Tuyết Ưng Lĩnh Chủ

Chương 1943 : Lĩnh chủ (Đại kết cục hạ) (2)

    trước sau   
Tuy hồyshsn nguyêkfskn khôumuung gian vôumuu tậpvfpn nàumuuy còqbywn cóumuu rấumuut nhiềmpbju thứymuj khiếrhggn hắsfkin cảtiafm thấumuuy hoang mang.

mpbj dụqbyw nhưtycyjaifc nguyêkfskn thếrhgg giớebooi khổsehfng lồyshs chỗwbkv xa xôumuui, nguyêkfskn thếrhgg giớebooi cấumuuu thàumuunh cũgncang huyềmpbjn diệkfpfu vôumuuoazeng, mỗwbkvi mộyshst nguyêkfskn thếrhgg giớebooi đsfkimpbju làumuu tồyshsn tạmzfsi thầtsbxn kỳvubn nhấumuut trong hồyshsn nguyêkfskn khôumuung gian vôumuu tậpvfpn nàumuuy, chúbqgang nóumuu thai nghéeiosn chúbqgang sinh.

mpbj dụqbyw nhưtycy mộyshst sốepxg hồyshsn nguyêkfskn sinh mệkfpfnh thểnytm trờbhngi sinh... Chúbqgang nóumuu trờbhngi sinh đsfkiãizaq nhưtycy thếrhgg, thâjuhkn thểnytmnlcin chứymuja cájaifc quy tắsfkic, màumuuumuu mộyshst sốepxg thìjftn Đkpjfôumuung Bájaif Tuyếrhggt Ưiikgng xem khôumuung hiểnytmu.

Lạmzfsi vímpbj dụqbyw nhưtycy hồyshsn nguyêkfskn khôumuung gian vôumuu tậpvfpn nàumuuy dưtycyebooi sựrgpa vậpvfpn chuyểnytmn, sinh ra đsfkinlci loạmzfsi lựrgpac lưtycygeeing kỳvubn dịbvdj, nhưtycy thờbhngi khôumuung quỷfebu dịbvdj, nhưtycy mộyshst sốepxg tạmzfso vậpvfpt đsfkitycyc thùoaze...

“Kẻtsbx đsfkibvdjch sắsfkip tớebooi rồyshsi.” Đkpjfôumuung Bájaif Tuyếrhggt Ưiikgng bỗwbkvng nhiêkfskn mởjubk miệkfpfng.

“Ừpfzam?” Xímpbjch Phong đsfkimzfso nhâjuhkn, Thiêkfskn Lang khájaifch đsfkimpbju kinh ngạmzfsc.


mpbjch Phong đsfkimzfso nhâjuhkn chímpbjnh làumuu tuầtsbxn tra mộyshst vựrgpac nàumuuy, rấumuut nhiềmpbju nơrgpai bốepxg trímpbj đsfkimpbj phòqbywng hắsfkin đsfkimpbju nắsfkim giữtsbx, cóumuu thểnytm cảtiafm ứymujng mọyrwii lúbqgac. Luậpvfpn cảtiafm ứymujng kẻtsbx đsfkibvdjch đsfkiếrhggn, Xímpbjch Phong đsfkimzfso nhâjuhkn vịbvdj tuầtsbxn tra nàumuuy nêkfskn làumuujuhku sắsfkic nhấumuut.

Đkpjfôumuung Bájaif Tuyếrhggt Ưiikgng lạmzfsi đsfkiymujng dậpvfpy, trựrgpac tiếrhggp đsfkii ra ngoàumuui, vájaifch ngăucvin tu hàumuunh thájaifnh giớebooi trựrgpac tiếrhggp tájaifch ra mộyshst con đsfkiưtycybhngng, Đkpjfôumuung Bájaif Tuyếrhggt Ưiikgng đsfkii ra ngoàumuui.

mpbjch Phong đsfkimzfso nhâjuhkn, Thiêkfskn Lang khájaifch lậpvfpp tứymujc đsfkiuổsehfi theo.

oaze.

“Đkpjfi theo ta.” Đkpjfôumuung Bájaif Tuyếrhggt Ưiikgng mang theo hai ngưtycybhngi bọyrwin họyrwi trựrgpac tiếrhggp phi hàumuunh đsfkiyshsn đsfkii, hiệkfpfn nay tốepxgc đsfkiyshs so vớebooi trưtycyebooc đsfkióumuu nhanh hơrgpan nhiềmpbju, hồyshsn nguyêkfskn chi lựrgpac mãizaqnh liệkfpft vôumuu tậpvfpn nàumuuy ởjubk trong mắsfkit hắsfkin, tấumuut cảtiaf đsfkimpbju cóumuu trậpvfpt tựrgpa, hắsfkin cóumuu thểnytm dễpfzaumuung xuyêkfskn qua trong đsfkióumuu, khiếrhggn ảtiafnh hưtycyjubkng trởjubk ngạmzfsi củnlcia hồyshsn nguyêkfskn lựrgpac kịbvdjch liệkfpft giảtiafm xuốepxgng.

“Tốepxgc đsfkiyshs thậpvfpt nhanh.” Thiêkfskn Lang khájaifch, Xímpbjch Phong đsfkimzfso nhâjuhkn âjuhkm thầtsbxm límpbju lưtycyyshsi.

Bỗwbkvng nhiêkfskn Đkpjfôumuung Bájaif Tuyếrhggt Ưiikgng dừbvdjng lạmzfsi.

“Ởirkk ngay phímpbja trưtycyebooc.” Đkpjfôumuung Bájaif Tuyếrhggt Ưiikgng chỉtsbxumuuo phímpbja trưtycyebooc, ởjubktycyebooi sựrgpa quan sájaift củnlcia hắsfkin, đsfkiang cóumuujaifc đsfkiưtycybhngng dâjuhky dưtycya bao lấumuuy sájaifu hồyshsn nguyêkfskn sinh mệkfpfnh nhanh chóumuung hưtycyeboong tớebooi xuấumuut phájaift, “Kẻtsbx đsfkibvdjch tổsehfng cộyshsng cóumuujaifu têkfskn.”

“Sájaifu têkfskn? Nhiềmpbju nhưtycy vậpvfpy?” Thiêkfskn Lang khájaifch, Xímpbjch Phong đsfkimzfso nhâjuhkn nghi hoặtycyc.

Chỉtsbx sau thờbhngi gian mấumuuy nhịbvdjp thởjubk.

Xa xa dưtycyebooi hồyshsn nguyêkfskn lựrgpac u ájaifm mêkfsknh môumuung, sájaifu sinh mệkfpfnh thểnytm từbvdj trong đsfkióumuu chui ra, sájaifu sinh mệkfpfnh thểnytmumuuy, cóumuu hai cájaifi làumuujftnnh thájaifi sưtycyơrgpang mùoaze! Mộyshst đsfkiájaifm sưtycyơrgpang mùoaze đsfkien, biếrhggn ảtiafo mơrgpa hồyshs bấumuut đsfkibvdjnh, khi thìjftn thàumuunh bộyshsjaifng tu hàumuunh giảtiafjftnnh ngưtycybhngi, khi thìjftn thàumuunh mộyshst sốepxg bộyshsjaifng khájaifc thiêkfskn kìjftnjaifch quájaifi. Sưtycyơrgpang trắsfking cũgncang biếrhggn ảtiafo bấumuut đsfkibvdjnh, chỉtsbxumuu bảtiafn chấumuut lựrgpac lưtycygeeing củnlcia hai ngưtycybhngi bọyrwin hắsfkin lạmzfsi mơrgpa hồyshs hoàumuun toàumuun trájaifi ngưtycygeeic.

Trừbvdj hai đsfkiájaifm sưtycyơrgpang mùoaze, còqbywn cóumuu ba con rắsfkin lớeboon uốepxgn lưtycygeein, ba con rắsfkin lớeboon nàumuuy lạmzfsi làumuu giốepxgng nhau nhưtycy đsfkiúbqgac, hiểnytmn nhiêkfskn làumuuoazeng mộyshst loạmzfsi huyếrhggt mạmzfsch. Cuốepxgi cùoazeng làumuu mộyshst con phi cầtsbxm thậpvfpt lớeboon, chung quanh phi cầtsbxm sinh ra cájaifc ảtiafo cảtiafnh.

“Vôumuu Hạmzfsn Chi Xàumuu thếrhggumuu đsfkiếrhggn ba con? Đkpjfmpbju làumuu cấumuup Thếrhgg Giớebooi hồyshsn nguyêkfskn viêkfskn mãizaqn?” Thiêkfskn Lang khájaifch lậpvfpp tứymujc biếrhggn sắsfkic, “Phùoaze Sinh Huyễpfzan Diệkfpft? Còqbywn cóumuu Hắsfkic Bạmzfsch hai ngưtycybhngi bọyrwin họyrwi? Phi Tuyếrhggt Đkpjfếrhgg Quâjuhkn, chạmzfsy mau, chạmzfsy mau!!!”


Thiêkfskn Lang khájaifch khôumuung chúbqgat do dựrgpa lậpvfpp tứymujc chạmzfsy.

Tuy phâjuhkn thâjuhkn chủnlci chiếrhggn chếrhggt khôumuung ảtiafnh hưtycyjubkng sinh mệkfpfnh, nhưtycyng phâjuhkn thâjuhkn chủnlci chiếrhggn binh khímpbjjaifc thứymujgncang sẽgrno khôumuung còqbywn nữtsbxa, chuyệkfpfn chịbvdju chếrhggt, bọyrwin họyrwigncang khôumuung muốepxgn làumuum.

“Vìjftn sao phảtiafi chạmzfsy?” Đkpjfôumuung Bájaif Tuyếrhggt Ưiikgng truyềmpbjn âjuhkm, “Ta cảtiafm thấumuuy khôumuung cầtsbxn thiếrhggt chạmzfsy.”

“Phi Tuyếrhggt Đkpjfếrhgg Quâjuhkn, cájaifc lĩyshsnh chủnlci chấumuup chưtycyjubkng ‘đsfkimzfso’ vĩyshsnh hằnkrfng, thựrgpac lựrgpac tựrgpa nhiêkfskn mạmzfsnh, so vớebooi thuỷfebu tổsehf hồyshsn nguyêkfskn sinh mệkfpfnh trờbhngi sinh cũgncang cóumuu ưtycyu thếrhgg. Nhưtycyng chúbqgang ta khájaifc, chúbqgang ta cũgncang đsfkimpbju chỉtsbxumuu đsfkiàumuuo móumuuc tiềmpbjm lựrgpac thâjuhkn thểnytm. So sájaifnh vớebooi cájaifc hồyshsn nguyêkfskn sinh mệkfpfnh cấumuup Thếrhgg Giớebooi kia, trừbvdjumuu hang ổsehf nguyêkfskn thếrhgg giớebooi sởjubk trưtycybhngng bảtiafo mệkfpfnh, chiếrhggn lựrgpac chímpbjnh diệkfpfn khôumuung cóumuu ưtycyu thếrhgg.”

“Hơrgpan nữtsbxa sájaifu vịbvdjumuuy lai lịbvdjch cũgncang bấumuut phàumuum, Vôumuu Hạmzfsn Chi Xàumuu... Làumuu huyếrhggt mạmzfsch cựrgpac kỳvubn quỷfebu dịbvdj, cùoazeng huyếrhggt mạmzfsch, thựrgpac lựrgpac tưtycyơrgpang đsfkiưtycyơrgpang, làumuuumuu thểnytm thâjuhkn thểnytm dung hợgeeip, hóumuua thàumuunh song đsfkitsbxu chi xàumuu, thậpvfpm chímpbj tam đsfkitsbxu chi xàumuu, cao nhấumuut cóumuu thểnytm dung hợgeeip thàumuunh cửppvyu đsfkitsbxu chi xàumuu. May mắsfkin mộyshst huyếrhggt mạmzfsch nàumuuy, đsfkimzfst tớebooi cấumuup Thếrhgg Giớebooi hồyshsn nguyêkfskn viêkfskn mãizaqn tổsehfng cộyshsng cũgncang chỉtsbxucvim vịbvdj, lầtsbxn nàumuuy mộyshst lầtsbxn tớebooi tậpvfpn ba vịbvdj! Ba ngưtycybhngi bọyrwin họyrwi liêkfskn hợgeeip lạmzfsi, thựrgpac lựrgpac so vớebooi ta cũgncang mạmzfsnh hơrgpan nhiềmpbju, hơrgpan nữtsbxa sởjubk trưtycybhngng nhấumuut dâjuhky dưtycya tróumuui buộyshsc kẻtsbx đsfkibvdjch, bịbvdj ba ngưtycybhngi bọyrwin họyrwi quấumuun lấumuuy ta cũgncang khôumuung chạmzfsy thoájaift. Phi cầtsbxm têkfskn ‘Phùoaze Thậpvfpm’ kia, sởjubk trưtycybhngng nhấumuut ảtiafo cảtiafnh. Hắsfkic Bạmzfsch hai ngưtycybhngi bọyrwin họyrwi thìjftnumuung thêkfskm đsfkiájaifng sợgeei, hai ngưtycybhngi bọyrwin họyrwi liêkfskn hợgeeip, khôumuung thua gìjftn ba con Vôumuu Hạmzfsn Chi Xàumuu kia. Sájaifu vịbvdjumuuy cộyshsng lạmzfsi... Dễpfzaumuung cóumuu thểnytm chéeiosm giếrhggt ta, mặtycyc dùoaze ngưtycyơrgpai vàumuu ta liêkfskn thủnlci, cũgncang khôumuung chốepxgng đsfkiyshs đsfkiưtycygeeic bao lâjuhku, vẫsfkin làumuu đsfkibvdjng chịbvdju chếrhggt.”

“Chạmzfsy mau đsfkii.”

Thiêkfskn Lang khájaifch ởjubkoazeng lúbqgac chạmzfsy trốepxgn, còqbywn lo lắsfking thúbqgac giụqbywc, thậpvfpm chímpbj đsfkiem tìjftnnh bájaifo sájaifu vịbvdjumuuy cũgncang chủnlci đsfkiyshsng phájaift cho Đkpjfôumuung Bájaif Tuyếrhggt Ưiikgng.

Đkpjfôumuung Bájaif Tuyếrhggt Ưiikgng cẩnlcin thậpvfpn xem xéeiost tìjftnnh bájaifo.

jaifu vịbvdj sinh mệkfpfnh cấumuup Thếrhgg Giớebooi hồyshsn nguyêkfskn viêkfskn mãizaqn kia, bọyrwin họyrwigncang khôumuung đsfkiuổsehfi giếrhggt Thiêkfskn Lang khájaifch, thậpvfpm chímpbjumuui, bọyrwin họyrwigncang khôumuung đsfkinytm ýmzfs Thiêkfskn lang khájaifch! Màumuu mỗwbkvi kẻtsbx đsfkimpbju đsfkiang quan sájaift vịbvdj thanh niêkfskn ájaifo trắsfking nàumuuy.

“Hai vịbvdj đsfkiyshsng bạmzfsn củnlcia ngưtycyơrgpai cũgncang chạmzfsy rồyshsi, ngưtycyơrgpai khôumuung chạmzfsy?” Con phi cầtsbxm to lớeboon kia phájaift ra âjuhkm thanh, thậpvfpm chímpbjtiafo cảtiafnh bắsfkit đsfkitsbxu lặtycyng yêkfskn khôumuung mộyshst tiếrhggng đsfkiyshsng thẩnlcim thấumuuu tớebooi.

jaifu vịbvdj bọyrwin họyrwi, đsfkimpbju đsfkiang nhìjftnn chằnkrfm chằnkrfm Đkpjfôumuung Bájaif Tuyếrhggt Ưiikgng.

Ban đsfkitsbxu.

Con phi cầtsbxm nàumuuy cùoazeng vớebooi Hắsfkic Bạmzfsch hai vịbvdj kia, làumuu nhóumuum thứymuj hai trợgeei giúbqgap, nhưtycyng trêkfskn đsfkiưtycybhngng đsfkiãizaq nhậpvfpn tin tứymujc ‘Nham’ đsfkiãizaq bịbvdj giếrhggt! Hơrgpan nữtsbxa làumuu Phi Tuyếrhggt Đkpjfếrhgg Quâjuhkn nàumuuy sau khi bùoazeng nổsehf ra sájaift chiêkfsku cưtycybhngng đsfkimzfsi, ba chiêkfsku đsfkiãizaq giếrhggt Nham. Đkpjfiềmpbju nàumuuy làumuum phi cầtsbxm ‘Phùoaze Thậpvfpm’ cùoazeng vớebooi hai vịbvdj đsfkiyshsng bạmzfsn ‘Hắsfkic Bạmzfsch’ đsfkimpbju cảtiafm thấumuuy ájaifp lựrgpac, bọyrwin họyrwi muốepxgn giếrhggt Nham, cũgncang sẽgrno khôumuung nhanh nhưtycy vậpvfpy, cho nêkfskn bọyrwin họyrwi mớebooi ởjubk trêkfskn đsfkiưtycybhngng đsfkigeeii thêkfskm, đsfkigeeii nhóumuum thứymuj ba ba vịbvdjumuu Hạmzfsn Chi Xàumuu đsfkiếrhggn, sájaifu vịbvdj hộyshsi hợgeeip cùoazeng nhau hàumuunh đsfkiyshsng.

Bọyrwin họyrwi tin tưtycyjubkng, sájaifu vịbvdj liêkfskn hợgeeip.

irkk trong hồyshsn nguyêkfskn cấumuup Thếrhgg Giớebooi, hẳdaann làumuuumuu thểnytm đsfkiepxgi mặtycyt tấumuut cảtiaf nguy hiểnytmm.

“Hảtiaf? Cájaifi nàumuuy cũgncang gọyrwii làumuutiafo cảtiafnh?” Đkpjfôumuung Bájaif Tuyếrhggt Ưiikgng cảtiafm thụqbyw đsfkiưtycygeeic con phi cầtsbxm khổsehfng lồyshs kia thi triểnytmn chiêkfsku sốepxg, khôumuung khỏvzsmi nởjubk nụqbywtycybhngi, căucvin bảtiafn khôumuung đsfkinytmumuuo mắsfkit. Luậpvfpn thủnlci đsfkioạmzfsn hưtycy giớebooi ảtiafo cảtiafnh, mìjftnnh so vớebooi mộyshst con phi cầtsbxm kia mạmzfsnh hơrgpan nhiềmpbju.

“Đkpjfyshsng thủnlci.”

“Giếrhggt phâjuhkn thâjuhkn chủnlci chiếrhggn nàumuuy củnlcia hắsfkin.”

“Nhìjftnn xem hồyshsn nguyêkfskn sinh mệkfpfnh mớebooi tấumuun thăucving nàumuuy, rốepxgt cuộyshsc nơrgpai nàumuuo lợgeeii hạmzfsi.”

jaifu vịbvdjumuuy đsfkimpbju hàumuunh đsfkiyshsng.

Ba con rắsfkin lớeboon vôumuu hạmzfsn trựrgpac tiếrhggp dung hợgeeip hóumuua thàumuunh mộyshst con ‘Tam đsfkitsbxu chi xàumuu’, sưtycyơrgpang mùoazeumuuu đsfkien, sưtycyơrgpang mùoazeumuuu trắsfking kia lạmzfsi dung hợgeeip vớebooi nhau, vang lêkfskn xẹtiaft xẹtiaft xẹtiaft, hóumuua thàumuunh mộyshst vịbvdj nữtsbx tửppvytycyơrgpang mùoazejaifm xịbvdjt, nữtsbx tửppvytycyơrgpang mùoazeumuuy chỉtsbxumuu nửppvya thâjuhkn trêkfskn hiểnytmn hiệkfpfn ra, nửppvya thâjuhkn dưtycyebooi vẫsfkin làumuutycyơrgpang mùoazeumuuu xájaifm, đsfkiyshsng thờbhngi nàumuung cóumuu hai gưtycyơrgpang mặtycyt, mộyshst gưtycyơrgpang mặtycyt ởjubk sau đsfkitsbxu! Mộyshst cájaifi ởjubk phímpbja trưtycyebooc, mộyshst làumuu mặtycyt mang mỉtsbxm cưtycybhngi, mộyshst làumuu âjuhkm lãizaqnh hung lệkfpf.

Nhájaify mắsfkit, sájaifu vịbvdj bọyrwin họyrwijftnnh thàumuunh vâjuhky côumuung tớebooi.

“Ôgegwng.”

Đkpjfôumuung Bájaif Tuyếrhggt Ưiikgng tâjuhkm ýmzfs khẽgrno đsfkiyshsng, thếrhgg giớebooi hưtycytiafo khổsehfng lồyshs trựrgpac tiếrhggp buôumuung xuốepxgng, thậpvfpm chímpbjgncang hiểnytmn hiệkfpfn ra ởjubk trong hiệkfpfn thựrgpac.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.