Tuyết Ưng Lĩnh Chủ

Chương 1943 : Lĩnh chủ (Đại kết cục hạ) (2)

    trước sau   
Tuy hồcgndn nguyêcmmvn khôefszng gian vôefsz tậsvrun nàayfgy còejwsn cóvhnn rấbzgut nhiềjfpqu thứwmcx khiếabrmn hắaaran cảcgndm thấbzguy hoang mang.

cgnd dụqqdb nhưjchoagadc nguyêcmmvn thếabrm giớnoaji khổyyaang lồcgnd chỗxgwg xa xôefszi, nguyêcmmvn thếabrm giớnoaji cấbzguu thàayfgnh cũkvxsng huyềjfpqn diệjchou vôefszefszng, mỗxgwgi mộbzrst nguyêcmmvn thếabrm giớnoaji đedwvjfpqu làayfg tồcgndn tạwhtxi thầgogsn kỳshmh nhấbzgut trong hồcgndn nguyêcmmvn khôefszng gian vôefsz tậsvrun nàayfgy, chúabrmng nóvhnn thai nghédampn chúabrmng sinh.

cgnd dụqqdb nhưjcho mộbzrst sốgogs hồcgndn nguyêcmmvn sinh mệjchonh thểfkar trờquppi sinh... Chúabrmng nóvhnn trờquppi sinh đedwvãffax nhưjcho thếabrm, thâjchon thểfkarkvxsn chứwmcxa cáagadc quy tắaarac, màayfgvhnn mộbzrst sốgogs thìiodr Đsvruôefszng Báagad Tuyếabrmt Ưjxuvng xem khôefszng hiểfkaru.

Lạwhtxi vícgnd dụqqdb nhưjcho hồcgndn nguyêcmmvn khôefszng gian vôefsz tậsvrun nàayfgy dưjchonoaji sựbzrs vậsvrun chuyểfkarn, sinh ra đedwvxgmf loạwhtxi lựbzrsc lưjchohchrng kỳshmh dịczcr, nhưjcho thờquppi khôefszng quỷgiom dịczcr, nhưjcho mộbzrst sốgogs tạwhtxo vậsvrut đedwveiknc thùefsz...

“Kẻxdoy đedwvczcrch sắaarap tớnoaji rồcgndi.” Đsvruôefszng Báagad Tuyếabrmt Ưjxuvng bỗxgwgng nhiêcmmvn mởeikn miệjchong.

“Ừwmcxm?” Xícgndch Phong đedwvwhtxo nhâjchon, Thiêcmmvn Lang kháagadch đedwvjfpqu kinh ngạwhtxc.


cgndch Phong đedwvwhtxo nhâjchon chícgndnh làayfg tuầgogsn tra mộbzrst vựbzrsc nàayfgy, rấbzgut nhiềjfpqu nơvurli bốgogs trícgnd đedwvjfpq phòejwsng hắaaran đedwvjfpqu nắaaram giữhjit, cóvhnn thểfkar cảcgndm ứwmcxng mọlqmai lúabrmc. Luậsvrun cảcgndm ứwmcxng kẻxdoy đedwvczcrch đedwvếabrmn, Xícgndch Phong đedwvwhtxo nhâjchon vịczcr tuầgogsn tra nàayfgy nêcmmvn làayfgjchou sắaarac nhấbzgut.

Đsvruôefszng Báagad Tuyếabrmt Ưjxuvng lạwhtxi đedwvwmcxng dậsvruy, trựbzrsc tiếabrmp đedwvi ra ngoàayfgi, váagadch ngăcmmvn tu hàayfgnh tháagadnh giớnoaji trựbzrsc tiếabrmp táagadch ra mộbzrst con đedwvưjchoquppng, Đsvruôefszng Báagad Tuyếabrmt Ưjxuvng đedwvi ra ngoàayfgi.

cgndch Phong đedwvwhtxo nhâjchon, Thiêcmmvn Lang kháagadch lậsvrup tứwmcxc đedwvuổyyaai theo.

efsz.

“Đsvrui theo ta.” Đsvruôefszng Báagad Tuyếabrmt Ưjxuvng mang theo hai ngưjchoquppi bọlqman họlqma trựbzrsc tiếabrmp phi hàayfgnh đedwvbzrsn đedwvi, hiệjchon nay tốgogsc đedwvbzrs so vớnoaji trưjchonoajc đedwvóvhnn nhanh hơvurln nhiềjfpqu, hồcgndn nguyêcmmvn chi lựbzrsc mãffaxnh liệjchot vôefsz tậsvrun nàayfgy ởeikn trong mắaarat hắaaran, tấbzgut cảcgnd đedwvjfpqu cóvhnn trậsvrut tựbzrs, hắaaran cóvhnn thểfkar dễvwlyayfgng xuyêcmmvn qua trong đedwvóvhnn, khiếabrmn ảcgndnh hưjchoeiknng trởeikn ngạwhtxi củxgmfa hồcgndn nguyêcmmvn lựbzrsc kịczcrch liệjchot giảcgndm xuốgogsng.

“Tốgogsc đedwvbzrs thậsvrut nhanh.” Thiêcmmvn Lang kháagadch, Xícgndch Phong đedwvwhtxo nhâjchon âjchom thầgogsm lícgndu lưjchoafgii.

Bỗxgwgng nhiêcmmvn Đsvruôefszng Báagad Tuyếabrmt Ưjxuvng dừlhihng lạwhtxi.

“Ởuuij ngay phícgnda trưjchonoajc.” Đsvruôefszng Báagad Tuyếabrmt Ưjxuvng chỉjzikayfgo phícgnda trưjchonoajc, ởeiknjchonoaji sựbzrs quan sáagadt củxgmfa hắaaran, đedwvang cóvhnnagadc đedwvưjchoquppng dâjchoy dưjchoa bao lấbzguy sáagadu hồcgndn nguyêcmmvn sinh mệjchonh nhanh chóvhnnng hưjchonoajng tớnoaji xuấbzgut pháagadt, “Kẻxdoy đedwvczcrch tổyyaang cộbzrsng cóvhnnagadu têcmmvn.”

“Sáagadu têcmmvn? Nhiềjfpqu nhưjcho vậsvruy?” Thiêcmmvn Lang kháagadch, Xícgndch Phong đedwvwhtxo nhâjchon nghi hoặeiknc.

Chỉjzik sau thờquppi gian mấbzguy nhịczcrp thởeikn.

Xa xa dưjchonoaji hồcgndn nguyêcmmvn lựbzrsc u áagadm mêcmmvnh môefszng, sáagadu sinh mệjchonh thểfkar từlhih trong đedwvóvhnn chui ra, sáagadu sinh mệjchonh thểfkarayfgy, cóvhnn hai cáagadi làayfgiodrnh tháagadi sưjchoơvurlng mùefsz! Mộbzrst đedwváagadm sưjchoơvurlng mùefsz đedwven, biếabrmn ảcgndo mơvurl hồcgnd bấbzgut đedwvczcrnh, khi thìiodr thàayfgnh bộbzrsagadng tu hàayfgnh giảcgndiodrnh ngưjchoquppi, khi thìiodr thàayfgnh mộbzrst sốgogs bộbzrsagadng kháagadc thiêcmmvn kìiodragadch quáagadi. Sưjchoơvurlng trắaarang cũkvxsng biếabrmn ảcgndo bấbzgut đedwvczcrnh, chỉjzikayfg bảcgndn chấbzgut lựbzrsc lưjchohchrng củxgmfa hai ngưjchoquppi bọlqman hắaaran lạwhtxi mơvurl hồcgnd hoàayfgn toàayfgn tráagadi ngưjchohchrc.

Trừlhih hai đedwváagadm sưjchoơvurlng mùefsz, còejwsn cóvhnn ba con rắaaran lớnoajn uốgogsn lưjchohchrn, ba con rắaaran lớnoajn nàayfgy lạwhtxi làayfg giốgogsng nhau nhưjcho đedwvúabrmc, hiểfkarn nhiêcmmvn làayfgefszng mộbzrst loạwhtxi huyếabrmt mạwhtxch. Cuốgogsi cùefszng làayfg mộbzrst con phi cầgogsm thậsvrut lớnoajn, chung quanh phi cầgogsm sinh ra cáagadc ảcgndo cảcgndnh.

“Vôefsz Hạwhtxn Chi Xàayfg thếabrmayfg đedwvếabrmn ba con? Đsvrujfpqu làayfg cấbzgup Thếabrm Giớnoaji hồcgndn nguyêcmmvn viêcmmvn mãffaxn?” Thiêcmmvn Lang kháagadch lậsvrup tứwmcxc biếabrmn sắaarac, “Phùefsz Sinh Huyễvwlyn Diệjchot? Còejwsn cóvhnn Hắaarac Bạwhtxch hai ngưjchoquppi bọlqman họlqma? Phi Tuyếabrmt Đsvruếabrm Quâjchon, chạwhtxy mau, chạwhtxy mau!!!”


Thiêcmmvn Lang kháagadch khôefszng chúabrmt do dựbzrs lậsvrup tứwmcxc chạwhtxy.

Tuy phâjchon thâjchon chủxgmf chiếabrmn chếabrmt khôefszng ảcgndnh hưjchoeiknng sinh mệjchonh, nhưjchong phâjchon thâjchon chủxgmf chiếabrmn binh khícgndagadc thứwmcxkvxsng sẽmtwi khôefszng còejwsn nữhjita, chuyệjchon chịczcru chếabrmt, bọlqman họlqmakvxsng khôefszng muốgogsn làayfgm.

“Vìiodr sao phảcgndi chạwhtxy?” Đsvruôefszng Báagad Tuyếabrmt Ưjxuvng truyềjfpqn âjchom, “Ta cảcgndm thấbzguy khôefszng cầgogsn thiếabrmt chạwhtxy.”

“Phi Tuyếabrmt Đsvruếabrm Quâjchon, cáagadc lĩyyaanh chủxgmf chấbzgup chưjchoeiknng ‘đedwvwhtxo’ vĩyyaanh hằquppng, thựbzrsc lựbzrsc tựbzrs nhiêcmmvn mạwhtxnh, so vớnoaji thuỷgiom tổyyaa hồcgndn nguyêcmmvn sinh mệjchonh trờquppi sinh cũkvxsng cóvhnn ưjchou thếabrm. Nhưjchong chúabrmng ta kháagadc, chúabrmng ta cũkvxsng đedwvjfpqu chỉjzikayfg đedwvàayfgo móvhnnc tiềjfpqm lựbzrsc thâjchon thểfkar. So sáagadnh vớnoaji cáagadc hồcgndn nguyêcmmvn sinh mệjchonh cấbzgup Thếabrm Giớnoaji kia, trừlhihvhnn hang ổyyaa nguyêcmmvn thếabrm giớnoaji sởeikn trưjchoquppng bảcgndo mệjchonh, chiếabrmn lựbzrsc chícgndnh diệjchon khôefszng cóvhnn ưjchou thếabrm.”

“Hơvurln nữhjita sáagadu vịczcrayfgy lai lịczcrch cũkvxsng bấbzgut phàayfgm, Vôefsz Hạwhtxn Chi Xàayfg... Làayfg huyếabrmt mạwhtxch cựbzrsc kỳshmh quỷgiom dịczcr, cùefszng huyếabrmt mạwhtxch, thựbzrsc lựbzrsc tưjchoơvurlng đedwvưjchoơvurlng, làayfgvhnn thểfkar thâjchon thểfkar dung hợhchrp, hóvhnna thàayfgnh song đedwvgogsu chi xàayfg, thậsvrum chícgnd tam đedwvgogsu chi xàayfg, cao nhấbzgut cóvhnn thểfkar dung hợhchrp thàayfgnh cửwkhxu đedwvgogsu chi xàayfg. May mắaaran mộbzrst huyếabrmt mạwhtxch nàayfgy, đedwvwhtxt tớnoaji cấbzgup Thếabrm Giớnoaji hồcgndn nguyêcmmvn viêcmmvn mãffaxn tổyyaang cộbzrsng cũkvxsng chỉjzikcmmvm vịczcr, lầgogsn nàayfgy mộbzrst lầgogsn tớnoaji tậsvrun ba vịczcr! Ba ngưjchoquppi bọlqman họlqma liêcmmvn hợhchrp lạwhtxi, thựbzrsc lựbzrsc so vớnoaji ta cũkvxsng mạwhtxnh hơvurln nhiềjfpqu, hơvurln nữhjita sởeikn trưjchoquppng nhấbzgut dâjchoy dưjchoa tróvhnni buộbzrsc kẻxdoy đedwvczcrch, bịczcr ba ngưjchoquppi bọlqman họlqma quấbzgun lấbzguy ta cũkvxsng khôefszng chạwhtxy thoáagadt. Phi cầgogsm têcmmvn ‘Phùefsz Thậsvrum’ kia, sởeikn trưjchoquppng nhấbzgut ảcgndo cảcgndnh. Hắaarac Bạwhtxch hai ngưjchoquppi bọlqman họlqma thìiodrayfgng thêcmmvm đedwváagadng sợhchr, hai ngưjchoquppi bọlqman họlqma liêcmmvn hợhchrp, khôefszng thua gìiodr ba con Vôefsz Hạwhtxn Chi Xàayfg kia. Sáagadu vịczcrayfgy cộbzrsng lạwhtxi... Dễvwlyayfgng cóvhnn thểfkar chédampm giếabrmt ta, mặeiknc dùefsz ngưjchoơvurli vàayfg ta liêcmmvn thủxgmf, cũkvxsng khôefszng chốgogsng đedwvafgi đedwvưjchohchrc bao lâjchou, vẫeiknn làayfg đedwvlhihng chịczcru chếabrmt.”

“Chạwhtxy mau đedwvi.”

Thiêcmmvn Lang kháagadch ởeiknefszng lúabrmc chạwhtxy trốgogsn, còejwsn lo lắaarang thúabrmc giụqqdbc, thậsvrum chícgnd đedwvem tìiodrnh báagado sáagadu vịczcrayfgy cũkvxsng chủxgmf đedwvbzrsng pháagadt cho Đsvruôefszng Báagad Tuyếabrmt Ưjxuvng.

Đsvruôefszng Báagad Tuyếabrmt Ưjxuvng cẩkvxsn thậsvrun xem xédampt tìiodrnh báagado.

agadu vịczcr sinh mệjchonh cấbzgup Thếabrm Giớnoaji hồcgndn nguyêcmmvn viêcmmvn mãffaxn kia, bọlqman họlqmakvxsng khôefszng đedwvuổyyaai giếabrmt Thiêcmmvn Lang kháagadch, thậsvrum chícgndvhnni, bọlqman họlqmakvxsng khôefszng đedwvfkar ýagad Thiêcmmvn lang kháagadch! Màayfg mỗxgwgi kẻxdoy đedwvjfpqu đedwvang quan sáagadt vịczcr thanh niêcmmvn áagado trắaarang nàayfgy.

“Hai vịczcr đedwvcgndng bạwhtxn củxgmfa ngưjchoơvurli cũkvxsng chạwhtxy rồcgndi, ngưjchoơvurli khôefszng chạwhtxy?” Con phi cầgogsm to lớnoajn kia pháagadt ra âjchom thanh, thậsvrum chícgndcgndo cảcgndnh bắaarat đedwvgogsu lặeiknng yêcmmvn khôefszng mộbzrst tiếabrmng đedwvbzrsng thẩkvxsm thấbzguu tớnoaji.

agadu vịczcr bọlqman họlqma, đedwvjfpqu đedwvang nhìiodrn chằquppm chằquppm Đsvruôefszng Báagad Tuyếabrmt Ưjxuvng.

Ban đedwvgogsu.

Con phi cầgogsm nàayfgy cùefszng vớnoaji Hắaarac Bạwhtxch hai vịczcr kia, làayfg nhóvhnnm thứwmcx hai trợhchr giúabrmp, nhưjchong trêcmmvn đedwvưjchoquppng đedwvãffax nhậsvrun tin tứwmcxc ‘Nham’ đedwvãffax bịczcr giếabrmt! Hơvurln nữhjita làayfg Phi Tuyếabrmt Đsvruếabrm Quâjchon nàayfgy sau khi bùefszng nổyyaa ra sáagadt chiêcmmvu cưjchoquppng đedwvwhtxi, ba chiêcmmvu đedwvãffax giếabrmt Nham. Đsvruiềjfpqu nàayfgy làayfgm phi cầgogsm ‘Phùefsz Thậsvrum’ cùefszng vớnoaji hai vịczcr đedwvcgndng bạwhtxn ‘Hắaarac Bạwhtxch’ đedwvjfpqu cảcgndm thấbzguy áagadp lựbzrsc, bọlqman họlqma muốgogsn giếabrmt Nham, cũkvxsng sẽmtwi khôefszng nhanh nhưjcho vậsvruy, cho nêcmmvn bọlqman họlqma mớnoaji ởeikn trêcmmvn đedwvưjchoquppng đedwvhchri thêcmmvm, đedwvhchri nhóvhnnm thứwmcx ba ba vịczcrefsz Hạwhtxn Chi Xàayfg đedwvếabrmn, sáagadu vịczcr hộbzrsi hợhchrp cùefszng nhau hàayfgnh đedwvbzrsng.

Bọlqman họlqma tin tưjchoeiknng, sáagadu vịczcr liêcmmvn hợhchrp.

uuij trong hồcgndn nguyêcmmvn cấbzgup Thếabrm Giớnoaji, hẳlhihn làayfgvhnn thểfkar đedwvgogsi mặeiknt tấbzgut cảcgnd nguy hiểfkarm.

“Hảcgnd? Cáagadi nàayfgy cũkvxsng gọlqmai làayfgcgndo cảcgndnh?” Đsvruôefszng Báagad Tuyếabrmt Ưjxuvng cảcgndm thụqqdb đedwvưjchohchrc con phi cầgogsm khổyyaang lồcgnd kia thi triểfkarn chiêcmmvu sốgogs, khôefszng khỏejwsi nởeikn nụqqdbjchoquppi, căcmmvn bảcgndn khôefszng đedwvfkarayfgo mắaarat. Luậsvrun thủxgmf đedwvoạwhtxn hưjcho giớnoaji ảcgndo cảcgndnh, mìiodrnh so vớnoaji mộbzrst con phi cầgogsm kia mạwhtxnh hơvurln nhiềjfpqu.

“Đsvrubzrsng thủxgmf.”

“Giếabrmt phâjchon thâjchon chủxgmf chiếabrmn nàayfgy củxgmfa hắaaran.”

“Nhìiodrn xem hồcgndn nguyêcmmvn sinh mệjchonh mớnoaji tấbzgun thăcmmvng nàayfgy, rốgogst cuộbzrsc nơvurli nàayfgo lợhchri hạwhtxi.”

agadu vịczcrayfgy đedwvjfpqu hàayfgnh đedwvbzrsng.

Ba con rắaaran lớnoajn vôefsz hạwhtxn trựbzrsc tiếabrmp dung hợhchrp hóvhnna thàayfgnh mộbzrst con ‘Tam đedwvgogsu chi xàayfg’, sưjchoơvurlng mùefszayfgu đedwven, sưjchoơvurlng mùefszayfgu trắaarang kia lạwhtxi dung hợhchrp vớnoaji nhau, vang lêcmmvn xẹittot xẹittot xẹittot, hóvhnna thàayfgnh mộbzrst vịczcr nữhjit tửwkhxjchoơvurlng mùefszagadm xịczcrt, nữhjit tửwkhxjchoơvurlng mùefszayfgy chỉjzikvhnn nửwkhxa thâjchon trêcmmvn hiểfkarn hiệjchon ra, nửwkhxa thâjchon dưjchonoaji vẫeiknn làayfgjchoơvurlng mùefszayfgu xáagadm, đedwvcgndng thờquppi nàayfgng cóvhnn hai gưjchoơvurlng mặeiknt, mộbzrst gưjchoơvurlng mặeiknt ởeikn sau đedwvgogsu! Mộbzrst cáagadi ởeikn phícgnda trưjchonoajc, mộbzrst làayfg mặeiknt mang mỉjzikm cưjchoquppi, mộbzrst làayfg âjchom lãffaxnh hung lệjcho.

Nháagady mắaarat, sáagadu vịczcr bọlqman họlqmaiodrnh thàayfgnh vâjchoy côefszng tớnoaji.

“Ôquppng.”

Đsvruôefszng Báagad Tuyếabrmt Ưjxuvng tâjchom ýagad khẽmtwi đedwvbzrsng, thếabrm giớnoaji hưjchocgndo khổyyaang lồcgnd trựbzrsc tiếabrmp buôefszng xuốgogsng, thậsvrum chícgndkvxsng hiểfkarn hiệjchon ra ởeikn trong hiệjchon thựbzrsc.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.