Vợ Cũ Quay Lại: Tổng Tài Biết Sai

Chương 259 :

    trước sau   
“Hiểwedgu Hiểwedgu, sao em lạfkmui khômczvng hiểwedgu chuyệokain nhưdmfs vậxhjay?” Lârqoim Kíydgpnh Trạfkmuch đvikgau đvikgumduu cau màlglvy, “Đcvduưdmfswwzfc, bârqoiy giờrlws em đvikgi nóyfuni cho chịazmd ba biếfbmjt, sau đvikgóyfun thìbupf sao?”

“Sau đvikgóyfun…” Lârqoim Hiểwedgu Hiểwedgu rấokbwt mạfkmunh miệokaing, nhưdmfsng ngay sau đvikgóyfun lạfkmui khômczvng biếfbmjt nóyfuni gìbupf nữugjra, đvikgúlglvng rồvikgi, sau đvikgóyfun thìbupf sao?

Nếfbmju giữugjra anh ba vàlglv An Đcvduiềiehmm khômczvng cóyfunbupf cảrsoc thìbupf việokaic nàlglvy chỉfbmj tạfkmuo thênshrm hiểwedgu lầumdum giữugjra anh ba vàlglv chịazmd ba, hơgacxn nữugjra còimyun gârqoiy phiềiehmn phứhtjjc cho An Đcvduiềiehmm.

imyun nếfbmju giữugjra anh ba vàlglv An Đcvduiềiehmm thậxhjat sựmczvyfunbupf đvikgóyfun, vậxhjay thìbupf chẳfkmung phảrsoci sẽimyu khiếfbmjn anh ba vàlglv chịazmd ba li hômczvn sao? Họxdui trưdmfshtjjc nay luômczvn yênshru thưdmfsơgacxng nhau nhưdmfs vậxhjay, chịazmd ba luômczvn hạfkmunh phúlglvc nhưdmfs vậxhjay cơgacxlglv! Mụffhhc đvikgíydgpch củfbmja cômczv khômczvng phảrsoci làlglv muốazmdn chịazmd ba vàlglv anh ba rờrlwsi xa nhau!

Nhưdmfsng nếfbmju cứhtjj giấokbwu chịazmd ba thếfbmjlglvy thìbupfmczv khômczvng phảrsoci làlglv đvikgãlwal biếfbmjt màlglv khômczvng nóyfuni sao?

rqoim Hiểwedgu Hiểwedgu cúlglvi đvikgumduu, lúlglvc nàlglvy đvikgârqoiy khômczvng biếfbmjt phảrsoci nênshrn làlglvm sao nữugjra.


rqoim Kíydgpnh Trạfkmuch thấokbwy Lârqoim Hiểwedgu Hiểwedgu cuốazmdi cùwwzfng cũazmdng đvikgãlwalbupfnh tĩgcbbnh lạfkmui thìbupf mớhtjji yênshrn târqoim thởlwal phàlglvo nhẹngru nhõkfpim, từokvt từokvt khuyênshrn nhủfbmj: “Hiểwedgu Hiểwedgu, vềiehm việokaic nàlglvy, chúlglvng ta cứhtjj xem nhưdmfs chưdmfsa nhìbupfn thấokbwy đvikgi, cóyfun thểwedgyfunlglvi việokaic khômczvng cầumdun phảrsoci đvikgiềiehmu tra, qua mộgywdt khoảrsocng thờrlwsi gian làlglv sẽimyukfpilglvng chârqoin tưdmfshtjjng thômczvi.”

“Em chỉfbmj sợwwzflglvc rõkfpilglvng chârqoin tưdmfshtjjng rồvikgi thìbupf ngưdmfsrlwsi bịazmd tổmmndn thưdmfsơgacxng sẽimyulglv chịazmd ba!” Lârqoim Hiểwedgu Hiểwedgu híydgpt mộgywdt hơgacxi thậxhjat sârqoiu, quyếfbmjt đvikgazmdnh: “Bârqoiy giờrlws em sẽimyu khômczvng nóyfuni cho chịazmd ba biếfbmjt chuyệokain nàlglvy, nhưdmfsng em tuyệokait đvikgazmdi sẽimyu khômczvng khoanh tay làlglvm ngơgacx đvikgârqoiu!”

“Hiểwedgu Hiểwedgu, anh khuyênshrn em đvikgokvtng gârqoiy chuyệokain.” Vẻjjea mặyfunt nghênshrnh ngang củfbmja Lârqoim Kíydgpnh Trạfkmuch lúlglvc nàlglvy trởlwalnshrn nghiênshrm nghịazmd, “Nếfbmju em làlglvm ảrsocnh hưdmfslwalng đvikgếfbmjn việokaic củfbmja anh ba thìbupf em khômczvng gáqjxenh nổmmndi đvikgârqoiu! Cảrsocmczvng ty Lârqoim Thịazmd chúlglvng ta cũazmdng khômczvng gáqjxenh nổmmndi!”

“Em sẽimyu khômczvng nóyfuni thẳfkmung cho chịazmd ba biếfbmjt việokaic nàlglvy, nhưdmfsng em vẫnfqcn sẽimyu bảrsoco vệokai chịazmdokbwy! Còimyun vềiehm An Đcvduiềiehmm…” Lârqoim Hiểwedgu Hiểwedgu nóyfuni đvikgếfbmjn đvikgârqoiy thìbupf giọxduing nóyfuni lậxhjap tứhtjjc tràlglvn đvikgumduy sựmczv thấokbwt vọxduing, “Em sẽimyu xem tìbupfnh hìbupfnh.”

“Hiểwedgu Hiểwedgu, nếfbmju em cứhtjj muốazmdn làlglvm loạfkmun thìbupf vềiehm nhàlglv luômczvn đvikgi, đvikgokvtng cóyfun đvikgi làlglvm nữugjra!” Lârqoim Kíydgpnh Trạfkmuch cảrsocnh cáqjxeo.

“Anh…” Lârqoim Hiểwedgu Hiểwedgu lạfkmunh lùwwzfng hừokvt mộgywdt tiếfbmjng, khômczvng tranh luậxhjan vớhtjji anh trai nữugjra.

Nhưdmfsng trong lòimyung Lârqoim Hiểwedgu Hiểwedgu đvikgãlwal hạfkmu quyếfbmjt târqoim: Tìbupfnh yênshru củfbmja anh ba vàlglv chịazmd ba làlglv biểwedgu tưdmfswwzfng tìbupfnh yênshru tuyệokait đvikgngrup màlglvmczv luômczvn ngưdmfsazmdng mộgywd, giáqjxe trịazmd đvikgfkmuo đvikghtjjc vàlglv chíydgpnh nghĩgcbba hìbupfnh thàlglvnh trong con ngưdmfsrlwsi cômczv bao nhiênshru nărlwsm nay đvikgãlwal thômczvi thúlglvc cômczv phảrsoci bảrsoco vệokaibupfnh cảrsocm củfbmja anh chịazmd ba.

imyun nữugjra, An Đcvduiềiehmm thậxhjat sựmczv đvikgãlwal khiếfbmjn cho cômczvmczvwwzfng thấokbwt vọxduing!

Ngàlglvy hômczvm sau…

Việokaic quay phim diễeuoun ra bìbupfnh thưdmfsrlwsng, Tômczv Thanh Dưdmfsơgacxng hômczvm nay cũazmdng đvikgếfbmjn, hỏatjbi thărlwsm vềiehm tiếfbmjn đvikggywdlglvm việokaic, kếfbmjt quảrsoc khiếfbmjn anh rấokbwt hàlglvi lòimyung.

Cảrsocnh quay cuốazmdi cùwwzfng củfbmja ngàlglvy hômczvm nay chíydgpnh làlglv, vai cômczvqjxei củfbmja An Đcvduiềiehmm diễeuoun vàlglvmczvqjxei củfbmja Lârqoim Hiểwedgu Hiểwedgu diễeuoun trởlwal thàlglvnh bạfkmun thârqoin củfbmja nhau, họxduiwwzfng nhau đvikgi khắgcbbp sârqoin trưdmfsrlwsng, lưdmfsu giữugjr nhữugjrng kỉfbmj niệokaim tìbupfnh bạfkmun đvikgngrup đvikgimyu.

Song khômczvng hiểwedgu vìbupf sao, An Đcvduiềiehmm luômczvn cảrsocm thấokbwy nụffhhdmfsrlwsi củfbmja Lârqoim Hiểwedgu Hiểwedgu hômczvm nay cóyfun chúlglvt gìbupf đvikgóyfun khiênshrn cưdmfsazmdng.

Nhưdmfsng cũazmdng may, việokaic ghi hìbupfnh hômczvm nay diễeuoun ra rấokbwt thuậxhjan lợwwzfi, chưdmfsa đvikgếfbmjn chiềiehmu làlglv đvikgãlwal xong xuômczvi rồvikgi.


lglvo giờrlws nghỉfbmj buổmmndi trưdmfsa, An Đcvduiềiehmm nhưdmfs mọxduii khi đvikgi tìbupfm Lârqoim Hiểwedgu Hiểwedgu, muốazmdn cùwwzfng cômczv đvikgi ărlwsn cơgacxm

Nhưdmfsng khi vừokvta mớhtjji quay phim xong thìbupfrqoim Hiểwedgu Hiểwedgu đvikgãlwal mấokbwt tărlwsm mấokbwt dạfkmung rồvikgi, An Đcvduiềiehmm tìbupfm mãlwali ởlwal trưdmfsrlwsng quay màlglv khômczvng tìbupfm thấokbwy Lârqoim Hiểwedgu Hiểwedgu đvikgârqoiu, gọxduii đvikgiệokain thoạfkmui cũazmdng khômczvng bắgcbbt máqjxey.

“An Đcvduiềiehmm!” Trong lúlglvc An Đcvduiềiehmm đvikgang lo lắgcbbng thìbupf thấokbwy Tômczv Thanh Dưdmfsơgacxng cầumdum hai hộgywdp cơgacxm hộgywdp mang đvikgếfbmjn.

“Chàlglvo Tômczv tổmmndng.” An Đcvduiềiehmm liềiehmn mỉfbmjm cưdmfsrlwsi vớhtjji Tômczv Thanh Dưdmfsơgacxng.

“Tômczvi thấokbwy từokvtlglvc quay phim xong đvikgếfbmjn giờrlwsmczv vẫnfqcn chưdmfsa ărlwsn gìbupf, cho nênshrn đvikgãlwal bảrsoco Lily đvikgyfunt thênshrm mộgywdt phầumdun cơgacxm đvikgârqoiy, cóyfun muốazmdn ărlwsn cùwwzfng tômczvi khômczvng?”

“Chuyệokain nàlglvy…” An Đcvduiềiehmm nghĩgcbb mộgywdt lúlglvc, sau đvikgóyfun lắgcbbc đvikgumduu, “Khômczvng cầumdun đvikgârqoiu, tômczvi đvikgang muốazmdn đvikgi ărlwsn vớhtjji Hiểwedgu Hiểwedgu.”

“Lârqoim Hiểwedgu Hiểwedgu?” Tômczv Thanh Dưdmfsơgacxng hơgacxi nhíydgpu màlglvy, “Vừokvta nãlwaly tômczvi thấokbwy cômczvokbwy, Amanda, Lârqoim tổmmndng vàlglv Cốazmd tổmmndng ra nhàlglvlglvng bênshrn ngoàlglvi ărlwsn cơgacxm rồvikgi.”

“Thậxhjat sao?” An Đcvduiềiehmm cảrsocm thấokbwy khômczvng thểwedg tin đvikgưdmfswwzfc, vìbupf Hiểwedgu Hiểwedgu làlglvm gìbupfazmdng thưdmfsrlwsng báqjxeo trưdmfshtjjc vớhtjji cômczv kia màlglv.

“Ừsidl.” Tômczv Thanh Dưdmfsơgacxng gậxhjat đvikgumduu, “Lúlglvc ấokbwy Lârqoim tổmmndng còimyun mờrlwsi tômczvi đvikgi cùwwzfng, nhưdmfsng tômczvi đvikgang cóyfun chúlglvt việokaic nênshrn đvikgãlwal từokvt chốazmdi.”

“Thếfbmj àlglv?” An Đcvduiềiehmm hụffhht hẫnfqcng gậxhjat đvikgumduu, thầumdum tráqjxech trong lòimyung: Hiểwedgu Hiểwedgu đvikgi ărlwsn vớhtjji Amanda, sao lạfkmui khômczvng báqjxeo vớhtjji mìbupfnh mộgywdt tiếfbmjng chứhtjj?

“Lârqoim Hiểwedgu Hiểwedgu đvikgãlwal đvikgi ărlwsn cơgacxm rồvikgi, vậxhjay cômczv khômczvng cầumdun phảrsoci đvikgwwzfi nữugjra. Dùwwzfbupfmczvi cũazmdng mua thừokvta mộgywdt phầumdun, nếfbmju cômczv khômczvng ărlwsn thìbupf sẽimyulwalng phíydgp lắgcbbm.” Tômczv Thanh Dưdmfsơgacxng vừokvta nóyfuni vừokvta chìbupfa hộgywdp cơgacxm ra trưdmfshtjjc mặyfunt An Đcvduiềiehmm.

An Đcvduiềiehmm nghĩgcbb mộgywdt láqjxet bèhlwun gậxhjat đvikgumduu: “Thômczvi đvikgưdmfswwzfc, cảrsocm ơgacxn Tômczv tổmmndng.”

“Khômczvng cầumdun kháqjxech sáqjxeo.” Tômczv Thanh Dưdmfsơgacxng đvikgưdmfsa hộgywdp cơgacxm cho An Đcvduiềiehmm, An Đcvduiềiehmm cũazmdng nhậxhjan lấokbwy mộgywdt cáqjxech tựmczv nhiênshrn.


Hai ngưdmfsrlwsi cũazmdng khômczvng chúlglv trọxduing gìbupf nhiềiehmu, tìbupfm đvikgfkmui mộgywdt góyfunc trong trưdmfsrlwsng quay rồvikgi ngồvikgi xuốazmdng.

An Đcvduiềiehmm mởlwal hộgywdp cơgacxm ra, thấokbwy trong đvikgóyfunlglv rấokbwt nhiềiehmu móyfunn ărlwsn rấokbwt ngon nhưdmfs thịazmdt xàlglvo xắgcbbt sợwwzf, gàlglv kungpao, thịazmdt kho vàlglv nấokbwm xàlglvo rau.

“Trômczvng hấokbwp dẫnfqcn quáqjxe đvikgi mấokbwt.” Nhìbupfn thấokbwy móyfunn ărlwsn ngon, târqoim trạfkmung củfbmja An Đcvduiềiehmm lậxhjap tứhtjjc kháqjxenshrn.

“Cômczv thíydgpch làlglv đvikgưdmfswwzfc.” Tômczv Thanh Dưdmfsơgacxng hàlglvi lòimyung gậxhjat đvikgumduu, “Ăeuoun đvikgi.”

“Vârqoing.” An Đcvduiềiehmm gậxhjat đvikgumduu thậxhjat mạfkmunh, đvikgãlwal mệokait mỏatjbi cảrsoc buổmmndi sáqjxeng rồvikgi nênshrn cômczv thậxhjat sựmczv thấokbwy cóyfungacxi đvikgóyfuni.

An Đcvduiềiehmm trưdmfshtjjc tiênshrn gắgcbbp mộgywdt miếfbmjng thịazmdt kho cho vàlglvo miệokaing, ừokvtm, bésbbwo màlglv khômczvng ngấokbwy, mềiehmm tan trong miệokaing, vịazmd ngọxduit nhẹngru rấokbwt hợwwzfp đvikgwedg khai vịazmd.

An Đcvduiềiehmm sau đvikgóyfun liềiehmn ărlwsn lia lịazmda, cóyfun vẻjjea rấokbwt vui.

Trong lúlglvc An Đcvduiềiehmm mảrsoci ărlwsn đvikgếfbmjn quênshrn trờrlwsi đvikgokbwt thìbupfmczv Thanh Dưdmfsơgacxng ngồvikgi bênshrn cạfkmunh lạfkmui chợwwzft nhìbupfn cômczv mỉfbmjm cưdmfsrlwsi, nụffhhdmfsrlwsi nhẹngru nhàlglvng ấokbwy kếfbmjt hợwwzfp vớhtjji khíydgp chấokbwt ômczvn hòimyua củfbmja Tômczv Thanh Dưdmfsơgacxng nhưdmfs mộgywdt làlglvn gióyfun xuârqoin ấokbwm áqjxep thổmmndi qua mùwwzfa đvikgômczvng lạfkmunh lẽimyuo.

“Chuyệokain gìbupf thếfbmj?” An Đcvduiềiehmm thắgcbbc mắgcbbc nhìbupfn Tômczv Thanh Dưdmfsơgacxng.

“Ởxlkl đvikgârqoiy…” Tômczv Thanh Dưdmfsơgacxng vừokvta nóyfuni vừokvta lấokbwy khărlwsn giấokbwy ra lau hạfkmut cơgacxm díydgpnh trênshrn miệokaing An Đcvduiềiehmm.

“Cảrsocm ơgacxn anh.” An Đcvduiềiehmm lậxhjap tứhtjjc thấokbwy ngưdmfswwzfng ngùwwzfng, cômczv đvikgatjb mặyfunt đvikgưdmfsa tay chùwwzfi miệokaing, sau khi xáqjxec đvikgazmdnh đvikgãlwal khômczvng còimyun hạfkmut cơgacxm nàlglvo rồvikgi mớhtjji dáqjxem tiếfbmjp tụffhhc ărlwsn.

Nhưdmfsng đvikgiềiehmu tìbupfnh cờrlwslglv, cảrsocnh tưdmfswwzfng ấokbwy lạfkmui bịazmdrqoim Hiểwedgu Hiểwedgu vàlglv Cốazmd Thiênshrn Tuấokbwn vừokvta mớhtjji đvikgi ărlwsn cơgacxm vềiehm bắgcbbt gặyfunp.

“Tômczv tổmmndng vớhtjji An Đcvduiềiehmm nhìbupfn cứhtjj nhưdmfs hai ngưdmfsrlwsi đvikgang yênshru nhau ấokbwy nhỉfbmj.” Amanda huýbijxch vàlglvo tay Lârqoim Hiểwedgu Hiểwedgu cưdmfsrlwsi nóyfuni.


Nhưdmfsng Amanda vừokvta dứhtjjt lờrlwsi thìbupf cảrsocrqoim Hiểwedgu Hiểwedgu vàlglv Cốazmd Thiênshrn Tuấokbwn đvikgiehmu đvikgvikgng loạfkmut biếfbmjn sắgcbbc mặyfunt.

Cốazmd Thiênshrn Tuấokbwn mặyfunt khômczvng cảrsocm xúlglvc nhìbupfn An Đcvduiềiehmm đvikgang ngồvikgi ărlwsn cơgacxm vớhtjji Tômczv Thanh Dưdmfsơgacxng, sau đvikgóyfun quay ngưdmfsrlwsi bưdmfshtjjc thẳfkmung ra cổmmndng trưdmfsrlwsng quay.

“Anh ba!” Lârqoim Kíydgpnh Trạfkmuch thấokbwy thếfbmj liềiehmn vộgywdi vàlglvng đvikguổmmndi theo, “Anh ba, anh đvikgi đvikgârqoiu thếfbmj?”

“Vềiehmmczvng ty.” Cốazmd Thiênshrn Tuấokbwn lạfkmunh lùwwzfng nóyfuni xong thìbupf nhưdmfs chợwwzft nhớhtjj ra gìbupf đvikgóyfun, anh khựmczvng lạfkmui, nhìbupfn Lârqoim Kíydgpnh Trạfkmuch nóyfuni, “Kíydgpnh Trạfkmuch, đvikgmmndi lạfkmui thờrlwsi gian hợwwzfp táqjxec củfbmja chúlglvng ta vớhtjji Tômczv Thịazmd trởlwal lạfkmui nhưdmfslglvc đvikgumduu đvikgi.”

“Trởlwal lạfkmui nhưdmfslglvc đvikgumduu?” Lârqoim Kíydgpnh Trạfkmuch thắgcbbc mắgcbbc hỏatjbi, “Cômczvng ty Tômczv Thịazmd khômczvng phảrsoci vìbupf sựmczv cốazmd củfbmja chùwwzfm đvikgèhlwun vàlglvbijx An Ni nênshrn đvikgãlwal dờrlwsi thờrlwsi gian hợwwzfp táqjxec lạfkmui sau ba tháqjxeng nữugjra sao? Bârqoiy giờrlws nếfbmju đvikgmmndi thờrlwsi gian lạfkmui nhưdmfslglvc kíydgp hợwwzfp đvikgvikgng thìbupfmczv Thịazmd phảrsoci hoàlglvn thàlglvnh việokaic quay quảrsocng cáqjxeo nàlglvy trong vòimyung mộgywdt tháqjxeng đvikgokbwy.”

“Tômczvi biếfbmjt.” Cốazmd Thiênshrn Tuấokbwn nhìbupfn Lârqoim Kíydgpnh Trạfkmuch rồvikgi nóyfuni chắgcbbc nịazmdch, “Cứhtjjlglvm theo tômczvi nóyfuni đvikgi.”

Sựmczv kiệokain quay quảrsocng cáqjxeo màlglv hiệokain giờrlws An Đcvduiềiehmm đvikgang tham gia đvikgiehmu do Tômczv Thanh Dưdmfsơgacxng phụffhh tráqjxech, Cốazmd Thiênshrn Tuấokbwn hoàlglvn toàlglvn khômczvng thểwedg can thiệokaip vàlglvo, chỉfbmjyfun thểwedg giưdmfsơgacxng mắgcbbt nhìbupfn Tômczv Thanh Dưdmfsơgacxng ởlwalnshrn cạfkmunh An Đcvduiềiehmm.

Thếfbmjnshrn, cầumdun phảrsoci mau chóyfunng kếfbmjt thúlglvc việokaic quay quảrsocng cáqjxeo nàlglvy, sau đvikgóyfun bắgcbbt đvikgumduu đvikgwedg cho Cốazmd Thịazmd tham gia dựmczv áqjxen hợwwzfp táqjxec, cóyfun nhưdmfs vậxhjay thìbupf anh mớhtjji cóyfungacx hộgywdi tiếfbmjp cậxhjan An Đcvduiềiehmm.

Cốazmd Thiênshrn Tuấokbwn ngồvikgi vàlglvo xe, gõkfpi ngóyfunn tay vàlglvo vômczvrlwsng, trong lòimyung cảrsocm thấokbwy cóyfun chúlglvt cay đvikggcbbng: Mìbupfnh còimyun chưdmfsa kịazmdp nhậxhjan lỗcvdui, tuyệokait đvikgazmdi khômczvng đvikgưdmfswwzfc đvikgwedg cho An Đcvduiềiehmm hưdmfshtjjng lòimyung vềiehm ngưdmfsrlwsi kháqjxec!

“Đcvduưdmfswwzfc rồvikgi, em biếfbmjt rồvikgi.” Lârqoim Kíydgpnh Trạfkmuch hơgacxi suy tưdmfs gậxhjat đvikgumduu, sau đvikgóyfunnshrn lặyfunng bưdmfshtjjc vàlglvo trong xe củfbmja mìbupfnh, cùwwzfng Cốazmd Thiênshrn Tuấokbwn rờrlwsi khỏatjbi trưdmfsrlwsng quay.

nshrn nàlglvy, Lârqoim Hiểwedgu Hiểwedgu vẫnfqcn đvikghtjjng yênshrn ởlwal cổmmndng vớhtjji Amanda, lạfkmunh lùwwzfng nhìbupfn An Đcvduiềiehmm đvikgang ngồvikgi ărlwsn vớhtjji Tômczv Thanh Dưdmfsơgacxng, khômczvng nóyfuni gìbupf cảrsoc.

An Đcvduiềiehmm ărlwsn sắgcbbp xong rồvikgi mớhtjji trômczvng thấokbwy Lârqoim Hiểwedgu Hiểwedgu đvikgang đvikghtjjng vớhtjji Amanda.

mczv liềiehmn đvikgyfunt hộgywdp cơgacxm xuốazmdng, bưdmfshtjjc lênshrn khoáqjxec tay Lârqoim Hiểwedgu Hiểwedgu cưdmfsrlwsi nóyfuni: “Hiểwedgu Hiểwedgu, cômczv ra ngoàlglvi ărlwsn cơgacxm sao khômczvng nóyfuni tômczvi biếfbmjt? Hạfkmui tômczvi chờrlwsmczv cảrsoc buổmmndi!”

“Khômczvng phảrsoci cômczv đvikgang ărlwsn vớhtjji anh Tômczv rấokbwt vui vẻjjea sao?” Lârqoim Hiểwedgu Hiểwedgu giằsbbwng tay mìbupfnh ra khỏatjbi tay An Đcvduiềiehmm, nóyfuni bằsbbwng giọxduing lạfkmunh lùwwzfng.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.