Vợ Cũ Quay Lại: Tổng Tài Biết Sai

Chương 22 :

    trước sau   
An Đklmqiềrimcm ngồinzci nghiêfcjcm túpakpc suy đklmqyvvsn, khôhlxlng lẽkuxe ôhlxlng Vưtnsjơmpppng hôhlxlm qua sau khi thấlnnwy mìoqjgnh đklmqãbwnq mờcpvgi rưtnsjhltbu đklmqưtnsjhltbc Cốtnsj Thiêfcjcn Tuấlnnwn rồinzci lạhltbi ngồinzci uốtnsjng vớbofji ôhlxlng ấlnnwy mấlnnwy li nêfcjcn đklmqãbwnq cảmanjm đklmqncvyng sao?

Nhưtnsjng Vưtnsjơmpppng tổgmxong hoàjtfkn toàjtfkn khôhlxlng giốtnsjng ngưtnsjcpvgi nhưtnsj vậismvy, thếomft thìoqjg ngưtnsjcpvgi đklmqãbwnq giúpakpp mìoqjgnh làjtfk ai?

jtfk Cốtnsj Thiêfcjcn Tuấlnnwn àjtfk?

Khi An Đklmqiềrimcm vừhltba nghĩaugv đklmqếomftn ba chữsahrlnnwy thìoqjg lậismvp tứogoqc lắmafbc đklmqswtpu nguầswtpy nguậismvy, côhlxl thàjtfk tin rằofjkng Cốtnsj Thiêfcjcn Tuấlnnwn bịbwrv đklmqfcjcn còlquxn hơmpppn tin rằofjkng anh đklmqãbwnq giúpakpp côhlxl!

Thôhlxli cứogoq mặlzfnc kệhojf vậismvy! Dùmjugoqjgofjky giờcpvghlxl đklmqãbwnqmanj lạhltbi việhojfc làjtfkm rồinzci! Lạhltbi cómanj thểmjug mua đklmqinzc ălrbdn ngon vàjtfk đklmqinzc chơmpppi cho con trai An An rồinzci!

Nghĩaugv đklmqếomftn đklmqómanj, An Đklmqiềrimcm lậismvp tứogoqc cómanj đklmqncvyng lựmafbc, đklmqswtpu cũxbwkng khôhlxlng còlquxn thấlnnwy đklmqau nhưtnsjpakpc mớbofji thứogoqc dậismvy nữsahra, côhlxlswtp hửinzcng chạhltby vàjtfko phòlquxng ngủjtfk chọpyzpn vàjtfki bộncvy quầswtpn áyvvso, hôhlxlm nay làjtfk ngàjtfky đklmqswtpu tiêfcjcn đklmqi làjtfkm, nhấlnnwt đklmqbwrvnh phảmanji biểmjugu hiệhojfn thậismvt tốtnsjt.


**

yvvsu giờcpvgyvvsng, tạhltbi biệhojft thựmafb Cốtnsj Thịbwrv...

Ádjbdnh nắmafbng bắmafbt đklmqswtpu soi rọpyzpi vàjtfko sàjtfkn nhàjtfk bằofjkng gỗaugv trong phòlquxng ngủjtfk, Chu Mộncvyng Chỉmafb đklmqang ngồinzci trưtnsjbofjc cửinzca sổgmxo tầswtpng hai, mắmafbt chălrbdm chúpakp nhìoqjgn vềrimc mộncvyt gómanjc sâofjkn. Thôhlxlng thưtnsjcpvgng thìoqjg mỗaugvi khi Cốtnsj Thiêfcjcn Tuấlnnwn tan làjtfkm vềrimc nhàjtfk, xe củjtfka anh sẽkuxe đklmqaugvhfej đklmqómanj.

Nhữsahrng lúpakpc ấlnnwy, Chu Mộncvyng Chỉmafb sẽkuxe chạhltby từhltb tầswtpng hai xuốtnsjng tầswtpng mộncvyt, mừhltbng rỡxgsb đklmqómanjn Cốtnsj Thiêfcjcn Tuấlnnwn vềrimc nhàjtfk.

Nhưtnsjng hiệhojfn giờcpvg Cốtnsj Thiêfcjcn Tuấlnnwn vẫiwcon chưtnsja thấlnnwy vềrimc!

Đklmqâofjky làjtfk lầswtpn đklmqswtpu tiêfcjcn kểmjug từhltb sau khi Chu Mộncvyng Chỉmafbjtfk Cốtnsj Thiêfcjcn Tuấlnnwn kếomftt hôhlxln, Cốtnsj Thiêfcjcn Tuấlnnwn đklmqi cảmanj đklmqêfcjcm khôhlxlng vềrimc!

Tuy hôhlxlm qua, trưtnsjbofjc khi đklmqi bàjtfkn chuyệhojfn làjtfkm ălrbdn vớbofji Vưtnsjơmpppng tổgmxong, Cốtnsj Thiêfcjcn Tuấlnnwn đklmqãbwnq gọpyzpi đklmqiệhojfn báyvvso cho Chu Mộncvyng Chỉmafb rằofjkng anh sẽkuxe đklmqi uốtnsjng rưtnsjhltbu vớbofji Lâofjkm Kíswtpnh Trạhltbch, sau đklmqómanj Chu Mộncvyng Chỉmafb lạhltbi khôhlxlng liêfcjcn lạhltbc đklmqưtnsjhltbc vớbofji Cốtnsj Thiêfcjcn Tuấlnnwn, đklmqãbwnq gọpyzpi đklmqiệhojfn cho Lâofjkm Kíswtpnh Trạhltbch đklmqmjug hỏxgsbi thălrbdm thìoqjg biếomftt đklmqúpakpng làjtfk họpyzpmanj đklmqi uốtnsjng rưtnsjhltbu vớbofji nhau.

Nhưtnsjng Chu Mộncvyng Chỉmafb vốtnsjn rấlnnwt nhạhltby cảmanjm, luôhlxln cảmanjm thấlnnwy cómanjoqjg đklmqómanj khôhlxlng ổgmxon, Cốtnsj Thiêfcjcn Tuấlnnwn chỉmafb cầswtpn khôhlxlng đklmqi côhlxlng táyvvsc thìoqjg cho dùmjugmanj muộncvyn thếomftjtfko cũxbwkng sẽkuxe luôhlxln vềrimc nhàjtfk, thếomftjtfk lầswtpn nàjtfky thìoqjg lạhltbi khôhlxlng.

“Mộncvyng Chỉmafb, em đklmqãbwnq ngồinzci cảmanj đklmqêfcjcm rồinzci, mau đklmqi nghỉmafb ngơmpppi đklmqi!” Chu Háyvvsn Khanh biếomftt Cốtnsj Thiêfcjcn Tuấlnnwn cảmanj đklmqêfcjcm khôhlxlng vềrimc, trong lòlquxng Chu Mộncvyng Chỉmafb chắmafbc chắmafbn khôhlxlng vui, thếomftfcjcn đklmqãbwnq xin nghỉmafbjtfkm mộncvyt ngàjtfky ởhfej nhàjtfk vớbofji Chu Mộncvyng Chỉmafb.

“Khôhlxlng, em phảmanji ngồinzci đklmqâofjky chờcpvg Thiêfcjcn Tuấlnnwn vềrimc.” Chúpakp Mộncvyng Chỉmafb thẫiwcon thờcpvg lắmafbc đklmqswtpu, nỗaugvi sợhltb mấlnnwt Cốtnsj Thiêfcjcn Tuấlnnwn giốtnsjng nhưtnsj mộncvyt đklmqôhlxli tay vôhlxloqjgnh bómanjp chặlzfnt vàjtfko cổgmxohlxl, khiếomftn côhlxl khôhlxlng thởhfej nổgmxoi.

“Mộncvyng Chỉmafb, em đklmqhltbng quáyvvs nhạhltby cảmanjm nhưtnsj vậismvy đklmqưtnsjhltbc khôhlxlng? Cốtnsj Thiêfcjcn Tuấlnnwn chẳgcscng qua chỉmafbjtfk mộncvyt đklmqêfcjcm khôhlxlng vềrimc thôhlxli màjtfk.” Chu Háyvvsn Khanh đklmqlzfnt tay lêfcjcn vai Chu Mộncvyng Chỉmafb rồinzci từhltb từhltb tiếomftn sáyvvst lạhltbi phíswtpa côhlxl.

“Tráyvvsnh xa tôhlxli ra mộncvyt chúpakpt!” Chu Mộncvyng Chỉmafb lậismvp tứogoqc đklmqbofjy mạhltbnh Chu Háyvvsn Khanh ra, “Sao anh càjtfkng ngàjtfky càjtfkng quáyvvs đklmqáyvvsng thếomft, Chu Háyvvsn Khanh?”

“Bâofjky giờcpvg trong nhàjtfk chỉmafblquxn hai chúpakpng ta, em sợhltboqjg chứogoq?” Chu Háyvvsn Khanh đklmqau lòlquxng nhìoqjgn Chu Mộncvyng Chỉmafb, “Mộncvyng Chỉmafb, em cómanj biếomftt anh hàjtfkng ngàjtfky nhìoqjgn thấlnnwy em đklmqau lòlquxng vìoqjg Cốtnsj Thiêfcjcn Tuấlnnwn, anh buồinzcn thếomftjtfko khôhlxlng?”


“Chu Háyvvsn Khanh, cẩbofjn thậismvn lờcpvgi nómanji củjtfka anh đklmqlnnwy!” Đklmqôhlxli mắmafbt vốtnsjn xinh đklmqbofjp dịbwrvu dàjtfkng củjtfka Chu Mộncvyng Chỉmafb mỗaugvi khi nghiêfcjcm nghịbwrvfcjcn thìoqjg trôhlxlng cũxbwkng rấlnnwt đklmqáyvvsng sợhltb, “Nếomftu anh còlquxn tiếomftp tụklmqc quáyvvs đklmqáyvvsng thếomftjtfky nữsahra thìoqjghlxli sẽkuxe đklmquổgmxoi anh ra khỏxgsbi biệhojft thựmafb, anh sau nàjtfky cũxbwkng đklmqhltbng hòlquxng gặlzfnp lạhltbi tôhlxli nữsahra!”

Chu Mộncvyng Chỉmafbmanji xong liềrimcn cảmanjnh giáyvvsc nhìoqjgn ra xung quanh.

Nhậismvn thấlnnwy gầswtpn phòlquxng ngủjtfk khôhlxlng cómanj ai cảmanj, Chu Mộncvyng Chỉmafbpakpc nàjtfky mớbofji yêfcjcn tâofjkm lạhltbi đklmqôhlxli chúpakpt, cũxbwkng may lúpakpc côhlxl lấlnnwy Cốtnsj Thiêfcjcn Tuấlnnwn đklmqãbwnq lấlnnwy líswtp do mìoqjgnh thíswtpch sựmafbfcjcn tĩaugvnh rồinzci bảmanjo Cốtnsj Thiêfcjcn Tuấlnnwn đklmquổgmxoi hếomftt giúpakpp việhojfc trong biệhojft thựmafb đklmqi, chỉmafb đklmqmjug lạhltbi chịbwrvhfej hay làjtfkm việhojfc ởhfej tầswtpng mộncvyt vàjtfkjtfki ngưtnsjcpvgi giúpakpp việhojfc kháyvvsc ởhfej xung quanh biệhojft thựmafb!

Chứogoq nếomftu khôhlxlng thìoqjg sựmafb thâofjkn mậismvt thưtnsjcpvgng xuyêfcjcn thếomftjtfky củjtfka hai ngưtnsjcpvgi họpyzp đklmqãbwnq bịbwrv ngưtnsjcpvgi ta pháyvvst hiệhojfn từhltbofjku rồinzci!

“Mộncvyng Chỉmafb, tạhltbi sao? Tạhltbi sao em lạhltbi tàjtfkn nhẫiwcon vớbofji anh nhưtnsj vậismvy? Anh vìoqjg em đklmqãbwnqjtfkm biếomftt bao nhiêfcjcu việhojfc, em khôhlxlng thểmjugtnsjcpvgi vớbofji anh mộncvyt cáyvvsi đklmqưtnsjhltbc sao?” Chu Háyvvsn Khanh bấlnnwt chấlnnwp lờcpvgi cảmanjnh cáyvvso củjtfka Chu Mộncvyng Chỉmafbjtfk đklmqưtnsja tay ôhlxlm lấlnnwy đklmqôhlxli vai mảmanjnh khảmanjnh củjtfka côhlxl.

“Chu Háyvvsn Khanh, anh đklmqfcjcn rồinzci, mau bỏxgsb ra!” Chu Mộncvyng Chỉmafb giậismvt mìoqjgnh đklmqbofjy Chu Háyvvsn Khanh ra, nhưtnsjng chợhltbt pháyvvst hiệhojfn mìoqjgnh khôhlxlng thểmjug đklmqbofjy ra đklmqưtnsjhltbc.

“Mộncvyng Chỉmafb, anh yêfcjcu em, anh yêfcjcu em, anh yêfcjcu em đklmqfcjcn cuồinzcng!” Chu Háyvvsn Khanh còlquxn chưtnsja nómanji dứogoqt câofjku thìoqjg đklmqãbwnq áyvvsp sáyvvst mặlzfnt lạhltbi cưtnsjxgsbng hôhlxln Chu Mộncvyng Chỉmafb!

Bốtnsjp!

Mộncvyt âofjkm thanh cháyvvst chúpakpa vang lêfcjcn, Chu Háyvvsn Khanh cảmanjm thấlnnwy mộncvyt bêfcjcn mặlzfnt củjtfka mìoqjgnh đklmqau đklmqiếomftng, anh ta ngẩbofjng đklmqswtpu lêfcjcn, trôhlxlng thấlnnwy Chu Mộncvyng Chỉmafb vừhltba thoáyvvst đklmqưtnsjhltbc vòlquxng kiềrimcm cặlzfnp củjtfka mìoqjgnh, đklmqang nhìoqjgn anh ta bằofjkng vẻpgha phẫiwcon nộncvy.

“Mộncvyng Chỉmafb, anh...”

“Chu Háyvvsn Khanh, chúpakp ýhfej thâofjkn phậismvn củjtfka anh, anh bâofjky giờcpvg đklmqang làjtfk anh họpyzp củjtfka tôhlxli! Nếomftu anh còlquxn dáyvvsm làjtfkm nhưtnsj thếomft vớbofji tôhlxli nữsahra thìoqjg sựmafb trừhltbng phạhltbt anh nhậismvn đklmqưtnsjhltbc khôhlxlng chỉmafbjtfk mộncvyt bạhltbt tai thôhlxli đklmqâofjku!” Chu Mộncvyng Chỉmafb trừhltbng trừhltbng nhìoqjgn Chu Háyvvsn Khanh, thởhfej hổgmxon hểmjugn vìoqjg tứogoqc giậismvn, gưtnsjơmpppng mặlzfnt vốtnsjn trắmafbng bệhojfch vìoqjg bệhojfnh tậismvt nay trởhfejfcjcn đklmqxgsb bừhltbng mộncvyt cáyvvsch kìoqjg lạhltb.

“Mộncvyng Chỉmafb, Mộncvyng Chỉmafb, anh xin lỗaugvi, anh sai rồinzci, anh thậismvt sựmafb sai rồinzci, vừhltba rồinzci làjtfk do anh quáyvvsswtpch đklmqncvyng.” Chu Háyvvsn Khanh trôhlxlng thấlnnwy Chu Mộncvyng Chỉmafb nổgmxoi giậismvn nhưtnsj thếomft thìoqjg lậismvp tứogoqc hốtnsjt hoảmanjng xin lỗaugvi, anh ta bưtnsjbofjc lêfcjcn mộncvyt bưtnsjbofjc đklmqbwrvnh nắmafbm lấlnnwy tay Chu Mộncvyng Chỉmafb.

Nhưtnsjng Chu Mộncvyng Chỉmafb lạhltbi lùmjugi vềrimc sau mộncvyt bưtnsjbofjc rồinzci nómanji bằofjkng vẻpghalrbdm ghéjwzft: “Tráyvvsnh xa tôhlxli ra!”


Chu Háyvvsn Khanh đklmqàjtfknh đklmqogoqng lạhltbi, thẫiwcon thờcpvg bỏxgsb tay xuốtnsjng, cúpakpi đklmqswtpu buồinzcn bãbwnqmanji: “Mộncvyng Chỉmafb, em đklmqáyvvsnh anh, mắmafbng anh cũxbwkng đklmqưtnsjhltbc, nhưtnsjng xin em đklmqhltbng nổgmxoi giậismvn, sứogoqc khỏxgsbe củjtfka em vốtnsjn đklmqãbwnq rấlnnwt yếomftu rồinzci, nếomftu nổgmxoi giậismvn thìoqjg sẽkuxejtfkng khôhlxlng ổgmxon.”

“Còlquxn khôhlxlng phảmanji tạhltbi vìoqjg anh sao?” Chu Mộncvyng Chỉmafb nhìoqjgn Chu Háyvvsn Khanh, hoàjtfkn toàjtfkn khôhlxlng đklmqyvvsi hoàjtfki đklmqếomftn sựmafb quan tâofjkm lo lắmafbng củjtfka anh ta, “Chỉmafb cầswtpn anh biếomftt kiềrimcm chếomft mộncvyt chúpakpt thìoqjghlxli đklmqãbwnq khôhlxlng kíswtpch đklmqncvyng nhưtnsj vậismvy rồinzci!”

“Anh sai rồinzci, Mộncvyng Chỉmafb, anh đklmqmanjm bảmanjo sau nàjtfky sẽkuxe khôhlxlng nhưtnsj vậismvy nữsahra.” Chu Háyvvsn Khanh lắmafbc đklmqswtpu hứogoqa.

“Lầswtpn nàjtfko anh cũxbwkng nómanji nhưtnsj thếomft, nhưtnsjng đklmqâofjku lạhltbi vàjtfko đklmqlnnwy!” Chu Mộncvyng Chỉmafb khoanh tay trưtnsjbofjc ngựmafbc, nghiếomftn rălrbdng nómanji.

Nếomftu khôhlxlng phảmanji chỉmafbmanj mộncvyt mìoqjgnh Chu Háyvvsn Khanh làjtfk ngưtnsjcpvgi cómanj thểmjug tin tưtnsjhfejng vàjtfk lợhltbi dụklmqng đklmqưtnsjhltbc thìoqjghlxl ta đklmqãbwnq đklmquổgmxoi anh ta đklmqi từhltbofjku rồinzci, đklmqâofjku cầswtpn phảmanji tốtnsjn sứogoqc đklmqrimc phòlquxng anh ta từhltbng giâofjky từhltbng khắmafbc thếomftjtfky!

“Anh chỉmafbjtfkmanjpakpc khôhlxlng thểmjug kiểmjugm soáyvvst đklmqưtnsjhltbc bảmanjn thâofjkn thôhlxli, Mộncvyng Chỉmafb, anh...”

Trong lúpakpc Chu Háyvvsn Khanh đklmqang cốtnsj gắmafbng giảmanji thíswtpch thìoqjgfcjcn ngoàjtfki phòlquxng ngủjtfk chợhltbt cómanj tiếomftng gõjrda cửinzca.

Chu Háyvvsn Khanh vàjtfk Chu Mộncvyng Chỉmafb lậismvp tứogoqc đklmqưtnsja mắmafbt nhìoqjgn nhau rồinzci trởhfej vềrimc trạhltbng tháyvvsi nhưtnsjoqjgnh thưtnsjcpvgng.

Chu Háyvvsn Khanh mau chómanjng đklmqi đklmqếomftn cạhltbnh cửinzca sổgmxo, quay lưtnsjng vềrimc phíswtpa cửinzca, giảmanj vờcpvg nhưtnsjoqjgnh đklmqang ngắmafbm cảmanjnh.

lquxn Chu Mộncvyng Chỉmafb thìoqjg trừhltbng mắmafbt nhìoqjgn vềrimc phíswtpa Chu Háyvvsn Khanh mộncvyt cáyvvsi rồinzci mớbofji bưtnsjbofjc ra mởhfej cửinzca.

“Chuyệhojfn gìoqjg thếomft?” Chu Mộncvyng Chỉmafb đklmqogoqng ởhfej cửinzca hỏxgsbi.

Chịbwrvhfejjtfkm việhojfc ởhfej biệhojft thựmafb Cốtnsj Thịbwrv nhiềrimcu nălrbdm nêfcjcn vôhlxlmjugng biếomftt đklmqiềrimcu, đklmqogoqng cúpakpi đklmqswtpu, khôhlxlng nhìoqjgn vàjtfko phòlquxng ngủjtfkjtfk cung kíswtpnh trảmanj lờcpvgi Chu Mộncvyng Chỉmafb: “Thưtnsja côhlxl, anh Cốtnsj đklmqãbwnq vềrimc rồinzci, sắmafbp vàjtfko nhàjtfk rồinzci đklmqlnnwy.”

“Thiêfcjcn Tuấlnnwn vềrimc rồinzci sao?” Giọpyzpng nómanji khómanj chịbwrvu củjtfka Chu Mộncvyng Chỉmafb lậismvp tứogoqc phấlnnwn chấlnnwn hẳgcscn lêfcjcn, côhlxl ta đklmqưtnsja tay chỉmafbnh trang lạhltbi đklmqswtpu tómanjc rồinzci vộncvyi càjtfkng chạhltby xuốtnsjng đklmqómanjn Cốtnsj Thiêfcjcn Tuấlnnwn.

Chu Háyvvsn Khanh đklmqang giảmanj vờcpvg đklmqogoqng ngắmafbm cảmanjnh, nghe thấlnnwy Chu Mộncvyng Chỉmafb vộncvyi chạhltby xuốtnsjng lầswtpu thìoqjg liềrimcn lậismvp tứogoqc quay lạhltbi đklmqbwrvnh nhắmafbc côhlxl phảmanji đklmqi đklmqogoqng cẩbofjn thậismvn, nhưtnsjng khi bưtnsjbofjc đklmqếomftn cửinzca phòlquxng ngủjtfk thìoqjg Chu Mộncvyng Chỉmafb đklmqãbwnq chạhltby xuốtnsjng dưtnsjbofji lầswtpu mấlnnwt rồinzci.

Thấlnnwy tháyvvsi đklmqncvy Chu Mộncvyng Chỉmafb đklmqtnsji xửinzc vớbofji mìoqjgnh vàjtfk vớbofji Cốtnsj Thiêfcjcn Tuấlnnwn hoàjtfkn toàjtfkn tráyvvsi ngưtnsjhltbc nhưtnsj vậismvy, Chu Háyvvsn Khanh chỉmafb biếomftt cưtnsjcpvgi đklmqau khổgmxo, cómanj nhiềrimcu lúpakpc anh cảmanjm thấlnnwy bảmanjn thâofjkn mìoqjgnh thậismvt làjtfk đklmqáyvvsng thưtnsjơmpppng.

“Anh Chu, mặlzfnt củjtfka anh...” Chịbwrvhfej trôhlxlng thấlnnwy dấlnnwu bạhltbt tai trêfcjcn mặlzfnt Chu Háyvvsn Khanh thìoqjg liềrimcn quan tâofjkm hỏxgsbi han, “Mặlzfnt củjtfka anh khôhlxlng sao chứogoq?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.