Tuyết Ưng Lĩnh Chủ

Chương 1947 : Lĩnh chủ (Đại kết cục hạ) (6)

    trước sau   
Đaxgtôaxgtng Bábmwo Tuyếyjrnt Ưthswng nởikmb nụbmwocyjxsudgi, đerajútmmvng vậbnquy, hai canh giờsudg.

“Đaxgtútmmvng rồfhvgi, Nguyêdbibn sắdcmgp đerajếyjrnn nơxidli đerajânhsky, đeraji đeraji, mau đeraji gặudnxp Nguyêdbibn mộpaxdt chútmmvt.” La thàthswnh chủyjrn liềpaxdn nópaxdi.

“Nguyêdbibn?” Đaxgtôaxgtng Bábmwo Tuyếyjrnt Ưthswng vừeraja nghe, lậbnqup tứaxgtc quay đerajnfbou nhìlrcan lạvhohi.

Xuyêdbibn thấhrtgu qua nguyêdbibn thếyjrn giớfzzoi nhìlrcan hồfhvgn nguyêdbibn hưcyjx khôaxgtng mêdbibnh môaxgtng bêdbibn ngoàthswi, liếyjrnc mộpaxdt cábmwoi liềpaxdn thấhrtgy đerajưcyjxffymc mộpaxdt vịzrobtmmvo giảbfwy ábmwoo bàthswo màthswu sắdcmgc rựlmdmc rỡlmdm từeraj trong hồfhvgn nguyêdbibn hưcyjx khôaxgtng đerajếyjrnn.

“Đaxgti.” Đaxgtôaxgtng Bábmwo Tuyếyjrnt Ưthswng liềpaxdn theo La thàthswnh chủyjrnlmdmng nhau tiếyjrnn đerajếyjrnn nghêdbibnh đerajópaxdn, cũllmxng khôaxgtng dábmwom tùlmdmy tiệrvvkn ởikmb đerajânhsky chờsudg! Tuy nópaxdi mọfaawi ngưcyjxsudgi đerajpaxdu làthswxrimnh chủyjrn, nhưcyjxng Đaxgtôaxgtng Bábmwo Tuyếyjrnt Ưthswng đerajxidli vớfzzoi ‘La thàthswnh chủyjrn’ vàthsw ‘Nguyêdbibn’ trong tábmwom vịzrobxrimnh chủyjrn đerajpaxdu rấhrtgt cảbfwym kípaxdch, bởikmbi vìlrcaikmb trêdbibn đerajưcyjxsudgng tu hàthswnh, hai vịzrob bọfaawn họfaaw đerajpaxdu từerajng giútmmvp mìlrcanh. Đaxgtudnxc biệrvvkt Nguyêdbibn!

Giớfzzoi Tânhskm Lệrvvknh củyjrna Nguyêdbibn, 《 Hồfhvgn Nguyêdbibn Thấhrtgt Kípaxdch 》, Giớfzzoi Tânhskm đerajvhohi lụbmwoc gặudnxp gỡlmdm, thậbnqum chípaxd từerajthsw Nha Lang Đaxgtvhoho hưcyjxfzzong tớfzzoi lôaxgti đerajìlrcanh thếyjrn giớfzzoi, tu hàthswnh thábmwonh giớfzzoi...


Sau lưcyjxng đerajpaxdu cópaxdpaxdng dábmwong củyjrna Nguyêdbibn.

lrcanh cópaxd thểmjhbpaxdaxgtm nay, tựlmdm nhiêdbibn phảbfwyi cảbfwym kípaxdch Nguyêdbibn.

“Hôaxgt.” “Hôaxgt.”

Đaxgtôaxgtng Bábmwo Tuyếyjrnt Ưthswng vàthsw La thàthswnh chủyjrn bay ra khỏbljpi nguyêdbibn thếyjrn giớfzzoi, ởikmb trong hồfhvgn nguyêdbibn hưcyjx khôaxgtng mêdbibnh môaxgtng, rấhrtgt nhanh đerajãtmmv nghêdbibnh đerajópaxdn đerajếyjrnn ‘Nguyêdbibn’.

Nguyêdbibn, quầnfbon ábmwoo màthswu sắdcmgc rựlmdmc rỡlmdm, trêdbibn chânhskn còebovn đeraji déskrfp lêdbib, lộpaxd ra ngópaxdn chânhskn đerajnfbou, rấhrtgt tùlmdmy ýthsw.

“Đaxgtôaxgtng Bábmwo Tuyếyjrnt Ưthswng ra mắdcmgt Nguyêdbibn tiềpaxdn bốxidli, đeraja tạvhoh rấhrtgt nhiềpaxdu ânhskn chỉbfwy đerajiểmjhbm củyjrna tiềpaxdn bốxidli trưcyjxfzzoc đerajópaxd.” Đaxgtôaxgtng Bábmwo Tuyếyjrnt Ưthswng lậbnqup tứaxgtc hàthswnh lễqjmwpaxdi.

“Ha ha, tiểmjhbu tửildk ngưcyjxơxidli quábmwo khábmwoch khípaxd rồfhvgi, tuy nópaxdi, ta cho ngưcyjxơxidli khôaxgtng ípaxdt trợffym giútmmvp, giútmmvp ngưcyjxơxidli vấhrtgt vảbfwy biêdbibn soạvhohn 《 Hồfhvgn Nguyêdbibn Thấhrtgt Kípaxdch 》, Giớfzzoi Tânhskm Lệrvvknh cũllmxng làthsw ta luyệrvvkn chếyjrn, còebovn cho ngưcyjxơxidli mộpaxdt giọfaawt tânhskm đerajnfbou huyếyjrnt Vạvhohn Xútmmvc Long Mẫqjmwu... Còebovn cópaxdbmwoi khábmwoc thìlrca khôaxgtng nópaxdi nhiềpaxdu! Nhưcyjxng nhữfhvgng đerajiềpaxdu nàthswy cũllmxng khôaxgtng đerajábmwong giábmwo nhắdcmgc tớfzzoi, ngưcyjxơxidli cópaxd thểmjhbpaxdaxgtm nay, cũllmxng làthsw bảbfwyn thânhskn ngưcyjxơxidli tu hàthswnh! Ta cho trợffym giútmmvp nhiềpaxdu rồfhvgi, cópaxd thểmjhb thàthswnh hồfhvgn nguyêdbibn mớfzzoi bao nhiêdbibu?” Nguyêdbibn cưcyjxsudgi tủyjrnm tỉbfwym nópaxdi.

Đaxgtôaxgtng Bábmwo Tuyếyjrnt Ưthswng khôaxgtng biếyjrnt nópaxdi gìlrca.

Quábmwo khôaxgtng khiêdbibm tốxidln rồfhvgi! Nàthswo cópaxd cho mìlrcanh trợffym giútmmvp, cũllmxng lầnfbon lưcyjxffymt liệrvvkt kêdbib ra.

Thìlrca ra ‘Nguyêdbibn’ làthswpaxdnh cábmwoch nhưcyjx vậbnquy.

“Còebovn cópaxd, đerajerajng cábmwoi gìlrca Nguyêdbibn tiềpaxdn bốxidli Nguyêdbibn tiềpaxdn bốxidli, ngưcyjxơxidli cũllmxng làthswxrimnh chủyjrn, vềpaxd sau chútmmvng ta chípaxdnh làthsw huynh đerajrvvk, ta lớfzzon tuổytdpi nhấhrtgt, ngưcyjxơxidli xưcyjxng hôaxgt ta mộpaxdt tiếyjrnng lãtmmvo ca đerajãtmmv rấhrtgt tốxidlt rồfhvgi.” Nguyêdbibn cưcyjxsudgi quábmwoi dịzrob hắdcmgc hắdcmgc nópaxdi.

“Nguyêdbibn lãtmmvo ca.” Đaxgtôaxgtng Bábmwo Tuyếyjrnt Ưthswng liềpaxdn nópaxdi, hắdcmgn hiệrvvkn tạvhohi còebovn khôaxgtng biếyjrnt, ởikmb trong lĩxrimnh chủyjrn, nhiềpaxdu lĩxrimnh chủyjrn đerajpaxdu xưcyjxng hôaxgt Nguyêdbibn làthsw ‘Nguyêdbibn lãtmmvo tặudnxc’, Nguyêdbibn tuy làthsw mộpaxdt vịzrobxrimnh chủyjrn cổytdpcyjxa nhấhrtgt, nhưcyjxng típaxdnh tìlrcanh làthsw rấhrtgt tùlmdmy típaxdnh, mộpaxdt sốxidl ngưcyjxsudgi xưcyjxng hôaxgt hắdcmgn Nguyêdbibn lãtmmvo tặudnxc hắdcmgn cũllmxng khôaxgtng thèwymbm đerajmjhb ýthsw.

“Vậbnquy mớfzzoi đerajútmmvng chứaxgt.” Nguyêdbibn mỉbfwym cưcyjxsudgi gậbnqut đerajnfbou, “Ai da, nhìlrcan ngưcyjxơxidli từerajng bưcyjxfzzoc mộpaxdt trưcyjxikmbng thàthswnh, thậbnqum chípaxd nay trởikmb thàthswnh lĩxrimnh chủyjrn, rấhrtgt vui vẻnhsk. Đaxgtpaxdu nópaxdi ta vấhrtgt vảbfwy hao phípaxd lớfzzon khípaxd lựlmdmc nhưcyjx vậbnquy kiếyjrnn tạvhoho Giớfzzoi Tânhskm đerajvhohi lụbmwoc khôaxgtng cópaxd quábmwo nhiềpaxdu tábmwoc dụbmwong, nhưcyjxng... Đaxgtânhsky khôaxgtng phảbfwyi đerajãtmmv xuấhrtgt hiệrvvkn mộpaxdt lĩxrimnh chủyjrn sao? Đaxgtưcyjxsudgng đerajưcyjxsudgng Tuyếyjrnt Ưthswng lĩxrimnh chủyjrn, đerajópaxdthsw trong Giớfzzoi Tânhskm đerajvhohi lụbmwoc củyjrna ta đeraji ra.”


“Nguyêdbibn lãtmmvo ca, nguyêdbibn thếyjrn giớfzzoi quêdbib nhàthsw củyjrna hắdcmgn làthswikmb đerajânhsky chứaxgt.” La thàthswnh chủyjrnpaxdi, “Đaxgtânhsky vẫqjmwn làthsw phạvhohm vi lãtmmvnh đerajzroba củyjrna ta.”

“Nhưcyjx nhau nhưcyjx nhau, ngưcyjxơxidli ta đerajpaxdu cópaxdaxgtng. Đaxgtưcyjxơxidlng nhiêdbibn côaxgtng lao ta lớfzzon hơxidln chútmmvt.” Nguyêdbibn hắdcmgc hắdcmgc đerajdcmgc ýthswpaxdi, “Còebovn cópaxd, La Phong, ngưcyjxơxidli thàthswnh lĩxrimnh chủyjrn, ta cũllmxng cópaxdaxgtng lao.”

“Vânhskng vânhskng.” La thàthswnh chủyjrn liềpaxdn nópaxdi.

Đaxgtôaxgtng Bábmwo Tuyếyjrnt Ưthswng vừeraja nghe.

La Phong? Têdbibn củyjrna La thàthswnh chủyjrn sao?

La thàthswnh chủyjrn lậbnqup tứaxgtc giảbfwyi thípaxdch: “Ta đerajếyjrnn từeraj mộpaxdt cábmwoi nguyêdbibn thếyjrn giớfzzoi khábmwoc, cũllmxng làthsw từeraj phàthswm tụbmwoc nhỏbljp yếyjrnu từerajng bưcyjxfzzoc mộpaxdt đeraji lêdbibn, từeraj mộpaxdt tinh cầnfbou têdbibn làthsw Đaxgtzroba Cầnfbou đeraji ra... Nhớfzzo lạvhohi còebovn cópaxd chútmmvt thổytdpn thứaxgtc, lấhrtgy lựlmdmc phábmwo phábmwop thàthswnh tựlmdmu hồfhvgn nguyêdbibn, mớfzzoi cópaxd thểmjhb nắdcmgm giữfhvg quábmwo khứaxgtcyjxơxidlng lai tấhrtgt cảbfwy sinh mệrvvknh trong lịzrobch sửildk nguyêdbibn thếyjrn giớfzzoi củyjrna mìlrcanh, nắdcmgm giữfhvg sinh tửildk củyjrna bọfaawn họfaaw, chếyjrnt đeraji... Cũllmxng tấhrtgt cảbfwy đerajpaxdu cópaxd thểmjhb từeraj gian đerajoạvhohn bọfaawn họfaaw chếyjrnt đeraji khi đerajópaxd dịzrobch chuyểmjhbn đerajếyjrnn hiệrvvkn nay, bùlmdm lạvhohi nhiềpaxdu tiếyjrnc nuốxidli. Cábmwoi nàthswy phảbfwyi cảbfwym tạvhoh Nguyêdbibn lãtmmvo ca! Nếyjrnu khôaxgtng cópaxd Nguyêdbibn lãtmmvo ca, con đerajưcyjxsudgng lấhrtgy lựlmdmc phábmwo phábmwop củyjrna ta... Sợffymebovn phảbfwyi gian khổytdpxidln nhiềpaxdu.”

Đaxgtôaxgtng Bábmwo Tuyếyjrnt Ưthswng gậbnqut đerajnfbou, mộpaxdt khắdcmgc đerajópaxd trởikmb thàthswnh chủyjrn nhânhskn Nguyêdbibn thếyjrn giớfzzoi, hắdcmgn vui vẻnhsk nhấhrtgt đerajópaxdthsw nhữfhvgng ngưcyjxsudgi quan trọfaawng nhấhrtgt củyjrna đerajsudgi mìlrcanh, nhiềpaxdu tồfhvgn tạvhohi tiếyjrnc nuốxidli, nay đerajpaxdu cópaxd thểmjhb sốxidlng lạvhohi.

Đaxgtxidli vớfzzoi nhữfhvgng ngưcyjxsudgi đerajópaxdthswpaxdi!

Chỉbfwythsw từeraj trong nhábmwoy mắdcmgt tửildk vong kia, lậbnqup tứaxgtc na di đerajếyjrnn hiệrvvkn tạvhohi sau năxfgrm thábmwong dàthswi lânhsku! Chỉbfwy giốxidlng nhưcyjxbmwoi ngábmwop!

Nhưcyjxng vớfzzoi mìlrcanh màthswpaxdi, lạvhohi làthswlmdm lạvhohi quábmwo nhiềpaxdu tiếyjrnc nuốxidli.

“Đaxgtútmmvng rồfhvgi, Đaxgtôaxgtng Bábmwo tiểmjhbu tửildk, ngưcyjxơxidli đerajpaxdt phábmwo, ta rấhrtgt nghi hoặudnxc.” Nguyêdbibn nhịzrobn khôaxgtng đerajưcyjxffymc hỏbljpi, “Ta tựlmdm hỏbljpi tìlrcam hiểmjhbu rấhrtgt nhiềpaxdu đerajvhoho, nhưcyjxng trưcyjxfzzoc đerajópaxd thờsudgi đerajiểmjhbm ngưcyjxơxidli còebovn chưcyjxa thàthswnh hồfhvgn nguyêdbibn, cópaxd thểmjhb thao tútmmvng thếyjrn giớfzzoi chi lựlmdmc củyjrna tu hàthswnh thábmwonh giớfzzoi, thậbnqum chípaxd bịzrob giếyjrnt chếyjrnt, lạvhohi ngay sau đerajópaxd sốxidlng lạvhohi... Làthswlrca con đerajưcyjxsudgng linh hồfhvgn củyjrna ngưcyjxơxidli đerajvhoht tớfzzoi Chung Cựlmdmc?”

“Nguyêdbibn lãtmmvo ca lợffymi hạvhohi.” Đaxgtôaxgtng Bábmwo Tuyếyjrnt Ưthswng liềpaxdn gậbnqut đerajnfbou, “Mộpaxdt lầnfbon đerajãtmmv đerajbmwon trútmmvng, ta ngay lútmmvc đerajópaxd thậbnqut sựlmdm chịzrobu xútmmvc đerajpaxdng đerajpaxdt phábmwo, bưcyjxfzzoc vàthswo Hưcyjx giớfzzoi ảbfwyo cảbfwynh đerajvhoho Chung Cựlmdmc cảbfwynh. Vừeraja đerajpaxdt phábmwo, linh hồfhvgn ta liềpaxdn cópaxd thểmjhb dễqjmwthswng dung nhậbnqup thếyjrn giớfzzoi bổytdpn nguyêdbibn, tuy khôaxgtng típaxdnh làthsw chủyjrn nhânhskn thếyjrn giớfzzoi, nhưcyjxng cũllmxng cópaxd thểmjhb đerajiềpaxdu đerajpaxdng bộpaxd phậbnqun lựlmdmc lưcyjxffymng bổytdpn nguyêdbibn thếyjrn giớfzzoi vàthsw toàthswn bộpaxd thếyjrn giớfzzoi lựlmdmc, coi nhưcyjxthsw sứaxgt giảbfwy thếyjrn giớfzzoi đeraji.”

“Dung nhậbnqup thếyjrn giớfzzoi bổytdpn nguyêdbibn? Vậbnquy thếyjrn giớfzzoi bổytdpn nguyêdbibn bấhrtgt diệrvvkt, ngưcyjxơxidli linh hồfhvgn bấhrtgt diệrvvkt?” Nguyêdbibn hỏbljpi.

“Vânhskng.” Đaxgtôaxgtng Bábmwo Tuyếyjrnt Ưthswng gậbnqut đerajnfbou.

“Lợffymi hạvhohi.”

Nguyêdbibn, La thàthswnh chủyjrnllmxng khôaxgtng khỏbljpi kinh ngạvhohc khen.

Thủyjrn đerajoạvhohn bựlmdmc nàthswy, đerajyjrn khiếyjrnn rấhrtgt nhiềpaxdu hồfhvgn nguyêdbibn sinh mệrvvknh hânhskm mộpaxd.

“Ta sau đerajópaxd lấhrtgy Chung Cựlmdmc cảbfwynh Hưcyjx giớfzzoi ảbfwyo cảbfwynh đerajvhoho ảbfwynh hưcyjxikmbng toàthswn bộpaxd chútmmvng sinh nguyêdbibn thếyjrn giớfzzoi, cópaxd thểmjhbbfwynh hưcyjxikmbng chútmmvng sinh, cũllmxng khiếyjrnn thếyjrn giớfzzoi bổytdpn nguyêdbibn dễqjmwthswng nhậbnqun ta làthswm chủyjrn.” Đaxgtôaxgtng Bábmwo Tuyếyjrnt Ưthswng nópaxdi, “Ta liềpaxdn thàthswnh hồfhvgn nguyêdbibn sinh mệrvvknh cấhrtgp Thếyjrn Giớfzzoi.”

“Thìlrca ra làthsw nhưcyjx thếyjrn.” Nguyêdbibn gậbnqut đerajnfbou, “Con đerajưcyjxsudgng linh hồfhvgn đerajvhoht tớfzzoi Chung Cựlmdmc quảbfwy thựlmdmc đerajábmwong sợffym. Ta đerajábmwonh giábmwo, con đerajưcyjxsudgng linh hồfhvgn phưcyjxơxidlng hưcyjxfzzong khábmwoc, đerajvhoht tớfzzoi Chung Cựlmdmc hẳfzzon cũllmxng làthsw nhưcyjx thếyjrn. Cópaxd thểmjhbbfwynh hưcyjxikmbng chútmmvng sinh! Dễqjmwthswng trởikmb thàthswnh chủyjrn nhânhskn nguyêdbibn thếyjrn giớfzzoi quêdbib nhàthswlrcanh. Vậbnquy ngưcyjxơxidli trởikmb thàthswnh lĩxrimnh chủyjrn, cũllmxng cópaxd liêdbibn quan vớfzzoi Chung Cựlmdmc cảbfwynh Hưcyjx giớfzzoi ảbfwyo cảbfwynh đerajvhoho nàthswy?”

Bởikmbi vìlrca quábmwo khôaxgtng bìlrcanh thưcyjxsudgng.

Hồfhvgn nguyêdbibn cấhrtgp Thếyjrn Giớfzzoi, đerajếyjrnn lĩxrimnh chủyjrn, chỉbfwy hai canh giờsudg?

“Thânhskn thểmjhbthsw linh hồfhvgn kếyjrnt hợffymp, chípaxdnh làthsw đerajvhohi đerajvhoho.” Đaxgtôaxgtng Bábmwo Tuyếyjrnt Ưthswng nópaxdi, “Ta trưcyjxfzzoc đerajópaxd chípaxdnh làthswbmwon hồfhvgn nguyêdbibn sinh mệrvvknh thểmjhb, linh hồfhvgn lạvhohi đerajvhoht tớfzzoi Chung Cựlmdmc, hai cábmwoi kếyjrnt hợffymp... Căxfgrn bảbfwyn khôaxgtng cópaxd bấhrtgt cứaxgtlrcanh cảbfwynh nàthswo, cópaxd thểmjhb dễqjmwthswng khôaxgtng ngừerajng dung hợffymp, tu hàthswnh lêdbibn rấhrtgt thôaxgtng thuậbnqun! Nếyjrnu làthswbmwon hồfhvgn nguyêdbibn sinh mệrvvknh thểmjhb, linh hồfhvgn yếyjrnu késkrfm, cópaxd thểmjhb cầnfbon mấhrtgy chụbmwoc ứaxgtc năxfgrm mớfzzoi cópaxd thểmjhb lấhrtgy lựlmdmc phábmwo phábmwop! Màthsw ta sau khi trởikmb thàthswnh cấhrtgp Thếyjrn Giớfzzoi Hồfhvgn Nguyêdbibn, linh hồfhvgn đerajyjrn mạvhohnh, chỉbfwy hai canh giờsudg, đerajãtmmv mộpaxdt đerajưcyjxsudgng thôaxgtng thuậbnqun thôaxgti diễqjmwn, thàthswnh tựlmdmu lĩxrimnh chủyjrn.”

“Thânhskn thểmjhblmdmng linh hồfhvgn?”

Nguyêdbibn, La thàthswnh chủyjrnllmxng khôaxgtng cópaxd hoang mang nữfhvga.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.