Vợ Cũ Quay Lại: Tổng Tài Biết Sai

Chương 211 :

    trước sau   
yzbrm Kíqhvwnh Trạzremch lậfzrqp tứqovic sưlkblyhgsng mặmwqvt, sau đoxsfóteyl phẩfzrqy tay nóteyli: “Chẹwiidp chẹwiidp, uổaykkng côwiidng em quan tâyzbrm anh nhưlkbl vậfzrqy!”

yzbrm Hiểcbdtu Hiểcbdtu thấefxsy anh trai mìakgqnh mấefxst mặmwqvt thìakgq lậfzrqp tứqovic bậfzrqt cưlkblyzbri ha hảquym: “Anh ba, em thíqhvwch nhìakgqn thấefxsy cảquymnh anh bắjqgbt nạzremt anh trai em lắjqgbm, đoxsfúnusang làfxst rấefxst đoxsfãqxyt!”

“Lâyzbrm Hiểcbdtu Hiểcbdtu, mồmmidm miệzuoqng đoxsfvwruc áavdmc nhưlkbl vậfzrqy, thảquymo nàfxsto đoxsfếcovcn bâyzbry giờyzbr vẫmmidn ếcovc!” Lâyzbrm Kíqhvwnh Trạzremch lừlkdq mắjqgbt nhìakgqn Lâyzbrm Hiểcbdtu Hiểcbdtu.

“Lâyzbrm Kíqhvwnh Trạzremch, mồmmidm miệzuoqng đoxsfvwruc áavdmc nhưlkbl vậfzrqy, thảquymo nàfxsto cóteyl đoxsfếcovcn 8 côwiid bạzremn gáavdmi màfxst trong lòvwrung thìakgq vẫmmidn cứqovifxst mộvwrut kẻlkdq FA!” Lâyzbrm Hiểcbdtu Hiểcbdtu cũfazeng khôwiidng chịvxnzu thua.

“Trong lòvwrung FA vẫmmidn đoxsfznjxgnzbn ai kia thậfzrqt sựgnzbfxst FA!” Lâyzbrm Kíqhvwnh Trạzremch khôwiidng ngầyhgsn ngạzremi màfxst chạzremm vàfxsto nỗaykki đoxsfau củphaba Lâyzbrm Hiểcbdtu Hiểcbdtu.

“Álkdq àfxst! Lâyzbrm Kíqhvwnh Trạzremch, anh từlkdqxwjn đoxsfếcovcn lớkdecn cứqovi toàfxstn ălkbln hiếcovcp em, rồmmidi sẽeqyqteyl ngàfxsty em néxwjnm anh xuốdypong lầyhgsu, sau đoxsfóteyl hủphaby xáavdmc củphaba anh!” Lâyzbrm Hiểcbdtu Hiểcbdtu giậfzrqm châyzbrn giậfzrqn dữkdec.


“Chờyzbr khi nàfxsto em tìakgqm đoxsfưlkblyhgsc bạzremn trai rồmmidi hẵjqgbng tíqhvwnh nhéxwjn!” Lâyzbrm Kíqhvwnh Trạzremch nhúnusan vai, tỏlkbl vẻlkdq đoxsfjqgbc ýebrm.

“Anh!” Lâyzbrm Hiểcbdtu Hiểcbdtu giơgnzb ngóteyln tay trỏlkbl ra bựgnzbc bộvwrui chỉljbxfxsto mặmwqvt Lâyzbrm Kíqhvwnh Trạzremch, cuốdypoi cùmwfhng nóteyli, “Anh đoxsfưlkblyhgsc lắjqgbm! Em khôwiidng nóteyli chuyệzuoqn vớkdeci anh nữkdeca!”

yzbrm Hiểcbdtu Hiểcbdtu nóteyli xong liềrocln quay sang nhìakgqn Cốdypo Thiêajcon Tuấefxsn cưlkblyzbri nóteyli: “Em chỉljbxteyli chuyệzuoqn vớkdeci anh ba thôwiidi, anh xem anh ba trầyhgsm ổaykkn biếcovct bao nhiêajcou! Thảquymo nàfxsto cóteyl bao nhiêajcou côwiidavdmi muốdypon làfxstm vợyhgs anh ấefxsy!”

Cốdypo Thiêajcon Tuấefxsn nghe Lâyzbrm Hiểcbdtu Hiểcbdtu khen thìakgqteylgnzbi ngưlkblyhgsng ngậfzrqp, đoxsfàfxstnh phảquymi giảquym vờyzbr cầyhgsm tàfxsti liệzuoqu lêajcon xem mộvwrut chúnusat.

Song, lúnusac Cốdypo Thiêajcon Tuấefxsn đoxsfang xem tàfxsti liệzuoqu thìakgq đoxsfvwrut nhiêajcon nhớkdec ra, trưlkblkdecc đoxsfâyzbry, khi An Đghrgiềroclm còvwrun ởcsyeajcon anh thìakgqakgqnh nhưlkblfazeng cóteylqhvwnh cáavdmch nhưlkbl thếcovcfxsty, ríqhvwu ra ríqhvwu ríqhvwt cảquym ngàfxsty, nhưlkblng khôwiidng ngờyzbr bốdypon nălkblm sau thìakgqwiid lạzremi thay đoxsfaykki rấefxst nhiềroclu.

Nghĩsjcj đoxsfếcovcn đoxsfóteyl, áavdmnh mắjqgbt Cốdypo Thiêajcon Tuấefxsn nhưlkbl tốdypoi lạzremi.

nusac nàfxsty, Lâyzbrm Hiểcbdtu Hiểcbdtu dưlkblyzbrng nhưlkbl nhớkdec ra chuyệzuoqn gìakgq đoxsfóteyl, bèaykkn hỏlkbli: “Anh ba, thậfzrqt ra hôwiidm qua An Đghrgiềroclm cũfazeng cóteyl theo bọphabn em đoxsfếcovcn đoxsfâyzbry, nghe nóteyli làfxst muốdypon chờyzbr anh tỉljbxnh lạzremi, khôwiidng biếcovct cuốdypoi cùmwfhng côwiidefxsy cóteyl gặmwqvp đoxsfưlkblyhgsc anh khôwiidng.”

“Buổaykki sáavdmng cóteyl gặmwqvp rồmmidi.” Cốdypo Thiêajcon Tuấefxsn vẫmmidn lạzremnh lùmwfhng xem sốdypofxsti liệzuoqu trêajcon tay.

“Anh ba, hôwiidm qua An Đghrgiềroclm đoxsfãqxyt ôwiidm lấefxsy anh khóteylc nứqovic nởcsye, rồmmidi cứqovi ngồmmidi bêajcon giưlkblyzbrng bệzuoqnh củphaba anh mãqxyti khôwiidng chịvxnzu đoxsfi, nhấefxst quyếcovct muốdypon trôwiidng anh, nhưlkblng màfxst ôwiidng anh họphab củphaba chịvxnz ba lạzremi nặmwqvng lờyzbri vớkdeci côwiidefxsy!” Lâyzbrm Hiểcbdtu Hiểcbdtu chu môwiidi nóteyli.

“Anh ấefxsy cũfazeng làfxstakgq lo cho tôwiidi thôwiidi.” Cốdypo Thiêajcon Tuấefxsn vẫmmidn xem tàfxsti liệzuoqu, trảquym lờyzbri bằcamlng vẻlkdq mặmwqvt bìakgqnh thảquymn.

“Nhưlkblng An Đghrgiềroclm cũfazeng làfxstakgq lo cho anh màfxst!” Lâyzbrm Hiểcbdtu Hiểcbdtu nhớkdec lạzremi vẻlkdq mặmwqvt thấefxst thầyhgsn củphaba An Đghrgiềroclm, “Côwiidefxsy thấefxsy anh vìakgqwiidefxsy màfxst bịvxnz thưlkblơgnzbng thìakgq đoxsfãqxyt rấefxst tựgnzb tráavdmch mìakgqnh.”

“Tôwiidi đoxsfâyzbru cóteyl cứqoviu côwiid ta.” Cốdypo Thiêajcon Tuấefxsn đoxsfưlkbla mắjqgbt nhìakgqn Lâyzbrm Hiểcbdtu Hiểcbdtu, “Lúnusac đoxsfóteylwiidi đoxsfvxnznh cứqoviu côwiid, nhưlkblng An Đghrgiềroclm lạzremi lao đoxsfếcovcn chỗaykkwiid, tôwiidi trong lúnusac nhầyhgsm lẫmmidn mớkdeci cứqoviu côwiid ta thôwiidi.”

“Hảquym?” Miệzuoqng Lâyzbrm Hiểcbdtu Hiểcbdtu háavdm ra to đoxsfếcovcn mứqovic cóteyl thểcbdt nhéxwjnt cảquymfxstn tay vàfxsto đoxsfóteyl, “Anh ba, anh nóteyli thậfzrqt sao?”


“Tôwiidi gạzremt côwiidfxstm gìakgq?” Cốdypo Thiêajcon Tuấefxsn lạzremi đoxsfưlkbla mắjqgbt đoxsfphabc tàfxsti liệzuoqu.

yzbrm Hiểcbdtu Hiểcbdtu quay sang nhìakgqn anh trai mìakgqnh, áavdmnh mắjqgbt nhưlkbl muốdypon hỏlkbli: Chuyệzuoqn nàfxsty rốdypot cuộvwruc làfxst sao?

yzbrm Kíqhvwnh Trạzremch nhúnusan vai vớkdeci Lâyzbrm Hiểcbdtu Hiểcbdtu, ýebrm muốdypon nóteyli: Anh làfxstm sao màfxst biếcovct?

yzbrm Hiểcbdtu Hiểcbdtu đoxsfàfxstnh phảquymi cúnusai đoxsfyhgsu tựgnzb suy nghĩsjcj. Nghĩsjcj mộvwrut hồmmidi, gưlkblơgnzbng mặmwqvt Lâyzbrm Hiểcbdtu Hiểcbdtu chợyhgst đoxsflkbl bừlkdqng lêajcon, côwiid đoxsfưlkbla mắjqgbt nhìakgqn Cốdypo Thiêajcon Tuấefxsn mộvwrut chúnusat rồmmidi vộvwrui néxwjn tráavdmnh, sau đoxsfóteyl bắjqgbt đoxsfyhgsu lắjqgbp bắjqgbp nóteyli vớkdeci anh: “Anh… anh ba, em.. em cóteyl việzuoqc, em xin vềrocl trưlkblkdecc!”

yzbrm Hiểcbdtu Hiểcbdtu nóteyli xong liềrocln giơgnzb châyzbrn lêajcon đoxsfvxnznh chạzremy ra ngoàfxsti cửdypoa.

“Em thìakgqteyl việzuoqc gìakgq chứqovi?” Cốdypo Thiêajcon Tuấefxsn còvwrun chưlkbla kịvxnzp nóteyli gìakgq thìakgqyzbrm Kíqhvwnh Trạzremch đoxsfãqxyt chộvwrup lấefxsy vạzremt áavdmo Lâyzbrm Hiểcbdtu Hiểcbdtu rồmmidi hỏlkbli, “Sao đoxsfvwrut nhiêajcon lạzremi đoxsfòvwrui vềrocl?”

“Em… em…” Lâyzbrm Hiểcbdtu Hiểcbdtu quay sang nhìakgqn Cốdypo Thiêajcon Tuấefxsn, gưlkblơgnzbng mặmwqvt càfxstng đoxsflkblgnzbn, rồmmidi đoxsfvwrut nhiêajcon quay sang héxwjnt vàfxsto mặmwqvt Lâyzbrm Kíqhvwnh Trạzremch, “Anh àfxst, anh mau bỏlkbl em ra, em thậfzrqt sựgnzbteyl việzuoqc màfxst!”

“Cóteyl việzuoqc thìakgq cứqovi đoxsfi đoxsfi.” Cốdypo Thiêajcon Tuấefxsn vừlkdqa lầyhgsn giởcsyefxsti liệzuoqu vừlkdqa nóteyli vớkdeci Lâyzbrm Kíqhvwnh Trạzremch, “Kíqhvwnh Trạzremch, cậfzrqu đoxsfưlkbla Hiểcbdtu Hiểcbdtu vềrocl đoxsfi, dùmwfh sao tôwiidi ởcsye đoxsfâyzbry cũfazeng khôwiidng còvwrun gìakgq nữkdeca.”

yzbrm Kíqhvwnh Trạzremch nhìakgqn bộvwru dạzremng kìakgq lạzrem củphaba Lâyzbrm Hiểcbdtu Hiểcbdtu rồmmidi gậfzrqt đoxsfyhgsu nóteyli: “Vâyzbrng, vậfzrqy anh ba nghỉljbx ngơgnzbi cho khỏlkble, em vàfxst Hiểcbdtu Hiểcbdtu xin phéxwjnp…”

Nhưlkblng Lâyzbrm Kíqhvwnh Trạzremch còvwrun chưlkbla nóteyli xong chữkdec “vềrocl trưlkblkdecc” thìakgq đoxsfãqxyt bịvxnzyzbrm Hiểcbdtu Hiểcbdtu kéxwjno ra khỏlkbli phòvwrung bệzuoqnh rồmmidi.

“Hiểcbdtu Hiểcbdtu, hôwiidm nay em bịvxnz trúnusang gióteyl àfxst? Sao trôwiidng kìakgq lạzrem thếcovc?” Lâyzbrm Kíqhvwnh Trạzremch bịvxnzyzbrm Hiểcbdtu Hiểcbdtu kéxwjno ra đoxsfếcovcn tậfzrqn hàfxstnh lang rồmmidi mớkdeci giằcamlng tay ra, thắjqgbc mắjqgbc hỏlkbli.

“Anh àfxst, biểcbdtu hiệzuoqn củphaba anh ba nhưlkbl vậfzrqy làfxst quáavdmfyqsfxstng, anh thậfzrqt sựgnzb khôwiidng nhậfzrqn ra sao?” Lâyzbrm Hiểcbdtu Hiểcbdtu cúnusai mặmwqvt, ngay cảquym tai cũfazeng đoxsflkbl bừlkdqng lêajcon.

“Nhậfzrqn ra cáavdmi gìakgq chứqovi?” Lâyzbrm Kíqhvwnh Trạzremch cảquymm thấefxsy côwiid em gáavdmi củphaba mìakgqnh càfxstng lúnusac càfxstng kìakgq lạzrem.


“Nhậfzrqn ra… nhậfzrqn ra…” Lâyzbrm Hiểcbdtu Hiểcbdtu chợyhgst nhìakgqn xa xălkblm rồmmidi ngưlkblyhgsng ngùmwfhng nóteyli, “Nhậfzrqn ra làfxst... anh ba thíqhvwch em!”

“Anh ba? Thíqhvwch… em?” Lâyzbrm Kíqhvwnh Trạzremch lúnusac đoxsfyhgsu ngẩfzrqn ngưlkblyzbri, sau đoxsfóteyl thìakgq bậfzrqt cưlkblyzbri nắjqgbc nẻlkdq, “Ha ha ha! Lâyzbrm Hiểcbdtu Hiểcbdtu, đoxsfyhgsu óteylc em cóteyl vấefxsn đoxsfrocl àfxst? Rồmmidi rồmmidi rồmmidi, em nóteyli anh nghe xem, từlkdq đoxsfâyzbru màfxst em cảquymm giáavdmc làfxst anh ba thíqhvwch em chứqovi?”

“Lâyzbrm Kíqhvwnh Trạzremch, anh cưlkblyzbri cáavdmi gìakgqfxstlkblyzbri?” Lâyzbrm Hiểcbdtu Hiểcbdtu trừlkdqng mắjqgbt vớkdeci Lâyzbrm Kíqhvwnh Trạzremch rồmmidi nóteyli: “Anh ba… vìakgq cứqoviu em màfxst bấefxst chấefxsp cảquymqhvwnh mạzremng, bịvxnz chùmwfhm đoxsfèaykkn rơgnzbi vàfxsto ngưlkblyzbri còvwrun gìakgq!”

yzbrm Hiểcbdtu Hiểcbdtu càfxstng nóteyli thìakgq giọphabng lạzremi càfxstng béxwjn đoxsfi: “Nhưlkblng màfxst, anh ba thậfzrqt sựgnzbteylakgqnh cảquymm nàfxsty sao? Tuy em rấefxst cảquymm kíqhvwch anh ấefxsy, nhưlkblng anh ba đoxsfãqxytteyl chịvxnz ba rồmmidi, màfxstgnzbn nữkdeca, ngưlkblyzbri em thíqhvwch làfxst anh Tôwiidfxst! Tuy anh ba cũfazeng rấefxst xuấefxst sắjqgbc, nhưlkblng em vẫmmidn luôwiidn xem anh ấefxsy nhưlkbl anh trai, ôwiidi, sau nàfxsty chắjqgbc em phảquymi bớkdect tiếcovcp xúnusac vớkdeci anh ba lạzremi, nếcovcu khôwiidng thìakgq…”

“Ha ha ha!” Lâyzbrm Kíqhvwnh Trạzremch còvwrun chưlkbla nghe Lâyzbrm Hiểcbdtu Hiểcbdtu nóteyli hếcovct đoxsfãqxyt gậfzrqp bụyzbrng cưlkblyzbri sằcamlng sặmwqvc, anh vừlkdqa lau nưlkblkdecc mắjqgbt chảquymy ra do cưlkblyzbri quáavdm đoxsfvwru vừlkdqa nóteyli: “Lâyzbrm Hiểcbdtu Hiểcbdtu, anh cứqovilkblcsyeng ngưlkblyzbri tựgnzb luyếcovcn nhấefxst nhàfxstakgqnh làfxst anh, nhưlkblng khôwiidng ngờyzbr kẻlkdq tựgnzb luyếcovcn nhấefxst lạzremi chíqhvwnh làfxst em!”

“Ai tựgnzb luyếcovcn chứqovi? Lâyzbrm Kíqhvwnh Trạzremch, anh nóteyli rõfyqsfxstng xem!” Lâyzbrm Hiểcbdtu Hiểcbdtu lậfzrqp tứqovic cau màfxsty, vừlkdqa thẹwiidn vừlkdqa tứqovic màfxst quáavdmt to.

“Đghrgâyzbry làfxst bệzuoqnh việzuoqn, khôwiidng đoxsfưlkblyhgsc to tiếcovcng!” Lâyzbrm Kíqhvwnh Trạzremch cưlkblyzbri đoxsfphab rồmmidi nêajcon lúnusac nàfxsty liềrocln bịvxnzt miệzuoqng Lâyzbrm Hiểcbdtu Hiểcbdtu, sau đoxsfóteyl cốdypo gắjqgbng nhịvxnzn cưlkblyzbri vừlkdqa đoxsffzrqy côwiid vềrocl phíqhvwa trưlkblkdecc vừlkdqa nóteyli: “Vềrocl chuyệzuoqn em nghĩsjcjfxst anh ba thíqhvwch em, anh thấefxsy em khôwiidng cầyhgsn phảquymi lo đoxsfâyzbru.”

“Tạzremi sao chứqovi? Em cảquymm thấefxsy mìakgqnh nêajcon nóteyli rõfyqsfxstng vớkdeci anh ấefxsy làfxst em khôwiidng cóteyl cảquymm giáavdmc vớkdeci anh ấefxsy.” Lâyzbrm Hiểcbdtu Hiểcbdtu đoxsffzrqy Lâyzbrm Kíqhvwnh Trạzremch ra, sau đoxsfóteyl vừlkdqa đoxsfi vừlkdqa nghiêajcom túnusac nóteyli.

“Hiểcbdtu Hiểcbdtu, anh cầyhgsu xin em đoxsflkdqng cóteyllkblcsyeng bởcsye đoxsfưlkblyhgsc khôwiidng? Anh sợyhgs thểcbdt diệzuoqn củphaba anh sẽeqyq bịvxnz em làfxstm mấefxst hếcovct đoxsfefxsy!” Lâyzbrm Kíqhvwnh Trạzremch ôwiidm tráavdmn suy nghĩsjcj mộvwrut lúnusac rồmmidi nhìakgqn Lâyzbrm Hiểcbdtu Hiểcbdtu nóteyli, “Hiểcbdtu Hiểcbdtu, em phảquymi luôwiidn nhớkdecsjcj mộvwrut câyzbru nàfxsty cho anh, đoxsfóteylfxst cho dùmwfh anh ba cóteyl thíqhvwch ai đoxsfóteyl thìakgqfazeng làfxst thíqhvwch anh chứqovi khôwiidng thểcbdtfxsto làfxst em!”

“Anh…”

yzbrm Hiểcbdtu Hiểcbdtu đoxsfvxnznh nhe nanh múnusaa vuốdypot đoxsfôwiidi co vớkdeci Lâyzbrm Kíqhvwnh Trạzremch, nhưlkblng lúnusac nàfxsty tiếcovcng chuôwiidng đoxsfiệzuoqn thoạzremi chợyhgst vang lêajcon.

yzbrm Kíqhvwnh Trạzremch rúnusat đoxsfiệzuoqn thoạzremi ra xem, thấefxsy đoxsfóteylfxst sốdypo củphaba Lýebrm An Ni liềrocln tỏlkbl ýebrm bảquymo Lâyzbrm Hiểcbdtu Hiểcbdtu im lặmwqvng, sau đoxsfóteyl nghe máavdmy: “Cụyzbrc cưlkblng, tìakgqm anh cóteyl chuyệzuoqn gìakgq?”

“Em nhớkdec anh màfxst.” Lýebrm An Ni cưlkblyzbri nũfazeng nịvxnzu rồmmidi hỏlkbli, “Kíqhvwnh Trạzremch, anh Cốdypo khôwiidng sao chứqovi?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.