Vạn Cổ Đệ Nhất Tông

Chương 177 : Húp cháo cũng phải trả tiền!

    trước sau   
Đbjwoábmzfm tábmzfn tu theo sau đuilxi vàajwuo Tửhynt Vong Cốnaquc, vừkqrga hay nhìntmkn thấlmspy cảdewonh tưnnrsjamyng Tiêbhlvu Tộdtcki Kỷkvov đuilxbhlvn cuồkqrgng bạklxho ngưnnrsjamyc Hắbhlvc Mao Bábmzfo, miệjlgxng hábmzf rộdtckng đuilxnvtr nhégljft cảdewo quảdewo trứqjgzng vàajwuo!

Ôqodvi mẹeoox ơaduvi!

Hung thúxhzkhsyt thựzgdec lựzgdec tưnnrsơaduvng đuilxưnnrsơaduvng mộdtckt Võskme Đbjwokqrg đuilxdjqcnh phong, vậuioiy màajwu mặubkmc cho têbhlvn nàajwuy thỏnvtra sứqjgzc giẫvstlm đuilxklxhp!

“Soạklxht!”

Tiêbhlvu Tộdtcki Kỷkvovdtckng đuilxôirugi tay trầexzvn xégljf lớeooxp da ởxhzk trưnnrseooxc ngựzgdec Hắbhlvc Mao Bábmzfo, lấlmspy tinh hạklxhch ởxhzk trong tim nóhsyt ra.

Ázzyznh mắbhlvt củnvtra đuilxábmzfm tábmzfn tu nhấlmspt thờhvsci hừkqrgng hựzgdec lửhynta nóhsytng.




Tinh hạklxhch củnvtra hung thúxhzkhsyt tu vi khôirugng kégljfm Võskme Đbjwokqrg đuilxdjqcnh phong, thứqjgzajwuy cóhsyt thểrmls đuilxmrvui vàajwui viêbhlvn linh thạklxhch chứqjgz đuilxùdtcka!

Đbjwoưnnrsơaduvng nhiêbhlvn, khôirugng cóhsyt ai dạklxhi dộdtckt giếknubt ngưnnrshvsci cưnnrseooxp củnvtra, bởxhzki vìntmk bọrmlsn hắbhlvn biếknubt kếknubt cụknubc củnvtra mìntmknh khẳselong đuilxtlymnh vôirugdtckng thêbhlv thảdewom.

Quâselon Thưnnrshvscng Tiếknubu dẫvstln đuilxjlgx tửhynt từkqrgng bưnnrseooxc từkqrgng bưnnrseooxc đuilxi vàajwuo sơaduvn lâselom.

Thờhvsci khắbhlvc đuilxubkmt châselon vàajwuo Tửhynt Vong Cốnaquc, nhiệjlgxm vụknub sửhynt thi thờhvsci gian bắbhlvt đuilxexzvu đuilxếknubm ngưnnrsjamyc bảdewoy ngàajwuy, vìntmk thếknub hắbhlvn nhấlmspt đuilxtlymnh phảdewoi nhanh chóhsytng tìntmkm đuilxưnnrsjamyc bốnaqun loạklxhi hung thúxhzk theo đuilxiềlugxu kiệjlgxn.

“Soạklxht! Soạklxht!”

Quâselon Thưnnrshvscng Tiềlugxu vàajwu đuilxjlgx tửhynt vừkqrga rờhvsci đuilxi, mộdtckt đuilxábmzfm tiểrmlsu tábmzfn tu liềlugxn lao đuilxếknubn, thàajwunh thụknubc lộdtckt da lôirugng củnvtra Hắbhlvc Mao Bábmzfo.

Loạklxhi da lôirugng củnvtra hung thúxhzkskme Đbjwokqrg đuilxdjqcnh phong nàajwuy, so vớeooxi Đbjwotlyma Viêbhlvn Lang giábmzf cảdewohbwqn cao hơaduvn nhiềlugxu.

Đbjwoábmzfm ngưnnrshvsci chậuioim hơaduvn mộdtckt bưnnrseooxc, mặubkmt màajwuy chỉdjqchsyt thểrmls biểrmlsu hiệjlgxn tiếknubc nuốnaqui.

“Đbjwoi, chúxhzkng ta mau chóhsytng đuilxi theo.”

“Hiệjlgxn tạklxhi Thiếknubt Cốnaqut Phábmzfi mạklxhnh nhưnnrs vậuioiy, nhấlmspt đuilxtlymnh sẽgljf vẫvstln còhbwqn nhiềlugxu đuilxkqrg tốnaqut thừkqrga lạklxhi, đuilxrmls chúxhzkng ta kiếknubm chúxhzkt chábmzfo!”

Đbjwoábmzfm tábmzfn tu vộdtcki vàajwung đuilxuổmrvui theo, luôirugn giữselo mộdtckt khoảdewong cábmzfch nhấlmspt đuilxtlymnh.

“Soạklxht”

Đbjwodtckt nhiêbhlvn, Quâselon Thưnnrshvscng Tiếknubu dừkqrgng lạklxhi, quay ngưnnrshvsci nóhsyti:




“Chưnnrs vịtlym, chỉdjqc nhàajwun nhãskmexhzk phíllcna sau Thiếknubt Cốnaqut Phábmzfi ta húxhzkp chúxhzkt chábmzfo, nhưnnrs vậuioiy cóhsyt chúxhzkt khôirugng thỏnvtra đuilxábmzfng cho lắbhlvm.”

“Ha ha!”

Mộdtckt têbhlvn võskme giảdewo mặubkmt dàajwuy gãskmei đuilxexzvu nóhsyti:

“Quâselon chưnnrsxhzkng môirugn, Thiếknubt Cốnaqut Phábmzfi cábmzfc ngưnnrshvsci ăbhlvn thịtlymt, chúxhzkng ta húxhzkp chúxhzkt chábmzfo cũmrvung khôirugng đuilxưnnrsjamyc sao?”

Quâselon Thưnnrshvscng Tiềlugxu đuilxábmzfp:

“Muốnaqun húxhzkp chábmzfo cũmrvung đuilxưnnrsjamyc thôirugi, mỗfxbpi ngưnnrshvsci tựzgde giábmzfc giao ra 1 ngàajwun lưnnrsjamyng, vậuioit phẩrmlsm màajwu Thiếknubt Cốnaqut Phábmzfi ta khôirugng cầexzvn, cábmzfc ngưnnrsơaduvi cóhsyt thểrmlsdtcky ýqodv nhặubkmt.”

“Mộdtckt nghìntmkn lưnnrsjamyng ábmzf?”

Mộdtckt võskme giảdewo bấlmspt lựzgdec nóhsyti:

“Quâselon chưnnrsxhzkng môirugn, cábmzfi giábmzfhsyt đuilxbhlvt quábmzf khôirugng?”

Quâselon Thưnnrshvscng Tiếknubu nóhsyti:

“Nếknubu ngưnnrsơaduvi chêbhlv đuilxbhlvt thìntmkhsyt thểrmls đuilxi tiêbhlvn phong phíllcna trưnnrseooxc, Thiếknubt Cốnaqut Phábmzfi ta mỗfxbpi ngưnnrshvsci đuilxưnnrsa cábmzfc ngưnnrsơaduvi mộdtckt ngàajwun lưnnrsjamyng, theo sau húxhzkp chúxhzkt chábmzfo cũmrvung đuilxưnnrsjamyc.”

“Chuyệjlgxn nàajwuy...”

Đbjwoábmzfm ngưnnrshvsci đuilxmuosng sau giậuioit giậuioit khóhsyte miệjlgxng.




Bọrmlsn hắbhlvn thậuioit sựzgde rấlmspt muốnaqun đuilxkqrgng ýqodv, dẫvstlu sao hơaduvn 20 ngưnnrshvsci cũmrvung đuilxkqrgng nghĩeooxa vớeooxi hơaduvn 2 vạklxhn lưnnrsjamyng còhbwqn gìntmk.

Nhưnnrsng màajwu… bọrmlsn hắbhlvn khôirugng cóhsytbhlvng lựzgdec tiêbhlvn phong.

Quâselon Thưnnrshvscng Tiếknubu nóhsyti:

“Tiềlugxn khôirugng muốnaqun đuilxưnnrsa, màajwu lạklxhi muốnaqun húxhzkp chábmzfo, thiêbhlvn hạklxhbmzfhsyt chuyệjlgxn thơaduvm bơaduv nhưnnrs vậuioiy, nếknubu cábmzfc ngưnnrsơaduvi còhbwqn dábmzfm bábmzfm theo, đuilxkqrgng trábmzfch bổmrvun tọrmlsa trởxhzk mặubkmt khôirugng nểrmlsntmknh.”

Chúxhzkng đuilxjlgx tửhynt rấlmspt phốnaqui hợjamyp, ábmzfnh mắbhlvt nổmrvui lêbhlvn đuilxexzvy lãskmenh ýqodv nhìntmkn sang.

Vừkqrga chứqjgzng kiếknubn đuilxjlgx tửhynt Thiếknubt Cốnaqut Phábmzfi cưnnrshvscng hãskmen giếknubt bầexzvy Đbjwotlyma Viêbhlvm Lang, đuilxábmzfm tábmzfn tu hoảdewong sợjamy bấlmspt giábmzfc lui vềlugx phíllcna sau mộdtckt bưnnrseooxc.

“Quâselon chưnnrsxhzkng môirugn.”

Mộdtckt võskme giảdewobhlvn tiếknubng nóhsyti:

“Ta giao mộdtckt nghìntmkn lưnnrsjamyng, nếknubu nhưnnrs nhữselong thứqjgz nhặubkmt đuilxưnnrsjamyc khôirugng bằmuosng từkqrgng ấlmspy, vậuioiy chẳselong khábmzfc nàajwuo mấlmspt tiềlugxn mấlmspt sứqjgzc oan uổmrvung rồkqrgi sao?”

Quâselon Thưnnrshvscng Tiếknubu nhàajwun nhạklxht đuilxábmzfp:

“Đbjwoàajwunh chịtlymu thôirugi, muốnaqun nhặubkmt đuilxưnnrsjamyc đuilxkqrg tốnaqut còhbwqn phảdewoi xem vậuioin khíllcn củnvtra cábmzfc ngưnnrsơaduvi.”

Lờhvsci hắbhlvn nóhsyti khiếknubn cho đuilxábmzfm tábmzfn tu sụknubp đuilxmrvu.

“Chúxhzkng ta đuilxưnnrsa!”




bhlvm têbhlvn võskme giảdewo trong đuilxábmzfm tábmzfn tu vừkqrga lấlmspy đuilxưnnrsjamyc da lôirugng củnvtra Hắbhlvc Mao Bábmzfo lêbhlvn tiếknubng, đuilxkqrgng ýqodv giao ra năbhlvm nghìntmkn lưnnrsjamyng, dẫvstlu sao bọrmlsn chúxhzkng cũmrvung đuilxãskme nếknubm đuilxưnnrsjamyc vịtlym chábmzfo.

Theo sau vàajwuo làajwu mộdtckt vábmzfn đuilxábmzfnh bạklxhc.

Giao ra mộdtckt nghìntmkn lưnnrsjamyng cũmrvung làajwu đuilxábmzfnh bạklxhc!

aduvn ba mưnnrsơaduvi têbhlvn tábmzfn tu, sau mộdtckt hồkqrgi đuilxlmspu tranh tưnnrsnnrsxhzkng, kếknubt quảdewo lầexzvn lưnnrsjamyt lấlmspy ra mộdtckt nghìntmkn lưnnrsjamyng.

Sau khi nhậuioin hơaduvn ba mưnnrsơaduvi vạklxhn ngâselon phiếknubu, Quâselon Thưnnrshvscng Tiếknubu nhắbhlvc nhởxhzkhsyti:

“Nhớeoox cho kỹntmk, việjlgxc củnvtra cábmzfc ngưnnrsơaduvi làajwuxhzk phíllcna sau húxhzkp chábmzfu, nếknubu nhưnnrs cốnaquntmknh sờhvsc đuilxếknubn miếknubng thịtlymt thìntmk kếknubt cụknubc sẽgljf rấlmspt thảdewom đuilxlmspy.”

“Quâselon chưnnrsxhzkng môirugn xin cứqjgzbhlvn tâselom, nhữselong thứqjgz khôirugng nêbhlvn lấlmspy chúxhzkng ta tuyệjlgxt đuilxnaqui sẽgljf khôirugng nhặubkmt!”

Đbjwoábmzfm tábmzfn tu vỗfxbp ngựzgdec bảdewoo đuilxdewom.

“Ngao ôirug...”

Đbjwodtckt nhiêbhlvn, tiếknubng sóhsyti tru vang lêbhlvn.

Phíllcna trưnnrseooxc sơaduvn lâselom đuilxexzvy sưnnrsơaduvng mùdtck mờhvsc mịtlymt, lậuioip tứqjgzc xuấlmspt hiệjlgxn từkqrgng luồkqrgng ábmzfnh sábmzfng đuilxnvtr thẫvstlm, nhìntmkn vôirugdtckng dọrmlsa ngưnnrshvsci!

“Lộdtckp cộdtckp, lộdtckp cộdtckp!”

Mộdtckt bầexzvy hung thúxhzkhsyt thâselon hìntmknh to hơaduvn Đbjwotlyma Viêbhlvm Lang rấlmspt nhiềlugxu từkqrg chỗfxbp tốnaqui bưnnrseooxc ra.




Bộdtckirugng trêbhlvn toàajwun thâselon nóhsyt tỏnvtra ra nhữselong tia sábmzfng màajwuu đuilxnvtr sẫvstlm, giốnaqung nhưnnrs mộdtckt đuilxábmzfm lửhynta, con ngưnnrsơaduvi đuilxnvtr ngầexzvu lạklxhi càajwung thêbhlvm dữselo tợjamyn.

“Khôirugng ổmrvun, đuilxâseloy làajwu bầexzvy Xíllcnch Viêbhlvm Lang!”

Đbjwoábmzfm tábmzfn tu kinh hãskmei đuilxếknubn biếknubn sắbhlvc.

Đbjwotlyma Viêbhlvm Lang thuộdtckc loàajwui sóhsyti cấlmspp thấlmspp, thựzgdec lựzgdec trung bìntmknh khoảdewong Võskme Đbjwokqrg nhịtlym tam phẩrmlsm, còhbwqn mộdtckt con Xíllcnch Viêbhlvm Lang chíllcnnh làajwu loàajwui sóhsyti cao cấlmspp chíllcnnh hiệjlgxu, thựzgdec lựzgdec thấlmspp nhấlmspt cũmrvung làajwuskme Đbjwokqrg lụknubc phẩrmlsm trởxhzkbhlvn!

hsyti nhưnnrs vậuioiy, bầexzvy Xíllcnch Viêbhlvm Lang vừkqrga xuấlmspt hiệjlgxn nàajwuy, thựzgdec lựzgdec khôirugng thua kégljfm gìntmk Đbjwotlyma Viêbhlvm Lang Vưnnrsơaduvng!

aduvn nữseloa, đuilxábmzfm lửhynta trêbhlvn ngưnnrshvsci nóhsyt so vớeooxi Đbjwotlyma Viêbhlvm Lang mạklxhnh hơaduvn rấlmspt nhiềlugxu, lúxhzkc bạklxho phábmzft cóhsyt thểrmls trựzgdec tiếknubp bắbhlvn hỏnvtra trụknub (cộdtckt lửhynta) vềlugx phíllcna đuilxnaqui phưnnrsơaduvng!

“Thôirugi xong! Tiêbhlvu rồkqrgi!”

“Sớeooxm biếknubt thếknub ta khôirugng đuilxưnnrsa mộdtckt ngàajwun lưnnrsjamyng đuilxâselou!”

Đbjwoábmzfm tábmzfn tu khôirugng còhbwqn đuilxrmls ýqodv đuilxếknubn việjlgxc húxhzkp chábmzfo, cũmrvung khôirugng đuilxrmls ýqodvntmk đuilxếknubn ngâselon phiếknubu củnvtra mìntmknh, vộdtcki vàajwung bỏnvtr chạklxhy vềlugxnnrseooxng cửhynta ra, sau đuilxóhsyt trởxhzk vềlugx khe núxhzki.

Toàajwun bộdtck quábmzf trìntmknh bọrmlsn hắbhlvn cũmrvung khôirugng hềlugx quay đuilxexzvu lạklxhi nhìntmkn, còhbwqn tựzgde trábmzfch bảdewon thâselon sao hai châselon khôirugng dàajwui ra thêbhlvm vàajwui cm.

“Chỉdjqc mớeooxi thếknub đuilxãskme bịtlym dọrmlsa chạklxhy thụknubc mạklxhng rồkqrgi?”

Quâselon Thưnnrshvscng Tiếknubu gãskmei đuilxexzvu nóhsyti:

“Bổmrvun tọrmlsa cứqjgz vậuioiy trắbhlvng trợjamyn cầexzvm mấlmspy chụknubc vạklxhn lưnnrsjamyng khôirugng côirugng nha.”

“...”

Chúxhzkng đuilxjlgx tửhynt trầexzvm mặubkmc khôirugng nóhsyti.

qodv Thanh Dưnnrsơaduvng mởxhzk lờhvsci nóhsyti:

“Chưnnrsxhzkng môirugn, bầexzvy Xíllcnch Viêbhlvm Lang nàajwuy íllcnt nhấlmspt cóhsytaduvn 50 con, thựzgdec lựzgdec thấlmspp nhấlmspt cũmrvung khôirugng kégljfm gìntmkskme Đbjwokqrg lụknubc phẩrmlsm, lầexzvn nàajwuy gặubkmp rắbhlvc rốnaqui to.”

“Vậuioiy cábmzfc ngưnnrsơaduvi đuilxqjgzng ngâseloy ra đuilxóhsytajwum gìntmk?”

Quâselon Thưnnrshvscng Tiếknubu lùdtcki vềlugx phíllcna sau mộdtckt bưnnrseooxc, nóhsyti:

“Còhbwqn khôirugng mau tìntmkm mộdtckt nơaduvi dễvyut thủnvtr khóhsytirugng đuilxi chứqjgz!”

Soạklxht! Soạklxht!

Chúxhzkng đuilxjlgx tửhynt vộdtcki vàajwung quan sábmzft bốnaqun phíllcna, rấlmspt nhanh phábmzft hiệjlgxn sau lưnnrsng phíllcna bêbhlvn trábmzfi cóhsyt mộdtckt vábmzfch đuilxábmzfntmknh chữselo Oa (凹), lậuioip tứqjgzc vộdtcki vàajwung đuilxmrvui hưnnrseooxng chạklxhy đuilxếknubn, nhanh châselon chiếknubm lợjamyi thếknub đuilxtlyma hìntmknh cho mìntmknh.

“Gràajwuo!”

Bọrmlsn họrmls vừkqrga chuẩrmlsn bịtlym bốnaqu tríllcn phòhbwqng ngựzgde, đuilxdtckt nhiêbhlvn bêbhlvn trong vábmzfch núxhzki truyềlugxn đuilxếknubn tiếknubng gầexzvm giậuioin dữselo.

llcnch Viêbhlvn Lang vốnaqun đuilxang đuilxtlymnh tiếknubn côirugng bỗfxbpng nghe thấlmspy tiếknubng gầexzvm, con ngưnnrsơaduvi đuilxnvtr ngầexzvu hiệjlgxn lêbhlvn mộdtckt tia sợjamyskmei, bưnnrseooxc châselon dầexzvn chậuioim lạklxhi.

selou trong vábmzfch núxhzki, mộdtckt con hung gấlmspu đuilxang nghỉdjqc ngơaduvi bịtlym đuilxábmzfnh thứqjgzc, thâselon hìntmknh cao đuilxếknubn năbhlvm mégljft đuilxqjgzng thẳselong dậuioiy, ábmzfnh mắbhlvt hiệjlgxn lêbhlvn sựzgde giậuioin dữselo.

“Bốnaqui Sơaduvn Hung trung nhịtlym phẩrmlsm!”

qodv Thanh Dưnnrsơaduvng kinh hãskmei nóhsyti.

Trung nhịtlym phẩrmlsm tưnnrsơaduvng đuilxưnnrsơaduvng vớeooxi Võskme Đbjwokqrg nhịtlym phẩrmlsm.

Nhìntmkn thểrmls trạklxhng vàajwu ábmzfnh mắbhlvt hung hãskmen củnvtra nóhsyt, đuilxúxhzkng làajwu rấlmspt.. trung nhịtlym (tựzgde kỷkvov) nha!”

“Con em nóhsyt chứqjgz!”

Quầexzvn Thưnnrshvscng Tiếknubu rúxhzkt khẩrmlsu súxhzkng Desert Eagle ra, chuẩrmlsn bịtlym tiễvyutn con hung gấlmspu nàajwuy vềlugx chầexzvu ôirugng bàajwu.

Ngay lúxhzkc nàajwuy, mũmrvui châselon Dạklxh Tinh Thầexzvn đuilxklxhp lêbhlvn vábmzfch núxhzki bêbhlvn phảdewoi, cảdewo ngưnnrshvsci tung bay lêbhlvn cao, thanh kiếknubm cầexzvm chặubkmt trêbhlvn tay đuilxbhlvn cuồkqrgng huy đuilxdtckng.

Soạklxht soạklxht soạklxht!

Trong phúxhzkt chốnaquc, kiếknubm ảdewonh dàajwuy đuilxubkmc hiệjlgxn ra, toàajwun bộdtck tinh chuẩrmlsn đuilxábmzfnh vàajwuo trêbhlvn ngựzgdec Bốnaqui Sơaduvn Hùdtckng.

Chu Hồkqrgng kinh ngạklxhc nóhsyti:

“Mộdtckt hơaduvi ba mưnnrsơaduvi kiếknubm!”

Lầexzvn trưnnrseooxc Dạklxh Tinh Thầexzvn làajwum đuilxưnnrsjamyc mộdtckt hơaduvi hai mưnnrsơaduvi kiếknubm, hôirugm nay lạklxhi thi triểrmlsn mộdtckt hơaduvi ba mưnnrshvsci kiếknubm, cho thấlmspy hắbhlvn đuilxãskmeeooxnh ngộdtck Nhấlmspt Tựzgde Khai Quyếknubt (mộdtckt chữselo nhanh) sâselou sắbhlvc hơaduvn.

Chu Hồkqrgng thâselon làajwu mộdtckt têbhlvn kiếknubm tu, ngàajwuy ngàajwuy lĩeooxnh hộdtcki. Mộdtckt thábmzfng cũmrvung từkqrg hai mưnnrsơaduvi ba kiếknubm đuilxdtckt phábmzfbhlvn hai mưnnrsơaduvi năbhlvm kiếknubm.

Đbjwokqrgng coi thưnnrshvscng việjlgxc tăbhlvng lêbhlvn cóhsyt hai kiếknubm nàajwuy, bởxhzki vìntmk đuilxmrvui lạklxhi làajwu mộdtckt kiếknubm tu khábmzfc, muốnaqun đuilxklxht đuilxưnnrsjamyc đuilxiềlugxu nàajwuy cũmrvung phảdewoi mấlmspt vàajwui thábmzfng, vàajwui năbhlvm, cóhsyt khi làajwu cảdewo mộdtckt đuilxhvsci.

“Soạklxht!”

Dạklxh Tinh Thầexzvn tiêbhlvu sábmzfi tiếknubp đuilxlmspt.

“Trờhvsci ạklxh, Dạklxhnnrs huynh ra kiếknubm nhanh quábmzf đuilxi mấlmspt!”

bmzfc đuilxjlgx tửhynt ngoạklxhi môirugn kinh ngạklxhc ầexzvm ĩeooxirugbhlvn.

Rấlmspt nhanh, biểrmlsu cảdewom trêbhlvn mặubkmt bọrmlsn họrmls cứqjgzng đuilxhvsc, bởxhzki vìntmk sau khi kiếknubm ảdewonh tan biếknubn, Bốnaqui Sơaduvn Hùdtckng mộdtckt chúxhzkt cũmrvung khôirugng hềlugx hấlmspn gìntmk, còhbwqn giơaduv tay lêbhlvn đuilxlmspm vềlugx phíllcna trưnnrseooxc.

“Dạklxhnnrs huynh cẩrmlsn thậuioin!”

Tấlmspt cảdewo kinh hãskmei hégljft lêbhlvn.

“Soạklxht!”

xhzkc nàajwuy, Dạklxh Tinh Thầexzvn vẫvstln tiêbhlvu sábmzfi đuilxưnnrsa kiếknubm vàajwuo bao.

dtckng lúxhzkc đuilxóhsyt âselom thanh vang lêbhlvn, phíllcna sau ngựzgdec Bốnaqui Sơaduvn Hùdtckng xuấlmspt hiệjlgxn vếknubt thưnnrsơaduvng chi chíllcnt, khôirugng íllcnt khôirugng nhiềlugxu vừkqrga đuilxúxhzkng ba mưnnrsơaduvi đuilxưnnrshvscng kiếknubm!

“Xìntmkntmk

bmzfu tưnnrsơaduvi bắbhlvn ra ngoàajwui.

ajwun tay vàajwu tim củnvtra Bốnaqui Sơaduvn Hùdtckng mấlmspt đuilxi liêbhlvn kếknubt, sứqjgzc mạklxhnh ngưnnrsng tụknub nhanh chóhsytng biếknubn mấlmspt, ýqodv thứqjgzc cùdtckng dầexzvn dầexzvn phai mờhvsc, thâselon hìntmknh to lớeooxn ngãskme xuốnaqung đuilxlmspt.

Dạklxh Tinh Thầexzvn nhàajwun nhạklxht nóhsyti:

“Phàajwum thúxhzk thôirug bỉdjqc.”

“Dạklxhnnrs huynh, cẩrmlsn thậuioin!”

“Hửhyntm?”

Dạklxh Tinh Thầexzvn cảdewom thấlmspy bầexzvu trờhvsci bỗfxbpng dưnnrsng tốnaqui đuilxi.

Quay đuilxexzvu lạklxhi nhìntmkn, phábmzft hiệjlgxn con phàajwum thúxhzk thôirug bỉdjqc trábmzfi khôirugng ngãskme phảdewoi khôirugng nghiêbhlvng, con em nóhsyt lạklxhi ngãskme vềlugx phíllcna trưnnrseooxc!

“Rầexzvm!”

Dạklxh Tinh Thầexzvn còhbwqn mảdewoi mêbhlv khoa trưnnrsơaduvng màajwu khôirugng kịtlymp trábmzfnh đuilxi, nhấlmspt thờhvsci bịtlym thâselon hìntmknh nặubkmng nềlugx củnvtra Bốnaqui Sơaduvn Hùdtckng đuilxègljfbhlvn.

Dạklxh đuilxếknub đuilxklxhi nhâselon, bi thảdewom tộdtckt cùdtckng!



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.