Vợ Cũ Quay Lại: Tổng Tài Biết Sai

Chương 225 :

    trước sau   
Nếgoxfu con đcroyãtfqx khôccking cầlbnwn mìodaknh bậkwjsn tâlswbm thìodak đcroyưdoltơdnalng nhiêsfdzn An Đyyhtiềgffxm cójbrn thểjubz vui vẻhkkn đcroyi làoykmm việoykmc củnjzta mìodaknh rồzvpei.

Nghĩcqvx nhưdolt vậkwjsy, An Đyyhtiềgffxm đcroyãtfqx chạmpmwy đcroyếgoxfn trưdoltmrmpng quay quảtqayng cáneuyo củnjzta Lâlswbm Hiểjubzu Hiểjubzu.

Do lúufeqc quay quảtqayng cáneuyo đcroyãtfqx xảtqayy ra chuyệoykmn củnjzta Cốnruy Thiêsfdzn Tuấqzign, Tôccki Thanh Dưdoltơdnalng cũadpbng vìodak chuyệoykmn nàoykmy cũadpbng sứnclmt đcroylbnwu mẻhkkn tráneuyn, nêsfdzn lầlbnwn quay quảtqayng cáneuyo nàoykmy khôccking cójbrn theo đcroyếgoxfn đcroyâlswby.

Lucy tuy làoykm ngưdoltmrmpi phụbtut tráneuych nhưdoltng Tôccki Thanh Dưdoltơdnalng khôccking đcroyếgoxfn, nêsfdzn côcckiadpbng chỉukkd đcroyếgoxfn xem qua rồzvpei đcroyi.

Qua sựpvrb cốnruy lầlbnwn nàoykmy, khôccking khíhwfq cảtqay đcroyoykmn rấqzigt nặyyhtng nềgffx, Lâlswbm Hiểjubzu Hiểjubzu hoảtqayng sợbtut, Lýnqup An Ni thìodak bịfaryneuyc sựpvrb việoykmc rắeeknc rốnruyi vâlswby lấqzigy, tâlswbm trạmpmwng quay cũadpbng khôccking đcroyưdoltbtutc tốnruyt.

lswby giờmrmp đcroyãtfqx qua cảtqay buổrnmai sáneuyng rồzvpei, vẫqiwfn đcroyang tiếgoxfp tụbtutc quay cảtqaynh đcroynruyi mặyyhtt vớqzigi nhau, quay mãtfqxi khôccking xong.


Khi An Đyyhtiềgffxm đcroyếgoxfn trưdoltmrmpng quay, Lâlswbm Hiểjubzu Hiểjubzu vàoykmnqup An Ni đcroyãtfqx quay hơdnaln mưdoltmrmpi lầlbnwn rồzvpei, đcroyếgoxfn đcroympmwo diễqzign cũadpbng nhàoykmm cháneuyn, nêsfdzn đcroyàoykmnh chọrnhrn ra cảtqaynh đcroympmwt nhấqzigt trong mưdoltmrmpi mấqzigy lầlbnwn quay đcroyójbrn.

Đyyhtmpmwo diễqzign vừfarya thôccking báneuyo nghỉukkd ngơdnali thìodak An Đyyhtiềgffxm đcroyếgoxfn.

lswbm Hiểjubzu Hiểjubzu thấqzigy An Đyyhtiềgffxm vộxwbvi chạmpmwy đcroyếgoxfn la to lêsfdzn: “An Đyyhtiềgffxm, khôccking phảtqayi làoykmcckii đcroyãtfqxjbrni côcckibcxy nhàoykmdoltlfjeng thưdoltơdnalng sao? Sao lạmpmwi chạmpmwy đcroyếgoxfn đcroyâlswby rồzvpei?”

“Tôcckii ởbcxy nhàoykm rảtqaynh rỗpvrbi khôccking cójbrnodakoykmm nêsfdzn chạmpmwy đcroyếgoxfn đcroyâlswby thăpvrbm côccki.” An Đyyhtiềgffxm cưdoltmrmpi, chợbtutt nhìodakn thấqzigy Lýnqup An Ni lưdoltmrmpm mìodaknh vàoykmlswbm Hiểjubzu Hiểjubzu rồzvpei đcroyi vềgffxdoltqzigng nhàoykm vệoykm sinh.

An Đyyhtiềgffxm nhìodakn đcroyếgoxfn đcroyqzigy thìodak nhìodakn qua Lâlswbm Hiểjubzu Hiểjubzu, nhỏtqay tiếgoxfng hójbrni: “Nàoykmy, Hiểjubzu Hiểjubzu, quan hệoykm củnjzta côcckioykmnqup An Ni vẫqiwfn chưdolta tốnruyt lêsfdzn hảtqay?”

“Gâlswby thùqzig chuốnruyc oáneuyn rồzvpei còrivxn tốnruyt sao đcroyưdoltbtutc nữxisva, chỉukkd cầlbnwn tỏtqay ra thâlswbn thiệoykmn làoykm đcroyưdoltbtutc.” Lâlswbm Hiểjubzu Hiểjubzu nhúufeqn vai nójbrni, “Dùqzig sao thìodaklswby giờmrmp anh tôcckii lạmpmwi thíhwfqch côccki ta rồzvpei, côccki ta còrivxn làoykm đcroyzvpeng nghiệoykmp củnjzta tôcckii, tôcckii cũadpbng khôccking muốnruyn gâlswby vớqzigi côccki ta, mệoykmt lắeeknm!”

“Nghĩcqvx vậkwjsy làoykm đcroyúufeqng rồzvpei!” An Đyyhtiềgffxm an tâlswbm gậkwjst đcroylbnwu nhìodakn bójbrnng dáneuyng Lýnqup An Ni đcroyi vàoykmo khúufeqc quẹxzfbo cua rồzvpei mấqzigt dạmpmwng.

Nhữxisvng ngưdoltmrmpi ởbcxy trưdoltmrmpng quay đcroygffxu bậkwjsn rộxwbvn hoặyyhtc đcroyang nghỉukkd ngơdnali, khôccking mộxwbvt ai pháneuyt hiệoykmn thựpvrbc ra cójbrn mộxwbvt bójbrnng ngưdoltmrmpi cũadpbng đcroyang theo sáneuyt Lýnqup An Ni đcroyi vềgffxdoltqzigng nhàoykm vệoykm sinh.

nqup An Ni đcroyếgoxfn đcroyếgoxfn trưdoltqzigc cửxisva nhàoykm vệoykm sinh, vừfarya châlswbm đcroyiếgoxfu thuốnruyc lêsfdzn thìodakjbrnng ngưdoltmrmpi đcroyójbrn đcroyếgoxfn trưdoltqzigc mặyyhtt Lýnqup An Ni.

nqup An Ni còrivxn chưdolta kịfaryp húufeqt thuốnruyc thìodak đcroyãtfqx thấqzigy Trầlbnwn Hòrivxa Thàoykmnh đcroynclmng trưdoltqzigc mặyyhtt mìodaknh, côccki ta giậkwjsn dữxisv quáneuyt: “Anh làoykmm gìodak đcroyójbrn! Bâlswby giờmrmpbcxy đcroyâlswby làoykm đcroyoykmn phim đcroyqzigy!”

“Anh đcroyếgoxfn thăpvrbm em.” Trầlbnwn Hòrivxa Thàoykmnh đcroyeeknm đcroyuốnruyi nhìodakn Lýnqup An Ni từfary trêsfdzn xuốnruyng dưdoltqzigi, côcckiadpbn tójbrnc lêsfdzn, trêsfdzn ngưdoltmrmpi mặyyhtc áneuyo côccking sởbcxyoykmu đcroyen, bêsfdzn trong làoykm áneuyo sơdnal mi trắeeknng vàoykm vớqzig da màoykmu nude, khiếgoxfn cho Lýnqup An Ni trôccking rấqzigt hấqzigp dẫqiwfn.

“Thăpvrbm tôcckii làoykmm gìodak? Anh làoykmneuyi tháneuyodak?” Lýnqup An Ni giậkwjsn dữxisv trừfaryng mắeeknt nhìodakn Trầlbnwn Hòrivxa Thàoykmnh, rồzvpei quay đcroylbnwu nhìodakn hưdoltqzigng kháneuyc húufeqt thuốnruyc.

Trầlbnwn Hòrivxa Thàoykmnh giốnruyng nhưdolt khôccking nghe thấqzigy Lýnqup An Ni nójbrni gìodak, chỉukkd chằhkknm chằhkknm vàoykmo cơdnal thểjubznqup An Ni nójbrni: “Khôccking hổrnma danh làoykm ngôcckii sao lớqzign, đcroyójbrnng vai gìodak giốnruyng vai đcroyójbrn! Lầlbnwn trưdoltqzigc gặyyhtp côcckibcxypvrbn hộxwbvoykm mộxwbvt quýnqupoykm giàoykmu cójbrn, bâlswby giờmrmp nhìodakn em giốnruyng nhưdolt mộxwbvt côccki thưdoltnqupsfdzn cạmpmwnh ôccking chủnjzt! Còrivxn làoykm mộxwbvt thưdoltnqup rấqzigt hấqzigp dẫqiwfn đcroyqzigy.”




“Tôcckii khôccking muốnruyn nójbrni chuyệoykmn vớqzigi anh!” Lýnqup An Ni vứnclmt đcroyiếgoxfu thuốnruyc chưdolta húufeqt xong xuốnruyng đcroyqzigt, rồzvpei dùqzigng phầlbnwn gójbrnt dậkwjsp tắeeknt đcroyiếgoxfu thuốnruyc, lạmpmwnh lùqzigng nójbrni, “Cúufeqt!”

“Mộxwbvt ngàoykmy làoykm phu thêsfdz thìodak cảtqay đcroymrmpi làoykm phu thêsfdzoykm, em quêsfdzn chuyệoykmn xảtqayy ra tốnruyi hôcckim trưdoltqzigc rồzvpei sao? Lúufeqc đcroyójbrn anh thấqzigy em rấqzigt vui màoykm!” Trầlbnwn Hòrivxa Thàoykmnh mang nụbtutdoltmrmpi trơdnal tráneuyo tiếgoxfn mộxwbvt bưdoltqzigc vềgffxnqup An Ni.

nqup An Ni lậkwjsp tứnclmc lùqzigi lạmpmwi mộxwbvt bưdoltqzigc, bộxwbvjbrnng đcroyxzfbp đcroyrnhr vừfarya làoykmm suýnqupt chúufeqt bịfarycckioykmm hỏtqayng: “Trầlbnwn Hòrivxa Thàoykmnh, tiềgffxn tôcckii cũadpbng đcroyưdolta anh rồzvpei! Anh muốnruyn làoykmm tàoykmi xếgoxf củnjzta tôcckii thìodakcckii cũadpbng cho anh làoykmm rồzvpei! Anh còrivxn muốnruyn gìodak nữxisva!”

“Anh đcroyâlswbu cójbrn muốnruyn gìodak! Anh thíhwfqch em quáneuy thôcckii! Ai bảtqayo em xinh đcroyxzfbp nhưdolt vậkwjsy!” Trầlbnwn Hòrivxa Thàoykmnh lạmpmwi tiếgoxfn mộxwbvt bưdoltqzigc vềgffx trưdoltqzigc, lạmpmwi còrivxn cưdoltmrmpi khoáneuyi chíhwfqdnaln!

“Anh...” Lýnqup An Ni nghiếgoxfn răpvrbng, “Vậkwjsy đcroyưdoltbtutc, anh khôccking đcroyi thìodakcckii đcroyi!”

nqup An Ni nójbrni xong, lậkwjsp tứnclmc bưdoltqzigc đcroyi, đcroyfarynh tráneuynh xa khỏtqayi Trầlbnwn Hòrivxa Thàoykmnh.

Khôccking ngờmrmp Trầlbnwn Hòrivxa Thàoykmnh nắeeknm chặyyhtt tay củnjzta Lýnqup An Ni, kéadpbo côcckioykmo trong nhàoykm vệoykm sinh nữxisv.

“Trầlbnwn Hòrivxa Thàoykmnh! Anh...”

“Lýnqup An Ni, em cứnclm la lêsfdzn đcroyi! Đyyhtbtuti khi tấqzigt cảtqay mọrnhri ngưdoltmrmpi trong đcroyoykmn phim đcroyếgoxfn thìodak anh càoykmng vui!” Trầlbnwn Hòrivxa Thàoykmnh ghéadpbneuyt vàoykmo tai củnjzta Lýnqup An Ni cảtqaynh cáneuyo, “Anh cũadpbng muốnruyn cójbrn tin đcroyzvpen vớqzigi ngôcckii sao lớqzign đcroyójbrn! Anh đcroyãtfqx sốnruyng khổrnma sởbcxy bao năpvrbm nay rồzvpei, đcroyjubz anh lêsfdzn bảtqayn tin cũadpbng tốnruyt!”

Lờmrmpi nójbrni củnjzta Trầlbnwn Hòrivxa Thàoykmnh khiếgoxfn cho Lýnqup An Ni im lặyyhtng ngay: Bâlswby giờmrmpbcxy đcroyâlswby làoykm đcroyoykmn phim, nếgoxfu mìodaknh la lêsfdzn nhấqzigt đcroyfarynh sẽrnhr khiếgoxfn mọrnhri ngưdoltmrmpi chúufeq ýnqup đcroyếgoxfn, đcroyếgoxfn lúufeqc đcroyójbrnjbrnjbrni thếgoxfoykmo cũadpbng khôccking thểjubz giảtqayi thíhwfqch đcroyưdoltbtutc!

nqup An Ni cắeeknn chặyyhtt môcckii đcroyjubz khôccking pháneuyt ra tiếgoxfng, nhưdoltng cảtqay ngưdoltmrmpi vùqzigng vẫqiwfy hòrivxng thoáneuyt khỏtqayi Trầlbnwn Hòrivxa Thàoykmnh.

“Tốnruyt nhấqzigt làoykm em nêsfdzn ngoan ngoãtfqxn đcroyi, nếgoxfu khôccking cójbrn ai đcroyójbrnoykmo nhàoykm vệoykm sinh thấqzigy anh vàoykm em lôcckii kéadpbo nhau nhưdolt vậkwjsy sẽrnhr khôccking hay đcroyâlswbu.” Trầlbnwn Hòrivxa Thàoykmnh cưdoltmrmpi dâlswbm đcroyãtfqxng tiếgoxfp tụbtutc uy hiếgoxfp nójbrni.

nqup An Ni lậkwjsp tứnclmc sữxisvng sờmrmp, bịfary Trầlbnwn Hòrivxa Thàoykmnh chọrnhrc tứnclmc đcroysfdzn nhưdoltng mìodaknh lạmpmwi khôccking làoykmm gìodak đcroyưdoltbtutc!


Nhâlswbn lúufeqc Lýnqup An Ni khôccking cảtqaynh giáneuyc, Trầlbnwn Hòrivxa Thàoykmnh kéadpbo Lýnqup An Ni vàoykmo gian phòrivxng bêsfdzn nhàoykm vệoykm sinh nữxisv.

nqup An Ni đcroynclmng trong gian phòrivxng nhỏtqay chậkwjst hẹxzfbp đcroyójbrn, cốnruy hếgoxft sứnclmc đcroyadpby Trầlbnwn Hòrivxa Thàoykmnh ra, mùqzigi hôcckii ởbcxy nhàoykm vệoykm sinh khiếgoxfn côccki ta buồzvpen nôcckin.

“Anh muốnruyn làoykmm gìodak?” Lýnqup An Ni cốnruy gắeeknng kiềgffxm chếgoxf giọrnhrng phẫqiwfn nộxwbv củnjzta mìodaknh, kèobfom theo áneuynh mắeeknt nhưdolt muốnruyn pháneuyt hỏtqaya.

“Làoykmm chuyệoykmn màoykm anh muốnruyn làoykmm!” Trầlbnwn Hòrivxa Thàoykmnh cưdoltmrmpi dâlswbm đcroyãtfqxng, nhanh chójbrnng đcroyưdolta tay ôcckim lấqzigy Lýnqup An Ni.

“Đyyhtzvpe biếgoxfn tháneuyi!” Lýnqup An Ni tứnclmc giậkwjsn táneuyt thẳcprung vàoykmo mặyyhtt Trầlbnwn Hòrivxa Thàoykmnh.

rivxn Trầlbnwn Hòrivxa Thàoykmnh cũadpbng giốnruyng nhưdolt lầlbnwn trưdoltqzigc, dễqzigoykmng chộxwbvp lấqzigy tay củnjzta Lýnqup An Ni.

Nhìodakn thấqzigy gưdoltơdnalng mặyyhtt tưdoltơdnali nhưdolt hoa thưdoltmrmpng thấqzigy trêsfdzn màoykmn ảtqaynh củnjzta Lýnqup An Ni cójbrn chúufeqt đcroyau khổrnma, Trầlbnwn Hòrivxa Thàoykmnh bỗpvrbng cójbrn cảtqaym giáneuyc lâlswbng lâlswbng.

“Màoykmy...” Tay củnjzta Lýnqup An Ni bịfary Trầlbnwn Hòrivxa Thàoykmnh tójbrnm lấqzigy, lạmpmwi khôccking thểjubz la lêsfdzn đcroyjubz ngưdoltmrmpi kháneuyc đcroyếgoxfn giúufeqp, chỉukkdjbrn thểjubz tựpvrbodaknh vùqzigng vẫqiwfy thoáneuyt khỏtqayi Trầlbnwn Hòrivxa Thàoykmnh.

“Chúufeqt nữxisva em còrivxn phảtqayi quay hìodaknh đcroyqzigy, nếgoxfu quầlbnwn áneuyo bịfaryneuych, ngưdoltmrmpi ta cójbrn hỏtqayi thìodak khôccking liêsfdzn quan đcroyếgoxfn anh đcroyâlswbu.” Trầlbnwn Hòrivxa Thàoykmnh cưdoltmrmpi đcroyeeknc ýnqup, cảtqaym thấqzigy mìodaknh nắeeknm đcroyưdoltbtutc đcroyiểjubzm yếgoxfu củnjzta Lýnqup An Ni.

nqup An Ni cứnclmng đcroyơdnal ngưdoltmrmpi, thởbcxy rấqzigt gấqzigp, lúufeqc nàoykmy cảtqaym thấqzigy vôcckiqzigng căpvrbm tứnclmc.

nqup An Ni cảtqaym thấqzigy mìodaknh sắeeknp nôcckin rồzvpei, răpvrbng nghiếgoxfn lạmpmwi, côccki ta nhìodakn Trầlbnwn Hòrivxa Thàoykmnh, gằhkknn giọrnhrng nójbrni: “Trầlbnwn Hòrivxa Thàoykmnh, tao sẽrnhr giếgoxft màoykmy! Tao nhấqzigt đcroyfarynh sẽrnhr giếgoxft màoykmy!”

Trầlbnwn Hòrivxa Thàoykmnh khôccking hềgffx quan tâlswbm màoykmdoltmrmpi: “Anh đcroyãtfqxdoltu đcroyoạmpmwn ghi âlswbm trong đcroyiệoykmn thoạmpmwi rồzvpei, nếgoxfu anh cójbrn chuyệoykmn gìodak, chuyệoykmn củnjzta em sẽrnhr bạmpmwi lộxwbv, em dáneuym khôccking?”

nqup An Ni trừfaryng mắeeknt tiếgoxfp tụbtutc nghiếgoxfn răpvrbng nhìodakn Trầlbnwn Hòrivxa Thàoykmnh: “Nếgoxfu màoykmy éadpbp tao tớqzigi đcroyưdoltmrmpng cùqzigng thìodak tao dáneuym đcroyójbrn!”

“Ha ha!” Trầlbnwn Hòrivxa Thàoykmnh cưdoltmrmpi khẩadpby hai tiếgoxfng rồzvpei khôccking đcroyếgoxfm xỉukkda đcroyếgoxfn, “Dùqzig sao đcroyâlswbu phảtqayi làoykm anh mớqzigi biếgoxft trêsfdzn đcroylbnwu chữxisv sắeeknc cójbrn con dao, cójbrn đcroyưdoltbtutc em thìodak mộxwbvt trăpvrbm con dao anh cũadpbng khôccking sợbtut!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.