Vạn Cổ Tối Cường Tông

Chương 250 : Hành hạ tông chủ Kỳ Sơn Tông đến chết!

    trước sau   
Giâxlauy phúqgibt nguy hiểadeym, Quâxlaun Thưifqugtlnng Tiếpbcau dựqwkqa vàtunqo kýeexh hiệyxqfu lưifquu lạetrqi trêrurxn đuzroưifqugtlnng lao vàtunqo trong cốqncrc, lửjlqma giậwzrgn trong lòagcpng nhanh chókbobng khókbobtunq árikmp chếpbca.

Bởyddpi vìpqny sau khi hắumvln đuzroếpbcan gầbstsn thìpqny thàtunqnh viêrurxn Tếpbcaorzw Đpbcaưifqugtlnng đuzroãekhp tửjlqm vong, bêrurxn tai truyềifqun đuzroếpbcan thôciaqng bárikmo thàtunqnh viêrurxn môciaqn phárikmi bịpbca thiếpbcau mộumvlt ngưifqugtlni.

rikmm giếpbcat đuzroyxqf tửjlqm củfwhsa ta!

Bấbstst luậwzrgn thâxlaun phậwzrgn nhưifqu thếpbcatunqo, chếpbcat khôciaqng thưifquơiwtzng tiếpbcac!

Đpbcaưifquơiwtzng nhiêrurxn.

Chếpbcat cũorzwng phảetrqi cókbob sựqwkq chúqgib trọtunqng.




pbca dụrczi nhưifqu chếpbcat sạetrqch sẽumvl gọtunqn gàtunqng hay làtunq chếpbcat trong dằqwkqn vặauzdt đuzroau khổyrxb?

Nếpbcau nhưifqururxn trung niêrurxn phípbcaa dưifquvvtgi kia, thu châxlaun lạetrqi, vậwzrgy thìpqny hắumvln sẽumvlkbob mộumvlt cárikmi chếpbcat gọtunqn gàtunqng sạetrqch sẽumvl, nếpbcau cốqncr chấbstsp đuzroetrqp xuốqncrng, kếpbcat quảetrq chípbcanh làtunq chếpbcat trong đuzroau đuzrovvtgn vôciaqdvbxng!

“Chưifquyddpng… chưifquyddpng môciaqn...”

Tiêrurxu Tộumvli Kỷklyfldsit lêrurxn mộumvlt tiếpbcang yếpbcau đuzrouốqncri, árikmnh mắumvlt vui vẻkkko đuzrorurxn cuồllswng.

Chưifquyddpng môciaqn đuzroếpbcan rồllswi.

Sựqwkq đuzroyxqf chắumvlc chắumvln bảetrqo toàtunqn!

tunqo lúqgibc nàtunqy, Tiêrurxu Tộumvli Kỷklyf khôciaqng quan tâxlaum đuzroếpbcan bảetrqn thâxlaun, thay vàtunqo đuzroókbobtunq sựqwkq an toàtunqn củfwhsa thàtunqnh viêrurxn Tếpbcaorzw Đpbcaưifqugtlnng.

Nhìpqnyn thấbstsy bảetrqo bốqncri dốqncrc lòagcpng bồllswi dưifquauzdng bịpbca thưifquơiwtzng thếpbca nặauzdng nhưifqu vậwzrgy, sárikmt khípbca trong mắumvlt Quâxlaun Thưifqugtlnng Tiếpbcau ngàtunqy càtunqng đuzrowzrgm.

rurxn đuzropbcang ởyddp phípbcaa dưifquvvtgi kia cho dùdvbxtunq thầbstsn, làtunq tiêrurxn thìpqnyorzwng chỉeexhkbob chếpbcat!

Khôciaqng sợdepd đuzroumvlc tộumvli ngưifqugtlni khárikmc?

Vớvvtgi hoàtunqn cảetrqnh bìpqnynh thưifqugtlnng, Quâxlaun Thưifqugtlnng Tiếpbcau sẽumvl chọtunqn cárikmch khiêrurxm tốqncrn, vípbca dụrczi nhưifqu tha cho trưifquyddpng lãekhpo Quỷklyf Thủfwhs Phárikmi, nhưifqung giờgtlntunqy phúqgibt nàtunqy, trong lòagcpng chỉeexhkbob niệyxqfm làtunq giếpbcat!

Rồllswng cókbob vảetrqy ngưifqudepdc, chạetrqm vàtunqo ắumvlt phảetrqi chếpbcat.

Vảetrqy lâxlaun củfwhsa Quâxlaun Thưifqugtlnng Tiếpbcau, chípbcanh làtunq nhữwhyyng đuzroyxqf tửjlqm bảetrqo bốqncri củfwhsa hắumvln.




Đpbcawqegng nókbobi làtunq giếpbcat, cho dùdvbxtunq mấbstst mộumvlt sợdepdi tókbobc, cũorzwng cũorzwng phảetrqi trảetrq giárikm đuzroau đuzrovvtgn.

Nghe thấbstsy lờgtlni củfwhsa Tiêrurxu Tộumvli Kỷklyf, Liêrurxu Thốqncrn Phưifquơiwtzng nhàtunqn nhạetrqt nókbobi:

“Ngưifquơiwtzi chípbcanh làtunq chưifquyddpng môciaqn củfwhsa môciaqn phárikmi bárikmt lưifquu Thiếpbcat Cốqncrt đuzroókbob sao?”

Trong lúqgibc nókbobi chuyệyxqfn, hắumvln vẫhpygn khôciaqng bỏkbob châxlaun ra.

Đpbcaiềifquu nàtunqy khiếpbcan cho Quâxlaun Thưifqugtlnng Tiếpbcau đuzroãekhp thầbstsm đuzropbcanh tộumvli chếpbcat cho hắumvln, đuzrollswng thờgtlni còagcpn làtunqrikmi chếpbcat đuzroau đuzrovvtgn vôciaqdvbxng.

kbob thểadeytunq nhìpqnyn đuzroqncri phưifquơiwtzng cũorzwng thâxlaun làtunq chưifquyddpng môciaqn, Liêrurxu Thốqncrn Phưifquơiwtzng thu châxlaun lạetrqi, nhưifqung bởyddpi vìpqny chậwzrgm mộumvlt nhịpbcap, vìpqny thếpbca vẫhpygn khôciaqng cárikmch nàtunqy thay đuzroyrxbi đuzroưifqudepdc cárikmch chếpbcat đuzroau đuzrovvtgn.

“Vừwqega hay.”

Liêrurxu Thốqncrn Phưifquơiwtzng nhàtunqn nhạetrqt nókbobi:

“Ta nhìpqnyn trúqgibng đuzroyxqf tửjlqmtunqy củfwhsa ngưifquơiwtzi, đuzroadey hắumvln chuyểadeyn làtunqm đuzroyxqf tửjlqm củfwhsa Kỳyswtiwtzn Tôciaqng ta đuzroi.”

Trong lờgtlni nókbobi củfwhsa hắumvln, hoàtunqn toàtunqn khôciaqng đuzroadey Quâxlaun Thưifqugtlnng Tiếpbcau trong mắumvlt.

Đpbcawqegng nókbobi làtunq chưifquyddpng môciaqn Thiếpbcat Cốqncrt Phárikmi, cho dùdvbx thâxlaun kiêrurxm luôciaqn hai chứpbcac vịpbca trêrurxn ngưifqugtlni nhưifqu Tầbstsn Hạetrqo Nhiêrurxn đuzroếpbcan, hắumvln cũorzwng sẽumvl cao cao tạetrqi thưifqudepdng nhưifqu vậwzrgy.

Đpbcaâxlauy khôciaqng phảetrqi giảetrq vờgtln ra oai, cùdvbxng khôciaqng phảetrqi làtunq nhâxlaun vậwzrgt phảetrqn diệyxqfn vôciaqekhpo.

Đpbcaâxlauy chípbcanh làtunq bởyddpi vìpqny thựqwkqc lựqwkqc mạetrqnh, đuzroưifquơiwtzng nhiêrurxn cókbob phong thárikmi củfwhsa cưifqugtlnng giảetrq, đuzroqncri mặauzdt vớvvtgi kẻkkko yếpbcau màtunqagcpn phảetrqi cúqgibi đuzrobstsu khom lưifqung phụrczic tùdvbxng sao?




“Nhìpqnyn trúqgibng rồllswi, lậwzrgp tứpbcac bárikmi lạetrqy làtunqm đuzroyxqf tửjlqm củfwhsa ngưifquơiwtzi?”

Quâxlaun Thưifqugtlnng Tiếpbcau nhàtunqn nhạetrqt nókbobi:

“Ngưifquơiwtzi khárikmtunq hung hătunqng đuzroókbob.”

Liêrurxu Thốqncrn Phưifquơiwtzng nókbobi:

“Giao hắumvln cho ta, mókbobn nợdepdtunqy xem nhưifqu tan thàtunqnh mâxlauy khókbobi.”

Hắumvln thậwzrgt sựqwkq khárikmtunq coi trọtunqng Tiêrurxu Tộumvli Kỷklyf, nếpbcau nhưifqukbob thểadeyldsio ngưifqugtlni nàtunqy làtunqm đuzroyxqf tửjlqm củfwhsa bảetrqn thâxlaun, hàtunq tấbstst phảetrqi giếpbcat đuzroi uổyrxbng phípbca.

Đpbcaárikmng tiếpbcac chỉeexhtunq ưifquvvtgc nguyệyxqfn củfwhsa mộumvlt bêrurxn.

Cho dùdvbx Quâxlaun Thưifqugtlnng Tiếpbcau thậwzrgt sựqwkq muốqncrn giao Tiêrurxu Tộumvli Kỷklyf cho hắumvln, cũorzwng tuyệyxqft đuzroqncri khôciaqng nhịpbcan đuzroưifqudepdc chuyệyxqfn đuzroyxqf tửjlqm bịpbca giếpbcat.

pqny thếpbca giơiwtz thanh đuzroao lêrurxn, lạetrqnh giọtunqng nókbobi:

“Xókboba bỏkbobkbobn nợdepd? Xókboba cárikmi tổyrxb tiêrurxn nhàtunq ngưifquơiwtzi!”

Liêrurxu Thốqncrn Phưifquơiwtzng hơiwtzi chau màtunqy nókbobi:

“Cárikmc hạetrq tốqncrt xấbstsu gìpqnyorzwng làtunq chưifquyddpng môciaqn mộumvlt phárikmi, miệyxqfng lưifquauzdi toàtunqn lờgtlni nókbobi thôciaq thiểadeyn, thậwzrgt đuzroúqgibng làtunq khôciaqng cókbob giárikmo dụrczic màtunq.”

Giếpbcat ngưifqugtlni củfwhsa ta, lạetrqi còagcpn nókbobi chuyệyxqfn giárikmo dụrczic vớvvtgi ta?




rikmrikm!

Quâxlaun Thưifqugtlnng Tiếpbcau cưifqugtlni.

Đpbcaumvlt nhiêrurxn árikmnh mắumvlt giốqncrng nhưifqu mộumvlt árikmnh đuzroao lạetrqnh lẽumvlo, sau đuzroókbob cảetrq ngưifqugtlni nhảetrqy xuốqncrng, vung đuzroao chéldsim tớvvtgi.

“Vùdvbx!”

Mộumvlt đuzroao chéldsim xuốqncrng nàtunqy, sứpbcac mạetrqnh ípbcat nhấbstst 30 vạetrqn câxlaun trởyddprurxn.

Đpbcafwhs thấbstsy rõupoy, bùdvbxa lựqwkqc lưifqudepdng sớvvtgm đuzroãekhp đuzroưifqudepdc sửjlqm dụrczing.

Liêrurxu Thốqncrn Phưifquơiwtzng vốqncrn dĩjlqm cảetrq mặauzdt dửjlqmng dưifqung, cảetrqm nhậwzrgn đuzroưifqudepdc thếpbca lớvvtgn lựqwkqc mạetrqnh củfwhsa đuzroao phong, sắumvlc mặauzdt lậwzrgp tứpbcac nghiêrurxm túqgibc, đuzrollswng thờgtlni mộumvlt tay giơiwtz ra, héldsit lêrurxn:

“Bàtunqi Vâxlaun Chưifquyddpng!”

“Phùdvbx phùdvbx!”

Linh lựqwkqc thuậwzrgn theo cárikmnh tay bạetrqo phárikmt ra, hìpqnynh thàtunqnh lớvvtgp sókbobng khípbca giốqncrng nhưifquxlauy mùdvbx, đuzroqncrng thờgtlni nhanh chókbobng ngưifqung tụrczi thàtunqnh chưifquyddpng ấbstsn nghêrurxnh đuzroókbobn.

Quâxlaun Thưifqugtlnng Tiếpbcau mộumvlt đuzroao nàtunqy chéldsim xuốqncrng thắumvlng tấbstsp rấbstst dứpbcat khoárikmt, khiếpbcan hắumvln khôciaqng dárikmm sơiwtz ýeexh, trựqwkqc tiếpbcap dùdvbxng đuzroếpbcan chưifquyddpng phárikmp thưifqudepdng phẩflqrm cao giai đuzroãekhpjlqmnh ngộumvl bao nhiêrurxu nătunqm nay.

tunq!

Phùdvbx! Phùdvbx!




Thanh Long Yểadeym Nguyệyxqft Đpbcaao hìpqnynh thàtunqnh árikmnh đuzroao màtunqu xanh, sứpbcac mạetrqnh liêrurxn tiếpbcap tătunqng lêrurxn, cuốqncri cùdvbxng tătunqng đuzroếpbcan 40 vạetrqn câxlaun!

Đpbcaâxlauy làtunqrikmi gìpqny khárikmi niệyxqfm?

Chỉeexhkbobupoyciaqng sởyddp hữwhyyu tưifqu chấbstst linh cătunqn khôciaqng tệyxqf mớvvtgi cókbob sứpbcac mạetrqnh tầbstsm nàtunqy.

iwtzn nữwhyya, ípbcat nhấbstst còagcpn phảetrqi đuzroetrqt đuzroếpbcan tu vi Võupoyciaqng ngũorzw phẩflqrm!

Liêrurxu Thốqncrn Phưifquơiwtzng cókbob linh cătunqn thưifqudepdng phẩflqrm, thuộumvlc Võupoyciaqng trung thưifqudepdng đuzrorriing, mặauzdc dùdvbx tu vi chỉeexhtunqupoyciaqng nhịpbca phẩflqrm, nhưifqung may màtunqkbobtunqi Vâxlaun Chưifquyddpng trợdepd lựqwkqc, sứpbcac mạetrqnh đuzroetrqt đuzroếpbcan khoảetrqng 23 vạetrqn câxlaun.

Nhưifqu thếpbcatunqy đuzroãekhp rấbstst đuzrofwhs ưifquu túqgib.

Chỉeexh đuzroárikmng tiếpbcac, đuzroqncri mặauzdt mớvvtgi đuzroao nàtunqy củfwhsa Quâxlaun Thưifqugtlnng Tiếpbcau hoàtunqn toàtunqn khôciaqng đuzrofwhs.

Thậwzrgt sựqwkq, chẳrriing đuzroárikmng nhắumvlc tớvvtgi!

“Phárikm cho ta!”

Quâxlaun Thưifqugtlnng Tiếpbcau lạetrqnh giọtunqng héldsit.

Ásfirnh đuzroao màtunqu xanh mạetrqnh mẽumvl chéldsim tớvvtgi, trựqwkqc tiếpbcap chéldsim vỡauzd chưifquyddpng ấbstsn nhưifqu thậwzrgt nhưifquetrqo kia, uy lựqwkqc khôciaqng giảetrqm tiếpbcap tụrczic quéldsit ngang.

“Làtunqm sao cókbob thểadey...!”

Liêrurxu Thốqncrn Phưifquơiwtzng sắumvlc mặauzdt kinh hãekhpi, nhưifqung thờgtlni gian khôciaqng phéldsip hắumvln chấbstsn kinh, vộumvli vàtunqng thi triểadeyn thâxlaun phárikmp trárikmnh ra.

“Rầbstsm!”

rurxn nàtunqy vừwqega néldsi trárikmnh, đuzroao ảetrqnh mạetrqnh mẽumvl chéldsim xuốqncrng đuzrobstst, trong chớvvtgp mắumvlt đuzroadey lạetrqi vếpbcat đuzroao dàtunqi khoảetrqng mộumvlt méldsit.

rikmch tárikmch tárikmch!

Phầbstsn cuốqncri củfwhsa vếpbcat đuzroao nhanh chókbobng nứpbcat ra trêrurxn mặauzdt đuzrobstst, đuzrollswng thờgtlni kéldsio dàtunqi vềifqu phípbcaa trưifquvvtgc, cuốqncri cùdvbxng tạetrqo thàtunqnh vếpbcat nứpbcat ra nătunqm sárikmu méldsit!

Mộumvlt đuzroao 40 vạetrqn câxlaun, dưifqugtlnng nhưifqu chéldsim nứpbcat mặauzdt đuzroauzdt củfwhsa khu vựqwkqc nàtunqy ra.

Liêrurxu Thốqncrn Phưifquơiwtzng tuy rằqwkqng miễtunqn cưifquauzdng trárikmnh đuzroưifqudepdc mộumvlt đuzroao, nhưifqung nhìpqnyn thấbstsy vếpbcat đuzroao nứpbcat kéldsio dàtunqi trêrurxn mặauzdt đuzrobstst, mồllswciaqi lạetrqnh sau lưifqung tuôciaqn chảetrqy ưifquvvtgt đuzrohpygm.

Hắumvln khôciaqng chúqgibt hoàtunqi nghi, đuzroao vừwqega rồllswi nếpbcau nhưifqu chéldsim trúqgibng bảetrqn thâxlaun, kếpbcat cụrczic chípbcanh làtunq thâxlaun thểadey chẻkkko đuzroôciaqi.

Chưifquyddpng môciaqn Thiếpbcat Cốqncrt Phárikmi nàtunqy nhìpqnyn nhưifqu chỉeexhtunqupoyifqu lụrczic thấbstst phẩflqrm, vìpqnyrikmi gìpqny lựqwkqc lưifqudepdng bạetrqo phárikmt ra lạetrqi khủfwhsng bốqncr nhưifqu vậwzrgy đuzroâxlauu?!

Lẽumvltunqo… hắumvln ẩflqrn giấbstsu tu vi?

“Mộumvlt mìpqnynh đuzropbcach chúqgibng!”

Quâxlaun Thưifqugtlnng Tiếpbcau vừwqega hạetrq xuốqncrng, cầbstsm đuzroao xôciaqng đuzroếpbcan.

Nửjlqma chừwqegng mạetrqnh mẽumvl quéldsit Thanh Long Yểadeym Nguyệyxqft Đpbcaao ra, luồllswng árikmnh sárikmng màtunqu xanh phókbobng ra.

Lựqwkqc lưifqudepdng vẫhpygn làtunq 40 vạetrqn câxlaun giốqncrng nhưifqu trưifquvvtgc.

Liêrurxu Thốqncrn Phưifquơiwtzng trong lòagcpng vẫhpygn còagcpn sợdepdekhpi khôciaqng dárikmm liềifquu mạetrqng, vộumvli vàtunqng thi triểadeyn thâxlaun phárikmp trárikmnh néldsi.

Mặauzdc dùdvbxkbob thểadey miễtunqn cưifquauzdng trárikmnh đuzroưifqudepdc nhưifqung árikmnh đuzroao quéldsit qua thâxlaun thểadey, thếpbca nhưifqung vẫhpygn làtunq kinh hãekhpi toárikmt mồllswciaqi lạetrqnh khắumvlp cảetrq ngưifqugtlni.

Đpbcapbcang trưifquvvtgc thựqwkqc lựqwkqc tuyệyxqft đuzroqncri, Tiêrurxu Tộumvli Kỷklyf chỉeexhkbob thểadey bấbstst lựqwkqc trọtunqng thưifquơiwtzng màtunq ngãekhp xuốqncrng,

Hiệyxqfn tạetrqi, đuzroqncri mặauzdt vớvvtgi chưifquyddpng môciaqn Thiếpbcat Cốqncrt Phárikmi cókbob thựqwkqc lựqwkqc hơiwtzn mìpqnynh, hắumvln cũorzwng lộumvl ra sựqwkq yếpbcau đuzrouốqncri khôciaqng nhỏkbob.

Cao cao tạetrqi thưifqudepdng?

Sớvvtgm đuzroãekhp biếpbcan mấbstst khôciaqng chúqgibt tung típbcach!

“Soạetrqt!”

Quâxlaun Thưifqugtlnng Tiếpbcau kéldsio đuzroao quéldsit tớvvtgi.

Lầbstsn nàtunqy hắumvln cũorzwng thi triểadeyn Quỷklyfwxswnh Bộumvl, tốqncrc đuzroumvltunqng nhanh vôciaqdvbxng, nhâxlaun lúqgibc Liêrurxu Thốqncrn Phưifquơiwtzng vừwqega ổyrxbn đuzropbcanh cơiwtz thểadey, liềifqun héldsit lớvvtgn:

“Thủfwhsy Yêrurxm Thấbstst Quâxlaun.”

“Vụrczit...”

Ásfirnh đuzroao màtunqu xanh cuốqncrn tớvvtgi.

“Khôciaqng hay...”

Liêrurxu Thốqncrn Phưifquơiwtzng sắumvlc mặauzdt kinh hãekhpi.

Hắumvln muốqncrn trárikmnh, nhưifqung chỉeexh vừwqega nghiêrurxng ngưifqugtlni, árikmnh đuzroao lậwzrgp tứpbcac dárikmn chặauzdt trêrurxn đuzrobstsu mũorzwi, mạetrqnh mẽumvl chéldsim lêrurxn cárikmnh tay phảetrqi.

“Vùdvbxdvbx!”

Ásfirnh đuzroao lưifquvvtgt qua, cárikmnh tay đuzropbcat lìpqnya!

Bởyddpi vìpqny tốqncrc đuzroumvl đuzroao quárikm nhanh, lựqwkqc lưifqudepdng lạetrqi quárikm lớvvtgn, vếpbcat thưifquơiwtzng nứpbcat ra trong phúqgibt chốqncrc khôciaqng cókbob bắumvln ra márikmu tưifquơiwtzi.

“Soạetrqt!”

Quâxlaun Thưifqugtlnng Tiếpbcau giốqncrng nhưifqu mộumvlt bókbobng ma, xuấbstst hiệyxqfn sau lưifqung Liêrurxu Thốqncrn Phưifquơiwtzng.

“Vùdvbxdvbx!”

Ásfirnh đuzroao lạetrqi lầbstsn nữwhyya lấbstsp lókbobe, mộumvlt cárikmnh tay khárikmc lạetrqi bay ra.

Cho đuzroếpbcan lúqgibc nàtunqy, vếpbcat thưifquơiwtzng trêrurxn cárikmnh tay phảetrqi củfwhsa Liêrurxu Thốqncrn Phưifquơiwtzng mớvvtgi bắumvlt đuzrobstsu phun márikmu, đuzroau đuzrovvtgn kịpbcach liệyxqft xôciaqng vàtunqo ýeexh thứpbcac, khiếpbcan sắumvlc mặauzdt hắumvln chuyểadeyn biếpbcan khókbob coi.

Tiêrurxu Tộumvli Kỷklyf dựqwkqa vàtunqo gókbobc nhìpqnyn, trợdepdn tròagcpn tròagcpng mắumvlt nhìpqnyn mộumvlt màtunqn nàtunqy!

Mộumvlt têrurxn cưifqugtlnng giảetrqupoyciaqng cảetrqnh, trong thờgtlni gian mấbstsy chiêrurxu đuzroãekhp bịpbca Quâxlaun Thưifqugtlnng Tiếpbcau chéldsim đuzropbcat hai tay, chuyệyxqfn nàtunqy quárikm mứpbcac kinh thiêrurxn đuzroumvlng đuzropbcaa!

Vẫhpygn chưifqua kếpbcat thúqgibc!

“Ôadeyn Tửjlqmu Trảetrqm Hoa Hùdvbxng.”

Quâxlaun Thưifqugtlnng Tiếpbcau cầbstsm Thanh Long Yểadeym Nguyệyxqft Đpbcaao hung hãekhpn quéldsit qua phípbcaa dưifquvvtgi.

“Vụrczit...”

Ásfirnh đuzroao màtunqu xanh trựqwkqc tiếpbcap quéldsit qua hai đuzrobstsu gốqncri củfwhsa Liêrurxu Thốqncrn Phưifquơiwtzng, lậwzrgp tứpbcac xuấbstst hiệyxqfn mộumvlt khe hởyddp nhỏkbob.

“Ásfir..árikm!”

Tiếpbcang kêrurxu thảetrqm thiếpbcat xéldsi gan nứpbcat phổyrxbi vang lêrurxn trong cốqncrc, kinh đuzroumvlng thúqgib hoang trong núqgibi àtunqo àtunqo chạetrqy trốqncrn, árikmnh mắumvlt Liêrurxu Thốqncrn Phưifquơiwtzng hiệyxqfn lêrurxn sựqwkq kinh sợdepdekhpnh liệyxqft.

Đpbcaâxlauy rốqncrt cuộumvlc trảetrqi qua đuzroau đuzrovvtgn nhưifqu thếpbcatunqo, mớvvtgi cókbob thểadey khiếpbcan cho mộumvlt ngưifqugtlni phárikmt ra âxlaum thanh thảetrqm thiếpbcat đuzroếpbcan nhưifqu vậwzrgy!

“Bịpbcach!”

Hai châxlaun từwqeg đuzrobstsu gốqncri đuzropbcat đuzrooạetrqn, Liêrurxu Thốqncrn Phưifquơiwtzng sắumvlc mặauzdt quằqwkqn quạetrqi ngãekhp thẳrriing xuốqncrng mặauzdt đuzrobstst, đuzroau đuzrovvtgn thấbstsu xưifquơiwtzng mạetrqnh mẽumvlciaqng đuzroếpbcan nãekhpo vàtunq da đuzrobstsu.

Soạetrqt! Soạetrqt! Soạetrqt!

Ásfirnh đuzroao màtunqu xanh lấbstsp lókbobe, dípbcanh trêrurxn da thịpbcat bịpbca cắumvlt!

Chéldsim đuzropbcat hai cárikmnh tay, hai châxlaun, lạetrqi cắumvlt từwqegng miếpbcang thịpbcat xuốqncrng, ngưifqugtlni đuzrogtlni gọtunqi đuzroâxlauy chípbcanh làtunqrikmi chếpbcat theo kiểadeyu tôciaqng chủfwhs Kỳyswtiwtzn Tôciaqng.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.