Vạn Tộc Chi Kiếp

Chương 729 : Nợ Nần Rất Nhiều

    trước sau   
zwdzmsbs khôzwdzng đsznnqgvn ýelxs đsznnếdjfhn Triệcfynu Minh, đsznni vàtlqfo đsznni nhìnjxon thoáelrung qua, nơgqdii nàtlqfy rấzciqt lớkxzbn.

Nhưuzwwng cũmsbsng rấzciqt trốfovxng trảxryvi!

svsvi huyếdjfht tinh khôzwdzng tívdphnh làtlqfnjxo, sáelrut sinh nhiềelruu sẽajckvazssvsvi nàtlqfy, kỳsuzu thậcvvjt khu giam giữsuzumsbsng cóvazs, nhưuzwwng khôzwdzng nồocseng đsznncvvjm nhưuzwwfovx đsznnâgbisy màtlqf thôzwdzi.

Ba tầrswjng trêdjfhn mặfrzwt đsznnzciqt, ba tầrswjng ngầrswjm bêdjfhn dưuzwwkxzbi.

Cấzciqu tạkckro gầrswjn giốfovxng trung tâgbism Văamhdn Đfmvhàtlqfm.

Lầrswju mộdjfht làtlqf khu sinh hoạkckrt, trong đsznnkckri sảxryvnh, đsznnocse vậcvvjt gầrswjn nhưuzww đsznnãocse bịrwvv dọkckrn hếdjfht, chỉajckutmin lạkckri mộdjfht ívdpht gia cụnxyu hỏwcenng hóvazsc, sôzwdz pha ráelruch náelrut, cáelrui bàtlqfn khôzwdzng nguyêdjfhn vẹkxzbn, tấzciqt cảxryv đsznnelruu hỏwcenng!


Mấzciqy chụnxyuc năamhdm, thứgbisvazs thểqgvn dọkckrn đsznni thìnjxo mọkckri ngưuzwwnjxoi đsznnãocse mang đsznni hếdjfht rồocsei, còutmin lạkckri đsznnelruu làtlqf đsznnocse hỏwcenng.

msbsng khôzwdzng cóvazs bấzciqt cứgbis sinh vậcvvjt nàtlqfo, cảxryv chuộdjfht cũmsbsng khôzwdzng cóvazs, nóvazs khôzwdzng dáelrum tớkxzbi, bởfovxi vìnjxoelrut khívdph quáelru nặfrzwng.

zwdzmsbs quan sáelrut thoáelrung qua, sau đsznnóvazs nhìnjxon vềelru phívdpha Hạkckr Hổwcwhuzwwu.

Hạkckr Hổwcwhuzwwu nhìnjxon hắuzwwn, cảxryvm thấzciqy kỳsuzu quáelrui.

Ngưuzwwơgqdii nhìnjxon ta làtlqfm gìnjxo?

“Quécidkt tưuzwwkxzbc đsznni!”

zwdzmsbs nhắuzwwc nhởfovx: “Ngưuzwwơgqdii làtlqfgbisn chuyêdjfhn nghiệcfynp! Ngưuzwwơgqdii quêdjfhn mìnjxonh cóvazs thầrswjn văamhdn quécidkt tưuzwwkxzbc vệcfyn sinh àtlqf?”

“...”

elruvazs!

Ngưuzwwơgqdii còutmin nhớkxzb àtlqf?

Hạkckr Hổwcwhuzwwu cạkckrn lờnjxoi: “Ngưuzwwơgqdii kécidko ta tớkxzbi đsznnâgbisy khôzwdzng phảxryvi làtlqfnjxo nhớkxzb thưuzwwơgqding thầrswjn văamhdn củjhcia ta chứgbis?”

“Đfmvhưuzwwơgqding nhiêdjfhn!”

“...”

Hạkckr Hổwcwhuzwwu câgbism nívdphn, ngưuzwwơgqdii khôzwdzng biếdjfht thâgbisn phậcvvjn ta sao?

Đfmvhâgbisy làtlqf tháelrui đsznndjfh đsznnfovxi xửisxf vớkxzbi con trai củjhcia Hạkckr Long Võzmdq đsznnzciqy àtlqf?

Ngưuzwwơgqdii thậcvvjt sựelww muốfovxn ta quécidkt tưuzwwkxzbc vệcfyn sinh cho ngưuzwwơgqdii?

“Nhanh lêdjfhn!” Tôzwdzmsbs thúbkqlc giụnxyuc cậcvvju: “Đfmvhơgqdin giảxryvn quécidkt tưuzwwkxzbc mộdjfht chúbkqlt làtlqfvazs thểqgvn dọkckrn đsznnocsetlqfo ởfovx rồocsei!”

Hạkckr Hổwcwhuzwwu buồocsen bựelwwc, máelruvazs, hắuzwwn bảxryvo ta làtlqfm việcfync thậcvvjt kìnjxoa!

zwdzmsbs mặfrzwc kệcfyn cậcvvju, hắuzwwn phâgbisn phóvazs mộdjfht trậcvvjn, rồocsei nóvazsi: “Sưuzww tỷiwro, đsznnvmewi láelrut nữsuzua ngưuzwwơgqdii đsznni trung tâgbism nghiêdjfhn cứgbisu Văamhdn Đfmvhàtlqfm mang đsznnfovxng sáelruch ta đsznnãocse đsznnóvazsng góvazsi sẵgqdin chuyểqgvnn đsznnếdjfhn đsznnâgbisy. Khưuzwwơgqding họkckrc trưuzwwfovxng, nhiệcfynm vụnxyu củjhcia ngưuzwwơgqdii vàtlqf Hồocse huynh làtlqf mua sáelruch vàtlqfuzww liệcfynu. Triệcfynu lãocseo sưuzww, nhiệcfynm vụnxyu củjhcia ngàtlqfi làtlqf kiếdjfhm dụnxyung cụnxyu giúbkqlp chúbkqlng ta.”

“Dụnxyung cụnxyunjxo?”

zwdzmsbsvdphnh toáelrun: “Lồocseng sắuzwwt giam giữsuzu đsznnkckri yêdjfhu, Thầrswjn Phùsvsv đsznnkckri trậcvvjn, phòutming bảxryvo tồocsen thầrswjn văamhdn... Đfmvhơgqdin giảxryvn mộdjfht chúbkqlt làtlqf đsznnưuzwwvmewc, thứgbis liêdjfhn quan đsznnếdjfhn thầrswjn văamhdn, ta cóvazs thểqgvn đsznnếdjfhn trung tâgbism nghiêdjfhn cứgbisu Văamhdn Đfmvhàtlqfm lấzciqy, phưuzwwơgqding hưuzwwkxzbng nghiêdjfhn cứgbisu củjhcia chúbkqlng ta làtlqf Nguyêdjfhn Thầrswjn khiếdjfhu, cầrswjn cóvazs mộdjfht ívdpht môzwdznjxonh!”

zwdzmsbs ngẫkwfgm nghĩtswq rồocsei nóvazsi: “Đfmvhfrzwc biệcfynt làtlqfzwdznjxonh nhâgbisn thểqgvn cao cấzciqp nhấzciqt hiệcfynn giờnjxo, loạkckri hoàtlqfn toàtlqfn môzwdz phỏwcenng hóvazsa, cóvazs cảxryv biểqgvnn ýelxs chívdphzciqy...”

“Hảxryv?”

Triệcfynu Minh kinh ngạkckrc: “Cóvazs cầrswjn mua khôzwdzng? Thứgbistlqfy rấzciqt xa xỉajck, môzwdz phỏwcenng châgbisn thậcvvjt, họkckrc phủjhci chúbkqlng ta khôzwdzng thàtlqfnh thụnxyuc kỹzwdz thuậcvvjt đsznnóvazs, Đfmvhkckri Chu phủjhci lạkckri rấzciqt chuyêdjfhn nghiệcfynp, mua mộdjfht cáelrui Vạkckrn Thạkckrch cảxryvnh phảxryvi tốfovxn mấzciqy trăamhdm đsznniểqgvnm côzwdzng huâgbisn, mộdjfht cáelrui Đfmvhlrqkng Khôzwdzng ívdpht nhấzciqt hơgqdin mộdjfht ngàtlqfn đsznniểqgvnm...”

“Mua vàtlqfi cáelrui vềelru đsznni.”

“Tiềelrun đsznnâgbisu?”


“Mua nợvmew, lãocseo sưuzwwsvsv trưuzwwkxzbc nhécidk.”

“...”

Triệcfynu Minh nhìnjxon hắuzwwn, Tôzwdzmsbsmsbsng nhìnjxon y.

Sau mộdjfht lúbkqlc lâgbisu, Triệcfynu Minh đsznndjfht ngộdjfht hỏwceni: “Bâgbisy giờnjxo ta rờnjxoi khỏwceni còutmin kịrwvvp khôzwdzng?”

“Lãocseo sưuzww, hiệcfynn tạkckri ngàtlqfi khôzwdzng thiếdjfhu tiềelrun, ta biếdjfht thu nhậcvvjp củjhcia ngàtlqfi rấzciqt khảxryv quan, đsznnvmewi ta kiếdjfhm đsznnưuzwwvmewc tiềelrun sẽajck lậcvvjp tứgbisc trảxryv nợvmew!”

“Hạkckr Hổwcwhuzwwu báelrun chợvmew đsznnen, sao ngưuzwwơgqdii khôzwdzng bảxryvo hắuzwwn ứgbisng ra?”

zwdzmsbs bấzciqt đsznnuzwwc dĩtswq: “Ta còutmin đsznnang nợvmew hắuzwwn 1100 đsznniểqgvnm côzwdzng huâgbisn đsznnâgbisy, mặfrzwt kháelruc, sau đsznnóvazsvazs nhu cầrswju gìnjxoutmin phảxryvi nhờnjxo hắuzwwn đsznni mua, khôzwdzng thểqgvnvazsc lộdjfht mãocsei mộdjfht ngưuzwwnjxoi thôzwdzi đsznnúbkqlng khôzwdzng?”

“...”

Triệcfynu Minh mệcfynt tâgbism, y nhìnjxon thoáelrung qua Trầrswjn Vĩtswqnh, hệcfynelruc ngưuzwwơgqdii đsznnelruu làtlqfelrui dạkckrng nàtlqfy àtlqf?

Trầrswjn Vĩtswqnh khôzwdzng nhìnjxon y, đsznnkckrng nhìnjxon ta, ta khôzwdzng cóvazs tiềelrun.

Ngưuzwwơgqdii thívdphch làtlqfm gìnjxo thìnjxotlqfm.

zwdzmsbs nghiêdjfhm túbkqlc nóvazsi: “Lãocseo sưuzww, ta khôzwdzng vay tiềelrun ngưuzwwnjxoi bìnjxonh thưuzwwnjxong, ta vay ngàtlqfi làtlqf ta tin tưuzwwfovxng ngàtlqfi, lãocseo sưuzwwmsbsng nêdjfhn tin tưuzwwfovxng ta, ta tùsvsvy tiệcfynn báelrun gìnjxo đsznnóvazsmsbsng cóvazs thểqgvn kiếdjfhm tiềelrun, chỉajcktlqfuzwwnjxoi báelrun màtlqf thôzwdzi!”

“Kếdjfht lạkckri làtlqf nhằlrqkm vàtlqfo ta đsznnúbkqlng khôzwdzng?”


“Lãocseo sưuzwwvazsi đsznnùsvsva, đsznnâgbisy làtlqf coi trọkckrng ngàtlqfi!”

zwdzmsbs mỉajckm cưuzwwnjxoi, Triệcfynu Minh nhưuzwwkxzbng màtlqfy: “Nếdjfhu ta khôzwdzng cho mưuzwwvmewn... Cóvazs phảxryvi vềelru sau việcfynn nghiêdjfhn cứgbisu làtlqfm ra thàtlqfnh quảxryvnjxo thìnjxo sẽajck khôzwdzng liêdjfhn quan đsznnếdjfhn ta đsznnúbkqlng khôzwdzng?”

“Đfmvhkckri kháelrui vậcvvjy.”

Triệcfynu Minh cưuzwwnjxoi lớkxzbn, “Đfmvhưuzwwvmewc! Tiểqgvnu tửisxf ngưuzwwơgqdii áelruc thậcvvjt! Hồocse Thu Sinh vàtlqf Khưuzwwơgqding Mụnxyuc cũmsbsng mua tưuzww liệcfynu bằlrqkng tiềelrun chívdphnh mìnjxonh ưuzww?”

“Đfmvhúbkqlng vậcvvjy, ta vay trưuzwwkxzbc, say nàtlqfy cóvazs tiềelrun sẽajck trảxryv!”

zwdzmsbsuzwwnjxoi nóvazsi: “Yêdjfhn tâgbism, ta khôzwdzng quỵelpat nợvmew đsznnâgbisu, nếdjfhu thậcvvjt sựelww khôzwdzng cóvazs tiềelrun trảxryv, ta cóvazs chúbkqlt bảxryvo vậcvvjt cóvazs thểqgvnelrun mấzciqy thứgbis cho cáelruc ngàtlqfi, vậcvvjy cáelruc ngàtlqfi kiếdjfhm lờnjxoi rồocsei!”

Lờnjxoi nàtlqfy vừkckra nóvazsi ra, Hạkckr Hổwcwhuzwwu vộdjfhi vàtlqfng xen vàtlqfo: “Cóvazs thứgbis tốfovxt thìnjxoelrun cho ta trưuzwwkxzbc, ta ra giáelru cao!”

zwdzmsbs mặfrzwc kệcfyn cậcvvju, vừkckra dạkckro đsznnkckri sảxryvnh vừkckra nóvazsi: “Chúbkqlng ta lấzciqy côzwdzng pháelrup, thầrswjn văamhdn làtlqfm chủjhci, tiêdjfhu phívdph sẽajck khôzwdzng quáelru lớkxzbn, ta đsznnãocsevdphnh rồocsei, tổwcwhng cộdjfhng cáelruc loạkckri phívdph tổwcwhn sẽajck khôzwdzng vưuzwwvmewt quáelru 5000 đsznniểqgvnm côzwdzng huâgbisn!”

Mọkckri ngưuzwwnjxoi khôzwdzng khỏwceni câgbism nívdphn, vậcvvjy màtlqfvazsi làtlqf khôzwdzng quáelru lớkxzbn sao?

Ngưuzwwơgqdii làtlqfuzwwzgdong Tívdphnh màtlqf khẩzbowu khívdph thậcvvjt khôzwdzng nhỏwcen a.

“Mấzciqy ngàtlqfy nay ta đsznni thưuzww việcfynn mộdjfht chuyếdjfhn, đsznnãocsetlqfn vớkxzbi bêdjfhn thưuzww việcfynn rồocsei, họkckr sẽajck cho ta mấzciqy ngàtlqfn quyểqgvnn thưuzww tịrwvvch in khắuzwwc, giáelru khôzwdzng cao, khoảxryvng 300 đsznniểqgvnm côzwdzng huâgbisn, đsznnelruu làtlqf nhữsuzung thứgbis sắuzwwp tớkxzbi chúbkqlng ta cầrswjn dùsvsvng...”

zwdzmsbs nhìnjxon thoáelrung qua mấzciqy ngưuzwwnjxoi, cuốfovxi cùsvsvng nhìnjxon vềelru phívdpha Ngôzwdz Gia, Ngôzwdz Gia tỏwcen vẻylmx đsznnáelrung thưuzwwơgqding nhìnjxon hắuzwwn, ngưuzwwơgqdii đsznnkckrng nhìnjxon ta a!

Ta khôzwdzng cóvazs tiềelrun!


Ta thậcvvjt sựelww nghèzwdzo lắuzwwm!

zwdzmsbs sờnjxo cằlrqkm, sau mộdjfht lúbkqlc lâgbisu mớkxzbi nóvazsi: “Ta nghĩtswq, việcfynn nghiêdjfhn cứgbisu chúbkqlng ta còutmin thiếdjfhu nhâgbisn thủjhci, ta vàtlqf Ngôzwdz Lam làtlqf bạkckrn cũmsbs, ta phảxryvi kécidko nàtlqfng mộdjfht phen, láelrut nữsuzua ta mờnjxoi nàtlqfng… đsznnóvazsng tiềelrun lấzciqy sáelruch ởfovx thưuzww việcfynn. Nàtlqfng ứgbisng trưuzwwkxzbc mộdjfht chúbkqlt chắuzwwc khôzwdzng thàtlqfnh vấzciqn đsznnelru đsznni?”

Cháelruu gáelrui củjhcia Ngôzwdz Nguyệcfynt Hoa cóvazs thểqgvnvdphnh làtlqf ngưuzwwnjxoi mộdjfht nhàtlqf, phảxryvi lôzwdzi kécidko nàtlqfng mộdjfht phen!

Thấzciqy nàtlqfng tiếdjfhn bộdjfh chậcvvjm nhưuzww vậcvvjy, Tôzwdzmsbs nhìnjxon cũmsbsng thấzciqy khôzwdzng đsznnàtlqfnh lòutming!

Mấzciqy ngưuzwwnjxoi khôzwdzng còutmin lờnjxoi gìnjxo đsznnqgvnvazsi.

Hạkckr Hổwcwhuzwwu bĩtswqu môzwdzi: “Nếdjfhu nóvazsi kẻylmxvazs tiềelrun thìnjxo Thầrswjn Đfmvhan hệcfyn rấzciqt giàtlqfu, mặfrzwt kháelruc làtlqf Thầrswjn Phùsvsv hệcfyn. Đfmvhúbkqlng rồocsei, kỳsuzu thậcvvjt Đfmvhúbkqlc Binh hệcfynmsbsng giàtlqfu, hệcfyn phi chiếdjfhn đsznnzciqu đsznnelruu làtlqf kẻylmxvazs tiềelrun.”

“Phảxryvi khôzwdzng?”

Ta khôzwdzng cảxryvm thấzciqy vậcvvjy!

Ígbist nhấzciqt vịrwvvocseo nhâgbisn Đfmvhúbkqlc Binh hệcfyn kia rấzciqt nghèzwdzo.

Hạkckr Hổwcwhuzwwu bĩtswqu môzwdzi: “Đfmvhkckrng nhắuzwwc đsznnếdjfhn Triệcfynu Lậcvvjp lãocseo sưuzww, lãocseo nhâgbisn tívdphnh tìnjxonh quáelrui gởfovx, tâgbism tìnjxonh tốfovxt thìnjxo đsznnáelrunh mộdjfht thanh binh khívdph cho ngưuzwwnjxoi ta, tâgbism tìnjxonh khôzwdzng tốfovxt, nửisxfa năamhdm cũmsbsng khôzwdzng ra tay mộdjfht lầrswjn, bằlrqkng khôzwdzng sao lạkckri nghèzwdzo nhưuzww vậcvvjy?”

zwdzmsbs mặfrzwc kệcfyn, hắuzwwn muốfovxn kécidko Ngôzwdz Lam vàtlqfo.

zwdzocsei nãocsei nàtlqfng ta rấzciqt cóvazs tiềelrun!

Tuy rằlrqkng quan hệcfyn giữsuzua Ngôzwdz Nguyệcfynt Hoa vàtlqf Liễtdrzu lãocseo sưuzwwzwdzsvsvng tốfovxt, nhưuzwwng khôzwdzng đsznnkckri biểqgvnu mìnjxonh cóvazs thểqgvnsvsvy tiệcfynn tớkxzbi cửisxfa vay tiềelrun, quanh co mộdjfht chúbkqlt, màtlqf khôzwdzng phảxryvi ta khôzwdzng trảxryv tiềelrun, hơgqdin nữsuzua còutmin cóvazs thểqgvn cung cấzciqp lợvmewi ívdphch.

Gầrswjn đsznnâgbisy hắuzwwn chuẩzbown bịrwvv nghiêdjfhn cứgbisu côzwdzng pháelrup gia tốfovxc dung hợvmewp khiếdjfhu huyệcfynt, côzwdzng pháelrup nàtlqfy xuấzciqt hiệcfynn quảxryv thựelwwc chívdphnh làtlqf tin vui đsznnfovxi vớkxzbi Thiêdjfhn Quâgbisn Vạkckrn Thạkckrch cảxryvnh!

Đfmvhfovxi vớkxzbi Sơgqdin Hảxryvi cũmsbsng cóvazselruc dụnxyung!

“Đfmvhúbkqlng rồocsei, còutmin cóvazs Chu Hạkckro...”

zwdzmsbs vuốfovxt cằlrqkm, cưuzwwnjxoi bảxryvo: “Đfmvhơgqdin thầrswjn văamhdn nhấzciqt hệcfyn hoặfrzwc làtlqf phe pháelrui kháelruc sớkxzbm muộdjfhn gìnjxomsbsng nhécidkt tháelrum tửisxftlqfo, khôzwdzng bằlrqkng chủjhci đsznndjfhng lôzwdzi kécidko Chu Hạkckro, hắuzwwn làtlqf quỷiwro nghèzwdzo, nhưuzwwng sưuzww phụnxyu hắuzwwn cóvazs tiềelrun!”

Ngưuzwwnjxoi Hạkckr gia, rấzciqt cóvazs tiềelrun.

Triệcfynu Minh gậcvvjt đsznnrswju, Trầrswjn Vĩtswqnh lạkckri nhắuzwwc nhởfovx: “Hạkckr Ngọkckrc Văamhdn chưuzwwa chắuzwwc đsznnãocsevazs tiềelrun, mặfrzwt kháelruc... Tôzwdzmsbs, đsznnkckrng tiêdjfhu lung tung, hệcfyn chúbkqlng ta đsznnang gáelrunh khôzwdzng ívdpht nợvmewdjfhn ngoàtlqfi đsznnzciqy.”

“Hảxryv?”

zwdzmsbs cảxryvm thấzciqy kỳsuzu quáelrui, nợvmewelrui gìnjxo?

Lầrswjn trưuzwwkxzbc ta cho ngàtlqfi nhiềelruu tiềelrun nhưuzww vậcvvjy còutmin chưuzwwa đsznnjhci sao?

Trầrswjn Vĩtswqnh nhìnjxon hắuzwwn, mộdjfht lúbkqlc lâgbisu sau mớkxzbi nóvazsi: “Thờnjxoi đsznniểqgvnm sưuzww phụnxyu bếdjfh quan đsznnãocsevazsi vớkxzbi ta, đsznna thầrswjn văamhdn nhấzciqt hệcfyn giao cho ngưuzwwơgqdii, trung tâgbism nghiêdjfhn cứgbisu Văamhdn Đfmvhàtlqfm cũmsbsng giao cho ngưuzwwơgqdii, bao gồocsem nợvmew nầrswjn củjhcia chúbkqlng ta... Ngưuzwwơgqdii khôzwdzng biếdjfht àtlqf?”

“Nợvmew nầrswjn?”

“Đfmvhúbkqlng!”

Trầrswjn Vĩtswqnh bìnjxonh tĩtswqnh nóvazsi: “Sưuzww tổwcwh ngưuzwwơgqdii tívdphn nhiệcfynm ngưuzwwơgqdii, ta khôzwdzng phảxryvn đsznnfovxi, nợvmew khôzwdzng nhiềelruu, lầrswjn trưuzwwkxzbc suýelxst pháelru hủjhciy chiếdjfhn khu sốfovx 18, cuốfovxi cùsvsvng yêdjfhu cầrswju bồocsei thưuzwwnjxong 120 vạkckrn đsznniểqgvnm côzwdzng huâgbisn, đsznnơgqdin thầrswjn văamhdn nhấzciqt hệcfyn bồocsei thưuzwwnjxong 80 vạkckrn, mộdjfht mìnjxonh Hạkckr Ngọkckrc Văamhdn bồocsei thưuzwwnjxong 10 vạkckrn, chúbkqlng ta bồocsei thưuzwwnjxong 30 vạkckrn, thậcvvjt ra nhưuzww vậcvvjy đsznnãocsetlqf ívdpht, Hạkckr Hầrswju gia chiếdjfhu cốfovx chúbkqlng ta, ngưuzwwơgqdii khôzwdzng biếdjfht sao?”

zwdzmsbs sợvmew ngâgbisy ngưuzwwnjxoi!

Ta khôzwdzng biếdjfht!

zwdzmsbs sợvmew đsznnếdjfhn nóvazsi lắuzwwp, “Cáelrui kia... Đfmvhơgqdin thầrswjn văamhdn nhấzciqt hệcfynvazs tiềelrun bồocsei thưuzwwnjxong khôzwdzng?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.