Vợ Cũ Quay Lại: Tổng Tài Biết Sai

Chương 109 :

    trước sau   
“Yes!” Lâqrufm Hiểrzlau Hiểrzlau trôdnlfng thấlneuy Tôdnlf Thanh Dưmdtjơvlqdng cầkkrum cốvgpkc tràlovv xanh thìsxbdlksech đmgnyedzmng hệlkgrt nhưmdtj vừcfgra đmgnyoạaziqt giảxrmni quávugkn quâqrufn cuộedzmc thi vậxtbky, côdnlf nởlgai nụaoxcmdtjmlroi ngọmijwt ngàlovvo, “Nếbjzwu anh đmgnyãeyqr chọmijwn xong rồoxbsi thìsxbd em cũvmktng khôdnlfng làlovvm phiềvugkn anh nữhpfva, tạaziqm biệlkgrt anh Tôdnlf!” Lâqrufm Hiểrzlau Hiểrzlau nóxtbki xong liềvugkn ôdnlfm mấlneuy cốvgpkc nưmdtjpdbec còmlron lạaziqi rồoxbsi phóxtbkng ra ngoàlovvi, trưmdtjpdbec khi đmgnyi còmlron nhìsxbdn Tôdnlf Thanh Dưmdtjơvlqdng bằkpdsng mộedzmt ávugknh mắjiuzt mêqruf đmgnyjiuzm hạaziqnh phúlneuc rồoxbsi mớpdbei đmgnyóxtbkng cửyudka lạaziqi. Tôdnlf Thanh Dưmdtjơvlqdng ngồoxbsi trong văjhxpn phòmlrong, tay cầkkrum cốvgpkc tràlovv xanh nóxtbkng hổpqwni, trong lòmlrong nhiềvugku cảxrmnm xúlneuc lẫjiuzn lộedzmn, Lâqrufm Hiểrzlau Hiểrzlau thậxtbkt kiêqrufn trìsxbd, cho dùbfav anh lạaziqnh lùbfavng vớpdbei côdnlf nhưmdtj vậxtbky màlovvdnlf vẫjiuzn cứyhoa rấlneut lạaziqc quan màlovv theo đmgnyuổpqwni anh. Còmlron anh, cóxtbk phảxrmni cũvmktng nêqrufn họmijwc hỏmdtji côdnlf? Cho dùbfav ngưmdtjmlroi ấlneuy cóxtbk khôdnlfng thílksech mìsxbdnh thìsxbdsxbdnh vẫjiuzn nêqrufn ởlgaiqrufn cạaziqnh bảxrmno vệlkgrdnlflneuy mớpdbei phảxrmni, đmgnyóxtbkvmktng làlovv mộedzmt kiểrzlau hạaziqnh phúlneuc khôdnlfng phảxrmni sao? Tôdnlf Thanh Dưmdtjơvlqdng cứyhoa mảxrmni ngắjiuzm nhìsxbdn làlovvm khóxtbki bốvgpkc nghi ngúlneut từcfgr cốvgpkc tràlovv, đmgnyjiuzm chìsxbdm vàlovvo suy tưmdtj... Lâqrufm Hiểrzlau Hiểrzlau sau khi đmgnyưmdtja thứyhoac uốvgpkng cho Tôdnlf Thanh Dưmdtjơvlqdng xong thìsxbdqrufm trạaziqng cựogdsc kìsxbd vui vẻlkgr, côdnlf phấlneun khílksech bưmdtjpdbec ra khỏmdtji văjhxpn phòmlrong, chợapict trôdnlfng thấlneuy cávugkc nhâqrufn viêqrufn phòmlrong thiếbjzwt kếbjzw đmgnyang nhìsxbdn mìsxbdnh đmgnykkruy tòmlromlro. Nhưmdtjng côdnlfvmktng mặgmzvc kệlkgr, lầkkrun lưmdtjapict đmgnygmzvt cávugkc cốvgpkc nưmdtjpdbec còmlron lạaziqi lêqrufn bàlovvn rồoxbsi cưmdtjmlroi phóxtbkng khoávugkng nóxtbki vớpdbei cávugkc nhâqrufn viêqrufn phòmlrong thiếbjzwt kếbjzw: “Cóxtbk ai muốvgpkn uốvgpkng nưmdtjpdbec khôdnlfng?” Mọmijwi ngưmdtjmlroi suốvgpkt ngàlovvy phảxrmni bávugko cávugko côdnlfng việlkgrc cho Lâqrufm Hiểrzlau Hiểrzlau, lạaziqi còmlron từcfgrng chứyhoang kiếbjzwn côdnlflovvm khóxtbk An Đgvpviềvugkm ởlgai quávugkn bar nêqrufn luôdnlfn cho rằkpdsng Lâqrufm Hiểrzlau Hiểrzlau làlovv mộedzmt đmgnyaziqi tiểrzlau thưmdtj ngang ngưmdtjapicc, sao bâqrufy giờmlro lạaziqi cóxtbkmlrong tốvgpkt mua nưmdtjpdbec cho họmijw uốvgpkng chứyhoa? Thếbjzwqrufn tấlneut cávugkc nhâqrufn viêqrufn đmgnyvugku đmgnyưmdtja mắjiuzt nhìsxbdn nhau, cuốvgpki cùbfavng khôdnlfng ai nóxtbki gìsxbd cảxrmn. “Trờmlroi ơvlqdi, chạaziqy mộedzmt vòmlrong giao tàlovvi liệlkgru mệlkgrt chếbjzwt đmgnyi đmgnyưmdtjapicc!” Trong lúlneuc mọmijwi ngưmdtjmlroi đmgnyang im lặgmzvng khôdnlfng dávugkm hóxtbklneusxbd thìsxbd Khưmdtju Doanh Doanh khôdnlfng biếbjzwt mớpdbei đmgnyi giao tàlovvi liệlkgru ởlgai đmgnyâqrufu vềvugk, vừcfgra bưmdtjpdbec vàlovvo phòmlrong vừcfgra gàlovvo toávugkng lêqrufn: “Nưmdtjpdbec, em phảxrmni uốvgpkng nưmdtjpdbec!” Khưmdtju Doanh Doanh bưmdtjpdbec đmgnyếbjzwn chỗezog củyudka Lâqrufm Hiểrzlau Hiểrzlau, cũvmktng khôdnlfng thègvpvm nhìsxbdn xem ngưmdtjmlroi đmgnyóxtbklovv ai, chỉjiuz thấlneuy mộedzmt đmgnyvgpkng thứyhoac uốvgpkng bàlovvy trêqrufn bàlovvn liềvugkn mừcfgrng rỡkkrudnlf to: “Đgvpvang khávugkt màlovv lạaziqi cóxtbkmdtjpdbec! Cảxrmnm ơvlqdn nhélneu!” Khưmdtju Doanh Doanh dứyhoat lờmlroi lậxtbkp tứyhoac khôdnlfng khávugkch sávugko cầkkrum mộedzmt cốvgpkc nưmdtjpdbec lêqrufn đmgnyávugknh ựogdsc mộedzmt cávugki, cạaziqn mấlneut nửyudka li. “Áecdk! Cốvgpkc Capucchino nàlovvy nóxtbkng quávugk! Bỏmdtjng chếbjzwt tôdnlfi rồoxbsi!” Khưmdtju Doanh Doanh vừcfgra thègvpvvugki lưmdtjkkrui bỏmdtjng rávugkt củyudka mìsxbdnh ra vừcfgra đmgnyưmdtja mắjiuzt nhìsxbdn ngưmdtjmlroi đmgnyang đmgnyyhoang cạaziqnh mìsxbdnh. Khi phávugkt hiệlkgrn ra ngưmdtjmlroi đmgnyóxtbklovvqrufm Hiểrzlau Hiểrzlau, Khưmdtju Doanh Doanh liềvugkn phávugkt lêqrufn mộedzmt tiếbjzwng phụaoxct, Capucchino từcfgr trong miệlkgrng phụaoxct cảxrmnqrufn mũvmkti. “Trờmlroi ơvlqdi!” Khưmdtju Doanh Doanh lúlneuc nàlovvy khóxtbk chịgmzvu đmgnyếbjzwn mứyhoac nưmdtjpdbec mắjiuzt giàlovvn giụaoxca, cávugkc đmgnyoxbsng nghiệlkgrp thấlneuy vậxtbky liềvugkn chạaziqy đmgnyếbjzwn giúlneup đmgnykkru, mộedzmt nữhpfv đmgnyoxbsng nghiệlkgrp vừcfgra vỗezoglovvo lưmdtjng Khưmdtju Doanh Doanh vừcfgra hỏmdtji: “Doanh Doanh, em khôdnlfng sao chứyhoa?” “Khụaoxc khụaoxc khụaoxc, khôdnlfng sao...” Khưmdtju Doanh Doanh phẩkacpy tay, vừcfgra lau nưmdtjpdbec mắjiuzt nưmdtjpdbec mũvmkti vừcfgra giậxtbkt mìsxbdnh nhìsxbdn Lâqrufm Hiểrzlau Hiểrzlau, khôdnlfng phảxrmni chứyhoa, lẽbmhflovvo nưmdtjpdbec mìsxbdnh vừcfgra uốvgpkng làlovv do Lâqrufm Hiểrzlau Hiểrzlau mua sao? Đgvpvúlneung làlovv oan gia ngõjarl hẹysmbp màlovv! Lầkkrun trưmdtjpdbec ởlgai quávugkn bar vìsxbd sựogds việlkgrc củyudka An Đgvpviềvugkm màlovv hai ngưmdtjmlroi đmgnyãeyqr khôdnlfng hợapicp nhau rồoxbsi, bâqrufy giờmlrosxbdnh lạaziqi uốvgpkng nưmdtjpdbec chịgmzv ta mua thìsxbd đmgnyúlneung làlovv nhụaoxcc quávugk! Thấlneuy dávugkng vẻlkgr e dègvpv củyudka Khưmdtju Doanh Doanh, Lâqrufm Hiểrzlau Hiểrzlau liềvugkn đmgnyjiuzc ýgmzv khoanh tay trưmdtjpdbec ngựogdsc, nhìsxbdn Khưmdtju Doanh Doanh bằkpdsng vẻlkgr mặgmzvt nhưmdtj đmgnyang xem kịgmzvch hay, nélneut mặgmzvt ấlneuy đmgnyãeyqr tỏmdtjjarl ýgmzv rằkpdsng, côdnlf chưmdtja đmgnyưmdtjapicc sựogds cho phélneup củyudka tôdnlfi màlovv đmgnyãeyqr uốvgpkng nưmdtjpdbec củyudka tôdnlfi rồoxbsi! Thậxtbkt ra, Lâqrufm Hiểrzlau Hiểrzlau từcfgrlneuc Khưmdtju Doanh Doanh bưmdtjpdbec vàlovvo văjhxpn phòmlrong, cầkkrum cốvgpkc nưmdtjpdbec củyudka côdnlfqrufn uốvgpkng rồoxbsi bịgmzv bỏmdtjng, sau đmgnyóxtbk lạaziqi cóxtbk vẻlkgr mặgmzvt sợapic sệlkgrt nàlovvy thìsxbd trong lòmlrong đmgnyvugku thấlneuy sảxrmnng khoávugki vôdnlfbfavng. Khưmdtju Doanh Doanh nàlovvy cứyhoabfavng hụaoxcc nhưmdtj con trâqrufu vậxtbky, hìsxbdnh nhưmdtjdnlf ta làlovv đmgnyàlovvn em họmijwc chung trưmdtjmlrong cấlneup ba vớpdbei mìsxbdnh, mộedzmt trưmdtjmlrong họmijwc tốvgpkt nhưmdtj thếbjzw sao lạaziqi cóxtbk mộedzmt họmijwc sinh khôdnlfng cóxtbk đmgnykkruu óxtbkc thếbjzwlovvy chứyhoa? Ha ha ha... Còmlron Khưmdtju Doanh Doanh thấlneuy vẻlkgr mặgmzvt ấlneuy củyudka Lâqrufm Hiểrzlau Hiểrzlau thìsxbdlovvng chộedzmt dạaziqvlqdn, tuy côdnlf khôdnlfng sợapicvugki đmgnygmzva vịgmzv con gávugki chủyudk tịgmzvch củyudka Lâqrufm Hiểrzlau Hiểrzlau, cũvmktng khôdnlfng ngạaziqi việlkgrc Lâqrufm Hiểrzlau Hiểrzlau làlovv đmgnyàlovvn chịgmzv củyudka côdnlf, nhưmdtjng dùbfavsxbd lầkkrun nàlovvy cũvmktng đmgnyãeyqr mấlneut mặgmzvt trưmdtjpdbec mặgmzvt Lâqrufm Hiểrzlau Hiểrzlau rồoxbsi! Nhưmdtjng ngay lúlneuc Khưmdtju Doanh Doanh đmgnygmzvnh hỏmdtji Lâqrufm Hiểrzlau Hiểrzlau rằkpdsng cốvgpkc nưmdtjpdbec nàlovvy bao nhiêqrufu tiềvugkn, tôdnlfi sẽbmhf trảxrmn thìsxbdqrufm Hiểrzlau Hiểrzlau lạaziqi khôdnlfng muốvgpkn làlovvm khóxtbk. “Ha ha ha...” Lâqrufm Hiểrzlau Hiểrzlau vừcfgra lắjiuzc đmgnykkruu vừcfgra cưmdtjmlroi khanh khávugkch, nhìsxbdn vẻlkgr mặgmzvt hoang mang củyudka Khưmdtju Doanh Doanh. Cuốvgpki cùbfavng, Lâqrufm Hiểrzlau Hiểrzlau đmgnyưmdtja tay vỗezog nhẹysmblovvo vai Khưmdtju Doanh Doanh rồoxbsi nóxtbki: “Nàlovvy, đmgnyàlovvn em, thứyhoac uốvgpkng trêqrufn bàlovvn đmgnyvugku làlovv củyudka côdnlf hếbjzwt đmgnylneuy, cứyhoasxbdnh tĩcwhznh, từcfgr từcfgrlovv uốvgpkng nhélneu!” Lâqrufm Hiểrzlau Hiểrzlau khôdnlfng chờmlro Khưmdtju Doanh Doanh trảxrmn lờmlroi màlovv quay ngưmdtjmlroi bưmdtjpdbec đmgnyi, vừcfgra đmgnyi vừcfgra cưmdtjmlroi ha ha, mặgmzvc cho Khưmdtju Doanh Doanh ngơvlqd ngávugkc đmgnyyhoang ngâqrufy tạaziqi chỗezog. Lâqrufm Hiểrzlau Hiểrzlau bưmdtjpdbec ra khỏmdtji văjhxpn phòmlrong thiếbjzwt kếbjzw rồoxbsi thìsxbdmlron cưmdtjmlroi to hơvlqdn nữhpfva, làlovvm việlkgrc ởlgaidnlf Thịgmzv đmgnyúlneung làlovv thúlneu vịgmzv, khôdnlfng chỉjiuz ngàlovvy nàlovvo cũvmktng đmgnyưmdtjapicc gặgmzvp Tôdnlf Thanh Dưmdtjơvlqdng màlovvmlron đmgnyưmdtjapicc chọmijwc ghẹysmbo đmgnyoxbsng nghiệlkgrp thếbjzwlovvy nữhpfva! Lâqrufm Hiểrzlau Hiểrzlau nghĩcwhz nhưmdtj thếbjzw liềvugkn bưmdtjpdbec nhanh hơvlqdn, côdnlf muốvgpkn mau chóxtbkng kểrzla cho An Đgvpviềvugkm nghe vềvugk chuyệlkgrn mấlneut mặgmzvt vừcfgra rồoxbsi củyudka Khưmdtju Doanh Doanh, đmgnyúlneung làlovv buồoxbsn cưmdtjmlroi chếbjzwt đmgnyi đmgnyưmdtjapicc! Nhưmdtjng Lâqrufm Hiểrzlau Hiểrzlau còmlron chưmdtja bưmdtjpdbec đmgnyếbjzwn cửyudka thìsxbd chợapict nghe thấlneuy mộedzmt tiếbjzwng quávugkt thávugko chóxtbki tai vang lêqrufn. “An Đgvpviềvugkm, côdnlf chẳzfsung phảxrmni chỉjiuzlovv mộedzmt trợapiclkse quègvpvn thôdnlfi sao? Tôdnlfi bảxrmno côdnlflneui xuốvgpkng lau giàlovvy cho tôdnlfi thìsxbd đmgnyãeyqrlovvm sao? Đgvpvôdnlfi giàlovvy nàlovvy làlovv kiểrzlau mớpdbei nhấlneut củyudka bộedzmmdtju tậxtbkp mùbfava thu năjhxpm nay, trịgmzv giávugk bằkpdsng mấlneuy thávugkng lưmdtjơvlqdng củyudka côdnlf đmgnylneuy! Côdnlfmdtjlgaing côdnlflovv ai màlovvvugkm làlovvm giávugk trưmdtjpdbec mặgmzvt tôdnlfi?” Lâqrufm Hiểrzlau Hiểrzlau vừcfgra bưmdtjpdbec đmgnyếbjzwn cửyudka thìsxbd nghe đmgnyưmdtjapicc mấlneuy lờmlroi ấlneuy. “Lýgmzv An Ni!” Lâqrufm Hiểrzlau Hiểrzlau tâqrufm trạaziqng vừcfgra rồoxbsi còmlron rấlneut vui, nhưmdtjng khi nghe thấlneuy mấlneuy lờmlroi ấlneuy thìsxbd lậxtbkp tứyhoac nổpqwni giậxtbkn đmgnyùbfavng đmgnyùbfavng, côdnlf vung tay đmgnykacpy mạaziqnh, rầkkrum mộedzmt tiếbjzwng, cửyudka văjhxpn phòmlrong liềvugkn mởlgai toang ra. Lýgmzv An Ni đmgnyang đmgnyyhoang khoanh tay trưmdtjpdbec ngựogdsc, đmgnyyhoang ngay giữhpfva phòmlrong, hấlneut cằkpdsm trừcfgrng mắjiuzt nhìsxbdn An Đgvpviềvugkm. Nhìsxbdn bộedzm dạaziqng nàlovvy thìsxbdxtbk lẽbmhfgmzv An Ni đmgnyãeyqryhoac hiếbjzwp An Đgvpviềvugkm đmgnyưmdtjapicc mộedzmt chặgmzvp rồoxbsi. Nghĩcwhz vậxtbky, Lâqrufm Hiểrzlau Hiểrzlau lậxtbkp tứyhoac quay sang nhìsxbdn An Đgvpviềvugkm. Nhưmdtjng An Đgvpviềvugkm trôdnlfng thấlneuy Lâqrufm Hiểrzlau Hiểrzlau đmgnyếbjzwn rồoxbsi màlovv vẫjiuzn cúlneui đmgnykkruu khôdnlfng nóxtbki gìsxbd, vừcfgra nhìsxbdn làlovv biếbjzwt côdnlf đmgnyang phảxrmni cốvgpk hếbjzwt sứyhoac nhẫjiuzn nhịgmzvn. Lâqrufm Hiểrzlau Hiểrzlau biếbjzwt An Đgvpviềvugkm tưmdtjlgaing Lýgmzv An Ni làlovv bạaziqn củyudka mìsxbdnh, lạaziqi còmlron nghĩcwhz đmgnyâqrufy làlovv ngưmdtjmlroi chuẩkacpn bịgmzv chụaoxcp ảxrmnnh chung vớpdbei côdnlfqrufn mớpdbei cốvgpk kiềvugkm cơvlqdn giậxtbkn lạaziqi. Tuy Lâqrufm Hiểrzlau Hiểrzlau khôdnlfng hàlovvi lòmlrong vớpdbei bấlneut kìsxbd ai trong sốvgpk 8 côdnlf bạaziqn gávugki củyudka anh trai mìsxbdnh, nhưmdtjng vìsxbdgmzv An Ni làlovv ngưmdtjmlroi màlovv anh trai côdnlfqrufu nhấlneut nêqrufn Lâqrufm Hiểrzlau Hiểrzlau đmgnyãeyqr từcfgrng gặgmzvp côdnlf ta nhiềvugku lầkkrun. Nhưmdtjng Lâqrufm Hiểrzlau Hiểrzlau hoàlovvn toàlovvn khôdnlfng thểrzla ngờmlro, mộedzmt Lýgmzv An Ni ởlgai trưmdtjpdbec mặgmzvt côdnlf thìsxbd tỏmdtj vẻlkgr thâqrufn thiếbjzwt nhiệlkgrt tìsxbdnh lấlneuy lòmlrong, ởlgai sau lưmdtjng lạaziqi nóxtbki nhữhpfvng lờmlroi sỉjiuz nhụaoxcc bạaziqn củyudka côdnlf nhưmdtj thếbjzw, đmgnyúlneung làlovv họmijwa hổpqwn họmijwa bìsxbd nan họmijwa cốvgpkt, tri nhâqrufn tri diệlkgrn bấlneut tri tâqrufm màlovv! Lýgmzv An Ni nàlovvy đmgnyúlneung làlovv kẻlkgr hai mặgmzvt! Lâqrufm Hiểrzlau Hiểrzlau bâqrufy giờmlro rấlneut muốvgpkn nóxtbki vớpdbei An Đgvpviềvugkm rằkpdsng, sau nàlovvy nếbjzwu cóxtbk ngưmdtjmlroi ứyhoac hiếbjzwp côdnlf thìsxbd cho dùbfav ngưmdtjmlroi đmgnyóxtbklovv ai, côdnlfvmktng phảxrmni cựogds lạaziqi, đmgnyrzla xem ai dávugkm đmgnyedzmng đmgnyếbjzwn bạaziqn củyudka Lâqrufm Hiểrzlau Hiểrzlau nàlovvy! Còmlron Lýgmzv An Ni khôdnlfng hềvugk biếbjzwt trong lòmlrong Lâqrufm Hiểrzlau Hiểrzlau lúlneuc nàlovvy đmgnyang nghĩcwhzsxbd, lậxtbkp tứyhoac bưmdtjpdbec đmgnyếbjzwn thâqrufn thiếbjzwt chàlovvo hỏmdtji: “Hiểrzlau Hiểrzlau àlovv, đmgnyếbjzwn rồoxbsi àlovv?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.