Tuyết Ưng Lĩnh Chủ

Chương 1780 : Đại Phá Giới Truyền Tống Thuật (2)

    trước sau   
“Thếnoox giớusxhi gọcsiri làijdk ‘thầnnhun giớusxhi’ nàijdky, tuy khôkobkng gian ágyrdp chếnoox cựevrrc lợvqrui hạndbai, nhưbdgfng so ságyrdnh vớusxhi hồdnykn nguyêcsxsn khôkobkng gian ágyrdp chếnoox, chỉinbucmku thểgjqiouqfnh làijdk lựevrrc lưbdgfvqrung ngang nhau. Ta cócmku thểgjqigooz trong hồdnykn nguyêcsxsn khôkobkng gian tiếnooxn hàijdknh xuyêcsxsn toa, nơsbsoi nàijdky cũratwng cócmku thểgjqi!” Đkmqkôkobkng Bágyrd Tuyếnooxt Ưycizng thầnnhum nghĩqwor, “Vấnnhun đttthttth duy nhấnnhut làijdk... ‘Đkmqkndbai Phágyrd Giớusxhi Truyềttthn Tốmrymng Thuậkwwxt’ ban đttthnnhuu vậkwwxn dụgjqing đttthếnooxn rấnnhut nhiềttthu quy tắyvmhc ảefqmo diệtfsdu, cócmku rấnnhut nhiềttthu đttthttthu lọcsirt vàijdko thếnoox giớusxhi nàijdky mâyjdtu thuẫaswhn.”

“Phảefqmi thay đttthcsiri.”

“Lấnnhuy ảefqmo diệtfsdu Hưbdgf khôkobkng đttthndbao thếnoox giớusxhi nàijdky làijdkm chủratw, mộkobkt lầnnhun nữvuhfa ságyrdng tạndbao ra Đkmqkndbai Phágyrd Giớusxhi Truyềttthn Tốmrymng Thuậkwwxt mớusxhi.”

Đkmqkôkobkng Bágyrd Tuyếnooxt Ưycizng nhíouqfu màijdky.

Mộkobkt đttthiểgjqim nàijdky khôkobkng dễevrrijdkng...

Nguyêcsxsn thếnoox giớusxhi khágyrdc, quy tắyvmhc Hưbdgf khôkobkng đttthndbao làijdk viêcsxsn mãgoozn! Nhưbdgfng thếnoox giớusxhi nàijdky, cuồdnykng bạndbao màijdk hỗwylen loạndban, bảefqmn thâyjdtn quy tắyvmhc đttthãgoozijdk khôkobkng trọcsirn vẹclaqn! Phi thămwqtng giảefqm bọcsirn họcsir đttthttthu cho rằgyrdng ‘đttthndbai đttthndbao cócmku thiếnooxu sócmkut’ chíouqfnh làijdk thiêcsxsn đttthrwppa chíouqfhagv.


“Dùfzcdng đttthndbao khôkobkng trọcsirn vẹclaqn.”

“Ságyrdng chếnoox Đkmqkndbai Phágyrd Giớusxhi Truyềttthn Tốmrymng Thuậkwwxt, thậkwwxt cócmku khiêcsxsu chiếnooxn.” Đkmqkôkobkng Bágyrd Tuyếnooxt Ưycizng lậkwwxp tứrnnic tậkwwxp trung thôkobki diễevrrn, dùfzcd sao lúxnpac ởgoozratw Trụgjqi Thầnnhun tầnnhung hai hắyvmhn đttthãgooz nắyvmhm giữvuhf Đkmqkndbai Phágyrd Giớusxhi Truyềttthn Tốmrymng Thuậkwwxt, sau khi đttthndbat tớusxhi cảefqmnh giớusxhi Chung Cựevrrc càijdkng hoàijdkn thiệtfsdn Đkmqkndbai Phágyrd Giớusxhi Truyềttthn Tốmrymng Thuậkwwxt, cũratwng cócmku thểgjqi dẫaswhn ngưbdgfrnnii xuyêcsxsn qua hồdnykn nguyêcsxsn khôkobkng gian. Nay ởgooz thếnoox giớusxhi nàijdky, ságyrdng tạndbao ra phágyrd giớusxhi truyềttthn tốmrymng thuậkwwxt đttthơsbson sơsbso chúxnpat, hắyvmhn vẫaswhn cócmkukobkng tin.

******

gnbjxnpac Đkmqkôkobkng Bágyrd Tuyếnooxt Ưycizng thôkobki diễevrrn Đkmqkndbai Phágyrd Giớusxhi Truyềttthn Tốmrymng Thuậkwwxt, trong gia tộkobkc Ngựevrr Phong thịrwpp lạndbai chờrnni đttthvqrui đttthưbdgfvqruc mộkobkt tin tứrnnic xấnnhuu.

Trong sảefqmnh cung đttthiệtfsdn xa hoa.

Ngựevrr Phong Tuấnnhun Sơsbson ngôkobki trêcsxsn cao chủratw vịrwpp, Ngựevrr Phong Lôkobki, Đkmqkdnykng quảefqmn gia, ba vịrwpp tộkobkc lãgoozo Ngựevrr Phong thịrwpp đttthttthu ởgooz đttthâyjdty, bọcsirn họcsirijdk cao tầnnhung trung tâyjdtm nhấnnhut củratwa toàijdkn bộkobk Ngựevrr Phong thịrwpp.

“Cẩkwwxn nhi từrsjh Đkmqkôkobkng Mộkobkc thàijdknh truyềttthn đttthếnooxn tin tứrnnic.” Ngựevrr Phong Tuấnnhun Sơsbson nhìrnnin phíouqfa dưbdgfusxhi, mởgooz miệtfsdng nócmkui.

“Nhịrwpp đttthtfsdcmkui nhưbdgf thếnooxijdko?” Ngựevrr Phong Lôkobki vộkobki hỏktmxi, trong lòkobkng mỗwylei ngưbdgfrnnii khágyrdc cũratwng đttthttthu khẩkwwxn trưbdgfơsbsong. Thầnnhun giớusxhi rộkobkng lớusxhn, trảefqmi qua hơsbson hai ngàijdkn nămwqtm thuyềttthn lớusxhn phi hàijdknh chạndbay đttthi, Ngựevrr Phong Cẩkwwxn dẫaswhn đttthnnhuu đttthkobki ngũratw sứrnni giảefqm Tuấnnhun Sơsbson thàijdknh đttthếnooxn Đkmqkôkobkng Mộkobkc thàijdknh, ởgooz trong Đkmqkôkobkng Mộkobkc thàijdknh hao phíouqf trêcsxsn trămwqtm nămwqtm thờrnnii gian, tặaswhng lễevrrbdgfvqrun sứrnnic cágyrdc phưbdgfơsbsong quan hệtfsd, thậkwwxm chíouqf nguyệtfsdn ýhagv đttthem Ngựevrr Phong Thanh Âtplnm gảefqm cho Đkmqkôkobkng Mộkobkc thàijdknh cửevrru côkobkng tửevrr kia, nhưbdgfng trưbdgfusxhc đttthócmku truyềttthn đttthếnooxn tin tứrnnic, mãgoozi khôkobkng thàijdknh côkobkng.

“Thấnnhut bạndbai rồdnyki.” Thanh âyjdtm Ngựevrr Phong Tuấnnhun Sơsbson bìrnninh tĩqwornh, nhưbdgfng ai cũratwng cócmku thểgjqi cảefqmm giágyrdc đttthưbdgfvqruc dưbdgfusxhi loạndbai bìrnninh tĩqwornh nàijdky đttthègjqi égnbjp phẫaswhn nộkobkfzcdng khôkobkng cam lòkobkng.

“Thấnnhut bạndbai rồdnyki?”

“Vậkwwxy...”

kobkng mỗwylei ngưbdgfrnnii ởgooz đttthâyjdty trầnnhum xuốmrymng.

Tuy sớusxhm cócmku dựevrr liệtfsdu, dùfzcd sao mấnnhuy nămwqtm trưbdgfusxhc truyềttthn vềttth tin tứrnnic cũratwng khôkobkng tốmrymt, nhưbdgfng hôkobkm nay biếnooxt kếnooxt quảefqm cuốmrymi cùfzcdng, vẫaswhn cảefqmm giágyrdc hoảefqmng hốmrymt.


“Ngựevrr Phong thịrwpp chúxnpang ta tặaswhng rấnnhut nhiềttthu trâyjdtn bảefqmo, tặaswhng uổcsirng côkobkng rồdnyki?” Mộkobkt vịrwpp tộkobkc lãgoozo tócmkuc đttthktmx củratwa Ngựevrr Phong thịrwpp nhịrwppn khôkobkng đttthưbdgfvqruc quágyrdt.

“Sao, ngưbdgfơsbsoi cho rằgyrdng bọcsirn tham lam Đkmqkôkobkng Mộkobkc thàijdknh sẽsqxp trảefqm lạndbai? Hừrsjh hừrsjh, Đkmqkôkobkng Mộkobkc thàijdknh.” Trong mắyvmht Ngựevrr Phong Tuấnnhun Sơsbson tấnnhut cảefqm đttthttthu làijdkijdkn quang, tặaswhng bảefqmo vậkwwxt mưbdgfvqrun sứrnnic cágyrdc phưbdgfơsbsong nhâyjdtn vậkwwxt quyềttthn thếnoox củratwa Đkmqkôkobkng Mộkobkc thàijdknh hỗwyle trợvqru thi hàijdknh việtfsdc nàijdky, nhưbdgfng cuốmrymi cùfzcdng vẫaswhn khôkobkng thàijdknh côkobkng, bảefqmo vậkwwxt tựevrr nhiêcsxsn cũratwng khôkobkng còkobkn.

“Chủratw nhâyjdtn.” Đkmqkdnykng quảefqmn gia thìrnni nhíouqfu màijdky nócmkui, “Chẳvuhfng lẽsqxp nhịrwppkobkng tửevrr khôkobkng thểgjqi tiếnooxp tụgjqic thửevrr, cứrnni nhưbdgf vậkwwxy nhậkwwxn đttthrwppnh khôkobkng cócmku hy vọcsirng?”

“Cẩkwwxn nhi truyềttthn đttthếnooxn tin tứrnnic, nócmkui, Ma Tâyjdtm lãgoozo tặaswhc kia đttthãgooz đttthnnhuu nhậkwwxp vàijdko Phụgjqic Liễevrru cốmrymc chủratw.” Ngựevrr Phong Tuấnnhun Sơsbson nócmkui, “Đkmqkôkobkng Mộkobkc thàijdknh sao cócmku thểgjqi bởgoozi vìrnni Tuấnnhun Sơsbson thàijdknh ta, đttthi đttthyvmhc tộkobki Phụgjqic Liễevrru cốmrymc chủratw?”

Ngựevrr Phong Lôkobki, Đkmqkdnykng quảefqmn gia, ba vịrwpp tộkobkc lãgoozo đttthttthu dạndbai ra.

Phụgjqic Liễevrru cốmrymc chủratw?

Phụgjqic Liễevrru cốmrymc...

gnbj thầnnhun giớusxhi, cũratwng cócmku rấnnhut nhiềttthu hồdnykn nguyêcsxsn sinh mệtfsdnh trờrnnii sinh, nhưbdgf ‘Phụgjqic Liễevrru cốmrymc chủratw’ chíouqfnh làijdk mộkobkt vịrwpp trong ba hạndbang đttthnnhuu, bảefqmn thểgjqi hắyvmhn chíouqfnh làijdk mộkobkt câyjdty cổcsir thụgjqi nguy nga kỳvfny dịrwpp, đttthưbdgfvqruc gọcsiri làijdk ‘Phụgjqic Liễevrru thụgjqi’. Bảefqmn thểgjqi hắyvmhn sừrsjhng sữvuhfng ởgooz đttthócmku, dùfzcdijdk mộkobkt đttthágyrdm Thầnnhun Đkmqkếnooxyjdty côkobkng cũratwng làijdkgoozi ngứrnnia, hắyvmhn cưbdgfrnning đttthndbai, dùfzcdijdk ba đttthndbai hoàijdkng tộkobkc cũratwng bảefqmo trìrnniouqfnh ýhagv, khôkobkng dágyrdm chậkwwxm trễevrr.

Chỉinbu sợvqru chỉinbucmku ba vịrwpp hồdnykn nguyêcsxsn tổcsir thầnnhun trong truyềttthn thuyếnooxt ságyrdng tạndbao thếnoox giớusxhi nàijdky, mớusxhi cócmku thểgjqi tiêcsxsu diệtfsdt Phụgjqic Liễevrru cốmrymc chủratw.

‘Phụgjqic Liễevrru cốmrymc chủratw’ tồdnykn tạndbai bựevrrc nàijdky, đttthrwppa vịrwpp quágyrd cao.

Nhưbdgf Tuấnnhun Sơsbson thàijdknh thàijdknh chủratw Ngựevrr Phong Tuấnnhun Sơsbson muốmrymn đttthi đttthnnhuu nhậkwwxp vàijdko, Phụgjqic Liễevrru cốmrymc chủratw sợvqruratwng khôkobkng coi trọcsirng!

Chủratw nhâyjdtn Ma Tâyjdtm hộkobki, bởgoozi vìrnni thựevrrc lựevrrc tiếnooxn nhanh, ởgooz trêcsxsn ‘Thầnnhun Đkmqkếnoox bảefqmng’ Thiêcsxsn Tâyjdtm tộkobkc chếnoox đttthrwppnh xếnooxp hạndbang trưbdgfusxhc mộkobkt ngàijdkn, ởgooz toàijdkn bộkobk thầnnhun giớusxhi coi nhưbdgfijdk nhâyjdtn vậkwwxt lợvqrui hạndbai. Hắyvmhn chủratw đttthkobkng đttthnnhuu nhậkwwxp vàijdko, mớusxhi đttthưbdgfvqruc Phụgjqic Liễevrru cốmrymc chủratw thu ởgoozkobkn hạndba. Phụgjqic Liễevrru cốmrymc chủratw bởgoozi vìrnni thâyjdtn thểgjqiijdkyjdty cốmrymi, gầnnhun nhưbdgf khôkobkng hiệtfsdn thâyjdtn hàijdknh đttthkobkng bêcsxsn ngoàijdki nhưbdgf thếnooxijdko, nhưbdgfng hắyvmhn cũratwng làijdk tồdnykn tạndbai xếnooxp ‘thứrnnibdgfrnnii hai Thầnnhun Đkmqkếnoox bảefqmng’.

Ba mưbdgfơsbsoi hạndbang đttthnnhuu củratwa Thầnnhun Đkmqkếnoox bảefqmng, thựevrrc lựevrrc mỗwylei ngưbdgfrnnii mạndbanh đttthếnooxn khôkobkng thểgjqibdgfgoozng tưbdgfvqrung.


“Cho dùfzcd giúxnpap chúxnpang ta mộkobkt phen, đttthègjqi chủratw nhâyjdtn Ma Tâyjdtm hộkobki kia mộkobkt chúxnpat, khôkobkng lẽsqxp chúxnpat việtfsdc nhỏktmxijdky sẽsqxp kinh đttthkobkng Phụgjqic Liễevrru cốmrymc chủratw tồdnykn tạndbai trong truyềttthn thuyếnooxt cỡtqyt đttthócmku?” Mộkobkt vịrwpp tộkobkc lãgoozo nhịrwppn khôkobkng đttthưbdgfvqruc nócmkui.

“Nếnooxu cócmku đttthratw dụgjqi hoặaswhc, Đkmqkôkobkng Mộkobkc thàijdknh chủratwcmku lẽsqxp đttthdnykng ýhagv.” Ngựevrr Phong Tuấnnhun Sơsbson lạndbanh nhạndbat nócmkui, “Nhưbdgfng chỉinbu mộkobkt íouqft trâyjdtn bảefqmo bìrnninh thưbdgfrnning, chỉinbu đttthem con gágyrdi củratwa ta gảefqm cho cửevrru côkobkng tửevrr kia... Chúxnpat chỗwyle tốmrymt nàijdky, cửevrru côkobkng tửevrr kia cũratwng khôkobkng quágyrd đttthgjqi ýhagv, càijdkng đttthrsjhng nócmkui Đkmqkôkobkng Mộkobkc thàijdknh chủratw.”

Đkmqkôkobkng Mộkobkc thàijdknh cửevrru côkobkng tửevrr, chíouqfnh làijdkgoozo thủratw bụgjqii hoa.

Nữvuhf nhâyjdtn màijdk thôkobki...

Cửevrru côkobkng tửevrrxnpac trưbdgfusxhc bởgoozi vìrnni du lịrwppch đttthếnooxn Tuấnnhun Sơsbson thàijdknh, tuy cócmku chúxnpat thègjqim thuồdnykng đttthmrymi vớusxhi Ngựevrr Phong Thanh Âtplnm, nhưbdgfng bởgoozi vìrnni khôkobkng muốmrymn chọcsirc giậkwwxn Ngựevrr Phong Tuấnnhun Sơsbson, cũratwng khôkobkng muốmrymn cưbdgftqytng bứrnnic, cho nêcsxsn rấnnhut nhanh đttthãgooz rờrnnii đttthi. Hiểgjqin nhiêcsxsn ‘Ngựevrr Phong Thanh Âtplnm’ đttthmrymi vớusxhi cửevrru côkobkng tửevrrcmku đttthưbdgfvqruc thìrnni tấnnhut nhiêcsxsn vui mừrsjhng, khôkobkng chiếnooxm đttthưbdgfvqruc cũratwng khôkobkng đttthgjqi ýhagv.

“Ma Tâyjdtm lãgoozo tặaswhc đttthnnhuu nhậkwwxp vàijdko Phụgjqic Liễevrru cốmrymc chủratw, ai cócmku thểgjqi giúxnpap chúxnpang ta?” Đkmqkdnykng quảefqmn gia nócmkui nhỏktmx.

“Nếnooxu khôkobkng chạndbay đttthi! Chạndbay khỏktmxi Tuấnnhun Sơsbson thàijdknh.” Mộkobkt vịrwpp tộkobkc lãgoozo nócmkui.

“Chạndbay?” Ngựevrr Phong Lôkobki cưbdgfrnnii lạndbanh, “Mộkobkt sốmrym tộkobkc nhâyjdtn nhỏktmx yếnooxu củratwa Ngựevrr Phong tộkobkc ta chạndbay trốmrymn tớusxhi thàijdknh trìrnni khágyrdc, cócmku lẽsqxpcmku thểgjqi sốmrymng trộkobkm. Nhưbdgfng chúxnpang ta, Ma Tâyjdtm lãgoozo tặaswhc chỉinbu sợvqru sẽsqxp khôkobkng tha cho mộkobkt ai, dùfzcdijdkrnnim tung, sợvqruratwng sẽsqxp lầnnhun lưbdgfvqrut đttthuổcsiri giếnooxt.”

...

fzcdng ngàijdky.

Ngựevrr Phong Thanh Âtplnm ởgooz trong vưbdgfrnnin hoa đttthãgooz biếnooxt tin tứrnnic.

“Tam muộkobki, Đkmqkôkobkng Mộkobkc thàijdknh bêcsxsn kia khôkobkng cócmku hy vọcsirng nữvuhfa!” Ngựevrr Phong Lôkobki nhìrnnin muộkobki muộkobki mìrnninh nócmkui.

Ngựevrr Phong Thanh Âtplnm sửevrrng sốmrymt: “Nhịrwpp ca khôkobkng phảefqmi sớusxhm đttthãgooz đttthếnooxn Đkmqkôkobkng Mộkobkc thàijdknh, mộkobkt mựevrrc nghĩqworgyrdch sao?” Tuy rấnnhut khôkobkng tìrnninh nguyệtfsdn, nhưbdgfng vìrnni gia tộkobkc, Ngựevrr Phong Thanh Âtplnm cũratwng nguyệtfsdn ýhagvijdkm ra hy sinh. Dùfzcd sao khôkobkng cócmkubdgfrnning giảefqm che chởgooz, Ngựevrr Phong gia tộkobkc đttthếnooxn lúxnpac đttthócmku sẽsqxp bịrwpp diệtfsdt! Nàijdkng con cágyrdi đttthíouqfch hệtfsdratwng khôkobkng cócmku khảefqmmwqtng chạndbay thoágyrdt.

“Chủratw nhâyjdtn Ma Tâyjdtm hộkobki đttthãgooz đttthnnhuu nhậkwwxp vàijdko môkobkn hạndba Phụgjqic Liễevrru cốmrymc chủratw, ai lạndbai sẽsqxp nguyệtfsdn ýhagv đttthi đttthiềttthu đttthìrnninh việtfsdc nàijdky cho Tuấnnhun Sơsbson thàijdknh nho nhỏktmx củratwa ta?” Ngựevrr Phong Lôkobki cưbdgfrnnii nhạndbao, trong mắyvmht cócmku thốmrymng khổcsir. Hắyvmhn làijdk kiêcsxsu ngạndbao cỡtqytijdko, lúxnpac trưbdgfusxhc cũratwng từrsjhng mộkobkt mìrnninh xôkobkng pha đttthndbai hoang màijdki giũratwa bảefqmn thâyjdtn, nay thựevrrc lựevrrc củratwa hắyvmhn mơsbso hồdnykijdk thứrnni hai Tuấnnhun Sơsbson thàijdknh, gầnnhun vớusxhi phụgjqi thâyjdtn! Muộkobki muộkobki làijdkm ra hy sinh cứrnniu vớusxht toàijdkn bộkobk Ngựevrr Phong thịrwpp, loạndbai sựevrrrnninh nàijdky đttthmrymi vớusxhi hắyvmhn màijdkcmkui vốmrymn đttthãgoozijdk sỉinbu nhụgjqic! Nhưbdgfng vìrnnikobk sốmrym tộkobkc nhâyjdtn toàijdkn bộkobk Ngựevrr Phong thịrwpp, hắyvmhn cũratwng chỉinbucmku thểgjqi đttthdnykng ýhagv mộkobkt phưbdgfơsbsong phágyrdp nàijdky, nhưbdgfng hôkobkm nay đttthưbdgfa lêcsxsn tậkwwxn cửevrra, Đkmqkôkobkng Mộkobkc thàijdknh cũratwng lưbdgfrnnii nhậkwwxn.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.