòiprma xuốvnqang.

Anh nhìolvtn vàxfsuo Cao Lỗslxzi vàxfsu Khưbsjtu Doanh Doanh, ho khan mộbdzlt tiếsgsdng, giọfjypng hơxfsui khàxfsun: “Cóhqun chuyệvwrvn gìolvt khôwyqwng?”

“Chịusor An Đrnfjiềtvcsm đmaiwâhjqcu rồxqgwi?” Khưbsjtu Doanh Doanh nhóhqunn châhjqcn lêxvlzn nhìolvtn vàxfsuo bêxvlzn trong văadlpn phòiprmng. Chỉwocs đmaiwátvcsng tiếsgsdc, Cốvnqa Thiêxvlzn Tuấrxptn quátvcs cao, dùtvcs Khưbsjtu Doanh Doanh nhóhqunn châhjqcn lêxvlzn hếsgsdt mứharlc cũncgjng khôwyqwng thểrxpt nhìolvtn thấrxpty gìolvtxvlzn trong.

“Côwyqwrxpty vẫcskzn còiprmn chúvnqat việvwrvc, côwyqw vềtvcs trưbsjtadlpc đmaiwi.” Cốvnqa Thiêxvlzn Tuấrxptn nóhquni mộbdzlt cátvcsch nghiêxvlzm túvnqac.

“Cóhqun việvwrvc? Cóhqun việvwrvc gìolvt?” Khưbsjtu Doanh Doanh lạyzzvi nhóhqunn châhjqcn lêxvlzn, nhưbsjtng vẫcskzn khôwyqwng thểrxpt nhìolvtn thấrxpty gìolvt.

“Cóhqun việvwrvc rấrxptt quan trọfjypng, khôwyqwng tiệvwrvn tiếsgsdt lộbdzl.” Cốvnqa Thiêxvlzn Tuấrxptn nóhquni rồxqgwi khôwyqwng thèezllm nhìolvtn vàxfsuo Khưbsjtu Doanh Doanh màxfsuhquni thẳkuojng vớadlpi Cao Lỗslxzi. “Cao Lỗslxzi, đmaiwưbsjta bạyzzvn gátvcsi củkzjla anh vềtvcs đmaiwi.”


“Vâhjqcng.” Tấrxptt nhiêxvlzn Cao Lỗslxzi biếsgsdt chuyệvwrvn gìolvt đmaiwãhqku xảfsfey ra vớadlpi Cốvnqa tổjvocng vàxfsu An Đrnfjiềtvcsm, cũncgjng nhưbsjt chuyệvwrvn gìolvt đmaiwang xảfsfey ra. Nhưbsjtng vìolvt đmaiwrxpt khôwyqwng dạyzzvy hưbsjt Khưbsjtu Doanh Doanh, anh cũncgjng muốvnqan đmaiwưbsjta Khưbsjtu Doanh Doanh đmaiwi ngay lậolvtp tứharlc.

Tuy nhiêxvlzn, Cao Lỗslxzi vừukjea dứharlt lờuiqji thìolvt mộbdzlt giọfjypng nóhquni hoảfsfeng hốvnqat đmaiwãhqku phátvcst ra từukje trong văadlpn phòiprmng củkzjla Cốvnqa Thiêxvlzn Tuấrxptn: “Doanh Doanh, chờuiqj chịusor! Chịusorncgjng đmaiwi luôwyqwn!”

Tiếsgsdp theo đmaiwóhqun, Cốvnqa Thiêxvlzn Tuấrxptn đmaiwang đmaiwharlng chặkbczn ởxqgw cửsvida bịusor đmaiwzpwmy ra. An Đrnfjiềtvcsm thởxqgw hổjvocn hểrxptn xuấrxptt hiệvwrvn trưbsjtadlpc mặkbczt Khưbsjtu Doanh Doanh vàxfsu Cao Lỗslxzi. Mặkbczc dùtvcswyqw vẫcskzn ăadlpn mặkbczc rấrxptt chỉwocsnh tềtvcs, nhưbsjtng đmaiwxpawu tóhqunc đmaiwãhqku rốvnqai tung lêxvlzn.

“Chịusor An Đrnfjiềtvcsm, tóhqunc chịusor bịusor sao thếsgsd?” Khưbsjtu Doanh Doanh đmaiwưbsjta tay ra chỉwocsnh lạyzzvi chỗslxzhqunc mátvcsi cho An Đrnfjiềtvcsm.

“Hìolvtolvt, chịusor khôwyqwng sao.” An Đrnfjiềtvcsm mỉwocsm cưbsjtuiqji gưbsjtxqgwng gạyzzvo.

“Chịusor An Đrnfjiềtvcsm, nãhqkuy giờuiqj chịusorxfsum gìolvt trong văadlpn phòiprmng củkzjla Cốvnqa tổjvocng vậolvty? Sao bâhjqcy giờuiqj mớadlpi ra đmaiwâhjqcy?” Khưbsjtu Doanh Doanh cảfsfem thấrxpty khóhqun hiểrxptu.

“Chịusor, vừukjea nãhqkuy chịusorhqkui suy nghĩwyqwwyqwng việvwrvc.” An Đrnfjiềtvcsm việvwrvn đmaiwyzzvi mộbdzlt cátvcsi cớadlp, côwyqw sẽfhlu khôwyqwng bao giờuiqjhquni vớadlpi Khưbsjtu Doanh Doanh rằxeayng, vừukjea nãhqkuy côwyqw khôwyqwng kịusorp ra ngoàxfsui làxfsuolvtwyqw bậolvtn mặkbczc quầxpawn átvcso!

“Ra thếsgsd.” Khưbsjtu Doanh Doanh cau màxfsuy lạyzzvi, cứharl cảfsfem thấrxpty cóhqunolvt đmaiwóhqunxfsu lạyzzv, nhưbsjtng đmaiwiềtvcsu côwyqw quan tâhjqcm nhấrxptt bâhjqcy giờuiqjxfsu vềtvcs Susan, vìolvt vậolvty côwyqw liềtvcsn hỏwocsi: “Vậolvty, chịusor An Đrnfjiềtvcsm, chịusoriprmn chuyệvwrvn gìolvt muốvnqan nóhquni vớadlpi Cốvnqa tổjvocng khôwyqwng?”

“Khôwyqwng.”

“Cóhqun!”

An Đrnfjiềtvcsm vàxfsu Cốvnqa Thiêxvlzn Tuấrxptn trảfsfe lờuiqji Khưbsjtu Doanh Doanh cùtvcsng lúvnqac, nhưbsjtng câhjqcu trảfsfe lờuiqji thìolvt hoàxfsun toàxfsun khátvcsc nhau.

An Đrnfjiềtvcsm trợxqgwn mắqmlmt nhìolvtn Cốvnqa Thiêxvlzn Tuấrxptn rồxqgwi đmaiwi thẳkuojng đmaiwếsgsdn chỗslxz Khưbsjtu Doanh Doanh nóhquni: “Hếsgsdt chuyệvwrvn rồxqgwi, chúvnqang ta đmaiwi trưbsjtadlpc đmaiwi!”

“Vậolvty cũncgjng đmaiwưbsjtxqgwc!” Khưbsjtu Doanh Doanh sốvnqat ruộbdzlt vềtvcs việvwrvc củkzjla Susan, nêxvlzn cũncgjng khôwyqwng suy nghĩwyqw nhiềtvcsu. Côwyqw chỉwocsfjypo tay An Đrnfjiềtvcsm vàxfsuhquni vớadlpi Cao Lỗslxzi: “Chúvnqa đmaiwpskrp trai, chúvnqa khôwyqwng cầxpawn đmaiwưbsjta chúvnqang tôwyqwi vềtvcs đmaiwâhjqcu. Tôwyqwi vàxfsu chịusor An Đrnfjiềtvcsm tựuiqj vềtvcs đmaiwưbsjtxqgwc.”


Cao Lỗslxzi thấrxpty mặkbczt Cốvnqa Thiêxvlzn Tuấrxptn đmaiwãhqku gầxpawn nhưbsjt tốvnqai sầxpawm lạyzzvi, liềtvcsn cốvnqa nhịusorn cưbsjtuiqji vàxfsuhquni: “Cũncgjng đmaiwưbsjtxqgwc. Hai chịusor em đmaiwi thang mátvcsy xuốvnqang đmaiwyzzvi sảfsfenh, côwyqw nhâhjqcn viêxvlzn hàxfsunh chígskpnh đmaiwãhqku đmaiwưbsjta hai chịusor em đmaiwếsgsdn đmaiwâhjqcy sẽfhlu chờuiqj sẵusorn ởxqgw đmaiwóhqun.”

“Vâhjqcng, vâhjqcng! Chúvnqa đmaiwpskrp trai, tạyzzvm biệvwrvt!” Khưbsjtu Doanh Doanh hớadlpn hởxqgw chàxfsuo tạyzzvm biệvwrvt Cao Lỗslxzi rồxqgwi kéfjypo tay An Đrnfjiềtvcsm rờuiqji khỏwocsi.

iprmn An Đrnfjiềtvcsm thìolvtncgjng chộbdzlt dạyzzvxvlzn khôwyqwng dátvcsm nhìolvtn vàxfsuo Cốvnqa Thiêxvlzn Tuấrxptn, chỉwocsvnqai gằxeaym mặkbczt xuốvnqang vàxfsu đmaiwi cùtvcsng Khưbsjtu Doanh Doanh vềtvcs phígskpa trưbsjtadlpc.

“An Đrnfjiềtvcsm!”

An Đrnfjiềtvcsm vàxfsu Khưbsjtu Doanh Doanh đmaiwi chưbsjta đmaiwưbsjtxqgwc mấrxpty bưbsjtadlpc, Cốvnqa Thiêxvlzn Tuấrxptn đmaiwãhqku gọfjypi An Đrnfjiềtvcsm lạyzzvi từukje sau lưbsjtng.

An Đrnfjiềtvcsm buộbdzlc phảfsfei dừukjeng bưbsjtadlpc lạyzzvi, nhưbsjtng côwyqw sợxqgw đmaiwếsgsdn mứharlc tim đmaiwolvtp liêxvlzn hồxqgwi. Côwyqw quay lạyzzvi nhìolvtn vàxfsuo Cốvnqa Thiêxvlzn Tuấrxptn, cốvnqa tỏwocs ra tựuiqj nhiêxvlzn vàxfsu hỏwocsi: “Cóhqun... Cóhqun chuyệvwrvn gìolvt khôwyqwng? Cốvnqa tổjvocng.”

“Khôwyqwng cóhqunolvt.” Cốvnqa Thiêxvlzn Tuấrxptn đmaiwharlng dựuiqja lưbsjtng vàxfsuo cửsvida, hai tay khoanh trưbsjtadlpc ngựuiqjc mỉwocsm cưbsjtuiqji vớadlpi An Đrnfjiềtvcsm, nóhquni vớadlpi ýrnfjhjqcu xa: “Lầxpawn nàxfsuy côwyqw đmaiwếsgsdn làxfsum khátvcsch ởxqgw đmaiwâhjqcy, tôwyqwi rấrxptt vui, hy vọfjypng lầxpawn sau côwyqw sẽfhluxfsum khátvcsch lâhjqcu hơxfsun mộbdzlt chúvnqat. Dùtvcs sao, chúvnqang ta vẫcskzn còiprmn rấrxptt nhiềtvcsu việvwrvc chưbsjta làxfsum xong…”

“Hơxfsuxfsu, tạyzzvm biệvwrvt…” An Đrnfjiềtvcsm cưbsjtuiqji gưbsjtxqgwng rồxqgwi lậolvtp tứharlc kéfjypo Khưbsjtu Doanh Doanh rờuiqji đmaiwi.

An Đrnfjiềtvcsm kéfjypo tay Khưbsjtu Doanh Doanh đmaiwi màxfsu thấrxptp thỏwocsm, vàxfsu vộbdzli vãhqkubsjtadlpc vàxfsuo thang mátvcsy. Mọfjypi chuyệvwrvn vừukjea xảfsfey ra trong văadlpn phòiprmng giốvnqang nhưbsjt mộbdzlt giấrxptc mơxfsu. Côwyqw đmaiwãhqku sốvnqang hai mưbsjtơxfsui lăadlpm năadlpm, nhưbsjtng chưbsjta bao giờuiqjxfsum việvwrvc gìolvt đmaiwxvlzn rồxqgwxfsu đmaiwátvcsng xấrxptu hổjvoc đmaiwếsgsdn thếsgsd. Côwyqwncgjng khôwyqwng biếsgsdt tạyzzvi sao mìolvtnh lạyzzvi làxfsum việvwrvc đmaiwóhqun nhưbsjt thểrxpt bịusor ma xui quỷfhlu khiếsgsdn vậolvty!

“Chịusor An Đrnfjiềtvcsm!”

“Hảfsfe?” An Đrnfjiềtvcsm đmaiwang mãhqkui suy nghĩwyqw thìolvt bịusor tiếsgsdng héfjypt đmaiwbdzlt ngộbdzlt củkzjla Khưbsjtu Doanh Doanh làxfsum cho giậolvtt mìolvtnh. Côwyqw quay mặkbczt lạyzzvi nóhquni vớadlpi vẻwwhf bựuiqjc bộbdzli. “Doanh Doanh, căadlpn bệvwrvnh thígskpch la héfjypt củkzjla em khi nàxfsuo mớadlpi sửsvida đmaiwưbsjtxqgwc đmaiwâhjqcy?”

“Em đmaiwãhqku gọfjypi chịusor mấrxpty lầxpawn rồxqgwi, màxfsu chịusorhqun trảfsfe lờuiqji em đmaiwâhjqcu?” Khưbsjtu Doanh Doanh vôwyqwtvcsng tủkzjli thâhjqcn. “Ai biếsgsdt chịusor đmaiwang suy nghĩwyqwolvt!”

An Đrnfjiềtvcsm đmaiwang vôwyqwtvcsng mệvwrvt mỏwocsi, nhưbsjtng cũncgjng phảfsfei nóhquni mộbdzlt cátvcsch bấrxptt lựuiqjc: “Rồxqgwi rồxqgwi rồxqgwi, do chịusor thảfsfe hồxqgwn đmaiwi đmaiwâhjqcu átvcs. Em vừukjea đmaiwusornh nóhquni gìolvt vớadlpi chịusor vậolvty?”


“Em muốvnqan hỏwocsi chịusor, mặkbczt em còiprmn đmaiwwocs khôwyqwng?” Khưbsjtu Doanh Doanh ôwyqwm chặkbczt cátvcsnh tay củkzjla An Đrnfjiềtvcsm nóhquni mộbdzlt cátvcsch ngạyzzvi ngùtvcsng. “Vùtvcsa rồxqgwi em, vừukjea rồxqgwi em vàxfsu chúvnqa đmaiwpskrp trai ởxqgw trong văadlpn phòiprmng đmaiwãhqkurxpty ấrxpty đmaiwóhqun…”

“Cátvcsi gìolvt?” An Đrnfjiềtvcsm vừukjea nghe Khưbsjtu Doanh Doanh nóhquni thếsgsd, cứharlbsjtxqgwng rằxeayng chuyệvwrvn đmaiwãhqku xảfsfey ra giữyzzva Cao Lỗslxzi vàxfsu Khưbsjtu Doanh Doanh cũncgjng giốvnqang nhưbsjt chuyệvwrvn đmaiwãhqku xảfsfey ra trong văadlpn phòiprmng giữyzzva mìolvtnh vàxfsu Cốvnqa Thiêxvlzn Tuấrxptn, nêxvlzn đmaiwbdzlt nhiêxvlzn vôwyqwtvcsng giậolvtn dữyzzv: Doanh Doanh vẫcskzn chỉwocsxfsu mộbdzlt đmaiwharla trẻwwhf, têxvlzn cặkbczn bãhqku ra vẻwwhf đmaiwyzzvo mạyzzvo Cao Lỗslxzi nàxfsuy, dátvcsm lừukjea gạyzzvt Doanh Doanh nhưbsjt vậolvty!

Lạyzzvi thêxvlzm chuyệvwrvn xảfsfey ra giữyzzva Khưbsjtu Doanh Doanh vàxfsu Cao Lỗslxzi ậolvtp vàxfsuo đmaiwxpawu, An Đrnfjiềtvcsm bỗslxzng giậolvtn đmaiwxvlzn lêxvlzn. Côwyqw đmaiwưbsjta tay ra nhấrxptn thang mátvcsy mộbdzlt cátvcsch thôwyqw bạyzzvo: “Chịusor sẽfhlu đmaiwi tìolvtm Cao Lỗslxzi đmaiwrxptgskpnh sổjvoc!”

“Hảfsfe? Chịusor An Đrnfjiềtvcsm, chịusorxfsum gìolvt vậolvty? Tạyzzvi em chủkzjl đmaiwbdzlng màxfsu!” Khưbsjtu Doanh Doanh vộbdzli ngăadlpn cảfsfen An Đrnfjiềtvcsm.

“Cátvcsi gìolvt? Còiprmn do em chủkzjl đmaiwbdzlng nữyzzva?” An Đrnfjiềtvcsm giậolvtn đmaiwếsgsdn tứharlc ngựuiqjc. Côwyqw chỉwocs ngóhqunn tay vàxfsuo Khưbsjtu Doanh Doanh lắqmlmc đmaiwxpawu thậolvtt mạyzzvnh rồxqgwi nóhquni vớadlpi vẻwwhf thấrxptt vọfjypng: “Doanh Doanh, em khôwyqwng thểrxptwyqw trátvcsch nhiệvwrvm vớadlpi bảfsfen thâhjqcn mìolvtnh nhưbsjt thếsgsd!”

“Nhưbsjtng em thígskpch chúvnqa đmaiwpskrp trai màxfsu!” Khưbsjtu Doanh Doanh nóhquni vớadlpi vẻwwhf mặkbczt hạyzzvnh phúvnqac. “Vìolvt vậolvty, đmaiwưbsjtxqgwc làxfsum thếsgsd, em cảfsfem thấrxpty rấrxptt hạyzzvnh phúvnqac!”

“Em…” An Đrnfjiềtvcsm thậolvtt sựuiqj hếsgsdt cátvcsch vớadlpi Khưbsjtu Doanh Doanh, nêxvlzn đmaiwàxfsunh thởxqgwxfsui nóhquni: “Doanh Doanh àxfsu, thậolvtt ra, nhữyzzvng việvwrvc nàxfsuy đmaiwtvcsu làxfsu lựuiqja chọfjypn củkzjla em, chịusor khôwyqwng cóhqun quyềtvcsn can thiệvwrvp. Chỉwocsxfsu, hai ngưbsjtuiqji phátvcst triểrxptn quátvcs nhanh, chịusor hy vọfjypng Cao Lỗslxzi sẽfhlu chịusoru trátvcsch nhiệvwrvm vớadlpi em đmaiwếsgsdn cùtvcsng!”

“Em tin rằxeayng chúvnqa đmaiwpskrp trai sẽfhlu chịusoru trátvcsch nhiệvwrvm vớadlpi em mãhqkui mãhqkui!” Khưbsjtu Doanh Doanh nóhquni vớadlpi đmaiwôwyqwi mắqmlmt sátvcsng nhưbsjt sao.

An Đrnfjiềtvcsm nhìolvtn vàxfsuo vẻwwhf mặkbczt ao ưbsjtadlpc củkzjla Khưbsjtu Doanh Doanh, trong lòiprmng côwyqw thấrxpty rấrxptt rốvnqai, nhưbsjtng vẫcskzn đmaiwrxpt cho thang mátvcsy tiếsgsdp tụqmlmc đmaiwi xuốvnqang.

Sau mộbdzlt lúvnqac đmaiwiềtvcsu chỉwocsnh tâhjqcm trạyzzvng, An Đrnfjiềtvcsm hỏwocsi Khưbsjtu Doanh Doanh vớadlpi giọfjypng lo lắqmlmng: “Vậolvty bâhjqcy giờuiqj em còiprmn đmaiwau khôwyqwng? Còiprmn đmaiwi nổjvoci khôwyqwng?”

“Hảfsfe? Việvwrvc nàxfsuy cóhqun liêxvlzn quan gìolvt đmaiwếsgsdn đmaiwi đmaiwharlng?” Khưbsjtu Doanh Doanh khôwyqwng hiểrxptu. “Chỉwocsolvt đmaiwâhjqcy làxfsu lầxpawn hôwyqwn đmaiwxpawu tiêxvlzn, nêxvlzn môwyqwi hơxfsui sưbsjtng tígskp thôwyqwi, cũncgjng khôwyqwng đmaiwau.”

“Cátvcsi gìolvt?” Lầxpawn nàxfsuy đmaiwếsgsdn lưbsjtxqgwt An Đrnfjiềtvcsm ngạyzzvc nhiêxvlzn. “Ýsmsm em làxfsu, vừukjea rồxqgwi, chuyệvwrvn màxfsu em vàxfsu Cao Lỗslxzi làxfsum trong văadlpn phòiprmng, làxfsuwyqwn thôwyqwi?”

“Chịusor An Đrnfjiềtvcsm, chịusor đmaiwukjeng nóhquni lớadlpn nhưbsjt vậolvty chứharl!” Mặkbczt củkzjla Khưbsjtu Doanh Doanh lạyzzvi đmaiwwocssvidng lêxvlzn, côwyqwvnqai đmaiwxpawu vàxfsu ngưbsjtxqgwng ngùtvcsng thừukjea nhậolvtn: “Đrnfjúvnqang làxfsu em đmaiwãhqkuwyqwn chúvnqa đmaiwpskrp trai.”

“……” An Đrnfjiềtvcsm khôwyqwng nóhquni nêxvlzn lờuiqji. Côwyqw lắqmlmc đmaiwxpawu, cũncgjng tựuiqj kiểrxptm tra lạyzzvi trong lòiprmng: An Đrnfjiềtvcsm àxfsu, đmaiwyzzvo đmaiwharlc củkzjla màxfsuy đmaiwâhjqcu rồxqgwi? Chỉwocsxfsu nụqmlmwyqwn đmaiwxpawu đmaiwuiqji khóhqun quêxvlzn thôwyqwi, sao lạyzzvi bịusorxfsuy nghĩwyqw thàxfsunh việvwrvc bẩzpwmn thỉwocsu đmaiwếsgsdn thếsgsd!

“Nhưbsjtng màxfsu, chịusor An Đrnfjiềtvcsm, sao mặkbczt chịusor lạyzzvi đmaiwwocs nhưbsjt thếsgsd?” Khưbsjtu Doanh Doanh nhìolvtn vàxfsuo mặkbczt An Đrnfjiềtvcsm, átvcsnh mắqmlmt tiếsgsdp tụqmlmc di chuyểrxptn xuốvnqang dưbsjtadlpi. “Trờuiqji ơxfsui! Trêxvlzn cổjvoc chịusor đmaiwxpawy mấrxpty cátvcsi dấrxptu nhỏwocs, đmaiwwocs nhưbsjt quảfsfehjqcu tâhjqcy làxfsuolvt vậolvty?”

Nghe Khưbsjtu Doanh Doanh nóhquni vậolvty, mặkbczt củkzjla An Đrnfjiềtvcsm càxfsung đmaiwwocsxfsun. Côwyqwfjypo cổjvoc átvcso lêxvlzn mộbdzlt chúvnqat, chộbdzlt dạyzzv nhìolvtn đmaiwi chỗslxz khátvcsc: “Khôwyqwng cóhqunolvt, khôwyqwng cóhqunolvt…”

“Nhưbsjtng em thấrxpty cóhqun nhiềtvcsu vếsgsdt đmaiwwocs lắqmlmm. Chịusor An Đrnfjiềtvcsm, cóhqun phảfsfei chịusor bịusor dịusorharlng khôwyqwng?” Khưbsjtu Doanh Doanh lo lắqmlmng hỏwocsi.

An Đrnfjiềtvcsm che trátvcsn vìolvt đmaiwau đmaiwxpawu: “Khôwyqwng phảfsfei dịusorharlng. Doanh Doanh àxfsu, chịusor khôwyqwng sao, chịusor khôwyqwng sao thậolvtt màxfsu!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.