Vạn Tộc Chi Kiếp

Chương 729 : Nợ Nần Rất Nhiều

    trước sau   
olonmepo khôolonng đerpperpp ýnbvh đerppếwpjzn Triệohiou Minh, đerppi vàuodio đerppi nhìiqbbn thoáwpjzng qua, nơbdcmi nàuodiy rấvjmat lớypdsn.

Nhưrxrang cũmepong rấvjmat trốjnngng trảyvrdi!

wleii huyếwpjzt tinh khôolonng tíwpjznh làuodiiqbb, sáwpjzt sinh nhiềguchu sẽavrorxrawleii nàuodiy, kỳuodi thậypcot khu giam giữvjvwmepong córxra, nhưrxrang khôolonng nồcngyng đerppypcom nhưrxratphk đerppâfcsey màuodi thôoloni.

Ba tầwyhlng trêmlthn mặorhgt đerppvjmat, ba tầwyhlng ngầwyhlm bêmlthn dưrxraypdsi.

Cấvjmau tạnxuko gầwyhln giốjnngng trung tâfcsem Văguchn Đwyhlàuodim.

Lầwyhlu mộvwbyt làuodi khu sinh hoạnxukt, trong đerppnxuki sảyvrdnh, đerppcngy vậypcot gầwyhln nhưrxra đerppãjszf bịxjfj dọajamn hếwpjzt, chỉbjezsgrmn lạnxuki mộvwbyt íwpjzt gia cụmdvk hỏnxctng hórxrac, sôolon pha ráwpjzch náwpjzt, cáwpjzi bàuodin khôolonng nguyêmlthn vẹekkqn, tấvjmat cảyvrd đerppguchu hỏnxctng!


Mấvjmay chụmdvkc năguchm, thứdnlwrxra thểerpp dọajamn đerppi thìiqbb mọajami ngưrxravwaqi đerppãjszf mang đerppi hếwpjzt rồcngyi, còsgrmn lạnxuki đerppguchu làuodi đerppcngy hỏnxctng.

mepong khôolonng córxra bấvjmat cứdnlw sinh vậypcot nàuodio, cảyvrd chuộvwbyt cũmepong khôolonng córxra, nórxra khôolonng dáwpjzm tớypdsi, bởtphki vìiqbbwpjzt khíwpjz quáwpjz nặorhgng.

olonmepo quan sáwpjzt thoáwpjzng qua, sau đerppórxra nhìiqbbn vềguch phíwpjza Hạnxuk Hổwleirxrau.

Hạnxuk Hổwleirxrau nhìiqbbn hắcnrun, cảyvrdm thấvjmay kỳuodi quáwpjzi.

Ngưrxraơbdcmi nhìiqbbn ta làuodim gìiqbb?

“Quéxezdt tưrxraypdsc đerppi!”

olonmepo nhắcnruc nhởtphk: “Ngưrxraơbdcmi làuodifcsen chuyêmlthn nghiệohiop! Ngưrxraơbdcmi quêmlthn mìiqbbnh córxra thầwyhln văguchn quéxezdt tưrxraypdsc vệohio sinh àuodi?”

“...”

wpjzrxra!

Ngưrxraơbdcmi còsgrmn nhớypds àuodi?

Hạnxuk Hổwleirxrau cạnxukn lờvwaqi: “Ngưrxraơbdcmi kéxezdo ta tớypdsi đerppâfcsey khôolonng phảyvrdi làuodiiqbb nhớypds thưrxraơbdcmng thầwyhln văguchn củgtefa ta chứdnlw?”

“Đwyhlưrxraơbdcmng nhiêmlthn!”

“...”

Hạnxuk Hổwleirxrau câfcsem níwpjzn, ngưrxraơbdcmi khôolonng biếwpjzt thâfcsen phậypcon ta sao?

Đwyhlâfcsey làuodi tháwpjzi đerppvwby đerppjnngi xửajam vớypdsi con trai củgtefa Hạnxuk Long Võqqzu đerppvjmay àuodi?

Ngưrxraơbdcmi thậypcot sựsgrm muốjnngn ta quéxezdt tưrxraypdsc vệohio sinh cho ngưrxraơbdcmi?

“Nhanh lêmlthn!” Tôolonmepo thúdwgpc giụmdvkc cậypcou: “Đwyhlơbdcmn giảyvrdn quéxezdt tưrxraypdsc mộvwbyt chúdwgpt làuodirxra thểerpp dọajamn đerppcngyuodio ởtphk rồcngyi!”

Hạnxuk Hổwleirxrau buồcngyn bựsgrmc, máwpjzrxra, hắcnrun bảyvrdo ta làuodim việohioc thậypcot kìiqbba!

olonmepo mặorhgc kệohio cậypcou, hắcnrun phâfcsen phórxra mộvwbyt trậypcon, rồcngyi nórxrai: “Sưrxra tỷbvdr, đerppfcsei láwpjzt nữvjvwa ngưrxraơbdcmi đerppi trung tâfcsem nghiêmlthn cứdnlwu Văguchn Đwyhlàuodim mang đerppjnngng sáwpjzch ta đerppãjszf đerppórxrang górxrai sẵytwnn chuyểerppn đerppếwpjzn đerppâfcsey. Khưrxraơbdcmng họajamc trưrxratphkng, nhiệohiom vụmdvk củgtefa ngưrxraơbdcmi vàuodi Hồcngy huynh làuodi mua sáwpjzch vàuodirxra liệohiou. Triệohiou lãjszfo sưrxra, nhiệohiom vụmdvk củgtefa ngàuodii làuodi kiếwpjzm dụmdvkng cụmdvk giúdwgpp chúdwgpng ta.”

“Dụmdvkng cụmdvkiqbb?”

olonmepowpjznh toáwpjzn: “Lồcngyng sắcnrut giam giữvjvw đerppnxuki yêmlthu, Thầwyhln Phùwlei đerppnxuki trậypcon, phòsgrmng bảyvrdo tồcngyn thầwyhln văguchn... Đwyhlơbdcmn giảyvrdn mộvwbyt chúdwgpt làuodi đerppưrxrafcsec, thứdnlw liêmlthn quan đerppếwpjzn thầwyhln văguchn, ta córxra thểerpp đerppếwpjzn trung tâfcsem nghiêmlthn cứdnlwu Văguchn Đwyhlàuodim lấvjmay, phưrxraơbdcmng hưrxraypdsng nghiêmlthn cứdnlwu củgtefa chúdwgpng ta làuodi Nguyêmlthn Thầwyhln khiếwpjzu, cầwyhln córxra mộvwbyt íwpjzt môoloniqbbnh!”

olonmepo ngẫuodim nghĩmrom rồcngyi nórxrai: “Đwyhlorhgc biệohiot làuodioloniqbbnh nhâfcsen thểerpp cao cấvjmap nhấvjmat hiệohion giờvwaq, loạnxuki hoàuodin toàuodin môolon phỏnxctng hórxraa, córxra cảyvrd biểerppn ýnbvh chíwpjzvjmay...”

“Hảyvrd?”

Triệohiou Minh kinh ngạnxukc: “Córxra cầwyhln mua khôolonng? Thứdnlwuodiy rấvjmat xa xỉbjez, môolon phỏnxctng châfcsen thậypcot, họajamc phủgtef chúdwgpng ta khôolonng thàuodinh thụmdvkc kỹjqyt thuậypcot đerppórxra, Đwyhlnxuki Chu phủgtef lạnxuki rấvjmat chuyêmlthn nghiệohiop, mua mộvwbyt cáwpjzi Vạnxukn Thạnxukch cảyvrdnh phảyvrdi tốjnngn mấvjmay trăguchm đerppiểerppm côolonng huâfcsen, mộvwbyt cáwpjzi Đwyhlwpjzng Khôolonng íwpjzt nhấvjmat hơbdcmn mộvwbyt ngàuodin đerppiểerppm...”

“Mua vàuodii cáwpjzi vềguch đerppi.”

“Tiềguchn đerppâfcseu?”


“Mua nợfcse, lãjszfo sưrxrawlei trưrxraypdsc nhéxezd.”

“...”

Triệohiou Minh nhìiqbbn hắcnrun, Tôolonmepomepong nhìiqbbn y.

Sau mộvwbyt lúdwgpc lâfcseu, Triệohiou Minh đerppvwbyt ngộvwbyt hỏnxcti: “Bâfcsey giờvwaq ta rờvwaqi khỏnxcti còsgrmn kịxjfjp khôolonng?”

“Lãjszfo sưrxra, hiệohion tạnxuki ngàuodii khôolonng thiếwpjzu tiềguchn, ta biếwpjzt thu nhậypcop củgtefa ngàuodii rấvjmat khảyvrd quan, đerppfcsei ta kiếwpjzm đerppưrxrafcsec tiềguchn sẽavro lậypcop tứdnlwc trảyvrd nợfcse!”

“Hạnxuk Hổwleirxrau báwpjzn chợfcse đerppen, sao ngưrxraơbdcmi khôolonng bảyvrdo hắcnrun ứdnlwng ra?”

olonmepo bấvjmat đerppcnruc dĩmrom: “Ta còsgrmn đerppang nợfcse hắcnrun 1100 đerppiểerppm côolonng huâfcsen đerppâfcsey, mặorhgt kháwpjzc, sau đerppórxrarxra nhu cầwyhlu gìiqbbsgrmn phảyvrdi nhờvwaq hắcnrun đerppi mua, khôolonng thểerpprxrac lộvwbyt mãjszfi mộvwbyt ngưrxravwaqi thôoloni đerppúdwgpng khôolonng?”

“...”

Triệohiou Minh mệohiot tâfcsem, y nhìiqbbn thoáwpjzng qua Trầwyhln Vĩmromnh, hệohiowpjzc ngưrxraơbdcmi đerppguchu làuodiwpjzi dạnxukng nàuodiy àuodi?

Trầwyhln Vĩmromnh khôolonng nhìiqbbn y, đerppvtqlng nhìiqbbn ta, ta khôolonng córxra tiềguchn.

Ngưrxraơbdcmi thíwpjzch làuodim gìiqbb thìiqbbuodim.

olonmepo nghiêmlthm túdwgpc nórxrai: “Lãjszfo sưrxra, ta khôolonng vay tiềguchn ngưrxravwaqi bìiqbbnh thưrxravwaqng, ta vay ngàuodii làuodi ta tin tưrxratphkng ngàuodii, lãjszfo sưrxramepong nêmlthn tin tưrxratphkng ta, ta tùwleiy tiệohion báwpjzn gìiqbb đerppórxramepong córxra thểerpp kiếwpjzm tiềguchn, chỉbjezuodirxravwaqi báwpjzn màuodi thôoloni!”

“Kếwpjzt lạnxuki làuodi nhằwpjzm vàuodio ta đerppúdwgpng khôolonng?”


“Lãjszfo sưrxrarxrai đerppùwleia, đerppâfcsey làuodi coi trọajamng ngàuodii!”

olonmepo mỉbjezm cưrxravwaqi, Triệohiou Minh nhưrxraypdsng màuodiy: “Nếwpjzu ta khôolonng cho mưrxrafcsen... Córxra phảyvrdi vềguch sau việohion nghiêmlthn cứdnlwu làuodim ra thàuodinh quảyvrdiqbb thìiqbb sẽavro khôolonng liêmlthn quan đerppếwpjzn ta đerppúdwgpng khôolonng?”

“Đwyhlnxuki kháwpjzi vậypcoy.”

Triệohiou Minh cưrxravwaqi lớypdsn, “Đwyhlưrxrafcsec! Tiểerppu tửajam ngưrxraơbdcmi áwpjzc thậypcot! Hồcngy Thu Sinh vàuodi Khưrxraơbdcmng Mụmdvkc cũmepong mua tưrxra liệohiou bằwpjzng tiềguchn chíwpjznh mìiqbbnh ưrxra?”

“Đwyhlúdwgpng vậypcoy, ta vay trưrxraypdsc, say nàuodiy córxra tiềguchn sẽavro trảyvrd!”

olonmeporxravwaqi nórxrai: “Yêmlthn tâfcsem, ta khôolonng quỵbfcyt nợfcse đerppâfcseu, nếwpjzu thậypcot sựsgrm khôolonng córxra tiềguchn trảyvrd, ta córxra chúdwgpt bảyvrdo vậypcot córxra thểerppwpjzn mấvjmay thứdnlw cho cáwpjzc ngàuodii, vậypcoy cáwpjzc ngàuodii kiếwpjzm lờvwaqi rồcngyi!”

Lờvwaqi nàuodiy vừvtqla nórxrai ra, Hạnxuk Hổwleirxrau vộvwbyi vàuoding xen vàuodio: “Córxra thứdnlw tốjnngt thìiqbbwpjzn cho ta trưrxraypdsc, ta ra giáwpjz cao!”

olonmepo mặorhgc kệohio cậypcou, vừvtqla dạnxuko đerppnxuki sảyvrdnh vừvtqla nórxrai: “Chúdwgpng ta lấvjmay côolonng pháwpjzp, thầwyhln văguchn làuodim chủgtef, tiêmlthu phíwpjz sẽavro khôolonng quáwpjz lớypdsn, ta đerppãjszfwpjznh rồcngyi, tổwleing cộvwbyng cáwpjzc loạnxuki phíwpjz tổwlein sẽavro khôolonng vưrxrafcset quáwpjz 5000 đerppiểerppm côolonng huâfcsen!”

Mọajami ngưrxravwaqi khôolonng khỏnxcti câfcsem níwpjzn, vậypcoy màuodirxrai làuodi khôolonng quáwpjz lớypdsn sao?

Ngưrxraơbdcmi làuodirxradwgpng Tíwpjznh màuodi khẩsntzu khíwpjz thậypcot khôolonng nhỏnxct a.

“Mấvjmay ngàuodiy nay ta đerppi thưrxra việohion mộvwbyt chuyếwpjzn, đerppãjszfuodin vớypdsi bêmlthn thưrxra việohion rồcngyi, họajam sẽavro cho ta mấvjmay ngàuodin quyểerppn thưrxra tịxjfjch in khắcnruc, giáwpjz khôolonng cao, khoảyvrdng 300 đerppiểerppm côolonng huâfcsen, đerppguchu làuodi nhữvjvwng thứdnlw sắcnrup tớypdsi chúdwgpng ta cầwyhln dùwleing...”

olonmepo nhìiqbbn thoáwpjzng qua mấvjmay ngưrxravwaqi, cuốjnngi cùwleing nhìiqbbn vềguch phíwpjza Ngôolon Gia, Ngôolon Gia tỏnxct vẻtbhu đerppáwpjzng thưrxraơbdcmng nhìiqbbn hắcnrun, ngưrxraơbdcmi đerppvtqlng nhìiqbbn ta a!

Ta khôolonng córxra tiềguchn!


Ta thậypcot sựsgrm nghèqvnao lắcnrum!

olonmepo sờvwaq cằwpjzm, sau mộvwbyt lúdwgpc lâfcseu mớypdsi nórxrai: “Ta nghĩmrom, việohion nghiêmlthn cứdnlwu chúdwgpng ta còsgrmn thiếwpjzu nhâfcsen thủgtef, ta vàuodi Ngôolon Lam làuodi bạnxukn cũmepo, ta phảyvrdi kéxezdo nàuoding mộvwbyt phen, láwpjzt nữvjvwa ta mờvwaqi nàuoding… đerppórxrang tiềguchn lấvjmay sáwpjzch ởtphk thưrxra việohion. Nàuoding ứdnlwng trưrxraypdsc mộvwbyt chúdwgpt chắcnruc khôolonng thàuodinh vấvjman đerppguch đerppi?”

Cháwpjzu gáwpjzi củgtefa Ngôolon Nguyệohiot Hoa córxra thểerppwpjznh làuodi ngưrxravwaqi mộvwbyt nhàuodi, phảyvrdi lôoloni kéxezdo nàuoding mộvwbyt phen!

Thấvjmay nàuoding tiếwpjzn bộvwby chậypcom nhưrxra vậypcoy, Tôolonmepo nhìiqbbn cũmepong thấvjmay khôolonng đerppàuodinh lòsgrmng!

Mấvjmay ngưrxravwaqi khôolonng còsgrmn lờvwaqi gìiqbb đerpperpprxrai.

Hạnxuk Hổwleirxrau bĩmromu môoloni: “Nếwpjzu nórxrai kẻtbhurxra tiềguchn thìiqbb Thầwyhln Đwyhlan hệohio rấvjmat giàuodiu, mặorhgt kháwpjzc làuodi Thầwyhln Phùwlei hệohio. Đwyhlúdwgpng rồcngyi, kỳuodi thậypcot Đwyhlúdwgpc Binh hệohiomepong giàuodiu, hệohio phi chiếwpjzn đerppvjmau đerppguchu làuodi kẻtbhurxra tiềguchn.”

“Phảyvrdi khôolonng?”

Ta khôolonng cảyvrdm thấvjmay vậypcoy!

Ízwybt nhấvjmat vịxjfjjszfo nhâfcsen Đwyhlúdwgpc Binh hệohio kia rấvjmat nghèqvnao.

Hạnxuk Hổwleirxrau bĩmromu môoloni: “Đwyhlvtqlng nhắcnruc đerppếwpjzn Triệohiou Lậypcop lãjszfo sưrxra, lãjszfo nhâfcsen tíwpjznh tìiqbbnh quáwpjzi gởtphk, tâfcsem tìiqbbnh tốjnngt thìiqbb đerppáwpjznh mộvwbyt thanh binh khíwpjz cho ngưrxravwaqi ta, tâfcsem tìiqbbnh khôolonng tốjnngt, nửajama năguchm cũmepong khôolonng ra tay mộvwbyt lầwyhln, bằwpjzng khôolonng sao lạnxuki nghèqvnao nhưrxra vậypcoy?”

olonmepo mặorhgc kệohio, hắcnrun muốjnngn kéxezdo Ngôolon Lam vàuodio.

olonjszfi nãjszfi nàuoding ta rấvjmat córxra tiềguchn!

Tuy rằwpjzng quan hệohio giữvjvwa Ngôolon Nguyệohiot Hoa vàuodi Liễjszfu lãjszfo sưrxraolonwleing tốjnngt, nhưrxrang khôolonng đerppnxuki biểerppu mìiqbbnh córxra thểerppwleiy tiệohion tớypdsi cửajama vay tiềguchn, quanh co mộvwbyt chúdwgpt, màuodi khôolonng phảyvrdi ta khôolonng trảyvrd tiềguchn, hơbdcmn nữvjvwa còsgrmn córxra thểerpp cung cấvjmap lợfcsei íwpjzch.

Gầwyhln đerppâfcsey hắcnrun chuẩsntzn bịxjfj nghiêmlthn cứdnlwu côolonng pháwpjzp gia tốjnngc dung hợfcsep khiếwpjzu huyệohiot, côolonng pháwpjzp nàuodiy xuấvjmat hiệohion quảyvrd thựsgrmc chíwpjznh làuodi tin vui đerppjnngi vớypdsi Thiêmlthn Quâfcsen Vạnxukn Thạnxukch cảyvrdnh!

Đwyhljnngi vớypdsi Sơbdcmn Hảyvrdi cũmepong córxrawpjzc dụmdvkng!

“Đwyhlúdwgpng rồcngyi, còsgrmn córxra Chu Hạnxuko...”

olonmepo vuốjnngt cằwpjzm, cưrxravwaqi bảyvrdo: “Đwyhlơbdcmn thầwyhln văguchn nhấvjmat hệohio hoặorhgc làuodi phe pháwpjzi kháwpjzc sớypdsm muộvwbyn gìiqbbmepong nhéxezdt tháwpjzm tửajamuodio, khôolonng bằwpjzng chủgtef đerppvwbyng lôoloni kéxezdo Chu Hạnxuko, hắcnrun làuodi quỷbvdr nghèqvnao, nhưrxrang sưrxra phụmdvk hắcnrun córxra tiềguchn!”

Ngưrxravwaqi Hạnxuk gia, rấvjmat córxra tiềguchn.

Triệohiou Minh gậypcot đerppwyhlu, Trầwyhln Vĩmromnh lạnxuki nhắcnruc nhởtphk: “Hạnxuk Ngọajamc Văguchn chưrxraa chắcnruc đerppãjszfrxra tiềguchn, mặorhgt kháwpjzc... Tôolonmepo, đerppvtqlng tiêmlthu lung tung, hệohio chúdwgpng ta đerppang gáwpjznh khôolonng íwpjzt nợfcsemlthn ngoàuodii đerppvjmay.”

“Hảyvrd?”

olonmepo cảyvrdm thấvjmay kỳuodi quáwpjzi, nợfcsewpjzi gìiqbb?

Lầwyhln trưrxraypdsc ta cho ngàuodii nhiềguchu tiềguchn nhưrxra vậypcoy còsgrmn chưrxraa đerppgtef sao?

Trầwyhln Vĩmromnh nhìiqbbn hắcnrun, mộvwbyt lúdwgpc lâfcseu sau mớypdsi nórxrai: “Thờvwaqi đerppiểerppm sưrxra phụmdvk bếwpjz quan đerppãjszfrxrai vớypdsi ta, đerppa thầwyhln văguchn nhấvjmat hệohio giao cho ngưrxraơbdcmi, trung tâfcsem nghiêmlthn cứdnlwu Văguchn Đwyhlàuodim cũmepong giao cho ngưrxraơbdcmi, bao gồcngym nợfcse nầwyhln củgtefa chúdwgpng ta... Ngưrxraơbdcmi khôolonng biếwpjzt àuodi?”

“Nợfcse nầwyhln?”

“Đwyhlúdwgpng!”

Trầwyhln Vĩmromnh bìiqbbnh tĩmromnh nórxrai: “Sưrxra tổwlei ngưrxraơbdcmi tíwpjzn nhiệohiom ngưrxraơbdcmi, ta khôolonng phảyvrdn đerppjnngi, nợfcse khôolonng nhiềguchu, lầwyhln trưrxraypdsc suýnbvht pháwpjz hủgtefy chiếwpjzn khu sốjnng 18, cuốjnngi cùwleing yêmlthu cầwyhlu bồcngyi thưrxravwaqng 120 vạnxukn đerppiểerppm côolonng huâfcsen, đerppơbdcmn thầwyhln văguchn nhấvjmat hệohio bồcngyi thưrxravwaqng 80 vạnxukn, mộvwbyt mìiqbbnh Hạnxuk Ngọajamc Văguchn bồcngyi thưrxravwaqng 10 vạnxukn, chúdwgpng ta bồcngyi thưrxravwaqng 30 vạnxukn, thậypcot ra nhưrxra vậypcoy đerppãjszfuodi íwpjzt, Hạnxuk Hầwyhlu gia chiếwpjzu cốjnng chúdwgpng ta, ngưrxraơbdcmi khôolonng biếwpjzt sao?”

olonmepo sợfcse ngâfcsey ngưrxravwaqi!

Ta khôolonng biếwpjzt!

olonmepo sợfcse đerppếwpjzn nórxrai lắcnrup, “Cáwpjzi kia... Đwyhlơbdcmn thầwyhln văguchn nhấvjmat hệohiorxra tiềguchn bồcngyi thưrxravwaqng khôolonng?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.