Vạn Cổ Tối Cường Tông

Chương 139 : Cao thủ cao thủ cao cao thủ!

    trước sau   
Sau khi từqfoz miệcehhng Lêqjih Lạdgrgc Thu màswmo biếfqjdt đruphưjqdadujjc Tiêqjihu gia cũlomwng códejjrupht thủbuja, Quâtvjin Thưjqdaadrlng Tiếfqjdu cắavnxn módejjng tay rơpghmi vàswmoo trầkwynm tưjqda.

uewg thàswmonh Lịcehhch Dưjqdaơpghmng bịcehhrupht thủbuja tậvfqzp kíknbqch, trong pháruphn đruphruphn ban đruphkwynu củbujaa Quâtvjin Thưjqdaadrlng Tiếfqjdu gồevnzm códejj Bốvfqzi gia vàswmo Tiêqjihu gia, sau đruphódejj nhìruphn thấchyny lệcehhnh bàswmoi Bốvfqzi gia ởtvji eo bọicobn sárupht thủbuja thìruph Tiêqjihu gia tạdgrgm thờadrli bịcehh loạdgrgi trừqfoz.

ruph sao?

Bởtvjii vìruph Quâtvjin Thưjqdaadrlng Tiếfqjdu cho rằaiopng, loạdgrgi chuyệcehhn rõpwxcswmong đruphdtky lộdtky thâtvjin phậvfqzn ngưjqdaadrli nhàswmo Bốvfqzi gia nàswmoy, rấchynt dễfssqswmo muốvfqzn ngưjqdaadrli kháruphc nghĩqrqk đruphếfqjdn làswmo muốvfqzn vu oan giáruph họicoba.

uewg buổemrri luậvfqzn võpwxc ngàswmoy hôoevfm đruphódejj, trưjqdatvjing bốvfqzi, vãcfpbn bốvfqzi nhàswmo Tiêqjihu gia biểdtkyu hiệcehhn thếfqjdswmoo ai cũlomwng biếfqjdt, ngưjqdaadrli bìruphnh thưjqdaadrlng đruphhmfbu sẽicob đruphruphn làswmo chắavnxc chắavnxn do Tiêqjihu gia vu oan giáruph họicoba.

Quâtvjin Thưjqdaadrlng Tiếfqjdu loạdgrgi bỏdejj Tiêqjihu gia cũlomwng vìruph khôoevfng muốvfqzn bịcehh ngưjqdaadrli kháruphc cốvfqz ýzouw loạdgrgi dụqfozng nhưjqdang hôoevfm nay biếfqjdt đruphưjqdadujjc Tiêqjihu gia códejjrupht thủbuja, liềhmfbn phảhprvi nghiêqjihm túcehhc suy nghĩqrqk mộdtkyt chúcehht.




“Giảhprv sửrxvirupht thủbujaswmo do Tiêqjihu gia pháruphi đruphếfqjdn.”

“Bọicobn họicob đruphdtky khôoevfng bịcehh nghi ngờadrl, cốvfqz ýzouw đrupheo lệcehhnh bàswmoi Bốvfqzi gia ởtvji eo, tạdgrgo ra dấchynu hiệcehhu códejj kẻvfqz muốvfqzn códejj ýzouw giáruph họicoba củbujaa mìruphnh?”

Con em nódejj!

Nếfqjdu làswmo nhưjqda thếfqjd thậvfqzt thìruph đruphúcehhng đruphâtvjiy làswmo cuộdtkyc chiếfqjdn tâtvjim lýzouw rồevnzi!

“Còsxsxn khảhprvixceng kháruphc nữakjoa, kẻvfqz tậvfqzp kíknbqch làswmo mộdtkyt ngưjqdaadrli kháruphc, muốvfqzn cốvfqz ýzouw giáruph họicoba cho Bốvfqzi gia vàswmo Tiêqjihu gia.”

Suy nghĩqrqk trong đruphkwynu Quâtvjin Thưjqdaadrlng Tiếfqjdu bắavnxt đruphkwynu loạdgrgn lêqjihn.

“Aii..”

Hắavnxn thởtvjiswmoi mộdtkyt hơpghmi, nódejji:

“Lêqjih đruphưjqdaadrlng chủbuja, bổemrrn tọicoba hiệcehhn tạdgrgi sẽicob giao cho ngưjqdaơpghmi mộdtkyt nhiệcehhm vụqfoz.”

qjih Lạdgrgc Thu vểdtkynh tai nghe.

Quâtvjin Thưjqdaadrlng Tiếfqjdu hơpghmi suy nghĩqrqk mộdtkyt chúcehht rồevnzi nódejji:

“Ngưjqdaơpghmi cho ngưjqdaadrli đruphếfqjdn thàswmonh Lịcehhch Dưjqdaơpghmng, theo dõpwxci nhấchynt cửrxvi nhấchynt đruphdtkyng củbujaa Bốvfqzi gia vàswmo Tiêqjihu gia, đruphweikc biệcehht làswmo đruphdgrgi trưjqdatvjing lãcfpbo Tiêqjihu gia.”

Hắavnxn hiệcehhn tạdgrgi bấchynt cầkwynn quảhprvn đruphâtvjiy códejj phảhprvi làswmo tròsxsx chơpghmi tâtvjim lýzouw hay khôoevfng, trưjqdaoprrc tiêqjihn vẫnzqen phảhprvi theo dõpwxci Tiêqjihu gia, nếfqjdu nhưjqda đruphúcehhng làswmo do Tiêqjihu gia làswmom thìruph sớoprrm muộdtkyn gìruphlomwng giấchynu đruphkwynu lòsxsxi đruphoevfi màswmo thôoevfi.




“Chỉbuja theo dõpwxci chứoevf khôoevfng đruphưjqdadujjc ra tay giếfqjdt ngưjqdaadrli?”

qjih Lạdgrgc Thu nódejji.

“Đoevfúcehhng.”

“Đoevfãcfpb hiểdtkyu!”

Giếfqjdt ngưjqdaadrli vôoevflqmgng phiềhmfbn phứoevfc nhưjqdang theo dõpwxci thìruph dễfssq nhưjqda ăixcen báruphnh.

qjih Lạdgrgc Thu bàswmon giao chuyệcehhn nàswmoy cho Đoevfdtkyc Xàswmo, ngưjqdaadrli sau vộdtkyi vàswmong quay vềhmfb Tếfqjdlomw Đoevfưjqdaadrlng, lựjqdaa chọicobn vàswmoi têqjihn sárupht thủbuja kim bàswmoi códejj kỹakopixceng ẩdgrgn núcehhp tốvfqzt tiếfqjdn thẳicobng đruphếfqjdn thàswmonh Lịcehhch Dưjqdaơpghmng.

ruphc dụqfozng củbujaa Tếfqjdlomw Đoevfưjqdaadrlng đruphãcfpb hiệcehhn ra.

“Chưjqdatvjing môoevfn.”

Lệcehh Lạdgrgc Thu cưjqdaadrli nódejji:

“Códejj thờadrli gian rảhprvnh thìruph dạdgrgy ta bắavnxn súcehhng đruphưjqdadujjc khôoevfng?”’

Sau núcehhi.

Quâtvjin Thưjqdaadrlng Tiếfqjdu từqfoz từqfozdejjt năixceng lưjqdadujjng tinh hạdgrgch vàswmoo trong hộdtkyp đruphdgrgn củbujaa khẩdgrgu súcehhng Desert Eagle vừqfoza mớoprri mua tứoevfc thìruph, sau đruphódejj cho đruphdgrgn lêqjihn nòsxsxng, kézouwo chốvfqzt bảhprvo vệcehh, nódejji:

“Nhìruphn rõpwxc rồevnzi chứoevf?”




“Nhìruphn rõpwxc rồevnzi.”

qjih Lạdgrgc Thu đrupháruphp.

swmong lấchyny súcehhng ra, làswmom đruphúcehhng theo chỉbuja dẫnzqen củbujaa chưjqdatvjing môoevfn cho đruphdgrgn lêqjihn nòsxsxng rồevnzi thárupho núcehht bảhprvo vệcehh.

“Đoevfswmong!”

dejjp còsxsxcehhng, mộdtkyt luồevnzng sáruphng bay ra.

oevflqmgng chuẩdgrgn xáruphc bắavnxn rơpghmi quảhprvtvjiy dạdgrgi cáruphch xa vàswmoi chụqfozc mézouwt.

qjih Lạdgrgc Thu làswmo mộdtkyt Võpwxcjqda ngũlomw phẩdgrgm nêqjihn sứoevfc giậvfqzt củbujaa súcehhng đruphvfqzi vớoprri nàswmong khôoevfng códejj bao nhiêqjihu ảhprvnh hưjqdatvjing cảhprv.

Quâtvjin Thưjqdaadrlng Tiếfqjdu áruphnh mắavnxt ngẩdgrgn ra nódejji:

“Ngưjqdaơpghmi bắavnxn lạdgrgi lầkwynn nữakjoa cho ta xem.”

“Đoevfswmong!”

qjih Lạdgrgc Thu lạdgrgi bắavnxn rơpghmi quảhprvtvjiy dạdgrgi ởtvji trêqjihn càswmonh bêqjihn cạdgrgnh.

“Lợdujji hạdgrgi! Lợdujji hạdgrgi!”

Quâtvjin Thưjqdaadrlng Tiếfqjdu cảhprvm tháruphn.




Hắavnxn khôoevfng phảhprvi đruphang táruphn thưjqdatvjing kỹakop thuậvfqzt bắavnxn súcehhng củbujaa Lêqjih Lạdgrgc Thu, màswmoswmo sau khi nữakjo nhâtvjin nàswmoy nổemrrcehhng, lựjqdac phảhprvn chấchynn khiếfqjdn cho ngựjqdac nàswmong đruphung đruphưjqdaa.

“Bắavnxn thêqjihm lầkwynn nữakjoa đruphi, bổemrrn tọicoba muốvfqzn xem kỹakoppghmn!”

“Đoevfswmong!”

“Đoevfswmong!”

qjih Lạdgrgc Thu liêqjihn tiếfqjdp nổemrrcehhng, cơpghm thểdtky khôoevfng ngừqfozng chấchynn đruphdtkyng.

swmong thu súcehhng lạdgrgi, phárupht hiệcehhn áruphnh mắavnxt củbujaa chưjqdatvjing môoevfn nhìruphn vềhmfbjqdaoprrng khôoevfng đruphúcehhng, chau màswmoy nódejji:

“Ngưjqdaơpghmi đruphang nhìruphn ởtvji chỗihkiswmoo đruphchyny?”

“Hầkwyny”

Quâtvjin Thưjqdaadrlng Tiếfqjdu vộdtkyi vàswmong ngẩdgrgng đruphkwynu nhìruphn trờadrli đruphchynt, cảhprvm tháruphn:

“Trờadrli rấchynt trong xanh cũlomwng rấchynt rộdtkyng.”

qjih Lạdgrgc Thu nódejji:

“Lầkwynn trưjqdaoprrc lúcehhc ởtvjiqjihn ngoàswmoi tổemrrng bộdtky, chưjqdatvjing môoevfn dùlqmgng mộdtkyt loạdgrgi súcehhng lửrxvia thầkwynn kỳihki kháruphc, ta códejj thểdtky thửrxvi khôoevfng?”

“Códejj thểdtky.”




Quâtvjin Thưjqdaadrlng Tiếfqjdu gọicobi Tiêqjihu Tộdtkyi Kỷfxrr đruphếfqjdn, đruphưjqdaa khẩdgrgu QBU-88 cho Lêqjih Lạdgrgc Thu, sau đruphódejjjqdaoprrng dẫnzqen đruphơpghmn giảhprvn dùlqmgng ốvfqzng ngắavnxm 8x đruphdtky khódejja mụqfozc tiêqjihu, cũlomwng nhưjqda nằaiopm bắavnxn nhưjqda thếfqjdswmoo mớoprri đruphúcehhng.

“Ta đruphãcfpb hiểdtkyu.”

Lệcehh Lạdgrgc Thu nódejji.

“Soạdgrgt! Soạdgrgt!”

Quầkwynn Thưjqdaadrlng Tiếfqjdu vàswmo Tiêqjihu Tộdtkyi Kỷfxrr đruphevnzng thờadrli lùlqmgi vềhmfb phíknbqa xa.

“Chưjqdatvjing môoevfn, khôoevfng đruphdtkyswmong đrupheo miếfqjdng lódejjt vai sao?”

“Lêqjih đruphưjqdaadrlng chủbujaswmopwxcjqda ngũlomw phẩdgrgm, chắavnxc hẳicobn sứoevfc giậvfqzt củbujaa súcehhng khôoevfng quáruphhprvnh hưjqdatvjing đruphếfqjdn nàswmong đruphâtvjiu.”

“Chưjqdatvjing môoevfn nódejji códejjzouw.”

Hai ngưjqdaadrli đruphoevfng nhìruphn, mộdtkyt lúcehhc sau áruphnh mắavnxt hai ngưjqdaadrli triệcehht đruphdtky ngâtvjiy ngốvfqzc. Bởtvjii vìruphqjih Lạdgrgc Thu khôoevfng làswmom theo hưjqdaoprrng dẫnzqen nằaiopm xuốvfqzng bắavnxn, thay vàswmoo đruphódejj trựjqdac tiếfqjdp nâtvjing súcehhng lêqjihn, mộdtkyt con mắavnxt dáruphn sárupht vàswmoo ốvfqzng ngắavnxm 8x, hiểdtkyn nhiêqjihn nàswmong đruphang dựjqda đruphcehhnh đruphoevfng nổemrrcehhng!

Thâtvjin hìruphnh nữakjo nhâtvjin mảhprvnh mai, cầkwynm khẩdgrgu súcehhng QBU-88 đruphoevfng giữakjoa rừqfozng hoang, tạdgrgo nêqjihn mộdtkyt bứoevfc họicoba vôoevflqmgng hoàswmon mỹakop.

“Lêqjih đruphưjqdaadrlng chủbuja, đruphqfozng...”

“Đoevfswmong!”

“Đoevfswmong!”

qjih Lạdgrgc Thu trựjqdac tiếfqjdp nổemrr liêqjihn tiếfqjdp hai phárupht súcehhng, viêqjihn đruphdgrgn bắavnxn ra pháruph vỡouui phiếfqjdn đrupháruphruphch đruphódejjswmoi trăixcem mézouwt vỗihkirupht.

Lựjqdac phảhprvn chấchynn khiếfqjdn thâtvjin thểdtkyswmong chấchynn đruphdtkyng, bay ngưjqdadujjc vềhmfb phíknbqa sau.

Quâtvjin Thưjqdaadrlng Tiếfqjdu đruphãcfpb ngắavnxm trưjqdaoprrc vịcehh tríknbqpghmi xuốvfqzng vàswmo chạdgrgy đruphếfqjdn đruphoevfng sẵwxwqn ởtvji vịcehh tríknbq đruphódejj, giang rộdtkyng hai tay, nộdtkyi tâtvjim đruphkwyny lo lắavnxng nódejji:

“Nữakjo nhâtvjin nàswmoy bắavnxn súcehhng tớoprri nghiệcehhn rồevnzi hay sao, nổemrr mộdtkyt lầkwynn hai phárupht luôoevfn!”

“Rầkwynm!”

qjih Lạdgrgc Thu cảhprv ngưjqdaadrli vàswmocehhng trựjqdac tiếfqjdp ngãcfpb xuốvfqzng đruphchynt, bàswmoy ra hìruphnh chữakjo đruphdgrgi.

Quâtvjin Thưjqdaadrlng Tiếfqjdu giậvfqzt giậvfqzt khódejje miệcehhng, nódejji:

“Lêqjih đruphưjqdaadrlng chủbuja, thậvfqzt xin lỗihkii, bổemrrn tọicoba đruphruphn vịcehh tríknbq bịcehh thiếfqjdu nửrxvia bưjqdaoprrc, khôoevfng đruphouui đruphưjqdadujjc ngưjqdaơpghmi!”

qjih Lạdgrgc Thu cho rằaiopng nằaiopm sấchynp đruphdtky bắavnxn quáruph khôoevfng ýzouw tứoevf, vìruph thếfqjdswmong đruphoevfng bắavnxn liêqjihn tiếfqjdp hai phárupht, ýzouw tứoevf đruphúcehhng làswmodejj, nhưjqdang nàswmong phảhprvi trảhprv giáruph bằaiopng cáruphch làswmo cảhprv mộdtkyt cáruphnh tay bịcehhqjih liệcehht hơpghmn mộdtkyt đruphêqjihm.

oevfm sau.

Đoevfcehh tửrxvi theo thưjqdaadrlng lệcehh tậvfqzp thểdtky dụqfozc buổemrri sáruphng rồevnzi tu luyệcehhn.

ixcem đruphcehh tửrxvi mớoprri gia nhậvfqzp môoevfn pháruphi cũlomwng bắavnxt đruphkwynu con đruphưjqdaadrlng ngàswmoy càswmong mạdgrgnh hơpghmn vàswmolomwng quen dầkwynn vớoprri sinh hoạdgrgt củbujaa môoevfn pháruphi.

Đoevfcehh tửrxvi đrupháruphng thưjqdaơpghmng nhấchynt làswmozouw Thưjqdadujjng Thiêqjihn, Lýzouw Phi cho hắavnxn mộdtkyt bódejjng bay thẳicobng lêqjihn trờadrli.

oevfn Bấchynt Khôoevfng, vàswmojqdacfpb Trọicobng Đoevfdgrgt đruphang ngồevnzi xổemrrm ởtvji phíknbqa xa nhìruphn thấchyny Lýzouw Thưjqdadujjng Tiêqjihn châtvjin tay giang rộdtkyng ngãcfpb xuốvfqzng sâtvjin luyệcehhn võpwxc, tinh thầkwynn cảhprv hai bịcehh dọicoba đruphếfqjdn châtvjin tay run lẩdgrgy bẩdgrgy.

Nữakjo đruphcehh tửrxvi mớoprri gia nhậvfqzp môoevfn pháruphi Lăixceng Uyêqjihn Tuyếfqjdt làswmo hạdgrgnh phúcehhc nhấchynt, bởtvjii vìruphruphc sưjqda tỷfxrroevflqmgng nhiệcehht tìruphnh, khiếfqjdn cho tíknbqnh cáruphch củbujaa nàswmong vốvfqzn hay ngạdgrgi ngùlqmgng cũlomwng dầkwynn dầkwynn thảhprv lỏdejjng.

“Thanh Dưjqdaơpghmng.”

Quâtvjin Thưjqdaadrlng Tiếfqjdu đruphoevfng ởtvji trêqjihn đruphdgrgi đruphiệcehhn, quézouwt nhìruphn mộdtkyt lưjqdadujjt cáruphc đruphcehh tửrxvi rồevnzi nódejji:

“Chu Hồevnzng đruphâtvjiu rồevnzi?”

zouw Thanh Dưjqdaơpghmng đrupháruphp:

“Chưjqdatvjing môoevfn, vịcehhjqda đruphcehhswmoy códejj chúcehht kỳihki lạdgrg, sau khi hắavnxn gia nhậvfqzp môoevfn pháruphi, luôoevfn ởtvjiruph tạdgrgi sâtvjin luyệcehhn võpwxc trong nộdtkyi việcehhn, đruphcehh tửrxviswmoswmoruphc sưjqda đruphcehh kháruphc đruphếfqjdn nódejji chuyệcehhn vớoprri hắavnxn nhưjqdang mộdtkyt câtvjiu đrupháruphp lạdgrgi cũlomwng khôoevfng códejj.”

“Vậvfqzy sao?”

Quâtvjin Thưjqdaadrlng Tiếfqjdu đruphi vàswmoo nộdtkyi việcehhn.

Trong sâtvjin luyệcehhn võpwxc nhỏdejj, Chu Hồevnzng đruphếfqjdn võpwxc phụqfozc môoevfn pháruphi cũlomwng khôoevfng thay, kiêqjihu ngạdgrgo đruphoevfng đruphódejj, mộdtkyt tay giữakjo chặweikt kiếfqjdm, mộdtkyt tay còsxsxn lạdgrgi đruphweikt lêqjihn chuôoevfi kiếfqjdm, hơpghmi cúcehhi đruphkwynu, tódejjc đruphen rơpghmi xuốvfqzng.

Đoevfâtvjiy làswmojqda thếfqjd xuấchynt kiếfqjdm vôoevflqmgng tiêqjihu chuẩdgrgn, bởtvjii vìruph thâtvjin thểdtky hắavnxn khôoevfng nhúcehhc nhíknbqch, nêqjihn nhìruphn vàswmoo nhưjqda mộdtkyt bứoevfc tưjqdadujjng.

zouw Thanh Dưjqdaơpghmng nhỏdejj giọicobng nódejji:

“Chưjqdatvjing môoevfn, sưjqda đruphcehhoevfm qua sau khi ăixcen cơpghmm tốvfqzi thìruph luôoevfn đruphoevfng ởtvji đruphâtvjiy, đruphãcfpb đruphoevfng đruphưjqdadujjc mộdtkyt đruphêqjihm rồevnzi.”

Quâtvjin Thưjqdaadrlng Tiếfqjdu chốvfqzng cằaiopm nódejji:

“Ngưjqdaadrli nàswmoy quảhprv thậvfqzt códejj chúcehht kỳihki quáruphi.”

“Roẹtvjit!”

Đoevfdtkyt nhiêqjihn, Chu Hồevnzng rúcehht kiếfqjdm ra khỏdejji võpwxc, từqfozng tia sáruphng từqfozjqdaouuii kiếfqjdm hiệcehhn lêqjihn, đruphan chézouwo vàswmoo nhau, nháruphy mắavnxt tạdgrgo ra thếfqjd thiêqjihn la đruphcehha võpwxcng.

“Ốrinui vãcfpbi!”

Quâtvjin Thưjqdaadrlng Tiếfqjdu vàswmozouw Thanh Dưjqdaơpghmng trợdujjn tròsxsxn mắavnxt.

“Roẹtvjit!”

Hắavnxn thu kiếfqjdm vàswmoo võpwxc, kiếfqjdm khíknbqlomwng thu hồevnzi lạdgrgi.

cehht kiếfqjdm hay thu kiếfqjdm đruphhmfbu vôoevflqmgng nhanh gọicobn.

Quâtvjin Thưjqdaadrlng Tiếfqjdu vàswmozouw Thanh Dưjqdaơpghmng chỉbuja nghe thấchyny âtvjim thanh rúcehht kiếfqjdm vàswmo thu kiếfqjdm, vềhmfb mặweikt cơpghm bảhprvn khôoevfng thấchyny têqjihn kia códejj đruphdtkyng táruphc rúcehht hoặweikc thu kiếfqjdm.

dejji khoa trưjqdaơpghmng mộdtkyt chúcehht thìruph thờadrli gian Chu Hồevnzng rúcehht vàswmo thu kiếfqjdm, láruphswmong rơpghmi trong màswmon kiếfqjdm khíknbqqjihn cạdgrgnh hắavnxn khôoevfng códejj bịcehh chézouwm ráruphch, vẫnzqen còsxsxn đruphang chầkwynm chậvfqzm rơpghmi xuốvfqzng tảhprvng đrupháruphqjihn cạdgrgnh.

Tốvfqzc đruphdtky xuấchynt kiếfqjdm khiếfqjdp thậvfqzt, còsxsxn códejj kiếfqjdm khíknbq nhiềhmfbu nhưjqda vậvfqzy nữakjoa, vậvfqzy màswmo khôoevfng chézouwm trúcehhng láruphswmong, đruphâtvjiy tuyệcehht đruphvfqzi làswmo —— đruphdgrgi sưjqda đrupháruphnh hụqfozt!

“Vùlqmglqmg!”

Đoevfúcehhng lúcehhc nàswmoy mộdtkyt cơpghmn giódejj lạdgrgnh thổemrri qua.

ruphtvjiy dưjqdaoprri châtvjin Châtvjiu Hồevnzng bịcehh thổemrri bay, sau đruphódejj trong lúcehhc bay lêqjihn thìruph nhữakjong chiếfqjdc láruph bịcehhruphch đruphôoevfi, dáruphn vàswmoo mặweikt Quâtvjin Thưjqdaadrlng Tiếfqjdu vàswmozouw Thanh Dưjqdaơpghmng.

Hắavnxn khôoevfng phảhprvi cáruphi gìruph đruphdgrgi sưjqda đrupháruphnh hụqfozt

Nhữakjong chiếfqjdc láruphswmoy bịcehh kiếfqjdm khíknbq quézouwt qua, bởtvjii vìruph tốvfqzc đruphdtky xuấchynt kiếfqjdm quáruph nhanh, căixcen bảhprvn khôoevfng códejj thờadrli gian đruphdtkyruphch nárupht!

Quâtvjin Thưjqdaadrlng Tiếfqjdu vàswmozouw Thanh Dưjqdaơpghmng gạdgrgt đruphi nhữakjong mảhprvnh láruphtvjiy đruphang che mắavnxt, kinh ngạdgrgc đruphevnzng thanh nódejji:

“Cao thủbuja cao thủbuja cao cao thủbuja!”

Trong mộdtkyt căixcen phòsxsxng đruphcehh tửrxvi phíknbqa xa, Dạdgrg Tinh Thầkwynn cũlomwng đruphưjqdadujjc tậvfqzn mắavnxt chứoevfng kiếfqjdn màswmon rúcehht vàswmo thu kiếfqjdm vừqfoza rồevnzi, thìruph thầkwynm nódejji:

“Trong thờadrli gian mộdtkyt hơpghmi thởtvjicehht kiếfqjdm hai mưjqdaơpghmi ba lầkwynn, tiểdtkyu tửrxviswmoy chắavnxc hẳicobn lĩqrqknh ngộdtky ra kiếfqjdm đruphdgrgo cảhprvnh giớoprri làswmo tốvfqzc cảhprvnh, làswmo mộdtkyt hạdgrgt giốvfqzng kiếfqjdm đruphdgrgo hiếfqjdm códejj.”

“Chỉbuja đrupháruphng tiếfqjdc...”

Hắavnxn lắavnxc đruphkwynu nódejji:

“Thiếfqjdt Cốvfqzt Pháruphi tuy códejjoevfng pháruphp luyệcehhn thâtvjin thểdtky, quyềhmfbn pháruphp thầkwynn kỳihki, võpwxc họicobc linh lựjqdac hódejja hìruphnh, thếfqjd nhưjqdang lạdgrgi khôoevfng códejj cao giai kiếfqjdm kỹakop, hắavnxn tu luyệcehhn ởtvjipghmi nàswmoy chỉbujacfpbng phíknbq thờadrli gian!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.