Vợ Cũ Quay Lại: Tổng Tài Biết Sai

Chương 126 :

    trước sau   
Đwukacvxh trásewknh Chu Mộyfaong Chỉaicj lạyjgfi làsihsm ra chuyệpfpln đoormuunpn khùltking gìdgze đoormóvxjr, Chu Hásewkn Khanh suy nghĩvevr mộyfaot lúxpukc bèmlojn nóvxjri vớcyzvi Cốsewk Thiêuunpn Tuấcvxhn: “Thiêuunpn Tuấcvxhn, tôvvswi thấcvxhy sắyjgfc mặaexst Mộyfaong Chỉaicj khôvvswng đoormưaexslvybc tốsewkt lắyjgfm, hay làsihssihsy giờalqd đoormưaexsa Mộyfaong Chỉaicj vềgaps đoormi? Còyfaon vềgaps chuyệpfpln xâsihsy tòyfaoa nhàsihs cho trưaexsalqdng mẫyutxu giásewko, chiềgapsu mai tôvvswi sẽaqsa xửxpukudgq rồltlzi giao tàsihsi liệpfplu cho cậxwspu.” “Đwukaưaexslvybc.” Cốsewk Thiêuunpn Tuấcvxhn cũivxqng đoormang vìdgze chuyệpfpln củyynqa An Đwukaiềgapsm vàsihs An An màsihs nuốsewkt khôvvswng trôvvswi cơzizim, anh buôvvswng đoormũivxqa xuốsewkng, nhìdgzen Chu Mộyfaong Chỉaicj đoormang ngồltlzi cạyjgfnh mìdgzenh hỏzumai: “Mộyfaong Chỉaicj, em ăltkin xong chưaexsa?” “Vâsihsng.” Chu Mộyfaong Chỉaicj khẽaqsa gậxwspt đoormzumau, trong lòyfaong bắyjgft đoormzumau khóvxjr chịsihsu. “Kíudgqnh Trạyjgfch, Hiểcvxhu Hiểcvxhu, hai ngưaexsalqdi chắyjgfc làsihs chưaexsa ăltkin no, nêuunpn cứnkyj ngồltlzi đoormâsihsy dùltking bữjpxsa tiếdgzep đoormi nhéwdbd.” Cốsewk Thiêuunpn Tuấcvxhn đoormnkyjng dậxwspy nóvxjri vớcyzvi hai ngưaexsalqdi họsmei, “Hóvxjra đoormơzizin tôvvswi đoormãhnop bảyqdxo Hásewkn Khanh thanh toásewkn rồltlzi. Mộyfaong Chỉaicj khôvvswng khỏzumae, tôvvswi đoormưaexsa côvvswcvxhy vềgaps trưaexscyzvc.” Lâsihsm Hiểcvxhu Hiểcvxhu vàsihssihsm Kíudgqnh Trạyjgfch đoormưaexsa mắyjgft nhìdgzen nhau, dùltki sao việpfplc chịsihs ba do sứnkyjc khỏzumae khôvvswng tốsewkt màsihs vềgaps trưaexscyzvc khôvvswng phảyqdxi chỉaicj mớcyzvi xảyqdxy ra mộyfaot hai lầzuman, lầzuman nàsihsy ăltkin cơzizim lạyjgfi cũivxqng khôvvswng phảyqdxi làsihs dịsihsp quan trọsmeing đoormaexsc biệpfplt gìdgze, chẳqhyqng qua chỉaicjsihs bạyjgfn bèmloj gặaexsp nhau vậxwspy thôvvswi. Thếdgzeuunpn Lâsihsm Kíudgqnh Trạyjgfch vàsihssihsm Hiểcvxhu Hiểcvxhu cũivxqng khôvvswng khásewkch sásewko, họsmei đoormnkyjng dậxwspy gậxwspt đoormzumau nóvxjri vớcyzvi Cốsewk Thiêuunpn Tuấcvxhn vàsihs Chu Mộyfaong Chỉaicj: “Vâsihsng, tạyjgfm biệpfplt anh chịsihs ba, tạyjgfm biệpfplt anh Chu!” “Chịsihs ba nhớcyzv chúxpuk ýaqsa sứnkyjc khỏzumae, khi nàsihso chịsihs khỏzumae hơzizin em sẽaqsa lạyjgfi đoormếdgzen thăltkim chịsihs!” Thếdgzesihssihsm Hiểcvxhu Hiểcvxhu vàsihssihsm Kíudgqnh Trạyjgfch cùltking tiễlpvan Cốsewk Thiêuunpn Tuấcvxhn, Chu Mộyfaong Chỉaicjsihs Chu Hásewkn Khanh ra vềgaps. Bâsihsy giờalqd trong phòyfaong chỉaicjyfaon lạyjgfi hai anh em họsmei, Lâsihsm Kíudgqnh Trạyjgfch vàsihssihsm Hiểcvxhu Hiểcvxhu nhìdgzen nhau, khôvvswng biếdgzet nóvxjri gìdgze. “Ôqwxsi…” Lâsihsm Hiểcvxhu Hiểcvxhu cầzumam tấcvxhm thiệpfplp mờalqdi màsihs Chu Mộyfaong Chỉaicj vừwolpa đoormưaexsa cho côvvswuunpn xem, nhìdgzen bứnkyjc ảyqdxnh Chu Mộyfaong Chỉaicjsihs Cốsewk Thiêuunpn Tuấcvxhn đoormang cưaexsalqdi rạyjgfng rỡpfplsihs thởyalbsihsi nãhnopo nềgaps. “Em còyfaon béwdbdsihs suốsewkt ngàsihsy cứnkyj than vắyjgfn thởyalbsihsi, sắyjgfp thàsihsnh bàsihs cụxwsp non rồltlzi đoormcvxhy!” Lâsihsm Kíudgqnh Trạyjgfch cầzumam câsihsy đoormũivxqa gõyjgfsihso đoormzumau Lâsihsm Hiểcvxhu Hiểcvxhu Hiểcvxhu nóvxjri, “Ăxqeqn cơzizim đoormi!” “Hếdgzet muốsewkn ăltkin rồltlzi!” Lâsihsm Hiểcvxhu Hiểcvxhu vừwolpa xoa đoormzumau vừwolpa rầzumau rĩvevrvxjri, “Sốsewk em sao màsihs khổbylm thếdgzesihsy? Tạyjgfi sao cứnkyj luôvvswn khôvvswng cóvxjr đoormưaexslvybc thứnkyjdgzenh muốsewkn chứnkyj?” “Hiểcvxhu Hiểcvxhu, cóvxjr nhiềgapsu việpfplc khôvvswng phảyqdxi cứnkyj em muốsewkn làsihs sẽaqsa thựpsuuc hiệpfpln đoormưaexslvybc đoormâsihsu, cũivxqng khôvvswng phảyqdxi việpfplc gìdgze em dốsewkc hếdgzet sứnkyjc ra làsihsm cũivxqng nhậxwspn đoormưaexslvybc hồltlzi đoormásewkp. Cũivxqng giốsewkng nhưaexs việpfplc Tôvvsw Thanh Dưaexsơzizing vớcyzvi An Đwukaiềgapsm, rồltlzi việpfplc củyynqa em vớcyzvi Tôvvsw Thanh Dưaexsơzizing.” Lâsihsm Kíudgqnh Trạyjgfch trầzumam ngâsihsm giảyqdxng giảyqdxi mộyfaot lúxpukc, sau đoormóvxjr chốsewkt lạyjgfi, “Vậxwspy cho nêuunpn, ngưaexsalqdi làsihs sắyjgft cơzizim làsihs théwdbdp, khôvvswng ăltkin cơzizim làsihs sẽaqsa đoormóvxjri bụxwspng, mau ăltkin đoormi.” “Anh nóvxjri đoormi đoormlvybng nàsihso thếdgze hảyqdx?” Lâsihsm Hiểcvxhu Hiểcvxhu khóvxjr chịsihsu trừwolpng mắyjgft vớcyzvi Lâsihsm Kíudgqnh Trạyjgfch, “Râsihsu ôvvswng nọsmei cắyjgfm cằlvybm bàsihs kia!” “Chẹxwmup, anh mặaexst nàsihso cũivxqng tốsewkt, chỉaicjsihs khôvvswng thểcvxhsihsm đoormưaexslvybc mộyfaot ngưaexsalqdi truyềgapsn cảyqdxm hứnkyjng, mấcvxhy ngưaexsalqdi truyềgapsn cảyqdxm hứnkyjng nóvxjri chuyệpfpln cao siêuunpu quásewk, anh khôvvswng họsmeic đoormưaexslvybc!” Lâsihsm Kíudgqnh Trạyjgfch thởyalbsihsi mộyfaot cásewkch tựpsuu luyếdgzen rồltlzi nóvxjri, “Vẫyutxn nêuunpn ăltkin cơzizim thìdgzezizin.” Lâsihsm Hiểcvxhu Hiểcvxhu lạyjgfi lừwolp mắyjgft vớcyzvi anh trai mìdgzenh rồltlzi nghiêuunpm túxpukc nhìdgzen Lâsihsm Kíudgqnh Trạyjgfch hỏzumai: “Anh, anh nóvxjri thậxwspt đoormi, em cóvxjruunpn tiếdgzep tụxwspc làsihsm bạyjgfn vớcyzvi An Đwukaiềgapsm khôvvswng?” “Cóvxjr chứnkyj! Tạyjgfi sao lạyjgfi khôvvswng?” Lâsihsm Kíudgqnh Trạyjgfch đoormưaexsa ra mộyfaot câsihsu trảyqdx lờalqdi chắyjgfc nịsihsch. “Nhưaexsng em làsihsm bạyjgfn vớcyzvi An Đwukaiềgapsm thìdgze khôvvswng phảyqdxi làsihs tựpsuu chuốsewkc khổbylmsihso mìdgzenh rồltlzi sao? “Nhưaexsng An Đwukaiềgapsm cũivxqng chẳqhyqng làsihsm gìdgze sai cảyqdx, làsihs do Tôvvsw Thanh Dưaexsơzizing thíudgqch côvvswcvxhy màsihs khôvvswng thíudgqch em thôvvswi!” Lâsihsm Kíudgqnh Trạyjgfch uốsewkng mộyfaot ngụxwspm nưaexscyzvc rồltlzi nóvxjri thẳqhyqng thừwolpng ra sựpsuu thậxwspt nàsihsy. “Khôvvswng phảyqdxi chứnkyj! Anh, anh khôvvswng thểcvxhvxjri mộyfaot câsihsu an ủyynqi ngưaexsalqdi ta đoormưaexslvybc sao?” Tuy Lâsihsm Hiểcvxhu Hiểcvxhu biếdgzet đoormâsihsy đoormúxpukng làsihs sựpsuu thậxwspt, nhưaexsng việpfplc Lâsihsm Kíudgqnh Trạyjgfch nóvxjri thẳqhyqng ra thếdgzesihsy vẫyutxn làsihsm côvvsw thấcvxhy khôvvswng chịsihsu nổbylmi! “Anh làsihsm thếdgzesihs muốsewkn rèmlojn luyệpfpln em đoormcvxhy!” Lâsihsm Kíudgqnh Trạyjgfch trịsihsnh trọsmeing nóvxjri, “Em tưaexsyalbng bốsewkn bểcvxh đoormgapsu làsihs mẹxwmu chúxpukng ta sao? Mọsmeii ngưaexsalqdi đoormgapsu phảyqdxi nhưaexsalqdng nhịsihsn em, dỗgnsusihsnh em sao? Em nhấcvxht đoormsihsnh phảyqdxi tậxwspp làsihsm quen vớcyzvi sựpsuu trắyjgfc trởyalb! Làsihsm bạyjgfn vớcyzvi An Đwukaiềgapsm chíudgqnh làsihs mộyfaot sựpsuumlojn luyệpfpln dàsihsnh cho em đoormcvxhy!” “Bỏzuma đoormi bỏzuma đoormi, khôvvswng nóvxjri nữjpxsa, anh cứnkyj đoormcvxhuunpn cho em suy nghĩvevr!” Lâsihsm Hiểcvxhu Hiểcvxhu chắyjgfp tay chìdgzem vàsihso suy tưaexs… Lâsihsm Kíudgqnh Trạyjgfch cũivxqng nhúxpukn vai, mặaexsc cho Lâsihsm Hiểcvxhu Hiểcvxhu đoormi suy ngẫyutxm sựpsuu đoormalqdi, còyfaon anh thìdgze chỉaicj cầzuman lo việpfplc ăltkin cơzizim thôvvswi. * Chu Mộyfaong Chỉaicjsihs Cốsewk Thiêuunpn Tuấcvxhn đoormưaexslvybc Chu Hásewkn Khanh chởyalb vềgaps biệpfplt thựpsuu. Chu Hásewkn Khanh sau khi chàsihso tạyjgfm biệpfplt thìdgze mau chóvxjrng trởyalb vềgaps phòyfaong lo chuẩeblbn bịsihs việpfplc tặaexsng tòyfaoa nhàsihs. Còyfaon Chu Mộyfaong Chỉaicj thìdgzewdbdo Cốsewk Thiêuunpn Tuấcvxhn vàsihso phòyfaong ngủyynq, dásewkng vẻbdsm khôvvswng hềgaps vui chúxpukt nàsihso. “Mộyfaong Chỉaicj, cóvxjr phảyqdxi em cóvxjr chuyệpfpln gìdgze muốsewkn nóvxjri khôvvswng?” Cốsewk Thiêuunpn Tuấcvxhn ôvvswm Chu Mộyfaong Chỉaicjsihso lòyfaong, anh cũivxqng biếdgzet Mộyfaong Chỉaicj sẽaqsa dễlpva đoormau lòyfaong vìdgzesihsnh đoormyfaong nàsihsy củyynqa anh. Hôvvswm nay khi anh nhắyjgfc đoormếdgzen việpfplc tặaexsng tòyfaoa nhàsihs, Chu Mộyfaong Chỉaicj khôvvswng thểcvxhsihso khôvvswng đoormcvxh ýaqsa đoormếdgzen, cho dùltki anh đoormãhnopvxjri làsihsdgzenh cóvxjr hứnkyjng thúxpuk vớcyzvi giásewko dụxwspc thìdgzeivxqng chưaexsa chắyjgfc cóvxjr thểcvxh dẹxwmup bỏzuma đoormi sựpsuu nghi ngờalqd củyynqa Chu Mộyfaong Chỉaicj. “Thiêuunpn Tuấcvxhn, cóvxjr phảyqdxi anh chásewkn em rồltlzi khôvvswng?” Chu Mộyfaong Chỉaicj chu môvvswi, đoormôvvswi mắyjgft anh đoormàsihso xinh đoormxwmup lúxpukc nàsihsy rơzizim rớcyzvm nưaexscyzvc mắyjgft. “Sao em lạyjgfi nghĩvevr nhưaexs thếdgze?” Cốsewk Thiêuunpn Tuấcvxhn dịsihsu dàsihsng ôvvswm lấcvxhy khuôvvswn mặaexst Chu Mộyfaong Chỉaicj, “Anh sao cóvxjr thểcvxh chásewkn em? Em làsihs ngưaexsalqdi quýaqsa giásewk nhấcvxht trong cuộyfaoc đoormalqdi anh màsihs.” Cốsewk Thiêuunpn Tuấcvxhn bấcvxht lựpsuuc thởyalbsihsi, việpfplc tặaexsng tòyfaoa nhàsihs chẳqhyqng qua chỉaicjsihs việpfpln cớcyzv đoormcvxh đoormiềgapsu tra thâsihsn phậxwspn củyynqa đoormnkyja béwdbd kia màsihs thôvvswi. Anh biếdgzet Chu Mộyfaong Chỉaicj vốsewkn đoorma nghi nhạyjgfy cảyqdxm, thếdgzeuunpn việpfplc anh nghi ngờalqd đoormnkyja béwdbd con củyynqa An Đwukaiềgapsm chíudgqnh làsihs con củyynqa anh, tốsewkt nhấcvxht làsihs khôvvswng nêuunpn cho Mộyfaong Chỉaicj biếdgzet. “Thiêuunpn Tuấcvxhn, anh thậxwspt sựpsuu rấcvxht thíudgqch trẻbdsm con sao?” Chu Mộyfaong Chỉaicjxpuki đoormzumau, nưaexscyzvc mắyjgft bắyjgft đoormzumau rơzizii xuốsewkng bàsihsn tay, “Cóvxjr phảyqdxi anh chásewkn ghéwdbdt em vìdgze em khôvvswng thểcvxh sinh con khôvvswng?” “Mộyfaong Chỉaicj, em đoormwolpng nghĩvevr nhưaexs vậxwspy đoormưaexslvybc khôvvswng?” Cốsewk Thiêuunpn Tuấcvxhn càsihsng ôvvswm chặaexst Chu Mộyfaong Chỉaicjsihso lòyfaong, “Việpfplc cóvxjr con khôvvswng cầzuman vộyfaoi, chúxpukng ta cứnkyj từwolp từwolpivxqng đoormưaexslvybc. Còyfaon vềgaps chuyệpfpln tặaexsng tòyfaoa nhàsihs thìdgze thậxwspt ra anh chỉaicj muốsewkn chuẩeblbn bịsihs cho con chúxpukng ta sau nàsihsy, dùltki sao thìdgze đoormnkyja béwdbdivxqng làsihs minh chứnkyjng cho tìdgzenh yêuunpu củyynqa chúxpukng ta, thếdgzeuunpn anh muốsewkn cho nóvxjr nhữjpxsng gìdgze tốsewkt nhấcvxht.” “Thậxwspt khôvvswng?” Chu Mộyfaong Chỉaicjvxjrzizii khôvvswng tin màsihs nhìdgzen Cốsewk Thiêuunpn Tuấcvxhn. “Đwukaưaexsơzizing nhiêuunpn làsihs thậxwspt rồltlzi.” Cốsewk Thiêuunpn Tuấcvxhn vìdgze khôvvswng muốsewkn Chu Mộyfaong Chỉaicj nghĩvevr nhiềgapsu nêuunpn trảyqdx lờalqdi khásewk nghiêuunpm túxpukc. Chu Mộyfaong Chỉaicj nhìdgzen chằlvybm chằlvybm vàsihso mắyjgft Cốsewk Thiêuunpn Tuấcvxhn mộyfaot lúxpukc lâsihsu, nhậxwspn thấcvxhy tìdgzenh cảyqdxm anh dàsihsnh cho mìdgzenh vẫyutxn khôvvswng hềgaps giảyqdxm đoormi thìdgze mớcyzvi yêuunpn tâsihsm đoormôvvswi chúxpukt. Chỉaicjvxjr đoormiềgapsu, việpfplc cầzuman phảyqdxi sinh mộyfaot đoormnkyja con cho Cốsewk Thiêuunpn Tuấcvxhn lạyjgfi mộyfaot lầzuman nữjpxsa trởyalb thàsihsnh mộyfaot mốsewki trăltkin trởyalb lớcyzvn củyynqa Chu Mộyfaong Chỉaicj. “Thiêuunpn Tuấcvxhn, bâsihsy giờalqd chúxpukng ta thửxpuk đoormi cóvxjr đoormưaexslvybc khôvvswng? Biếdgzet đoormâsihsu sau đoormêuunpm nay, chúxpukng ta sẽaqsavxjr mộyfaot đoormnkyja con thìdgze sao?” Chu Mộyfaong Chỉaicj ôvvswm lấcvxhy cổbylm Cốsewk Thiêuunpn Tuấcvxhn rồltlzi chủyynq đoormyfaong ngồltlzi lêuunpn đoormùltkii anh. Cốsewk Thiêuunpn Tuấcvxhn thấcvxhy dásewkng vẻbdsm chủyynq đoormyfaong nàsihsy củyynqa Chu Mộyfaong Chỉaicj thìdgze liềgapsn mỉaicjm cưaexsalqdi, nhưaexsng khôvvswng hiểcvxhu sao trong lòyfaong anh lạyjgfi khôvvswng cảyqdxm thấcvxhy quásewk phấcvxhn khíudgqch. “Cóvxjr đoormưaexslvybc khôvvswng anh?” Chu Mộyfaong Chỉaicj ngồltlzi trong lòyfaong Cốsewk Thiêuunpn Tuấcvxhn nũivxqng nịsihsu rồltlzi bắyjgft đoormzumau đoormưaexsa tay cởyalbi cúxpukc ásewko củyynqa anh ra. “Mộyfaong Chỉaicj…” Cốsewk Thiêuunpn Tuấcvxhn bấcvxht giásewkc giữjpxssihsn tay khôvvswng an phậxwspn củyynqa Chu Mộyfaong Chỉaicj lạyjgfi, hiệpfpln giờalqd anh thậxwspt sựpsuu khôvvswng cảyqdxm thấcvxhy cóvxjr chúxpukt hứnkyjng thúxpuksihso. Từwolp sau khi gặaexsp An Đwukaiềgapsm rồltlzi trong cơzizin kíudgqch đoormyfaong màsihs xảyqdxy ra quan hệpfpl vớcyzvi côvvsw, Cốsewk Thiêuunpn Tuấcvxhn khôvvswng thểcvxhsihso làsihsm chuyệpfpln đoormóvxjr vớcyzvi Chu Mộyfaong Chỉaicj đoormưaexslvybc nữjpxsa. Ban đoormzumau, anh làsihsdgze nghĩvevr đoormếdgzen sứnkyjc khỏzumae yếdgzeu ớcyzvt củyynqa Chu Mộyfaong Chỉaicjuunpn mớcyzvi cốsewkdgzem néwdbdn. Nhưaexsng sau đoormóvxjr, sau lầzuman kìdgzem néwdbdn quásewksihsu màsihs bộyfaoc phásewkt rồltlzi xảyqdxy ra quan hệpfpl vớcyzvi An Đwukaiềgapsm, anh cảyqdxm thấcvxhy ásewky násewky nêuunpn khôvvswng biếdgzet làsihsm sao đoormsewki diệpfpln vớcyzvi Chu Mộyfaong Chỉaicj. Bâsihsy giờalqd, Mộyfaong Chỉaicj đoormãhnop chủyynq đoormyfaong, nhưaexsng Cốsewk Thiêuunpn Tuấcvxhn lạyjgfi khôvvswng hiểcvxhu tạyjgfi sao mìdgzenh lạyjgfi khôvvswng hềgapsvxjr chúxpukt hứnkyjng thúxpuksihso vớcyzvi côvvsw. “Thiêuunpn Tuấcvxhn, anh sao thếdgze?” Chu Mộyfaong Chỉaicj thấcvxhy hơzizii uấcvxht ứnkyjc, côvvsw đoormưaexsa tay mơzizin trớcyzvn cơzizi thểcvxh anh rồltlzi lầzuman dầzuman xuốsewkng thắyjgft lưaexsng, “Thiêuunpn Tuấcvxhn, anh khôvvswng yêuunpu em nữjpxsa sao? Anh khôvvswng muốsewkn cóvxjr con vớcyzvi em nữjpxsa sao?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.