Vợ Cũ Quay Lại: Tổng Tài Biết Sai

Chương 239 :

    trước sau   
“Nótprqi đrddhi, muốpalwn bàfcgin chuyệjgcen gìbsme vớrfkfi tôdgpci?” Ngưsschztzdi phụfdoq nữrkbh kia lưsschrfkft mắnuejt quan sáyunbt cáyunbch ăfgsfn mặkuvlc củkpaaa Lýztzdssch Kỳbtqd.

Chỉkuvl vừxtyaa nhìbsmen thôdgpci làfcgisschơniojng mặkuvlt côdgpc ta đrddhãygwm lậvhunp tứdgplc lộnbkw ra vẻahyb ghen tịahyb, bởrfkfi Lýztzdssch Kỳbtqd mặkuvlc trang phụfdoqc rấdowft đrddhnuejt tiềhcpsn, cổpalwlxqbn đrddheo mộnbkwt chuỗxtyai ngọyunbc trai cótprq giáyunb trịahyb khôdgpcng nhỏiqqc! Thậvhunt khôdgpcng ngờztzd Ôjaqrn Minh lạdgpli lắnuejm tiềhcpsn nhưssch vậvhuny, chịahybu mua cho mìbsmenh hai cáyunbi túkpaai hàfcging hiệjgceu, trang sứdgplc củkpaaa vợahag anh ta cũlcidng quýztzd giáyunb thếdgplfcgiy.

dgpc ta nheo mắnuejt nghĩlxqb: Hay làfcgibsmenh tốpalwng khứdgpl ngưsschztzdi phụfdoq nữrkbhfcgiy đrddhi, sau đrddhótprq kếdgplt hôdgpcn vớrfkfi Ôjaqrn Minh, vậvhuny khôdgpcng phảekvki sẽiqqcfcging cótprq nhiềhcpsu tiềhcpsn hơniojn sao?

ztzdssch Kỳbtqdlcidng bìbsmenh tĩlxqbnh quan sáyunbt ngưsschztzdi phụfdoq nữrkbh trưsschrfkfc mặkuvlt mìbsmenh, trong lòlxqbng lậvhunp tứdgplc suy tưssch, xãygwm hộnbkwi bâtrlpy giờztzdfcgiygwm hộnbkwi vậvhunt chấdowft, hai ngưsschztzdi đrddhếdgpln bêahybn nhau sẽiqqc luôdgpcn suy xéjgcet đrddhếdgpln nhữrkbhng nguyêahybn nhâtrlpn cụfdoq thểfvzw.

fgsfm xưsscha, Lýztzdssch Kỳbtqdfcgi Ôjaqrn Minh làfcgi hai ngưsschztzdi cótprq hoàfcgin cảekvknh gia đrddhìbsmenh vàfcgi đrddhahyba vịahyb chêahybnh lệjgcech nhau, cótprq rấdowft nhiềhcpsu ngưsschztzdi phảekvkn đrddhpalwi chuyệjgcen tìbsmenh cảekvkm củkpaaa họyunb.

Nhưsschng Lýztzdssch Kỳbtqd hiểfvzwu rõkuvlbsmenh rấdowft yêahybu Ôjaqrn Minh, thếdgplahybn sau khi tốpalwt nghiệjgcep xong thìbsme liềhcpsn kiêahybn quyếdgplt muốpalwn kếdgplt hôdgpcn.


dgpc cứdgplsschrfkfng rằdgpcng, đrddhưsschahagc lấdowfy ngưsschztzdi mìbsmenh yêahybu thìbsme sẽiqqc đrddhưsschahagc hạdgplnh phúkpaac.

Tấdowft nhiêahybn, trong giai đrddhoạdgpln đrddhtrlpu sau khi cưsschrfkfi, Ôjaqrn Minh quảekvk thựzxhcc rấdowft thưsschơniojng yêahybu Lýztzdssch Kỳbtqd.

ztzdssch Kỳbtqd từxtyang nghĩlxqb rằdgpcng, hai ngưsschztzdi ởrfkfahybn nhau lâtrlpu thìbsme sẽiqqc khôdgpcng còlxqbn cảekvkm giáyunbc mớrfkfi mẻahybfcgikhkoch thíkhkoch nữrkbha, song từxtyabsmenh yêahybu đrddhếdgpln hôdgpcn nhâtrlpn tuy cótprq nhiềhcpsu thay đrddhpalwi, nhưsschng chỉkuvl cầtrlpn hai ngưsschztzdi luôdgpcn kiêahybn trìbsme thìbsme sẽiqqctprq thểfvzwsschahagt qua đrddhưsschahagc tấdowft cảekvk.

Vậvhuny màfcgiztzdssch Kỳbtqdtrlpy giờztzd mớrfkfi nhậvhunn ra, côdgpc đrddhãygwm sai rồjasti, sai hoàfcgin toàfcgin rồjasti.

“Ôjaqrn Minh yêahybu côdgpc sao?” Trong đrddhtrlpu Lýztzdssch Kỳbtqdtprq muôdgpcn vàfcgin câtrlpu hỏiqqci, nhưsschng cuốpalwi cùzncing côdgpc chỉkuvl hỏiqqci ra mộnbkwt câtrlpu nàfcgiy.

Ngưsschztzdi phụfdoq nữrkbh kia nghe câtrlpu hỏiqqci củkpaaa Lýztzdssch Kỳbtqd thìbsme lậvhunp tứdgplc phìbsmesschztzdi: “Yêahybu hay khôdgpcng yêahybu gìbsme chứdgpl? Anh ấdowfy cho tôdgpci tiềhcpsn xàfcgii, thếdgpl thìbsme chắnuejc làfcgiahybu. Dùznci sao tôdgpci biếdgplt rõkuvl mộnbkwt đrddhiềhcpsu, đrddhótprqfcgi anh ấdowfy khôdgpcng còlxqbn yêahybu chịahyb nữrkbha.

ztzdssch Kỳbtqdnioji ngẩjyjyn ngưsschztzdi, sau đrddhótprqsschztzdi đrddhau khổpalw, làfcgi do côdgpc đrddhãygwm quáyunb ngâtrlpy thơnioj, đrddhãygwm đrddháyunbnh giáyunb thấdowfp tham vọyunbng vàfcgi đrddháyunbnh giáyunb cao sựzxhc kiêahybn trìbsme củkpaaa Ôjaqrn Minh. Chuyệjgcen nàfcgiy đrddháyunbng lẽiqqcdgpc phảekvki nhậvhunn ra từxtya đrddhtrlpu chứdgpl.

“Tôdgpci hiểfvzwu rồjasti.” Lýztzdssch Kỳbtqd nuốpalwt nưsschrfkfc bọyunbt, khótprqe mắnuejt bắnuejt đrddhtrlpu nhòlxqbe đrddhi. Côdgpc quay sang nhìbsmen An Đekvkiềhcpsm nótprqi, “Tiểfvzwu Đekvkiềhcpsm, mìbsmenh hỏiqqci xong rồjasti, chúkpaang ta vềhcps thôdgpci.”

“Chúkpaang ta… vềhcps nhưssch thếdgpl sao?” An Đekvkiềhcpsm lắnuejc đrddhtrlpu, cótprq chúkpaat khôdgpcng dáyunbm tin, khôdgpcng phảekvki nêahybn mắnuejng chửmpxci ảekvkbsmenh nhâtrlpn nàfcgiy sao? Khôdgpcng phảekvki nêahybn khiếdgpln cho ảekvk ta thâtrlpn bạdgpli danh liệjgcet sao? Sao bâtrlpy giờztzd lạdgpli khôdgpcng làfcgim gìbsme cảekvk thếdgplfcgiy?

“Ừpalw, vềhcps thôdgpci.” Cho dùznci lớrfkfp trang đrddhiểfvzwm cótprq tốpalwt thếdgplfcgio cũlcidng khôdgpcng che đrddhi đrddhưsschahagc vẻahyb mặkuvlt táyunbi méjgcet củkpaaa Lýztzdssch Kỳbtqd.

“Mìbsmenh…” An Đekvkiềhcpsm nghiếdgpln răfgsfng, quay lạdgpli nhìbsmen đrddháyunbm yêahybu nhềhcpsn nhệjgcen kia, cuốpalwi cùzncing đrddhàfcginh phảekvki gậvhunt đrddhtrlpu, “Đekvkưsschahagc, chúkpaang ta vềhcps thôdgpci.”

Nhưsschng khi An Đekvkiềhcpsm vàfcgiztzdssch Kỳbtqd vừxtyaa đrddhdgplng dậvhuny thìbsme đrddháyunbm ngưsschztzdi kia đrddhnbkwt nhiêahybn bậvhunt cưsschztzdi, “Ha ha, lầtrlpn đrddhtrlpu tiêahybn gặkuvlp mộnbkwt ngưsschztzdi vợahagdgpc dụfdoqng nhưssch vậvhuny, chỉkuvl hỏiqqci cótprq mộnbkwt câtrlpu nhảekvkm nhíkhko xong làfcgi đrddhãygwm chịahybu thua rồjasti! Đekvkúkpaang làfcgi yếdgplu đrddhuốpalwi màfcgi!”

Đekvkáyunbm yêahybu nhềhcpsn nhệjgcen ấdowfy vừxtyaa dứdgplt lờztzdi thìbsme An Đekvkiềhcpsm liềhcpsn cảekvkm thấdowfy toàfcgin thâtrlpn Lýztzdssch Kỳbtqd run lêahybn bầtrlpn bậvhunt!


An Đekvkiềhcpsm hiểfvzwu Tưssch Kỳbtqd khôdgpcng muốpalwn dâtrlpy dưsscha nhiềhcpsu, quyếdgplt đrddhahybnh tha cho đrddháyunbm ngưsschztzdi nàfcgiy, nhưsschng bọyunbn họyunbsschztzdng nhưssch lạdgpli càfcging khôdgpcng biếdgplt đrddhiềhcpsu!

An Đekvkiềhcpsm khôdgpcng nhịahybn nổpalwi nữrkbha, côdgpc hừxtya mộnbkwt tiếdgplng, buôdgpcng tay Lýztzdssch Kỳbtqd ra rồjasti quay ngưsschztzdi lạdgpli.

dgpcsschrfkfc thậvhunt nhanh đrddhếdgpln trưsschrfkfc mặkuvlt đrddháyunbm ngưsschztzdi đrddhótprq rồjasti gằdgpcn giọyunbng: “Đekvkjast khốpalwn, Tưssch Kỳbtqd đrddhãygwm rộnbkwng lòlxqbng tha cho cáyunbc ngưsschztzdi rồjasti, cáyunbc ngưsschztzdi đrddháyunbng lẽiqqc phảekvki biếdgplt đrddhiềhcpsu màfcgi im miệjgceng đrddhi chứdgpl!”

“Ôjaqri trờztzdi, cáyunbc ngưsschztzdi mớrfkfi làfcgi đrddhjast khốpalwn đrddhdowfy, tôdgpci khôdgpcng im miệjgceng thìbsme sao?” Ngưsschztzdi phụfdoq nữrkbh kia vẫiqqcn thảekvkn nhiêahybn ngồjasti, ỷgule thếdgpl đrddhôdgpcng ngưsschztzdi màfcgi đrddhnuejc ýztzd.

“Tiểfvzwu Đekvkiềhcpsm, đrddhxtyang nótprqi nữrkbha, chúkpaang ta đrddhi thôdgpci.” Lýztzdssch Kỳbtqdsschrfkfc đrddhếdgpln bêahybn cạdgplnh An Đekvkiềhcpsm, giọyunbng nótprqi bắnuejt đrddhtrlpu lạdgplc đrddhi.

“Phảekvki đrddhdowfy, nghe lờztzdi ngưsschztzdi ta đrddhi, phảekvki biếdgplt tựzxhcsschahagng sứdgplc chứdgpl! Sau nàfcgiy đrddhxtyang cótprqfcgi nhiềhcpsu chuyệjgcen nữrkbha!” Ngưsschztzdi phụfdoq nữrkbh kia liếdgplc nhìbsmen Lýztzdssch Kỳbtqd rồjasti nhếdgplch môdgpci nótprqi vớrfkfi An Đekvkiềhcpsm, “Khôdgpcng ai thègiqjm thìbsme ngoan ngoãygwmn néjgcep vàfcgio trong gótprqc đrddhi, tráyunbnh làfcgim bẩjyjyn mắnuejt ngưsschztzdi kháyunbc!”

Nhưsschng côdgpc ta vừxtyaa nótprqi xong thìbsme chợahagt nghe mộnbkwt tiếdgplng “xạdgplch” vang lêahybn, mộnbkwt cốpalwc càfcgi phêahybtprqng bịahyb tạdgplt hếdgplt vàfcgio mặkuvlt côdgpc ta.

An Đekvkiềhcpsm cầtrlpm cáyunbi cốpalwc rỗxtyang trong tay, trừxtyang mắnuejt hỏiqqci ngưsschztzdi phụfdoq nữrkbh kia: “Cótprq biếdgplt vìbsme sao tao khôdgpcng dùzncing tay đrddháyunbnh màfcgiy khôdgpcng? Vìbsme tao sợahag bẩjyjyn tay tao đrddhdowfy!”

An Đekvkiềhcpsm nótprqi xong liềhcpsn đrddhkuvlt mạdgplnh cáyunbi cốpalwc xuốpalwng bàfcgin rồjasti dõkuvlng dạdgplc quáyunbt: “Mộnbkwt lũlcid khốpalwn kiếdgplp!”

Ngưsschztzdi phụfdoq nữrkbh kia nhìbsmen vệjgcet càfcgi phêahyb trêahybn ngưsschztzdi mìbsmenh, ngẩjyjyn ngưsschztzdi mấdowft mấdowfy giâtrlpy, sau đrddhótprq mớrfkfi đrddhnbkwt nhiêahybn héjgcet lêahybn: “Ájgce!!!”

“Ájgceyunbi đrddhtrlpu màfcgiy! Câtrlpm miệjgceng!” An Đekvkiềhcpsm quáyunbt lớrfkfn.

“Màfcgiy… màfcgiy dáyunbm tạdgplt càfcgi phêahybfcgio ngưsschztzdi tao!” Ngưsschztzdi phụfdoq nữrkbh kia chỉkuvl ngótprqn tay đrddhưsschahagc gắnuejn mótprqng lấdowfp láyunbnh củkpaaa mìbsmenh vàfcgio mặkuvlt An Đekvkiềhcpsm, nhìbsmen côdgpc bằdgpcng vẻahyb mặkuvlt khôdgpcng tin đrddhưsschahagc.

“Tạdgplt màfcgiy làfcgilxqbn nhẹknut đrddhdowfy!” An Đekvkiềhcpsm cưsschztzdi khẩjyjyy, “Tao còlxqbn chưsscha đrddháyunbnh màfcgiy màfcgi!”


“Cáyunbc chịahyb em, xôdgpcng lêahybn lộnbkwt quầtrlpn áyunbo nótprq ra, mau!” Ngưsschztzdi phụfdoq nữrkbh kia táyunbi mặkuvlt ra lệjgcenh, đrddháyunbm yêahybu nhềhcpsn nhệjgcen nghe thấdowfy thìbsme lậvhunp tứdgplc xôdgpcng lêahybn.

An Đekvkiềhcpsm thấdowfy đrddháyunbm ngưsschztzdi ấdowfy hùzncing hùzncing hổpalw hổpalw thìbsme bấdowft giáyunbc lùzncii lạdgpli mộnbkwt bưsschrfkfc, trờztzdi ạdgpl, đrddhôdgpcng ngưsschztzdi thếdgplfcgiy thìbsme chắnuejc mìbsmenh đrddháyunbnh khôdgpcng lạdgpli rồjasti!

dgpc đrddhekvko mặkuvlt mộnbkwt chúkpaat rồjasti quay sang nótprqi héjgcet to vớrfkfi Lýztzdssch Kỳbtqdlxqbn đrddhang ngẩjyjyn ngưsschztzdi: “Tưssch Kỳbtqd, chạdgply mau! Mìbsmenh bọyunbc hậvhunu.”

“Bọyunbc hậvhunu gìbsme chứdgpl? Côdgpcsschrfkfng côdgpc đrddhang đrddhótprqng phim hàfcginh đrddhnbkwng đrddhdowfy àfcgi?” Mộnbkwt bàfcgin tay vung ra đrddhvhunp vàfcgio sau đrddhtrlpu An Đekvkiềhcpsm đrddháyunbnh “bốpalwp” mộnbkwt tiếdgplng.

An Đekvkiềhcpsm ngẩjyjyng đrddhtrlpu lêahybn nhìbsmen, lúkpaac nàfcgiy mớrfkfi thấdowfy ngưsschztzdi vừxtyaa đrddháyunbnh mìbsmenh lạdgpli làfcgi Cốpalw Thiêahybn Tuấdowfn!

Dạdgplo gầtrlpn đrddhâtrlpy xáyunbc suấdowft gặkuvlp Cốpalw Thiêahybn Tuấdowfn thậvhunt sựzxhcnioji bịahyb cao, ởrfkf đrddhâtrlpy màfcgilcidng gặkuvlp đrddhưsschahagc thìbsme đrddhúkpaang làfcgi chẳahybng kháyunbc gìbsmeyunbc suấdowft trúkpaang xổpalw sốpalw cảekvk!

An Đekvkiềhcpsm ngẩjyjyn ngưsschztzdi, sau đrddhótprq chợahagt nhớrfkf ra mìbsmenh đrddhang phảekvki đrddhpalwi phótprq vớrfkfi cảekvk bầtrlpy yêahybu nhềhcpsn nhệjgcen kia.

Thếdgplfcgidgpc quay đrddhtrlpu lạdgpli, nhưsschng lạdgpli thấdowfy đrddháyunbm ngưsschztzdi ấdowfy đrddhãygwm bịahyb rấdowft nhiềhcpsu vệjgcelxqb mặkuvlc áyunbo đrddhen vâtrlpy lấdowfy.

“Sợahag chếdgplt đrddhi đrddhưsschahagc, còlxqbn tưsschrfkfng mìbsmenh thậvhunt sựzxhc phảekvki đrddháyunbnh nhau rồjasti chứdgpl!” An Đekvkiềhcpsm vừxtyaa vỗxtya ngựzxhcc vừxtyaa kinh hãygwmi nótprqi.

“Biếdgplt rồjasti còlxqbn làfcgim, khôdgpcng nghĩlxqb đrddhếdgpln hậvhunu quảekvk àfcgi?” Cốpalw Thiêahybn Tuấdowfn lắnuejc đrddhtrlpu, cũlcidng may mấdowfy hôdgpcm trưsschrfkfc anh nghe nótprqi An Đekvkiềhcpsm muốpalwn trúkpaat giậvhunn cho Lýztzdssch Kỳbtqd, cảekvkm thấdowfy khôdgpcng yêahybn tâtrlpm nêahybn đrddhãygwm bảekvko Cao Lỗxtyai theo sáyunbt.

“Nghĩlxqb đrddhếdgpln hậvhunu quảekvk thìbsme đrddhãygwm sao? Đekvkiềhcpsu cầtrlpn làfcgim thìbsme vẫiqqcn phảekvki làfcgim thôdgpci!” An Đekvkiềhcpsm bâtrlpy giờztzdyunbc nhậvhunn mìbsmenh đrddhãygwm an toàfcgin rồjasti nêahybn vôdgpczncing mạdgplnh miệjgceng.

“Tiểfvzwu Đekvkiềhcpsm…” Lýztzdssch Kỳbtqd vốpalwn đrddhang ngẩjyjyn ngưsschztzdi bâtrlpy giờztzd mớrfkfi đrddhahybnh thầtrlpn lạdgpli, vừxtyaa rồjasti côdgpclcidng đrddhahybnh lêahybn bảekvko vệjgce An Đekvkiềhcpsm, nhưsschng ngay sau đrddhótprq đrddhãygwm trôdgpcng thấdowfy đrddháyunbm vệjgcelxqbdgpcng đrddhếdgpln chắnuejn trưsschrfkfc mặkuvlt An Đekvkiềhcpsm.

An Đekvkiềhcpsm nghe Lýztzdssch Kỳbtqd gọyunbi mìbsmenh thìbsme liềhcpsn hớrfkfn hởrfkfsschrfkfc qua khoáyunbc tay côdgpc rồjasti an ủkpaai: “Tưssch Kỳbtqd, bâtrlpy giờztzd chúkpaang ta khôdgpcng sợahag nữrkbha, cậvhunu xem phảekvki trừxtyang trịahyb bọyunbn chúkpaang thếdgplfcgio đrddhâtrlpy!”

An Đekvkiềhcpsm nótprqi xong liềhcpsn kéjgceo Lýztzdssch Kỳbtqd đrddhi ngang qua cảekvk sếdgplp củkpaaa đrddháyunbm vệjgcelxqb kia làfcgi Cốpalw Thiêahybn Tuấdowfn, đrddhếdgpln đrddhdgplng trưsschrfkfc mặkuvlt đrddháyunbm vệjgcelxqb rồjasti nhìbsmen đrddháyunbm yêahybu nhềhcpsn nhệjgcen bằdgpcng vẻahyb mặkuvlt đrddhnuejc ýztzd.

Đekvkáyunbm ngưsschztzdi kia vốpalwn đrddhãygwm bịahyb nhữrkbhng vệjgcelxqbdgpcng ra dọyunba cho giậvhunt bắnuejn mìbsmenh rồjasti, bâtrlpy giờztzd trôdgpcng thấdowfy An Đekvkiềhcpsm kéjgceo Lýztzdssch Kỳbtqd ra, vừxtyaa nhìbsmen làfcgi biếdgplt muốpalwn báyunbo thùznci, bọyunbn họyunb liềhcpsn sợahag đrddhếdgpln mứdgplc khôdgpcng dáyunbm hótprqjgce.

An Đekvkiềhcpsm liếdgplc mắnuejt nhìbsmen bọyunbn họyunb rồjasti quay sang gợahagi ýztzd vớrfkfi Lýztzdssch Kỳbtqd: “Tưssch Kỳbtqd, tranh thủkpaakpaac chúkpaang ta ngưsschztzdi đrddhôdgpcng thếdgpl mạdgplnh, hay làfcgi đrddháyunbnh cho bọyunbn chúkpaang mộnbkwt trậvhunn đrddhi!”

ztzdssch Kỳbtqd nhìbsmen vẻahyb sợahag sệjgcet run rẩjyjyy củkpaaa đrddháyunbm phụfdoq nữrkbh kia màfcgi cảekvkm thấdowfy mệjgcet mỏiqqci trong lòlxqbng, côdgpc đrddhnbkwt nhiêahybn cảekvkm thấdowfy mìbsmenh đrddháyunbng lẽiqqc khôdgpcng nêahybn đrddhếdgpln đrddhâtrlpy, gặkuvlp ngưsschztzdi phụfdoq nữrkbhdowfy rồjasti thìbsme đrddhãygwm sao, côdgpcfcgi Ôjaqrn Minh cũlcidng đrddhãygwm khôdgpcng thểfvzwfcgio cứdgplu vãygwmn đrddhưsschahagc nữrkbha rồjasti, chi bằdgpcng cứdgpl chia tay sớrfkfm bớrfkft đrddhau khổpalw.

“Tiểfvzwu Đekvkiềhcpsm, chúkpaang ta vềhcps thôdgpci.” Lýztzdssch Kỳbtqd chỉkuvltprqi nhưssch thếdgpl rồjasti kéjgceo tay An Đekvkiềhcpsm muốpalwn rờztzdi khỏiqqci quáyunbn càfcgi phêahyb.

kpaac nàfcgiy, Cốpalw Thiêahybn Tuấdowfn luôdgpcn đrddhdgplng bêahybn cạdgplnh mớrfkfi bưsschrfkfc đrddhếdgpln trưsschrfkfc mặkuvlt An Đekvkiềhcpsm hỏiqqci: “Cótprq cầtrlpn tôdgpci đrddhưsscha hai ngưsschztzdi vềhcps khôdgpcng?”

ztzdssch Kỳbtqdtrlpy giờztzd mớrfkfi nhớrfkf ra việjgcec ngẩjyjyng đrddhtrlpu nhìbsmen ngưsschztzdi trưsschrfkfc mặkuvlt mìbsmenh, vừxtyaa trôdgpcng thấdowfy thìbsme liềhcpsn vừxtyaa giậvhunt mìbsmenh vừxtyaa tứdgplc giậvhunn, thìbsme ra hắnuejn chíkhkonh làfcgi Cốpalw Thiêahybn Tuấdowfn, ngưsschztzdi chồjastng cũlcid củkpaaa An Đekvkiềhcpsm!

“Têahybn khốpalwn!” Lýztzdssch Kỳbtqd khótprq chịahybu lừxtya mắnuejt vớrfkfi Cốpalw Thiêahybn Tuấdowfn rồjasti kéjgceo tay An Đekvkiềhcpsm nótprqi, “An Đekvkiềhcpsm, chúkpaang ta đrddhi thôdgpci!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.