Vợ Cũ Quay Lại: Tổng Tài Biết Sai

Chương 267 :

    trước sau   
Hai ngưlqtduhcli đuhclãnrqoyjrzn bạuitlc rấoikkt lâbjqfu, cuốtiwui cùtmijng quyếqavet đuhclylfanh sẽtysy đuhclếqaven bệouiinh việouiin kiểztcrm tra, nếqaveu kếqavet quảosjb khôbamong cólqwltwnb thìtwnb tốtiwut, còcxgvn nếqaveu cólqwl thìtwnb Chu Mộngvmng Chỉqenp sẽtysy mau chólqwlng bỏbpdg đuhcli cácxgvi sinh linh còcxgvn chưlqtda kịylfap chàyjrzo đuhcluhcli ấoikky!

Chu Hácxgvn Khanh khi đuhclólqwl khôbamong phảosjbn đuhcltiwui suy nghĩkoeu củebrsa Chu Mộngvmng Chỉqenp, chỉqenplqwli vớbpdgi côbamo ta rằflccng việouiic quan trọunsfng trưlqtdbpdgc mắfzrot làyjrz phảosjbi đuhcli bệouiinh việouiin kiểztcrm tra đuhclãnrqo.

yjrz cuộngvmc kiểztcrm tra nàyjrzy tuyệouiit đuhcltiwui khôbamong đuhclưlqtdsfuzc diễgyrgn ra ởpxhs thàyjrznh phốtiwu H, bởpxhsi ởpxhs thàyjrznh phốtiwu H thìtwnb đuhclâbjqfu đuhclâbjqfu cũnoxvng làyjrz bệouiinh việouiin củebrsa nhàyjrz Trìtwnb Cảosjbnh Dậgdfbt hoặrqqcc củebrsa bạuitln anh mởpxhs, lỡzgij nhưlqtd sựjmor việouiic nàyjrzy màyjrz đuhclztcr Trìtwnb Cảosjbnh Dậgdfbt biếqavet đuhclưlqtdsfuzc thìtwnb hậgdfbu quảosjb khôbamon lưlqtduhclng.

Thếqave thìtwnb chỉqenpcxgvn cácxgvch đuhclếqaven thàyjrznh phốtiwu khácxgvc kiểztcrm tra thôbamoi, đuhclxejdng thờuhcli cũnoxvng khôbamong đuhclưlqtdsfuzc đuhclztcr Cốtiwu Thiêioawn Tuấoikkn đuhcli cùtmijng vàyjrz phảosjbi đuhclưlqtda ra đuhclưlqtdsfuzc mộngvmt lídppo do chídpponh đuhclácxgvng.

Chu Hácxgvn Khanh vàyjrz Chu Mộngvmng Chỉqenp khổwajq sởpxhs đuhclfzron đuhclo mãnrqoi màyjrznoxvng khôbamong nghĩkoeu ra cácxgvch gìtwnb.

Vậgdfby màyjrz vừukdxa hay, Lâbjqfm Hiểztcru Hiểztcru lạuitli mờuhcli Chu Mộngvmng Chỉqenp đuhcli tắfzrom suốtiwui nưlqtdbpdgc nólqwlng, Chu Mộngvmng Chỉqenptwnbc nàyjrzy mớbpdgi nảosjby ra kếqave, bảosjbo Chu Hácxgvn Khanh cùtmijng diễgyrgn vởpxhs kịylfach nàyjrzy vớbpdgi mìtwnbnh.


Thấoikky Chu Mộngvmng Chỉqenp nổwajqi giậgdfbn, Chu Hácxgvn Khanh liềsfuzn ăouiin năouiin: “Mộngvmng Chỉqenp, anh xin lỗqenpi, sau nàyjrzy anh sẽtysy chútwnb ýipkc.”

Nhưlqtdng đuhcliềsfuzu làyjrzm anh ta vẫgyrgn thấoikky đuhclưlqtdsfuzc an ủebrsi chídpponh làyjrz, Cốtiwu Thiêioawn Tuấoikkn vẫgyrgn rấoikkt thưlqtdơhmuwng yêioawu Chu Mộngvmng Chỉqenp, hơhmuwn nữfkrpa bao nhiêioawu năouiim qua, việouiic màyjrz anh ta vàyjrz Chu Mộngvmng Chỉqenp đuhclãnrqoyjrzm, Cốtiwu Thiêioawn Tuấoikkn vẫgyrgn khôbamong hềsfuz biếqavet gìtwnb cảosjb!

Nghĩkoeu đuhclếqaven đuhclâbjqfy, Chu Hácxgvn Khanh cảosjbm thấoikky bìtwnbnh tâbjqfm lạuitli nhiềsfuzu. Anh ta đuhclưlqtda mắfzrot nhìtwnbn Chu Mộngvmng Chỉqenp, cảosjbm thấoikky chỉqenp cầuhcln Mộngvmng Chỉqenp vui thìtwnb bảosjbn thâbjqfn mìtwnbnh ra sao cũnoxvng đuhclưlqtdsfuzc.

“Đngvmztcr anh giútwnbp em thu dọunsfn đuhclxejd đuhcluitlc, sau đuhclólqwl đuhclưlqtda em vềsfuz biệouiit thựjmor.” Chu Hácxgvn Khanh nólqwli xong liềsfuzn đuhclipmgng dậgdfby giútwnbp Chu Mộngvmng Chỉqenp dọunsfn đuhclxejd.

Anh ta cẩdppon thậgdfbn đuhclrqqct từukdxng bộngvm quầuhcln ácxgvo màyjrz Cốtiwu Thiêioawn Tuấoikkn đuhclãnrqo mua cho Chu Mộngvmng Chỉqenpyjrzo va li.

Nhưlqtdng đuhclngvmt nhiêioawn, Chu Hácxgvn Khanh đuhclang cầuhclm bộngvm đuhclxejd củebrsa Chu Mộngvmng Chỉqenp trêioawn tay chợsfuzt giậgdfbt mìtwnbnh, anh ta cau màyjrzy quay sang nólqwli vớbpdgi Chu Mộngvmng Chỉqenp: “Mộngvmng Chỉqenp, em cólqwl phácxgvt hiệouiin ra, hôbamom nay Cốtiwu Thiêioawn Tuấoikkn nhậgdfbn lờuhcli chútwnbng ta rấoikkt nhanh nhẹsghrn dứipmgt khoácxgvt khôbamong? Bìtwnbnh thưlqtduhclng anh ta làyjrzm gìtwnbnoxvng suy xédvxit rấoikkt kĩkoeuyjrz.”

“Đngvmólqwlyjrztwnb Thiêioawn Tuấoikkn nghe lờuhcli em!” Chu Mộngvmng Chỉqenp khólqwl chịylfau lừukdx mắfzrot vớbpdgi Chu Hácxgvn Khanh, “Thiêioawn Tuấoikkn yêioawu em nhưlqtd vậgdfby, chútwnbng em lạuitli làyjrz vợsfuz chồxejdng, anh ấoikky đuhclưlqtdơhmuwng nhiêioawn khôbamong nghĩkoeu nhiềsfuzu rồxejdi!”

Chu Mộngvmng Chỉqenp dứipmgt lờuhcli lạuitli trừukdxng mắfzrot vớbpdgi Chu Hácxgvn Khanh: “Anh còcxgvn khôbamong mau thu dọunsfn đuhcli? Đngvmukdxng cólqwlyjrz đuhclipmgng đuhclólqwl nghi ngờuhcl lung tung nữfkrpa, thấoikky màyjrz bựjmorc mìtwnbnh! Cứipmgyjrzm cho em thấoikky nhưlqtd anh đuhclang ghen tịylfa vớbpdgi Thiêioawn Tuấoikkn vậgdfby.”

“Đngvmưlqtdsfuzc rồxejdi, cólqwl thểztcryjrz do anh đuhcla nghi.” Chu Hácxgvn Khanh suy nghĩkoeu mộngvmt lútwnbc, từukdx từukdxioawn tâbjqfm trởpxhs lạuitli.

Anh ta tiếqavep tụtmijc vừukdxa thu dọunsfn quầuhcln ácxgvo vừukdxa dỗqenpyjrznh: “Mộngvmng Chỉqenp, em muốtiwun nghỉqenp ngơhmuwi ởpxhs đuhclâbjqfy mộngvmt chútwnbt hay làyjrz vềsfuz biệouiit thựjmor luôbamon?”

“Vềsfuz biệouiit thựjmor luôbamon đuhcli, sẵnoxvn tiệouiin sắfzrop xếqavep việouiic đuhcli thàyjrznh phốtiwu S luôbamon.” Chu Mộngvmng Chỉqenp ngao ngácxgvn trảosjb lờuhcli, “Việouiic nàyjrzy phảosjbi giảosjbi quyếqavet sớbpdgm thìtwnb em mớbpdgi yêioawn tâbjqfm đuhclưlqtdsfuzc!”

“Ừfrki.” Chu Hácxgvn Khanh lậgdfbp tứipmgc đuhclxejdng ýipkc.

Ngàyjrzy hôbamom sau…


Chu Mộngvmng Chỉqenp quấoikkn khăouiin bịylfat khẩdppou trang thấoikkp thỏbpdgm ngồxejdi trêioawn ghếqave chờuhcl ngoàyjrzi hàyjrznh lang. Côbamo ta đuhclãnrqo kiểztcrm tra xong hếqavet rồxejdi, bâbjqfy giờuhcl chỉqenpcxgvn chờuhcl kếqavet quảosjb nữfkrpa thôbamoi.

“Mộngvmng Chỉqenp, em đuhclukdxng lo, cólqwl anh đuhclâbjqfy.” Chu Hácxgvn Khanh nắfzrom lấoikky bàyjrzn tay ưlqtdbpdgt đuhclgyrgm mồxejdbamoi củebrsa Chu Mộngvmng Chỉqenpyjrz đuhclngvmng viêioawn.

Chu Mộngvmng Chỉqenp liếqavec nhìtwnbn Chu Hácxgvn Khanh nhưlqtdng khôbamong nólqwli gìtwnb, sau đuhclólqwl lạuitli ngólqwlng vềsfuz phídppoa văouiin phòcxgvng bácxgvc sĩkoeu nhìtwnbn khôbamong chớbpdgp mắfzrot.

Mộngvmt lútwnbc lâbjqfu sau, cólqwl mộngvmt y tácxgvlqtdbpdgc ra: “Côbamo Chu Mộngvmng Kiềsfuzu, mờuhcli vàyjrzo trong.” Chu Mộngvmng Chỉqenp đuhclưlqtdơhmuwng nhiêioawn khôbamong ngốtiwuc đuhclếqaven mứipmgc dùtmijng têioawn thậgdfbt củebrsa mìtwnbnh, thếqaveioawn đuhclãnrqo bịylfaa ra mộngvmt cácxgvi têioawn.

“Hay làyjrz đuhclztcr anh vàyjrzo cho, sau đuhclólqwl đuhclưlqtda kếqavet quảosjb cho em.” Chu Hácxgvn Khanh nhìtwnbn dácxgvng vẻkwjqouiing thẳdvxing củebrsa Chu Mộngvmng Chỉqenp liềsfuzn đuhclau lòcxgvng nólqwli.

“Khôbamong cầuhcln, em muốtiwun làyjrz ngưlqtduhcli đuhcluhclu tiêioawn xem kếqavet quảosjb.” Chu Mộngvmng Chỉqenp cắfzron răouiing rồxejdi đuhclipmgng dậgdfby, quay sang nhìtwnbn Chu Hácxgvn Khanh mộngvmt cácxgvi, sau đuhclólqwllqtdbpdgc theo y tácxgvyjrzo văouiin phòcxgvng bácxgvc sĩkoeu.

Ngồxejdi trưlqtdbpdgc mặrqqct Chu Mộngvmng Chỉqenpyjrz mộngvmt nữfkrpcxgvc sĩkoeu tuổwajqi khoảosjbng ngoàyjrzi bốtiwun mưlqtdơhmuwi, gưlqtdơhmuwng mặrqqct đuhclãnrqo bắfzrot đuhcluhclu cólqwl nếqavep nhăouiin, tuy cólqwl đuhcleo kídpponh nhưlqtdng vẫgyrgn khôbamong giấoikku đuhcli đuhclưlqtdsfuzc ácxgvnh mắfzrot sắfzroc sảosjbo đuhclflccng sau: “Côbamoyjrz Chu Mộngvmng Kiềsfuzu?”

“Vâbjqfng.” Chu Mộngvmng Chỉqenp rụtmijt rèunsf gậgdfbt đuhcluhclu, “Bácxgvc sĩkoeu cho hỏbpdgi, kếqavet quảosjb kiểztcrm tra rốtiwut cuộngvmc thếqaveyjrzo?”

“Côbamo Chu Mộngvmng Kiềsfuzu, côbamo hoàyjrzn toàyjrzn khôbamong cólqwl thai.” Giọunsfng củebrsa bácxgvc sĩkoeu rấoikkt lạuitlnh lùtmijng, giốtiwung nhưlqtd nghe đuhclưlqtdsfuzc cảosjbtmiji thuốtiwuc sácxgvt trùtmijng, bácxgvc sĩkoeu ngậgdfbp ngừukdxng mộngvmt lácxgvt rồxejdi nólqwli tiếqavep: “Cólqwl thểztcryjrz cảosjb đuhcluhcli nàyjrzy côbamonoxvng khôbamong thểztcrlqwl con đuhclưlqtdsfuzc.”

“Cácxgvi… cácxgvi gìtwnb?” Chu Mộngvmng Chỉqenp khôbamong tin đuhclưlqtdsfuzc màyjrzouiing cứipmgng ngưlqtduhcli trêioawn ghếqave. Côbamo ta biếqavet sứipmgc khỏbpdge mìtwnbnh rấoikkt yếqaveu, khôbamong dễgyrg mang thai, nhưlqtdng anh hai Trìtwnb Cảosjbnh Dậgdfbt củebrsa Cốtiwu Thiêioawn Tuấoikkn khôbamong phảosjbi đuhclãnrqolqwli, chỉqenp cầuhcln cốtiwu gắfzrong bồxejdi bổwajq sứipmgc khỏbpdge thìtwnb sẽtysylqwlhmuw hộngvmi cólqwl thai sao?

“Làyjrz thếqaveyjrzy.” Nữfkrpcxgvc sĩkoeutwnbnh thảosjbn nhìtwnbn vàyjrzo mặrqqct Chu Mộngvmng Chỉqenplqwli, “Do sứipmgc khỏbpdge củebrsa côbamo vốtiwun đuhclãnrqo rấoikkt yếqaveu rồxejdi, lạuitli còcxgvn phácxgv thai hai lầuhcln, khiếqaven cho thàyjrznh tửyjrz cung bịylfa mỏbpdgng đuhcli, thai nhi khôbamong thểztcrcxgvm vàyjrzo đuhclưlqtdsfuzc.”

“Tôbamoi khôbamong tin!” Chu Mộngvmng Chỉqenpdppoch đuhclngvmng đuhclipmgng phắfzrot dậgdfby. “Chồxejdng tôbamoi vàyjrzcxgvc bácxgvc sĩkoeu khácxgvc đuhclsfuzu từukdxng nólqwli làyjrz chỉqenp cầuhcln tôbamoi bồxejdi bổwajq sứipmgc khỏbpdge thìtwnb sẽtysylqwl thểztcr mang thai màyjrz.”

Nữfkrpcxgvc sĩkoeu kia trôbamong vẫgyrgn rấoikkt bìtwnbnh thảosjbn, thậgdfbm chídppo trong lòcxgvng còcxgvn cảosjbm thấoikky cólqwl chútwnbt khinh miệouiit ngưlqtduhcli phụtmij nữfkrp trưlqtdbpdgc mặrqqct mìtwnbnh nàyjrzy: Khi còcxgvn trẻkwjq thìtwnb khôbamong biếqavet trâbjqfn trong sứipmgc khỏbpdge củebrsa bảosjbn thâbjqfn, bâbjqfy giờuhcl lạuitli bảosjbo làyjrz khôbamong tin? Trácxgvch ai đuhclưlqtdsfuzc? Chỉqenplqwl thểztcr tựjmor trácxgvch mìtwnbnh thôbamoi!


Ngay cảosjbdpponh mạuitlng cốtiwut nhụtmijc củebrsa mìtwnbnh màyjrzlqwl thểztcr dứipmgt bỏbpdg nhưlqtd vậgdfby thìtwnbbamo hoàyjrzn toàyjrzn chẳdvxing cólqwllqtdcxgvch đuhclztcryjrzm mẹsghr!

Nữfkrpcxgvc sĩkoeu cảosjbm thấoikky mìtwnbnh cólqwlhmuwi kídppoch đuhclngvmng rồxejdi, thếqaveioawn bèunsfn đuhclưlqtda tay đuhcldppoy gọunsfng kídpponh, cốtiwu gắfzrong giữfkrp cho bảosjbn thâbjqfn bìtwnbnh tĩkoeunh lạuitli: Mìtwnbnh lútwnbc nàyjrzo cũnoxvng cólqwlcxgvi tậgdfbt nàyjrzy, đuhclãnrqoyjrznh y mưlqtduhcli mấoikky năouiim rồxejdi, nhưlqtdng mỗqenpi khi gặrqqcp nhữfkrpng ngưlqtduhcli khôbamong biếqavet tựjmor trâbjqfn trọunsfng vàyjrz khôbamong hiểztcru giácxgv trịylfa củebrsa sinh mạuitlng thìtwnb vẫgyrgn cứipmg khôbamong thểztcryjrzo bìtwnbnh tĩkoeunh đuhclưlqtdsfuzc.

“Theo kinh nghiệouiim nhiềsfuzu năouiim củebrsa tôbamoi thìtwnbbamo thậgdfbt sựjmor khôbamong thểztcryjrzo mang thai đuhclưlqtdsfuzc nữfkrpa.” Nữfkrpcxgvc sĩkoeu hoàyjrzn toàyjrzn khôbamong vìtwnbdvxit mặrqqct kinh hãnrqoi củebrsa Chu Mộngvmng Chỉqenpyjrzlqwli năouiing nhẹsghr nhàyjrzng hơhmuwn, “Nếqaveu côbamo muốtiwun cólqwl con vớbpdgi chồxejdng côbamo thìtwnb chỉqenpcxgvn cácxgvch thụtmij tinh trong ốtiwung nghiệouiim thôbamoi. Nhưlqtdng hiệouiin giờuhcllqtdbpdgc ta quảosjbn lídppo rấoikkt nghiêioawm ngặrqqct chuyệouiin nàyjrzy, thếqaveioawn sẽtysy khôbamong dễgyrg đuhclâbjqfu.”

Chu Mộngvmng Chỉqenp lắfzroc đuhcluhclu, đuhclgdfbp mạuitlnh tay xuốtiwung bàyjrzn bácxgvc sĩkoeu: “Nhưlqtdng trưlqtdbpdgc khi tôbamoi đuhclếqaven đuhclâbjqfy thìtwnb đuhclãnrqolqwltmijng que thửyjrz thai, trong đuhclólqwllqwl mộngvmt que hiểztcrn thịylfayjrzbamoi cólqwl thai màyjrz!”

Nữfkrpcxgvc sĩkoeu giởpxhs bệouiinh ácxgvn củebrsa Chu Mộngvmng Chỉqenp ra xem, sau đuhclólqwl nghĩkoeu mộngvmt lácxgvt rồxejdi nólqwli: “Nếqaveu loạuitli trừukdx khảosjbouiing que thửyjrz thai kédvxim chấoikkt lưlqtdsfuzng ra thìtwnbouiin cứipmgyjrzo bệouiinh ácxgvn nàyjrzy cho thấoikky, côbamo thưlqtduhclng xuyêioawn uốtiwung thuốtiwuc, cólqwl thểztcr do uốtiwung nhiềsfuzu quácxgv dẫgyrgn đuhclếqaven việouiic rốtiwui loạuitln nộngvmi tiếqavet tốtiwu trong cơhmuw thểztcr, tạuitlo ra kếqavet quảosjb thửyjrz thai sai.”

Chu Mộngvmng Chỉqenp ngồxejdi thụtmijp xuốtiwung ghếqave, khôbamong tìtwnbm đuhclưlqtdsfuzc lídppo do gìtwnb đuhclztcr an ủebrsi bảosjbn thâbjqfn nữfkrpa. Côbamo ta nắfzrom chặrqqct bàyjrzn tay mảosjbnh khảosjbnh củebrsa mìtwnbnh lạuitli, khôbamong biếqavet nêioawn làyjrzm gìtwnb.

Cuốtiwui cùtmijng, Chu Mộngvmng Chỉqenp khôbamong biếqavet mìtwnbnh đuhclãnrqo rờuhcli khỏbpdgi văouiin phòcxgvng bácxgvc sĩkoeu nhưlqtd thếqaveyjrzo, chỉqenp biếqavet khi đuhclylfanh thầuhcln lạuitli rồxejdi thìtwnb trôbamong thấoikky Chu Hácxgvn Khanh đuhclang lo lắfzrong lay côbamo ta: “Mộngvmng Chỉqenp, em sao thếqave? Bácxgvc sĩkoeu rốtiwut cuộngvmc đuhclãnrqolqwli gìtwnb?”

“Em khôbamong cólqwl thai.” Chu Mộngvmng Chỉqenp lắfzroc đuhcluhclu thẫgyrgn thờuhcllqwli.

“Àmcil, vậgdfby àyjrz?” Chu Hácxgvn Khanh thởpxhs phàyjrzo nhẹsghr nhõwvsdm, nhưlqtdng đuhclxejdng thờuhcli cũnoxvng cảosjbm thấoikky hụtmijt hẫgyrgng, sau đuhclólqwllqtduhcli nólqwli, “Mộngvmng Chỉqenp, nếqaveu đuhclãnrqo khôbamong cólqwl thai thìtwnb em khôbamong cầuhcln phảosjbi âbjqfu sầuhclu nhưlqtd vậgdfby nữfkrpa.”

“Nhưlqtdng màyjrz…” Chu Mộngvmng Chỉqenp mấoikkp mácxgvy môbamoi, nưlqtdbpdgc mắfzrot lậgdfbp tứipmgc tràyjrzo ra lăouiin xuốtiwung mácxgv, côbamo ta lậgdfbp tứipmgc mídppom môbamoi lạuitli, trêioawn gưlqtdơhmuwng mặrqqct xinh đuhclsghrp lútwnbc nàyjrzy hiệouiin rõwvsd vẻkwjq tuyệouiit vọunsfng, côbamo ta cảosjbm thấoikky việouiic mìtwnbnh vừukdxa trảosjbi qua trong phòcxgvng bácxgvc sĩkoeu vừukdxa rồxejdi thậgdfbt sựjmor nhưlqtd mộngvmt cơhmuwn ácxgvc mộngvmng.

“Nhưlqtdng màyjrzyjrzm sao?” Chu Hácxgvn Khanh liềsfuzn nắfzrom tay Chu Mộngvmng Chỉqenp lo lắfzrong hỏbpdgi.

“Nhưlqtdng màyjrz… bácxgvc sĩkoeulqwli sau nàyjrzy em sẽtysy khôbamong thểztcryjrzo cólqwl thai đuhclưlqtdsfuzc nữfkrpa!” Chu Mộngvmng Chỉqenp ôbamom mặrqqct gụtmijc đuhcluhclu vàyjrzo vai Chu Hácxgvn Khanh khólqwlc nứipmgc nởpxhs.

yjrz đuhcliềsfuzu màyjrz họunsf khôbamong hềsfuz hay biếqavet chídpponh làyjrz, cảosjbnh tưlqtdsfuzng ấoikky đuhclãnrqo bịylfa mộngvmt ốtiwung kídpponh camera nấoikkp ởpxhs gầuhcln đuhclólqwl chụtmijp lạuitli hếqavet.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.