Tuyết Ưng Lĩnh Chủ

Chương 1826 : Bắc Hà đại đế mưu tính

    trước sau   
pdhxu trong đggwlbmlji hoang, dãrgory nútdngi liêvhxjn miêvhxjn sừeerjng sữbprvng ứbprvc vạbmljn năkustm.

tdng giờbmlj phútdngt nàtdngy.

Toàtdngn bộsilyrgory nútdngi lạbmlji đggwlang xảhbcky ra run rẩeerjy khe khẽifdo, khắiqodp dãrgory nútdngi khổqwnbng lồyoja liêvhxjn miêvhxjn trăkustm vạbmljn dặqeomm nàtdngy đggwlqqfau đggwlang chấkresn đggwlsilyng.

“Oàtdngnh!”

rgory nútdngi đggwlsilyt nhiêvhxjn chấkresn đggwlsilyng.

tdngo quang chómwkvi mắiqodt trong nhálgwdy mắiqodt đggwlãrgor tràtdngn ngậkpmzp toàtdngn bộsilyrgory nútdngi, dãrgory nútdngi lặqeomng yêvhxjn khôkustng mộsilyt tiếrbghng đggwlsilyng tấkrest cảhbck đggwlqqfau hómwkva thàtdngnh bộsilyt, sau đggwlómwkv nhữbprvng hàtdngo quang kia đggwlqqfau thu liễgikum hếrbght lạbmlji, lộsily ra mộsilyt bómwkvng ngưazwzbmlji lơqziy lửwzujng ởqhsz giữbprva khôkustng trung trong đggwlómwkv, toàtdngn thâpdhxn álgwdo bàtdngo xanh lụfskpc, khíazwz tứbprvc củeewca hắiqodn cuồyojan cuộsilyn khiếrbghn chỉporrnh thểzhlm thiêvhxjn đggwlgwcqa cũagekng đggwlang chấkresn đggwlsilyng, hắiqodn chíazwznh làtdng Bắiqodc Hàtdng đggwlbmlji đggwlếrbghqhsz đggwlâpdhxy bếrbgh quan khổqwnb tu cựeewcc lâpdhxu.


“Ha ha ha, ha ha ha...” Bắiqodc Hàtdngazwzbmlji to, tiếrbghng cưazwzbmlji rung trờbmlji, hắiqodn thốlirvng khoálgwdi tùiqody ýmdpkazwzbmlji.

“Rốlirvt cuộsilyc, rốlirvt cuộsilyc, ta rốlirvt cuộsilyc đggwlbmljt tớyfewi mộsilyt bưazwzyfewc nàtdngy.” Trong đggwlôkusti mắiqodt Bắiqodc Hàtdng đggwlbmlji đggwlếrbgh tràtdngn đggwlnblpy hưazwzng phấkresn, “Ởfhjp quêvhxjazwzơqziyng ta cálgwdi nàtdngy gọgibgi làtdng hoàtdngng cấkresp viêvhxjn mãrgorn, cũagekng gọgibgi làtdng cấkresp sốlirv chíazwzkustn! Ởfhjpqziyi nàtdngy gọgibgi làtdng Thầnblpn Đfvkqếrbgh viêvhxjn mãrgorn! Đfvkqútdngng vậkpmzy, viêvhxjn mãrgorn, lựeewcc lưazwzfskpng thâpdhxn thểzhlm đggwlbmljt tớyfewi mứbprvc hoàtdngn mỹyubp nhấkrest trêvhxjn lýmdpk luậkpmzn, huyếrbght mạbmljch lựeewcc phálgwdt huy đggwlếrbghn cựeewcc hạbmljn.”

Thậkpmzt sựeewctdng cựeewcc hạbmljn.

Muốlirvn ‘thứbprvc tỉporrnh cuốlirvi cùiqodng’, thìlirv cầnblpn đggwlálgwdnh vỡuerj cựeewcc hạbmljn! Nhảhbcky ra khỏwbsri lồyojang giam, trởqhsz thàtdngnh hồyojan nguyêvhxjn sinh mệxeltnh. Nhưazwzng hiểzhlmn nhiêvhxjn thàtdngnh tựeewcu hồyojan nguyêvhxjn nàtdngy, so vớyfewi Bắiqodc Hàtdng đggwlbmlji đggwlếrbgh hắiqodn từeerj ‘Thầnblpn Đfvkqếrbgh hậkpmzu kỳnhhk’ (cấkresp sốlirv đggwlbmlji đggwlếrbgh) đggwlsilyt phálgwd đggwlếrbghn Thầnblpn Đfvkqếrbgh viêvhxjn mãrgorn khómwkvqziyn rấkrest nhiềqqfau.

“Cómwkv thểzhlm đggwlbmljt tớyfewi Thầnblpn Đfvkqếrbgh viêvhxjn mãrgorn, ta tớyfewi thếrbgh giớyfewi nàtdngy, mụfskpc đggwlíazwzch cũagekng đggwlãrgor đggwlbmljt tớyfewi.” Bắiqodc Hàtdnglirvnh tĩwboznh trởqhsz lạbmlji, khíazwz tứbprvc cũagekng dầnblpn dầnblpn thu liễgikum, theo nộsilyi liễgikum, khíazwz tứbprvc khôkustng cómwkv chútdngt nàtdngo tiếrbght ra ngoàtdngi, đggwlâpdhxy làtdng Thầnblpn Đfvkqếrbgh viêvhxjn mãrgorn! Đfvkqãrgortdnglgwdn hồyojan nguyêvhxjn sinh mệxeltnh thểzhlm, khốlirvng chếrbgh đggwllirvi vớyfewi thâpdhxn thểzhlm đggwlbmljt tớyfewi trạbmljng thálgwdi cựeewcc hạbmljn nhấkrest dưazwzyfewi hồyojan nguyêvhxjn.

“Thếrbgh giớyfewi nàtdngy đggwllirvi vớyfewi ta đggwlãrgor khôkustng cómwkv trợfskp giútdngp gìlirv nữbprva! Khôkustng sai biệxeltt lắiqodm, làtdngtdngc nêvhxjn hưazwzyfewng tớyfewi thếrbgh giớyfewi khálgwdc rồyojai.” Bắiqodc Hàtdng đggwlbmlji đggwlếrbghtdngi đggwlnblpu nhìlirvn nhìlirvn cổqwnb tay, trêvhxjn cổqwnb tay hiệxeltn ra ấkresn kýmdpktdngu málgwdu, “Nhắiqodm chừeerjng thếrbgh giớyfewi mớyfewi, hẳggwln làtdng sẽifdotdngng cómwkv ýmdpk tứbprvqziyn thếrbgh giớyfewi nàtdngy nhỉporr.”

Nguyêvhxjn, an bàtdngi ba thếrbgh giớyfewi.

Tin tưazwzqhszng, thếrbgh giớyfewi phíazwza sau càtdngng thêvhxjm lợfskpi hạbmlji mớyfewi đggwlútdngng!

“Nhưazwzng ởqhsz trưazwzyfewc khi rờbmlji đggwli, cònblpn cómwkv mộsilyt ngưazwzbmlji cầnblpn giảhbcki quyếrbght, nếrbghu khôkustng thờbmlji khắiqodc mấkresu chốlirvt, hắiqodn hỏwbsrng việxeltc củeewca ta, vậkpmzy thìlirv phiềqqfan toálgwdi.” Trong mắiqodt Bắiqodc Hàtdng đggwlbmlji đggwlếrbgh lạbmljnh nhưazwzkustng, “Ứwzujng Sơqziyn Tuyếrbght Ưagekng, ta rờbmlji khỏwbsri Đfvkqoạbmljn Nha sơqziyn mạbmljch, ngưazwzơqziyi cũagekng rờbmlji khỏwbsri theo, đggwlưazwzbmljng tu hàtdngnh củeewca ta, hálgwd cho phéqhszp ngưazwzơqziyi trởqhsz ngạbmlji!”

Hắiqodn đggwllgwdn đggwlưazwzfskpc, hắiqodn cómwkv thểzhlm tiếrbghp tụfskpc hưazwzyfewng tớyfewi hai cálgwdi thếrbgh giớyfewi khálgwdc, nhắiqodm chừeerjng Ứwzujng Sơqziyn Tuyếrbght Ưagekng cũagekng tưazwzơqziyng tựeewc! Mộsilyt khi đggwlãrgor nhưazwz vậkpmzy, thếrbgh giớyfewi nàtdngy đggwllirvi vớyfewi bảhbckn thâpdhxn tálgwdc dụfskpng khôkustng lớyfewn, vậkpmzy ởqhsz thếrbgh giớyfewi nàtdngy giảhbcki quyếrbght Ứwzujng Sơqziyn Tuyếrbght Ưagekng đggwli.

“Xem tìlirvnh bálgwdo Thiêvhxjn Tâpdhxm lâpdhxu mộsilyt chútdngt.”

“Ừbmljm, Ứwzujng Sơqziyn Tuyếrbght Ưagekng, cũagekng thậkpmzt thu mìlirvnh, tớyfewi thếrbgh giớyfewi nàtdngy, luôkustn luôkustn ởqhsz Tuấkresn Sơqziyn thàtdngnh kia.” Bắiqodc Hàtdng đggwlbmlji đggwlếrbghazwzbmlji lạbmljnh, hắiqodn đggwlãrgor sớyfewm đggwlqeomt cọgibgc tiềqqfan, tấkrest cảhbcklirvnh bálgwdo vềqqfa Phi Tuyếrbght Thầnblpn Đfvkqếrbgh, Thiêvhxjn Tâpdhxm lâpdhxu đggwlqqfau sẽifdo đggwlưazwza tin thôkustng bálgwdo cho hắiqodn.

“Đfvkqãrgor luôkustn luôkustn ởqhsz Tuấkresn Sơqziyn thàtdngnh... Vậkpmzy thìlirv phảhbcki chuẩeerjn bịgwcq thậkpmzt tốlirvt, bấkrest đggwlsilyng thìlirv thôkusti, nếrbghu đggwlsilyng thủeewc thìlirv phảhbcki trựeewcc tiếrbghp đggwlem hắiqodn diệxeltt sálgwdt.” Bắiqodc Hàtdng đggwlbmlji đggwlếrbgh suy nghĩwboz, “Ta tuy đggwlãrgor đggwlbmljt tớyfewi cấkresp sốlirv Thầnblpn Đfvkqếrbgh viêvhxjn mãrgorn, nhưazwzng muốlirvn giếrbght hắiqodn, sợfskpnblpn chưazwza đggwleewc.”


Từeerjlirvnh bálgwdo phálgwdn đggwllgwdn.

wzujng Sơqziyn Tuyếrbght Ưagekng nàtdngy thựeewcc lựeewcc Hưazwz khôkustng đggwlbmljo đggwlãrgortdng Thầnblpn Đfvkqếrbgh trung kỳnhhk, làtdngm ngưazwzbmlji tu hàtdngnh quy tắiqodc ảhbcko diệxeltu, thựeewcc lựeewcc đggwleewc đggwlzhlm đggwlgwcqch nổqwnbi Thầnblpn Đfvkqếrbgh hậkpmzu kỳnhhk (cấkresp sốlirv đggwlbmlji đggwlếrbgh)! Lạbmlji thêvhxjm chiêvhxju sốlirv linh hồyojan khủeewcng bốlirv... Đfvkqeewc đggwlzhlmmwkv thểzhlm đggwlkresu mộsilyt trậkpmzn vớyfewi cấkresp sốlirv Thầnblpn Đfvkqếrbgh viêvhxjn mãrgorn.

“Phảhbcki tìlirvm trợfskp thủeewc.” Bắiqodc Hàtdng đggwlbmlji đggwlếrbgh lậkpmzp tứbprvc xẹbkfet qua mộsilyt luồyojang sálgwdng, nhanh chómwkvng biếrbghn mấkrest ởqhsz châpdhxn trờbmlji xa xa.

Khôkustng cómwkvlgwdch nàtdngo cảhbck, ởqhsz thếrbgh giớyfewi nàtdngy, Bắiqodc Hàtdng đggwlbmlji đggwlếrbgh chạbmljy đggwli cũagekng phảhbcki chậkpmzm rãrgori bay!

*******

Bắiqodc Hàtdng đggwlbmlji đggwlếrbghtdngc nhỏwbsr yếrbghu từeerjng lưazwzu lạbmljc đggwlếrbghn Giớyfewi Tâpdhxm đggwlbmlji lụfskpc từeerjng bưazwzyfewc mộsilyt bònblpvhxjn, càtdngng làtdng mộsilyt vịgwcq đggwlbmlji đggwlếrbgh quậkpmzt khởqhszi nhanh nhấkrest củeewca Đfvkqoạbmljn Nha sơqziyn mạbmljch từeerj trưazwzyfewc tớyfewi nay! Thủeewc đggwloạbmljn củeewca hắiqodn, tựeewc nhiêvhxjn lợfskpi hạbmlji hơqziyn nhiềqqfau, ởqhsz sau khi hắiqodn đggwlsilyt phálgwd trởqhsz thàtdngnh Thầnblpn Đfvkqếrbgh viêvhxjn mãrgorn hai mưazwzơqziyi tỷfhjpkustm...

“Vùiqod.”

Mộsilyt chiếrbghc thuyềqqfan bay màtdngu bạbmljc trắiqodng, trêvhxjn thuyềqqfan bay cònblpn cómwkv ba đggwlôkusti cálgwdnh chim kỳnhhk dịgwcq, lấkresy tốlirvc đggwlsily cựeewcc kỳnhhk khủeewcng bốlirv phi hàtdngnh ởqhsz giữbprva mâpdhxy mùiqod.

Trêvhxjn thuyềqqfan bay.

Lạbmlji cómwkv ba vịgwcqazwzbmljng giảhbck chia ra ngồyojai xuốlirvng, uốlirvng rưazwzfskpu đggwlàtdngm luậkpmzn.

Ba vịgwcqtdngy, mộsilyt ngưazwzbmlji tựeewc nhiêvhxjn làtdng ‘Bắiqodc Hàtdng đggwlbmlji đggwlếrbgh’ mộsilyt bộsily álgwdo bàtdngo xanh lụfskpc, mộsilyt ngưazwzbmlji khálgwdc làtdng nam tửwzuj mộsilyt sừeerjng cómwkv álgwdo choàtdngng màtdngu málgwdu thậkpmzt lớyfewn, ngoàtdngi thâpdhxn cómwkv mộsilyt tầnblpng màtdngng da màtdngu đggwlwbsr sậkpmzm, hai con mắiqodt thìlirv đggwlwbsr nhưazwzlgwdu, tuy khíazwz tứbprvc nộsilyi liễgikum, nhưazwzng álgwdnh mắiqodt nhìlirvn qua đggwlãrgor đggwleewc khiếrbghn cálgwdc Thầnblpn Đfvkqếrbghlirvnh thưazwzbmljng cảhbckm thấkresy run sợfskp sợfskprgori. Mộsilyt vịgwcq cuốlirvi cùiqodng làtdng mộsilyt vịgwcqrgoro giảhbck álgwdo bàtdngo lụfskpc lôkustng màtdngy lụfskpc.

Nếrbghu đggwlzhlmlgwdc cưazwzbmljng giảhbckvhxjn ngoàtdngi nhìlirvn thấkresy ba vịgwcqtdngy, nhấkrest đggwlgwcqnh làtdng sẽifdo kinh ngốlirvc.

Bởqhszi vìlirv nam tửwzuj mộsilyt sừeerjng cómwkv álgwdo choàtdngng màtdngu málgwdu thậkpmzt lớyfewn, toàtdngn thâpdhxn cómwkvtdngng da màtdngu đggwlwbsr sậkpmzm nàtdngy, lạbmlji làtdng ‘Ma Ảazwznh tôkustng chủeewc’ xếrbghp hạbmljng chíazwzn trêvhxjn toàtdngn bộsily Thầnblpn Đfvkqếrbgh bảhbckng! Ma uy hiểzhlmn hálgwdch! Làtdngm việxeltc khôkustng kiêvhxjng kỵwgjglirv, ởqhsz trêvhxjn trìlirvnh đggwlsily nhấkrest đggwlgwcqnh, trìlirvnh đggwlsily uy hiếrbghp củeewca hắiqodn cònblpn ởqhsz trêvhxjn trêvhxjn Thiếrbght Long thàtdngnh chủeewc ‘Thầnblpn Đfvkqếrbgh bảhbckng hạbmljng bảhbcky’, bởqhszi vìlirv Ma Ảazwznh tôkustng chủeewc tốlirvc đggwlsily phi hàtdngnh xếrbghp hạbmljng hai thầnblpn giớyfewi, tốlirvc đggwlsily phi hàtdngnh khủeewcng bốlirv nhưazwz thếrbgh đggwleewc khiếrbghn hắiqodn tung hoàtdngnh bốlirvn phưazwzơqziyng.

rgoro giảhbck álgwdo bàtdngo lụfskpc lôkustng màtdngy lụfskpc kia, làtdng Thầnblpn Đfvkqếrbgh bảhbckng hạbmljng mưazwzbmlji lăkustm ‘Vu Triếrbght thàtdngnh chủeewc’.

Chiếrbghn lựeewcc Thầnblpn Đfvkqếrbgh viêvhxjn mãrgorn hơqziyn ba mưazwzơqziyi vịgwcq, cómwkv thểzhlm xếrbghp hạbmljng mưazwzbmlji lăkustm... Cũagekng cómwkv thểzhlmmwkvi rõrbgh thựeewcc lựeewcc Vu Triếrbght thàtdngnh chủeewc!

“Ma Ảazwznh, kẻfcuq tựeewcazwzng Bắiqodc Hàtdngtdngy, cómwkvazwzlgwdch liêvhxjn thủeewc vớyfewi hai ta?” Lãrgoro giảhbck álgwdo bàtdngo lụfskpc lôkustng màtdngy lụfskpc liếrbghc Bắiqodc Hàtdng đggwlbmlji đggwlếrbghqhszvhxjn.

“Ha ha ha.” Ma Ảazwznh tôkustng chủeewc tiếrbghng cưazwzbmlji chómwkvi tai, hắiqodn nhìlirvn quéqhszt Bắiqodc Hàtdng đggwlbmlji đggwlếrbgh, cưazwzbmlji tủeewcm tỉporrm nómwkvi, “Vu Triếrbght, nếrbghu ngưazwzơqziyi khôkustng tin ta, ngưazwzơqziyi cómwkv thểzhlm tựeewclirvnh thửwzuj mộsilyt chútdngt, nhưazwzng đggwlếrbghn lútdngc đggwlómwkv chịgwcqu thiệxeltt, cũagekng đggwleerjng trálgwdch ta.”

“Chịgwcqu thiệxeltt?” Vu Triếrbght thàtdngnh chủeewc kinh ngạbmljc.

“Ta từeerjng giao thủeewc vớyfewi Bắiqodc Hàtdng huynh, thựeewcc lựeewcc hắiqodn khôkustng thua gìlirv ta.” Ma Ảazwznh tôkustng chủeewcmwkvi.

Vu Triếrbght thàtdngnh chủeewc nghe đggwlưazwzfskpc đggwliềqqfau nàtdngy, liềqqfan khẽifdo gậkpmzt đggwlnblpu: “Nhớyfew hứbprva hẹbkfen củeewca cálgwdc ngưazwzơqziyi.”

“Yêvhxjn tâpdhxm.” Bắiqodc Hàtdng đggwlbmlji đggwlếrbgh gậkpmzt đggwlnblpu, “Giếrbght Phi Tuyếrbght Thầnblpn Đfvkqếrbgh kia, tấkrest cảhbck bảhbcko vậkpmzt củeewca hắiqodn đggwlqqfau thuộsilyc vềqqfa ngưazwzơqziyi, nếrbghu khôkustng đggwleewcazwzbmlji vạbmljn Hồyojan Nguyêvhxjn Tinh Ngọgibgc bảhbcko vậkpmzt, ta bổqwnbtdngc.”

“Đfvkqưazwzfskpc.” Vu Triếrbght thàtdngnh chủeewc gậkpmzt đggwlnblpu.

“Yêvhxjn tâpdhxm đggwli, cómwkv thểzhlm khiếrbghn Bắiqodc Hàtdng huynh cẩeerjn thậkpmzn nhưazwz vậkpmzy, ba chútdngng ta liêvhxjn thủeewc đggwllirvi phómwkv... Bảhbcko vậkpmzt nhấkrest đggwlgwcqnh làtdng khôkustng íazwzt, đggwlếrbghn lútdngc đggwlómwkv thuộsilyc hếrbght vềqqfa ngưazwzơqziyi.” Ma Ảazwznh tôkustng chủeewcazwzbmlji tủeewcm tỉporrm, vềqqfa phầnblpn hắiqodn, từeerj Bắiqodc Hàtdng đggwlbmlji đggwlếrbghvhxjn nàtdngy đggwlãrgor sớyfewm đggwlbmljt đggwlưazwzfskpc thứbprv mong muốlirvn, đggwlưazwzơqziyng nhiêvhxjn nay chỉporr cho mộsilyt nửwzuja, đggwlfskpi đggwlbmlji côkustng cálgwdo thàtdngnh mớyfewi cómwkv mộsilyt nửwzuja khálgwdc.

“Khôkustng quan tâpdhxm hắiqodn làtdng ai, ba chútdngng ta liêvhxjn thủeewc, dùiqodtdng chéqhszm giếrbght Thầnblpn Đfvkqếrbgh viêvhxjn mãrgorn cũagekng cómwkv mộsilyt chútdngt hy vọgibgng.” Vu Triếrbght thàtdngnh chủeewcazwzbmlji phầnblpn tin tưazwzqhszng.

Ba cưazwzbmljng giảhbck Thầnblpn Đfvkqếrbgh viêvhxjn mãrgorn liêvhxjn thủeewc.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.