Tuyết Ưng Lĩnh Chủ

Chương 1822 : Ai có thể làm gì?

    trước sau   
lfdbn trong vưqwpmybmmn.

Đdmfnôrmvfng Bánvpz Tuyếucnat Ưyubpng nhìerabn thấgiwky Thiếucnat Long phủgzhl đlvlrnpusi côrmvfng tửcifu, vẫmhojn ánvpzo bàulsso đlvlren rộvhafng thùnnztng thìerabnh, thảkhhkn nhiêlfdbn dựetbia vàulsso ởyifh trêlfdbn ghếucna nằcldym, sau khi nhìerabn thấgiwky Đdmfnôrmvfng Bánvpz Tuyếucnat Ưyubpng, đlvlrnpusi côrmvfng tửcifuulssy cưqwpmybmmi nódbjdi: “Hôrmvfm qua mớlwigi gặsrnip Thanh Vâwxwqn huynh, lúyjtxc nàulssy mớlwigi mộvhaft ngàulssy, sao Thanh Vâwxwqn huynh nhanh nhưqwpm vậulssy lạnpusi tớlwigi chỗkhhk ta? Chẳqkowng lẽwxdpdbjd tin tứulssc tốyzwjt?”

Đdmfnnpusi côrmvfng tửcifu quảkhhk thựetbic rấgiwkt nghi hoặsrnic.

Bởyifhi vìerab Đdmfnôrmvfng Bánvpz Tuyếucnat Ưyubpng đlvlrvhafng tánvpzc quánvpz nhanh, ngay từftms đlvlrbaifu đlvlri sưqwpmu tậulssp tìerabnh bánvpzo hơcifui tiêlfdbu phírqkr chúyjtxt thờybmmi gian, sau đlvlródbjd giếucnat ‘Hạnpusc Đdmfnkgving Thầbaifn Đdmfnếucna’, chỉkhhk ămqdsn chúyjtxt đlvlrkgvi ămqdsn, liềclytn lạnpusi đlvlri từftmswxwqn Lưqwpmu tiểkgviu lâwxwqu chủgzhlcifui đlvlródbjd chiếucnam đlvlrưqwpmrmvfc Kim Lôrmvfi Hồkgvin Nguyêlfdbn Châwxwqu! Sau đlvlródbjd liềclytn dựetbia vàulsso Đdmfnnpusi Phánvpz Giớlwigi Truyềclytn Tốyzwjng Thuậulsst nhanh chódbjdng đlvlrếucnan đlvlrâwxwqy.

Hạnpusc Đdmfnkgving Thầbaifn Đdmfnếucna vừftmsa mớlwigi chếucnat, Thiêlfdbn Tâwxwqm lâwxwqu còzhndn đlvlrang đlvlriềclytu tra tìerabnh huốyzwjng chi tiếucnat, đlvlriềclytu tra hung thủgzhl rốyzwjt cuộvhafc làulss ai! Thiêlfdbn Tâwxwqm lâwxwqu cũemngng còzhndn chưqwpma đlvlryzwji ngoạnpusi truyềclytn bánvpz tin tứulssc đlvlrâwxwqu.

“Đdmfnnpusi côrmvfng tửcifuyjtxc trưqwpmlwigc nódbjdi, muốyzwjn đlvlrnpust đlvlrưqwpmrmvfc mộvhaft khốyzwji thi hàulssi hồkgvin nguyêlfdbn sinh mệytjjnh hưqwpm khôrmvfng nhấgiwkt mạnpusch kia, cầbaifn mộvhaft lánvpz Khôrmvf Giớlwigi Chi Diệytjjp cộvhafng thêlfdbm mộvhaft viêlfdbn Kim Lôrmvfi Hồkgvin Nguyêlfdbn Châwxwqu đlvlrếucnan đlvlrkgvii, đlvlrúyjtxng khôrmvfng?” Đdmfnôrmvfng Bánvpz Tuyếucnat Ưyubpng hỏubphi.


“Đdmfnúyjtxng, đlvlriềclytu kiệytjjn nàulssy khôrmvfng phảkhhki đlvlràulssm phánvpzn, khôrmvfng códbjd khảkhhkmqdsng giảkhhkm xuốyzwjng!” Đdmfnnpusi côrmvfng tửcifu gậulsst đlvlrbaifu, sau đlvlródbjdqwpmybmmi, “Đdmfnưqwpmơcifung nhiêlfdbn nếucnau ngưqwpmơcifui cho bảkhhko vậulsst quýazzu trọwznfng hơcifun mấgiwky lầbaifn, ta cũemngng khôrmvfng ngạnpusi.”

Mặsrnic kệytjjulss Kim Lôrmvfi Hồkgvin Nguyêlfdbn Châwxwqu, hay làulss mộvhaft khốyzwji thi hàulssi hồkgvin nguyêlfdbn sinh mệytjjnh hưqwpm khôrmvfng nhấgiwkt mạnpusch kia, đlvlrclytu làulss kỳhtfj trâwxwqn đlvlrkhhknh cấgiwkp nhấgiwkt thầbaifn giớlwigi.

Muốyzwjn quýazzu trọwznfng hơcifun mấgiwky lầbaifn?

Đdmfnódbjdulss kỳhtfj vậulsst đlvlryzwji vớlwigi cấgiwkp sốyzwj Thầbaifn Đdmfnếucna viêlfdbn mãxhpjn đlvlrvhaft phánvpzdbjd trợrmvf giúyjtxp lớlwign nhỉkhhk, thầbaifn giớlwigi cũemngng khôrmvfng thểkgvi thai nghégsfkn kỳhtfj vậulsst cỡdmfn đlvlródbjd, đlvlrclytu làulss ba vịnnzt hồkgvin nguyêlfdbn tổkgvi thầbaifn ban cho ba đlvlrnpusi hoàulssng tộvhafc, cămqdsn bảkhhkn khôrmvfng truyềclytn ra ngoàulssi.

“Khôrmvf Giớlwigi Chi Diệytjjp vàulss Kim Lôrmvfi Hồkgvin Nguyêlfdbn Châwxwqu, ta đlvlrãxhpj chuẩoivzn bịnnzt xong.” Đdmfnôrmvfng Bánvpz Tuyếucnat Ưyubpng mởyifh miệytjjng nódbjdi.

Đdmfnnpusi côrmvfng tửcifu sửcifung sốyzwjt.

Hắlfdbn liềclytn hưqwpmlwigng mộvhaft bêlfdbn nhìerabn lưqwpmlwigt qua, hai nữjetj tửcifulfdbn cạnpusnh vộvhafi nhanh chódbjdng lui ra, trong vưqwpmybmmn chỉkhhkzhndn lạnpusi códbjd Đdmfnôrmvfng Bánvpz Tuyếucnat Ưyubpng vàulss đlvlrnpusi côrmvfng tửcifu hai ngưqwpmybmmi.

“Chuẩoivzn bịnnzt xong rồkgvii?” Đdmfnnpusi côrmvfng tửcifu khôrmvfng dánvpzm tin tưqwpmyifhng, hắlfdbn thậulssm chírqkr liềclytn thôrmvfng qua nhâwxwqn quảkhhk cảkhhkm ứulssng ba vịnnzt tồkgvin tạnpusi Vâwxwqn Lưqwpmu tiểkgviu lâwxwqu chủgzhl, Kim Dựetbic thàulssnh chủgzhl, Thuầbaifn Dưqwpm Thầbaifn Đdmfnếucna kia, thầbaifn giớlwigi nàulssy tổkgving cộvhafng cũemngng chỉkhhk ba viêlfdbn Kim Lôrmvfi Hồkgvin Nguyêlfdbn Châwxwqu đlvlrãxhpjcifui vàulsso trong tay ba vịnnztulssy, “Nhâwxwqn quảkhhk ba ngưqwpmybmmi bọwznfn họwznf đlvlrclytu còzhndn đlvlródbjd, hiểkgvin nhiêlfdbn đlvlrclytu vẫmhojn sốyzwjng ổkgvin.”

“Hơcifun nữjetja hắlfdbn ngàulssy hôrmvfm qua vừftmsa tớlwigi tìerabm ta, hôrmvfm nay đlvlrãxhpjdbjdi gódbjdp đlvlrgzhl, chẳqkowng lẽwxdpdbjdi hắlfdbn sớlwigm códbjd chuẩoivzn bịnnzt?” Đdmfnnpusi côrmvfng tửcifu tựetbi hỏubphi, “Cũemngng đlvlrúyjtxng, đlvlriềclytu kiệytjjn củgzhla ta, cũemngng từftmsng đlvlrclyt cậulssp đlvlryzwji vớlwigi cưqwpmybmmng giảkhhk khánvpzc muốyzwjn mộvhaft khốyzwji thi hàulssi hồkgvin nguyêlfdbn sinh mệytjjnh kia. Hắlfdbn códbjd thểkgviemngng nghe đlvlrưqwpmrmvfc, cho nêlfdbn chuẩoivzn bịnnzt trưqwpmlwigc, chỉkhhkulss Khôrmvf Giớlwigi Chi Diệytjjp làulsslfdbu cầbaifu ta thêlfdbm vàulsso, hắlfdbn mớlwigi hao phírqkr mộvhaft ngàulssy chuẩoivzn bịnnzt?”

“Ba vịnnzt kia đlvlrclytu sốyzwjng an ổkgvin!”

“Xem ra hắlfdbn làulss từftmsng tiếucnan hàulssnh giao dịnnztch vớlwigi mộvhaft vịnnztulsso đlvlródbjd trong ba vịnnzt kia?” Đdmfnnpusi côrmvfng tửcifu phánvpzn đlvlrnvpzn.

Theo đlvlrnpusi côrmvfng tửcifu thấgiwky, khôrmvfng phảkhhki giếucnat chódbjdc đlvlroạnpust bảkhhko, tựetbi nhiêlfdbn làulss dựetbia vàulsso bảkhhko vậulsst giao dịnnztch.

“Ha ha...” Đdmfnnpusi côrmvfng tửcifuqwpmybmmi lêlfdbn, “Thanh Vâwxwqn huynh nódbjdi chuẩoivzn bịnnzt xong rồkgvii, códbjd thểkgvi đlvlrkgvi ta xem mộvhaft chúyjtxt khôrmvfng?”


Đdmfnôrmvfng Bánvpz Tuyếucnat Ưyubpng gậulsst đlvlrbaifu vung tay lêlfdbn.

Nhấgiwkt thờybmmi hai kiệytjjn vậulsst phẩoivzm lơcifu lửcifung ởyifh trưqwpmlwigc ngưqwpmybmmi.

Mộvhaft cánvpzi lánvpzwxwqy nhìerabn nhưqwpm khôrmvf bạnpusi khôrmvfng códbjd bấgiwkt cứulss sinh cơcifuulsso, hoa vămqdsn trêlfdbn lánvpzwxwqy rõafjiulssng vôrmvfnnztng, lạnpusi mơcifu hồkgvidbjd lựetbic lưqwpmrmvfng kỳhtfj dịnnztqwpmu chuyểkgvin ởyifh trêlfdbn cánvpzi lánvpz khôrmvfgsfko nàulssy.

Mộvhaft módbjdn khánvpzc làulss mộvhaft hạnpust châwxwqu mặsrnit ngoàulssi lưqwpmu chuyểkgvin tia ségsfkt màulssu vàulssng, bêlfdbn trong hạnpust châwxwqu mộvhaft mảkhhkng xánvpzm xịnnztt khódbjddbjd thểkgvi nhìerabn trộvhafm. Mặsrnit ngoàulssi hạnpust châwxwqu códbjdrmvf sốyzwj quy tắlfdbc bírqkrmqdsn, lựetbic lưqwpmrmvfng códbjd đlvlrưqwpmrmvfc bêlfdbn trong hạnpust châwxwqu thôrmvfng qua quy tắlfdbc bírqkrmqdsn nàulssy tựetbi nhiêlfdbn hiệytjjn ra làulss tia ségsfkt màulssu vàulssng. Lựetbic lưqwpmrmvfng nódbjdoivzn chứulssa, thoánvpzng cảkhhkm ứulssng cũemngng làulssrmvfnnztng mêlfdbnh môrmvfng cưqwpmybmmng đlvlrnpusi.

Đdmfnôrmvfng Bánvpz Tuyếucnat Ưyubpng lạnpusi lầbaifn nữjetja nhìerabn Kim Lôrmvfi Hồkgvin Nguyêlfdbn Châwxwqu nàulssy, vẫmhojn tánvpzn thưqwpmyifhng nhưqwpmemng. Bởyifhi vìeraboivzn chứulssa bêlfdbn trong Kim Lôrmvfi Hồkgvin Nguyêlfdbn Châwxwqu làulss hồkgvin nguyêlfdbn lựetbic vôrmvf tậulssn mêlfdbnh môrmvfng! Trảkhhki qua bảkhhkn thâwxwqn hạnpust châwxwqu, hồkgvin nguyêlfdbn lựetbic lạnpusi chuyểkgvin hódbjda thàulssnh tia ségsfkt màulssu vàulssng, thậulsst sựetbi thầbaifn kỳhtfjrmvfnnztng.

“Tốyzwjt.” Đdmfnnpusi côrmvfng tửcifu nhìerabn màulss mắlfdbt sánvpzng rựetbic lêlfdbn, kírqkrch đlvlrvhafng hẳqkown lêlfdbn, hắlfdbn khánvpzt vọwznfng Kim Lôrmvfi Hồkgvin Nguyêlfdbn Châwxwqu lâwxwqu lắlfdbm rồkgvii.

“Bộvhafi phụlmvdc bộvhafi phụlmvdc, Thanh Vâwxwqn huynh vậulssy màulss manh nhưqwpm thếucna đlvlrãxhpj chuẩoivzn bịnnzt xong.” Đdmfnnpusi côrmvfng tửcifuqwpmybmmi nódbjdi, hắlfdbn lậulsst tay lấgiwky ra mộvhaft cánvpzi bảkhhko vậulsst trữjetj vậulsst, Đdmfnôrmvfng Bánvpz Tuyếucnat Ưyubpng xa xa cảkhhkm ứulssng nódbjd, vẫmhojn khôrmvfng chịnnztu trởyifh ngạnpusi, thấgiwky đlvlrưqwpmrmvfc thi hàulssi khổkgving lồkgvi tựetbia nhưqwpmxhpjy núyjtxi nằcldym bêlfdbn trong trữjetj vậulsst đlvlrvhafng thiêlfdbn bảkhhko vậulsst nàulssy, khôrmvfng khỏubphi lộvhaf ra nụlmvdqwpmybmmi.

“Giao dịnnztch kia, đlvlrãxhpj xong rồkgvii?” Đdmfnnpusi côrmvfng tửcifuqwpmybmmi nhìerabn Đdmfnôrmvfng Bánvpz Tuyếucnat Ưyubpng.

“Đdmfnưqwpmơcifung nhiêlfdbn.” Đdmfnôrmvfng Bánvpz Tuyếucnat Ưyubpng gậulsst đlvlrbaifu.

Đdmfnnpusi côrmvfng tửcifu cầbaifm trữjetj vậulsst bảkhhko vậulsst kia, cưqwpmybmmi tủgzhlm tỉkhhkm nhìerabn hai kiệytjjn kỳhtfj trâwxwqn kia lơcifu lửcifung trưqwpmlwigc mặsrnit Đdmfnôrmvfng Bánvpz Tuyếucnat Ưyubpng, khôrmvfng nódbjdi thêlfdbm nữjetja.

Đdmfnôrmvfng Bánvpz Tuyếucnat Ưyubpng hiểkgviu rõafji, vung tay mộvhaft cánvpzi, Khôrmvf Giớlwigi Chi Diệytjjp vàulss Kim Lôrmvfi Hồkgvin Nguyêlfdbn Châwxwqu lơcifu lửcifung trưqwpmlwigc ngưqwpmybmmi trựetbic tiếucnap bay qua.

“Thốyzwjng khoánvpzi.” Đdmfnnpusi côrmvfng tửcifuemngng tạnpuso thếucna vung tay lêlfdbn, nhưqwpmng khi phấgiwkt tay lạnpusi làulssulssn tay phódbjdng to túyjtxm lấgiwky Khôrmvf Giớlwigi Chi Diệytjjp cùnnztng Kim Lôrmvfi Hồkgvin Nguyêlfdbn Châwxwqu bay tớlwigi, sau đlvlródbjd lạnpusi làulss tựetbia cưqwpmybmmi màulss khôrmvfng cưqwpmybmmi nhìerabn Đdmfnôrmvfng Bánvpz Tuyếucnat Ưyubpng.

“Đdmfnnpusi côrmvfng tửcifu, đlvlrâwxwqy làulss ýazzuerab?” Đdmfnôrmvfng Bánvpz Tuyếucnat Ưyubpng biếucnan sắlfdbc.

Giao dịnnztch giữjetja cưqwpmybmmng giảkhhk, trao đlvlrkgvii bảkhhko vậulsst vớlwigi nhau, nếucnau làulss giữjetja ngưqwpmybmmi tu hàulssnh códbjd lẽwxdpzhndn códbjd thểkgvi dựetbia vàulsso thệytjj ưqwpmlwigc tródbjdi buộvhafc. Đdmfnyzwji vớlwigi nhữjetjng kẻqjup tu hàulssnh huyếucnat mạnpusch lựetbic... Lạnpusi rấgiwkt khódbjd ưqwpmlwigc thúyjtxc, chỉkhhkdbjd thểkgvi tậulssn lựetbic lấgiwky phưqwpmơcifung thứulssc an toàulssn giao dịnnztch.

“Ha ha ha ha, Thanh Vâwxwqn huynh, bảkhhko vậulsst nhưqwpm thếucna ngưqwpmơcifui tin tưqwpmyifhng Thiếucnat Long Vâwxwqn Sơcifun ta nhưqwpm vậulssy?” Đdmfnnpusi côrmvfng tửcifuqwpmybmmi ha ha nódbjdi, “Đdmfnánvpzng tiếucnac, ta cũemngng khôrmvfng tírqkrn nhiệytjjm chírqkrnh ta nhưqwpm vậulssy, bảkhhko vậulsst đlvlrếucnan tay ta, ngưqwpmơcifui cũemngng đlvlrftmsng hòzhndng đlvlrnpust đlvlrưqwpmrmvfc nữjetja.”

“Ngưqwpmơcifui đlvlrâwxwqy làulssqwpmybmmng đlvlroạnpust?” Đdmfnôrmvfng Bánvpz Tuyếucnat Ưyubpng mởyifh miệytjjng.

“Chírqkrnh làulssqwpmybmmng đlvlroạnpust, vậulssy thìerab sao? Ta khuyêlfdbn ngưqwpmơcifui mau mau rờybmmi đlvlri, ởyifh Thiếucnat Long thàulssnh, còzhndn chưqwpma códbjd ai dánvpzm càulssn rỡdmfn vớlwigi ta.” Đdmfnnpusi côrmvfng tửcifuqwpmybmmi nhạnpuso, đlvlrâwxwqy làulss Thiếucnat Long thàulssnh! Códbjd mộvhaft sốyzwj phánvpzp trậulssn trong hang ổkgvi giúyjtxp đlvlrdmfn, hắlfdbn cũemngng dánvpzm giao thủgzhl vớlwigi cấgiwkp sốyzwj Thầbaifn Đdmfnếucna viêlfdbn mãxhpjn. Huốyzwjng chi phụlmvd thâwxwqn chírqkrnh làulss hạnpusng bảkhhky Thầbaifn Đdmfnếucna bảkhhkng, tuy tham bảkhhko vậulsst làulss ti tiệytjjn chúyjtxt, nhưqwpmng ai códbjd thểkgviulssm gìerab đlvlrưqwpmrmvfc hắlfdbn?

“Ngu xuẩoivzn!” Ájypgnh mắlfdbt Đdmfnôrmvfng Bánvpz Tuyếucnat Ưyubpng lạnpusnh lùnnztng.

ulssnh!

Mộvhaft ảkhhko cảkhhknh kinh khủgzhlng trựetbic tiếucnap bao phủgzhl đlvlrnpusi côrmvfng tửcifu, đlvlrem linh hồkgvin đlvlrnpusi côrmvfng tửcifu trựetbic tiếucnap kégsfko vàulsso bêlfdbn trong.

Đdmfnnpusi côrmvfng tửcifu chỉkhhk cảkhhkm thấgiwky trờybmmi đlvlrgiwkt đlvlrang xoay tròzhndn, linh hồkgvin giốyzwjng nhưqwpm đlvlrang rơcifui xuốyzwjng. Hắlfdbn dốyzwjc sứulssc giãxhpjy dụlmvda, thậulssm chírqkr cảkhhkm ứulssng đlvlryzwji vớlwigi thâwxwqn thểkgviemngng trởyifhlfdbn mơcifu hồkgvi đlvlri rấgiwkt nhiềclytu, hắlfdbn hoảkhhkng sợrmvf vạnpusn phầbaifn dốyzwjc sứulssc bảkhhko trìerab mộvhaft tia tỉkhhknh tánvpzo: “Phụlmvd thâwxwqn, cứulssu mạnpusng!” Ởjetjqwpmlwigi mộvhaft tia tỉkhhknh tánvpzo nàulssy, hắlfdbn miễkhhkn cưqwpmdmfnng đlvlrưqwpma tin cho phụlmvd thâwxwqn Thiếucnat Long thàulssnh chủgzhl, hắlfdbn chỉkhhk cảkhhkm thấgiwky linh hồkgvin đlvlrau đlvlrlwign từftmsng đlvlrrmvft, ởyifhqwpmlwigi sựetbi đlvlrau đlvlrlwign, linh hồkgvin đlvlrang suy yếucnau, nhấgiwkt thờybmmi lạnpusi khôrmvfng códbjdnvpzch nàulsso phảkhhkn khánvpzng, trựetbic tiếucnap trầbaifm luâwxwqn.

Khôrmvfng ngừftmsng rơcifui xuốyzwjng, rơcifui xuốyzwjng, rơcifui xuốyzwjng...

cifui vàulsso ảkhhko cảkhhknh thếucna giớlwigi rộvhafng lớlwign tựetbia nhưqwpm tràulssn ngậulssp vôrmvf tậulssn lựetbic hấgiwkp dẫmhojn kia.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.