“Tra nam!”
Tônnab Vũxncz phágnnd n mộhziy t câegmj u, hắugpr n đvmhl ang khinh bỉopcf gia hỏhtee a cho hắugpr n thay thếhtee thâegmj n phậjtuo n, kẻkpbi đvmhl ósxbe ngủjhyq vớtcto i ngưhtkq ờsvtc i ta, vậjtuo y màonkc kéatwb o quầonkc n lêbieq n liềsxbe n chạtpus y, ngưhtkq ờsvtc i ta làonkc chágnnd u gágnnd i Nhậjtuo t Nguyệhtkq t cửuzak u trọhluq ng, thâegmj n phậjtuo n khônnab ng đvmhl ủjhyq xứsxbe ng vớtcto i ngưhtkq ơegmj i chắugpr c?
Hay thựnehc c lựnehc c khônnab ng đvmhl ủjhyq ?
Đoiyv ịncrt a vịncrt khônnab ng đvmhl ủjhyq ?
Hay làonkc khônnab ng cósxbe cảeszm m tìylpj nh?
Nếhtee u đvmhl ãhcud khônnab ng cósxbe cảeszm m tìylpj nh, vậjtuo y ngưhtkq ơegmj i ngủjhyq vớtcto i ngưhtkq ờsvtc i ta làonkc m gìylpj ?
Lạtpus i còuzak n muốrwbr n ngưhtkq ờsvtc i khágnnd c vìylpj ngưhtkq ơegmj i màonkc đvmhl òuzak i tựnehc ságnnd t, quágnnd khốrwbr n kiếhtee p.
Ngưhtkq u Bágnnd ch Đoiyv ạtpus o ngưhtkq ợmdlx ng ngùbtyc ng: “Cũxncz ng khônnab ng thểjtuo nósxbe i nhưhtkq vậjtuo y, đvmhl ầonkc u năbxvt m nay, tu giảeszm ấrbts y màonkc ... Khụygat khụygat , theo đvmhl uổhtee i sựnehc tựnehc do tựnehc tạtpus i, nósxbe i đvmhl âegmj u xa, lãhcud o sưhtkq Liễatwb u Văbxvt n Ngạtpus n nhàonkc ngưhtkq ơegmj i cũxncz ng thếhtee , ngưhtkq ơegmj i xem đvmhl i, nữonkc nhâegmj n bêbieq n ngưhtkq ờsvtc i hắugpr n cũxncz ng khônnab ng ílysd t, đvmhl ãhcud đvmhl ợmdlx i hắugpr n vàonkc i thậjtuo p niêbieq n, ngưhtkq ơegmj i nósxbe i đvmhl úvgai ng khônnab ng?”
Tra nam cósxbe thểjtuo tílysd nh cảeszm ônnab ng, thếhtee khônnab ng đvmhl ưhtkq ợmdlx c.
Ta cho ngưhtkq ơegmj i biếhtee t, lãhcud o sưhtkq ngưhtkq ơegmj i cũxncz ng thếhtee màonkc thônnab i, ngưhtkq ơegmj i đvmhl ừylym ng mắugpr ng, nếhtee u khônnab ng, Ngưhtkq u Bágnnd ch Đoiyv ạtpus o ônnab ng khônnab ng hềsxbe tốrwbr t hơegmj n tiểjtuo u tửuzak kia, hồekji ng nhan tri kỷgnnd năbxvt m xưhtkq a nay đvmhl ềsxbe u đvmhl ãhcud qua đvmhl ờsvtc i, nếhtee u khônnab ng, kiểjtuo u gìylpj chẳrkyp ng cósxbe ngưhtkq ờsvtc i tớtcto i họhluq c phủjhyq gâegmj y chuyệhtkq n.
Nếhtee u vậjtuo y thìylpj mấrbts t hếhtee t mặjxuj t mũxncz i!
Tônnab Vũxncz hágnnd hốrwbr c miệhtkq ng, sau mộhziy t lúvgai c lâegmj u, hắugpr n khônnab ng cósxbe lờsvtc i gìylpj đvmhl ểjtuo nósxbe i.
Cũxncz ng đvmhl úvgai ng!
Thônnab i, khônnab ng mắugpr ng nữonkc a.
“Vậjtuo y têbieq n y làonkc gìylpj ?”
“Thônnab i Lãhcud ng!”
“...”
Mágnnd !
Têbieq n nàonkc y quágnnd hợmdlx p vớtcto i tílysd nh cágnnd ch, quảeszm nhiêbieq n làonkc lang thang.
Thônnab i Lãhcud ng!
“Cósxbe thểjtuo gặjxuj p mặjxuj t khônnab ng?”
“Đoiyv ưhtkq ơegmj ng nhiêbieq n cósxbe thểjtuo , nếhtee u ngưhtkq ơegmj i ra ngoàonkc i, ta cósxbe thểjtuo giữonkc y trong bílysd cảeszm nh họhluq c phủjhyq , cho y bếhtee quan khổhtee tu, tiểjtuo u tửuzak nàonkc y sắugpr p tiếhtee n vàonkc o Lăbxvt ng Vâegmj n, vừylym a vặjxuj n cósxbe cơegmj hộhziy i tu luyệhtkq n, cósxbe lẽugpr y chỉopcf ưhtkq ớtcto c gìylpj đvmhl ưhtkq ợmdlx c nhưhtkq thếhtee .”
Dứsxbe t lờsvtc i, ônnab ng nhílysd u màonkc y: “Nhưhtkq ng ngưhtkq ơegmj i cósxbe thểjtuo giấrbts u diếhtee m ngưhtkq ờsvtc i khágnnd c sao? Khônnab ng dễatwb chúvgai t nàonkc o! Thếhtee nàonkc y đvmhl i, ta sẽugpr tìylpj m vàonkc i thứsxbe tốrwbr t cho ngưhtkq ơegmj i, ngưhtkq ơegmj i mang trêbieq n ngưhtkq ờsvtc i, trừylym phi Nhậjtuo t Nguyệhtkq t cảeszm nh tấrbts c tấrbts c tra xéatwb t, bằlrcz ng khônnab ng, muốrwbr n phágnnd t hiệhtkq n thâegmj n phậjtuo n ngưhtkq ơegmj i cũxncz ng khósxbe .”
Tônnab Vũxncz đvmhl ạtpus i hỉopcf : “Vậjtuo y phiềsxbe n toágnnd i Phủjhyq trưhtkq ởrkyp ng, vậjtuo y Thônnab i Lãhcud ng cũxncz ng đvmhl ưhtkq ợmdlx c, cùbtyc ng lắugpr m thìylpj khônnab ng đvmhl i Đoiyv ạtpus i Đoiyv ưhtkq ờsvtc ng phủjhyq nữonkc a.”
“Đoiyv ưhtkq ợmdlx c rồekji i, ta sẽugpr sắugpr p xếhtee p cho cágnnd c ngưhtkq ơegmj i gặjxuj p mặjxuj t, tâegmj m sựnehc nhiềsxbe u mộhziy t chúvgai t, tuy tiểjtuo u tửuzak nàonkc y hoa tâegmj m, kỳcawi thậjtuo t thiêbieq n phúvgai cũxncz ng khônnab ng tệhtkq lắugpr m, cũxncz ng làonkc thiêbieq n tàonkc i sốrwbr mộhziy t ởrkyp Đoiyv ạtpus i Minh phủjhyq , chỉopcf làonkc vàonkc i năbxvt m khônnab ng lộhziy diệhtkq n, hiệhtkq n tạtpus i khônnab ng mấrbts y ngưhtkq ờsvtc i nhớtcto y.”
Ngưhtkq u Bágnnd ch Đoiyv ạtpus o nósxbe i tiếhtee p: “Cầonkc n an bàonkc i ngưhtkq ờsvtc i bảeszm o hộhziy ngưhtkq ơegmj i khônnab ng?”
“Khônnab ng cầonkc n!”
Tônnab Vũxncz cưhtkq ờsvtc i đvmhl ágnnd p: “Chỉopcf cầonkc n y khônnab ng cósxbe cưhtkq ờsvtc ng đvmhl ịncrt ch vậjtuo y thìylpj khônnab ng cầonkc n, khônnab ng thìylpj vìylpj sao cưhtkq ờsvtc ng giảeszm lạtpus i phảeszm i bảeszm o hộhziy y? Khônnab ng phảeszm i càonkc ng dễatwb lộhziy sơegmj hởrkyp sao?”
Tônnab Vũxncz lạtpus i hỏhtee i: “Phủjhyq trưhtkq ởrkyp ng, việhtkq c nàonkc y đvmhl ừylym ng đvmhl ểjtuo ngưhtkq ờsvtc i khágnnd c biếhtee t đvmhl ưhtkq ợmdlx c khônnab ng? Ta khônnab ng hy vọhluq ng quágnnd nhiềsxbe u ngưhtkq ờsvtc i biếhtee t ta muốrwbr n ra ngoàonkc i.”
“Đoiyv ưhtkq ơegmj ng nhiêbieq n!”
Ngưhtkq u Bágnnd ch Đoiyv ạtpus o cưhtkq ờsvtc i ha hảeszm đvmhl ágnnd p: “Yêbieq n tâegmj m đvmhl i, ta còuzak n trônnab ng cậjtuo y vàonkc o ngưhtkq ơegmj i thuậjtuo n lợmdlx i trởrkyp vềsxbe , tụygat c mệhtkq nh cho mấrbts y lãhcud o gia hỏhtee a kia đvmhl âegmj y.”
Tônnab Vũxncz gậjtuo t đvmhl ầonkc u, “Nhưhtkq ng chỉopcf sợmdlx cầonkc n mộhziy t chúvgai t thờsvtc i gian.”
“Hai ba năbxvt m, khônnab ng sao!”
Vậjtuo y đvmhl ưhtkq ợmdlx c.
Tônnab Vũxncz tílysd nh toágnnd n mộhziy t chúvgai t, cùbtyc ng lắugpr m nếhtee u hắugpr n ra ngoàonkc i tốrwbr n quágnnd nhiềsxbe u thờsvtc i gian thìylpj tìylpj m ngưhtkq ờsvtc i mang đvmhl ồekji đvmhl ưhtkq a vềsxbe làonkc đvmhl ưhtkq ợmdlx c, Ngưhtkq u Bágnnd ch Đoiyv ạtpus o đvmhl ãhcud biếhtee t cônnab ng phágnnd p rồekji i.
Chỉopcf còuzak n thiếhtee u Thiêbieq n Nguyêbieq n khílysd .
Thâegmj n phậjtuo n giảeszm i quyếhtee t xong, Ngưhtkq u Bágnnd ch Đoiyv ạtpus o còuzak n đvmhl ưhtkq a mìylpj nh bảeszm o vậjtuo t che giấrbts u tung tílysd ch, ngọhluq c cảeszm m ứsxbe ng cũxncz ng sắugpr p hoàonkc n thiệhtkq n, mấrbts y ngàonkc y nữonkc a chắugpr c chílysd nh mìylpj nh cósxbe thểjtuo đvmhl úvgai c thâegmj n thểjtuo lầonkc n thứsxbe 8, thầonkc n văbxvt n cũxncz ng phágnnd c họhluq a đvmhl ầonkc y đvmhl ủjhyq .
Tớtcto i bưhtkq ớtcto c nàonkc y, nêbieq n chuẩnehc n bịncrt đvmhl ãhcud đvmhl ềsxbe u chuẩnehc n bịncrt tốrwbr t.
Nhưhtkq ng Tônnab Vũxncz nghĩorma tớtcto i gìylpj đvmhl ósxbe , hắugpr n nósxbe i: “Phủjhyq trưhtkq ởrkyp ng, thâegmj n phậjtuo n ta đvmhl âegmj y...”
“Ngưhtkq ơegmj i tuyêbieq n bốrwbr bếhtee quan làonkc đvmhl ưhtkq ợmdlx c!”
Ngưhtkq u Bágnnd ch Đoiyv ạtpus o nósxbe i: “Ngưhtkq ơegmj i vốrwbr n đvmhl ang bếhtee quan, bạtpus o 144 nguyêbieq n khiếhtee u, bếhtee quan nửuzak a năbxvt m mộhziy t năbxvt m thựnehc c bìylpj nh thưhtkq ờsvtc ng! Đoiyv ưhtkq ơegmj ng nhiêbieq n, tốrwbr t nhấrbts t ngưhtkq ơegmj i chọhluq n mộhziy t chỗsvfz khônnab ng ngưhtkq ờsvtc i màonkc bếhtee quan, trágnnd nh đvmhl ểjtuo ngưhtkq ờsvtc i khágnnd c biếhtee t, tỉopcf nhưhtkq nha đvmhl ầonkc u Ngônnab Lam kia.”
“Ta biếhtee t.”
“Vậjtuo y khônnab ng thàonkc nh vấrbts n đvmhl ềsxbe .”
Hai ngưhtkq ờsvtc i thưhtkq ơegmj ng thảeszm o mộhziy t trậjtuo n, đvmhl êbieq m nay Ngưhtkq u Bágnnd ch Đoiyv ạtpus o sẽugpr mang Thônnab i Lãhcud ng tớtcto i gặjxuj p Tônnab Vũxncz , hai bêbieq n nósxbe i chuyệhtkq n, Tônnab Vũxncz thuậjtuo n tiệhtkq n họhluq c tậjtuo p mộhziy t chúvgai t phong cágnnd ch đvmhl ốrwbr i phưhtkq ơegmj ng, biếhtee t sựnehc tílysd ch vềsxbe y, nhậjtuo n thứsxbe c mộhziy t ílysd t thâegmj n nhâegmj n bằlrcz ng hữonkc u cósxbe khảeszm năbxvt ng sẽugpr gặjxuj p phảeszm i.
Tônnab Vũxncz tílysd nh toágnnd n, hắugpr n vẫlysd n còuzak n thờsvtc i gian, khônnab ng cầonkc n nósxbe ng nảeszm y.
Trưhtkq ớtcto c khi ra cửuzak a, tốrwbr t nhấrbts t làonkc chuẩnehc n bịncrt kílysd n khônnab ng kẽugpr hởrkyp .
Đoiyv ưhtkq ơegmj ng nhiêbieq n Ngưhtkq u Bágnnd ch Đoiyv ạtpus o biếhtee t tấrbts t cảeszm chuyệhtkq n nàonkc y, nếhtee u Ngưhtkq u Bágnnd ch Đoiyv ạtpus o khônnab ng biếhtee t, vậjtuo y Tônnab Vũxncz muốrwbr n ra khỏhtee i thàonkc nh cũxncz ng khósxbe , Ngưhtkq u Bágnnd ch Đoiyv ạtpus o cósxbe thểjtuo nósxbe i cho Chu Thiêbieq n Đoiyv ạtpus o hay khônnab ng, Tônnab Vũxncz khônnab ng rõfowh , nósxbe i thìylpj nósxbe i đvmhl i, chẳrkyp ng sao cảeszm .
Nếhtee u mấrbts y ngưhtkq ờsvtc i nàonkc y muốrwbr n mưhtkq u hạtpus i mìylpj nh, kỳcawi thậjtuo t Tônnab Vũxncz cũxncz ng khônnab ng cósxbe cơegmj hộhziy i phảeszm n khágnnd ng, hiệhtkq n tạtpus i hắugpr n vẫlysd n đvmhl ang ởrkyp dưhtkq ớtcto i mágnnd i nhàonkc Đoiyv ạtpus i Minh phủjhyq củjhyq a ngưhtkq ờsvtc i ta đvmhl âegmj y.
.....
Đoiyv êbieq m đvmhl ósxbe , Tônnab Vũxncz gặjxuj p đvmhl ưhtkq ợmdlx c Thônnab i Lãhcud ng.
Ởszvn trêbieq n Duyệhtkq t Tâegmj m Đoiyv ảeszm o.
Thọhluq at nhìylpj n ngưhtkq ờsvtc i nàonkc y thựnehc c tuổhtee i trẻkpbi , ságnnd ng sủjhyq a, cũxncz ng rấrbts t đvmhl ẹncrt p trai, còuzak n cósxbe mộhziy t chúvgai t dágnnd ng vẻkpbi lưhtkq u manh.
Khi nhìylpj n thấrbts y Tônnab Vũxncz , y càonkc lơegmj phấrbts t phơegmj ônnab m cágnnd nh tay, cưhtkq ờsvtc i ha hảeszm đvmhl ágnnd nh giágnnd Tônnab Vũxncz mộhziy t phen, “Làonkc m quen nhéatwb , ta làonkc Thônnab i Lãhcud ng! Tônnab Cágnnd c lãhcud o, ngưhtkq ơegmj i làonkc thiêbieq n tàonkc i cao cấrbts p nhấrbts t Nhâegmj n tộhziy c, đvmhl ágnnd nh bạtpus i cảeszm Đoiyv an Hùbtyc ng, ta cảeszm m thấrbts y Hoàonkc ng Đoiyv ằlrcz ng vàonkc Tầonkc n Phósxbe ng cũxncz ng chưhtkq a chắugpr c cósxbe thểjtuo đvmhl ịncrt ch nổhtee i ngưhtkq ơegmj i.”
“Tônnab Cágnnd c lãhcud o chịncrt u dùbtyc ng thâegmj n phậjtuo n củjhyq a ta, ta thậjtuo t vinh hạtpus nh!”
Thônnab i Lãhcud ng cưhtkq ờsvtc i mộhziy t hồekji i, khônnab ng đvmhl ợmdlx i Tônnab Vũxncz mởrkyp miệhtkq ng, y đvmhl ãhcud nósxbe i tiếhtee p: “Tônnab Cágnnd c lãhcud o, ngưhtkq ơegmj i quágnnd nghiêbieq m túvgai c, khônnab ng đvmhl ưhtkq ợmdlx c đvmhl âegmj u! Ngưhtkq ờsvtc i quen Thônnab i Lãhcud ng ta đvmhl ềsxbe u biếhtee t tílysd nh cágnnd ch ta, ta khônnab ng nghiêbieq m túvgai c chúvgai t nàonkc o!”
Tônnab Vũxncz gậjtuo t đvmhl ầonkc u, “Ta biếhtee t.”
Thônnab i Lãhcud ng nósxbe i: “Chuyệhtkq n củjhyq a ta, chắugpr c Ngưhtkq u phủjhyq trưhtkq ởrkyp ng đvmhl ãhcud nósxbe i mộhziy t chúvgai t vớtcto i ngưhtkq ơegmj i, kỳcawi thậjtuo t phiềsxbe n toágnnd i khônnab ng lớtcto n, chỉopcf cósxbe phiềsxbe n toágnnd i nhỏhtee ởrkyp Đoiyv ạtpus i Đoiyv ưhtkq ờsvtc ng phủjhyq , nơegmj i khágnnd c thìylpj khônnab ng cósxbe gìylpj , ta chỉopcf tầonkc m hoa vấrbts n liễatwb u, đvmhl ềsxbe u đvmhl ếhtee n nơegmj i đvmhl ứsxbe ng đvmhl ắugpr n, chỉopcf cósxbe lầonkc n đvmhl ósxbe trúvgai ng mêbieq tâegmj m kếhtee củjhyq a nữonkc nhâegmj n kia, ai, đvmhl ágnnd ng tiếhtee c!”
Y thởrkyp dàonkc i mộhziy t tiếhtee ng!
Thônnab i Lãhcud ng tỏhtee vẻkpbi rấrbts t tuyệhtkq t vọhluq ng, cảeszm m thấrbts y mìylpj nh ngãhcud mộhziy t vốrwbr đvmhl au.
Tônnab Vũxncz khônnab ng nósxbe i gìylpj , tósxbe m lạtpus i làonkc ngưhtkq ơegmj i còuzak n khônnab ng ílysd t sựnehc tílysd ch khágnnd c chứsxbe gìylpj ?
Vềsxbe sau, đvmhl i trêbieq n đvmhl ưhtkq ờsvtc ng, cósxbe thểjtuo tùbtyc y tiệhtkq n gặjxuj p mộhziy t nữonkc nhâegmj n liềsxbe n gọhluq i hắugpr n, “Thônnab i đvmhl ạtpus i gia, đvmhl ãhcud lâegmj u khônnab ng tớtcto i, ta nhớtcto ngưhtkq ơegmj i.”
Mágnnd nósxbe !
Tưhtkq ởrkyp ng tưhtkq ợmdlx ng tớtcto i cảeszm nh tưhtkq ợmdlx ng kia, Tônnab Vũxncz liềsxbe n thấrbts y đvmhl au đvmhl ầonkc u.
“Ngưhtkq ơegmj i khônnab ng trêbieq u chọhluq c hậjtuo u đvmhl ạtpus i cưhtkq ờsvtc ng giảeszm khágnnd c chứsxbe ?”
“Khônnab ng, yêbieq n tâegmj m đvmhl i, từylym trưhtkq ớtcto c đvmhl ếhtee n nay ta làonkc m việhtkq c theo quy củjhyq , lầonkc n đvmhl ósxbe xui xẻkpbi o màonkc thônnab i, nữonkc nhâegmj n kia nósxbe i nàonkc ng làonkc gia đvmhl ìylpj nh bìylpj nh thưhtkq ờsvtc ng, ai, vậjtuo y màonkc ta còuzak n tin, gia đvmhl ìylpj nh bìylpj nh thưhtkq ờsvtc ng mớtcto i làonkc lạtpus . Đoiyv úvgai ng làonkc nữonkc nhâegmj n thìylpj khônnab ng đvmhl ágnnd ng tin!”
Thônnab i Lãhcud ng lạtpus i cảeszm m khágnnd i, thởrkyp ngắugpr n than dàonkc i, “Vậjtuo y thônnab i, khônnab ng còuzak n gìylpj nữonkc a đvmhl âegmj u, ởrkyp đvmhl ạtpus i phủjhyq khágnnd c ta cósxbe mộhziy t vàonkc i hồekji bằlrcz ng cẩnehc u hữonkc u, khônnab ng cầonkc n đvmhl ểjtuo ýczzn , gặjxuj p mặjxuj t màonkc khônnab ng nhậjtuo n ra cũxncz ng khônnab ng sao, dùbtyc sao cũxncz ng khônnab ng thâegmj n, đvmhl ềsxbe u làonkc bạtpus n nhậjtuo u, gặjxuj p thìylpj tùbtyc y tiệhtkq n gọhluq i Trưhtkq ơegmj ng huynh Lýczzn huynh lừylym a gạtpus t chúvgai t làonkc đvmhl ưhtkq ợmdlx c.”
“Thônnab i gia cũxncz ng khônnab ng cósxbe vấrbts n đvmhl ềsxbe gìylpj , ta đvmhl ãhcud vàonkc i năbxvt m khônnab ng vềsxbe , tỷgnnd củjhyq a ta, cũxncz ng chílysd nh làonkc đvmhl ệhtkq tửuzak củjhyq a Ngưhtkq u phủjhyq trưhtkq ởrkyp ng cũxncz ng đvmhl ãhcud bếhtee quan mấrbts y năbxvt m, cágnnd i nàonkc y càonkc ng khônnab ng cósxbe vấrbts n đvmhl ềsxbe gìylpj .”
Thônnab i Lãhcud ng nósxbe i mộhziy t tràonkc ng, đvmhl ơegmj n giảeszm n giớtcto i thiệhtkq u tìylpj nh huốrwbr ng chílysd nh mìylpj nh.
Y cũxncz ng tốrwbr t nghiệhtkq p ởrkyp Đoiyv ạtpus i Minh Văbxvt n Minh họhluq c phủjhyq !
Nhưhtkq ng sau khi tốrwbr t nghiệhtkq p, y liềsxbe n chạtpus y khắugpr p nơegmj i lang thang, đvmhl i qua khônnab ng ílysd t nơegmj i trong Nhâegmj n cảeszm nh, cũxncz ng vàonkc i lầonkc n đvmhl ếhtee n chiếhtee n trưhtkq ờsvtc ng Chưhtkq Thiêbieq n, nhưhtkq ng khônnab ng phảeszm i đvmhl i giếhtee t ngưhtkq ờsvtc i, màonkc làonkc muốrwbr n ngắugpr m xem rốrwbr t cuộhziy c mỹhziy nữonkc Vạtpus n tộhziy c cósxbe đvmhl ẹncrt p hay khônnab ng.
Quágnnd lăbxvt ng nhăbxvt ng!
Tô
Hay thự
Đ
Hay là
Nế
Lạ
Ngư
Tra nam có
Ta cho ngư
Nế
Tô
Cũ
Thô
“Vậ
“Thô
“...”
Má
Tê
Thô
“Có
“Đ
Dứ
Tô
“Đ
Ngư
“Khô
Tô
Tô
“Đ
Ngư
Tô
“Hai ba nă
Vậ
Tô
Chỉ
Thâ
Tớ
Như
“Ngư
Ngư
“Ta biế
“Vậ
Hai ngư
Tô
Trư
Đ
Nế
.....
Đ
Ở
Thọ
Khi nhì
“Tô
Thô
Tô
Thô
Y thở
Thô
Tô
Về
Má
Tư
“Ngư
“Khô
Thô
“Thô
Thô
Y cũ
Như
Quá
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.