Tuyết Ưng Lĩnh Chủ

Chương 1766 : Chém giết (Thượng) (1)

    trước sau   
Ngưxnforymoi nắympem giữdvxo Tuấqfkdn Sơnmfdn thàbsqdnh, làbsqd Ngựkdja Phong gia tộxfgac nàbsqdy!

rymohnwbng ngàbsqdy đfrnhếbmfsn Tuấqfkdn Sơnmfdn thàbsqdnh, ởdhim trong mộxfgat sảqfkdnh đfrnhiệhculn phủkxob đfrnhhcul Ngựkdja Phong gia tộxfgac.

Đreevôprgong Báatju Tuyếbmfst Ưeleyng gặxnfop đfrnhưxnfoympec đfrnhthwti côprgong tửavmp Ngựkdja Phong gia tộxfgac! Cũkdneng làbsqd ngưxnforymoi thừwuxna kếbmfs đfrnhrymoi tiếbmfsp theo Ngựkdja Phong gia tộxfgac côprgong nhậlbvzn Ngựkdja Phong Lôprgoi!

“Tam muộxfgai, đfrnhâhfimy làbsqd phi thăntnwng giảqfkd muộxfgai khen?” Mộxfgat vịeuwa nam tửavmp cao lớaazun ngồoymti nơnmfdi đfrnhóhcul, trong mộxfgat đfrnhôprgoi mắympet mơnmfd hồoymthcul sấqfkdm séreewt lưxnfou chuyểeuwan, uy thếbmfs phi phàbsqdm.

“Ra mắympet đfrnhthwti côprgong tửavmp.” Đreevôprgong Báatju Tuyếbmfst Ưeleyng thoáatjung hàbsqdnh lễkvxr.

Ngựkdja Phong Lôprgoi thấqfkdy thếbmfs khẽeaagxnforymoi mộxfgat tiếbmfsng: “Đreevxnfou nóhculi phi thăntnwng giảqfkd rấqfkdt cao ngạthwto, quảqfkd nhiêeuwan danh bấqfkdt hưxnfo truyềxnfon, ởdhim trưxnfoaazuc mặxnfot ta, còhzlon cóhcul thểeuwa nhưxnfo thếbmfs.”


“Dùhnwb sao ởdhim khôprgong gian hạthwt giớaazui, cũkdneng đfrnhxnfou từwuxnng làbsqdm ngưxnforymoi sốreev mộxfgat ởdhim thếbmfs giớaazui quêeuwaxnfoơnmfdng màbsqd, đfrnhưxnfoơnmfdng nhiêeuwan trong lòhzlong cóhcul ngạthwto khíbmfs.” Ngựkdja Phong Thanh Âsesfm ngồoymti ởdhim mộxfgat bêeuwan lạthwti nóhculi, “Đreevxnfou nóhculi phi thăntnwng giảqfkddhim thầsesfn giớaazui tu hàbsqdnh gian nan, nhưxnfong Phi Tuyếbmfst Thầsesfn Quâhfimn cũkdneng đfrnhthwtt tớaazui Thầsesfn Quâhfimn trung kỳqnqc rồoymti, đfrnhiềxnfou nàbsqdy rấqfkdt khôprgong dễkvxrbsqdng.”

Ngựkdja Phong Lôprgoi khẽeaag gậlbvzt đfrnhsesfu: “Cũkdneng khóhcul đfrnhưxnfoympec, muộxfgai muộxfgai ta đfrnhãkvxrhculi, Phi Tuyếbmfst Thầsesfn Quâhfimn, vềxnfo sau ngưxnfoơnmfdi sẽeaagdhim trong phủkxob Ngựkdja Phong thịeuwa củkxoba ta kiêeuwam mộxfgat cáatjui chứvfmyc vịeuwaxnfo phụtmbv tu hàbsqdnh đfrnhi, ởdhim trong thàbsqdnh, ta cũkdneng sẽeaag an bàbsqdi tốreevt chỗktdqdhim cho ngưxnfoơnmfdi.”

“Cáatjum ơnmfdn đfrnhthwti côprgong tửavmp.” Đreevôprgong Báatju Tuyếbmfst Ưeleyng ngoan ngoãkvxrn nóhculi.

...

Đreevúkudrng vậlbvzy.

Nhìgmcpn thấqfkdy vịeuwa Ngựkdja Phong Lôprgoi đfrnhthwti côprgong tửavmpbsqdy, Đreevôprgong Báatju Tuyếbmfst Ưeleyng chỉhzlohculi hai câhfimu, mộxfgat câhfimu ‘Ra mắympet đfrnhthwti côprgong tửavmp’, mộxfgat câhfimu ‘Cáatjum ơnmfdn đfrnhthwti côprgong tửavmp’, sau đfrnhóhcul liềxnfon bịeuwa an bàbsqdi rờrymoi khỏqtiai. Vịeuwa Ngựkdja Phong Lôprgoi đfrnhthwti côprgong tửavmp kia hiểeuwan nhiêeuwan càbsqdng thêeuwam nhiệhcult tìgmcpnh táatjun gẫtmbvu vớaazui muộxfgai muộxfgai chuyệhculn lầsesfn nàbsqdy ‘xuấqfkdt hàbsqdnh’.

Mộxfgat tòhzloa phủkxob đfrnhhcul diệhculn tíbmfsch nửavmpa dặxnfom, bảqfkdo vậlbvzt ban cho ưxnfoaazuc chừwuxnng hai cáatjui rưxnfoơnmfdng lớaazun.

“Phi Tuyếbmfst sưxnfo phụtmbv, đfrnhoymt đfrnhxnfou đfrnhưxnfoa đfrnhếbmfsn rồoymti, chúkudrng ta đfrnhi trưxnfoaazuc đfrnhâhfimy.”

“Cáatjum ơnmfdn cáatjuc vịeuwa.”

Đreevôprgong Báatju Tuyếbmfst Ưeleyng nhìgmcpn theo cáatjuc binh sĩpqin Ngựkdja Phong thịeuwa rờrymoi đfrnhi, nhìgmcpn tòhzloa phủkxob đfrnhhculbsqdy, hơnmfdi lộxfga ra nụtmbvxnforymoi.

nmfdi nàbsqdy, chíbmfsnh làbsqd ‘nhàbsqd’ củkxoba mìgmcpnh ởdhim thếbmfs giớaazui nàbsqdy mộxfgat đfrnhoạthwtn thờrymoi gian rấqfkdt dàbsqdi.

...

Đreevi vàbsqdo Tuấqfkdn Sơnmfdn thàbsqdnh ngàbsqdy hôprgom sau đfrnhêeuwam khuya.


Đreevôprgong Báatju Tuyếbmfst Ưeleyng ởdhimpqinnh thấqfkdt khoanh châhfimn ngồoymti tĩpqinnh tu, đfrnhêeuwam, hai vầsesfng trăntnwng mộxfgat đfrnhqtia mộxfgat vàbsqdng trắympeng treo cao bầsesfu trờrymoi đfrnhêeuwam, áatjunh trăntnwng rảqfkdi khắympep sâhfimn, tỏqtia ra rấqfkdt yêeuwan tĩpqinnh.

“Hảqfkd?” Đreevôprgong Báatju Tuyếbmfst Ưeleyng nhíbmfsu màbsqdy.

Linh hồoymtn hắympen cảqfkdm ứvfmyng sâhfimu sắympec cỡjuxqbsqdo.

atjut khíbmfs éreewp tớaazui!

“Cóhcul ngưxnforymoi muốreevn giếbmfst ta?” Đreevôprgong Báatju Tuyếbmfst Ưeleyng âhfimm thầsesfm khóhcul hiểeuwau, “Ta tớaazui Tuấqfkdn Sơnmfdn thàbsqdnh mớaazui ngàbsqdy thứvfmy hai, đfrnhãkvxrhcul ngưxnforymoi muốreevn giếbmfst ta?”

Trưxnfoaazuc đfrnhóhculkdneng làbsqd ngồoymti thuyềxnfon lớaazun hơnmfdn hai tháatjung, hơnmfdn hai tháatjung đfrnhóhculhculi chuyệhculn vớaazui cáatjuc thủkxob vệhcul, làbsqdm Đreevôprgong Báatju Tuyếbmfst Ưeleyng vẫtmbvn cóhcul đfrnhiềxnfou hiểeuwau biếbmfst đfrnhreevi vớaazui ‘Tuấqfkdn Sơnmfdn thàbsqdnh’. Trong Tuấqfkdn Sơnmfdn thàbsqdnh nàbsqdy tuy thếbmfs lựkdjac rắympec rốreevi khóhcul gỡjuxq, nhưxnfong ‘Thầsesfn Quâhfimn cấqfkdp’ tuyệhcult đfrnhreevi xem nhưxnfo cao thủkxob, mìgmcpnh hoàbsqdn toàbsqdn làbsqd từwuxn Giớaazui Tâhfimm đfrnhthwti lụtmbvc xa xôprgoi tớaazui nơnmfdi nàbsqdy, mớaazui đfrnhếbmfsn, ngay cảqfkd ngưxnforymoi quen biếbmfst cũkdneng cựkdjac íbmfst, càbsqdng đfrnhwuxnng nóhculi kẻatju đfrnheuwach.

Áavmpm sáatjut cao thủkxob cấqfkdp Thầsesfn Quâhfimn?

“Ta cũkdneng muốreevn xem làbsqd ai.” Đreevôprgong Báatju Tuyếbmfst Ưeleyng vẫtmbvn bìgmcpnh tĩpqinnh khoanh châhfimn màbsqd ngồoymti, míbmfs mắympet sụtmbvp xuốreevng.

bsqd giờrymo phúkudrt nàbsqdy ởdhim trêeuwan đfrnhưxnforymong ngoàbsqdi sâhfimn, ba cáatjui bóhculng ngưxnforymoi nấqfkdp ởdhim trong hưxnfoprgo lặxnfong yêeuwan đfrnhi tớaazui nơnmfdi đfrnhâhfimy, ba vịeuwa cao thủkxobbsqdy nhìgmcpn sâhfimn nhàbsqd trưxnfoaazuc mắympet, trong mắympet cóhculatjut khíbmfs.

“Khôprgong lầsesfm chứvfmy?”

“Yêeuwan tâhfimm, chíbmfsnh làbsqdnmfdi đfrnhâhfimy! Phi thăntnwng giảqfkd kia, ởdhim ngay nơnmfdi nàbsqdy.”

“Lãkvxro ngũkdne, lãkvxro cửavmpu, dựkdjaa theo kếbmfs hoạthwtch, lãkvxro ngũkdne ngưxnfoơnmfdi thi triểeuwan lĩpqinnh vựkdjac, lãkvxro cửavmpu ngưxnfoơnmfdi đfrnháatjunh léreewn, tốreevt nhấqfkdt cóhcul thểeuwa áatjum sáatjut trong mộxfgat lầsesfn hàbsqdnh đfrnhxfgang. Mặxnfoc dùhnwb khôprgong áatjum sáatjut chếbmfst, ta cũkdneng sẽeaag theo sáatjut sau chéreewm giếbmfst hắympen.” Mộxfgat vịeuwa tráatjung háatjun áatjuo bàbsqdo xanh lụtmbvc dáatjung ngưxnforymoi cao lớaazun nhấqfkdt truyềxnfon âhfimm nóhculi.

“Tam ca! Ngưxnfoơnmfdi yêeuwan tâhfimm đfrnhi, ta vàbsqdkvxro ngũkdne liêeuwan thủkxob nhưxnfo vậlbvzy đfrnhkxob rồoymti.”


“Tam ca, xem chúkudrng ta.”

Hai vịeuwa kháatjuc vóhculc dáatjung nhỏqtia gầsesfy thìgmcp rấqfkdt tựkdja tin, hai ngưxnforymoi bọjcldn họjcld phốreevi hợympep quáatju nhiềxnfou rồoymti.

Hai ngưxnforymoi bọjcldn họjcldxnfoơnmfdng tựkdja liếbmfsc mắympet mộxfgat cáatjui.

hnwbhnwb!

Đreevoymtng thờrymoi chợympet lóhcule liềxnfon tiếbmfsn vàbsqdo trong phủkxob đfrnhhcul củkxoba Đreevôprgong Báatju Tuyếbmfst Ưeleyng, ởdhim trong nháatjuy mắympet tiếbmfsn vàbsqdo, hai ngưxnforymoi bọjcldn họjcld đfrnhãkvxr ra chiêeuwau.

“Hôprgoprgoprgo.” Mộxfgat vịeuwa trong đfrnhóhculhculc dáatjung nhỏqtia gầsesfy, làbsqd nữdvxo tửavmp áatjuo đfrnhqtia, trong miệhculng nàbsqdng nhẹtmbv nhàbsqdng phun, nhấqfkdt thờrymoi vôprgo sốreevxnfoơnmfdng mùhnwb xanh lụtmbvc nháatjuy mắympet tràbsqdo ra, nhưxnfohcul linh tíbmfsnh trựkdjac tiếbmfsp bao vâhfimy vềxnfo phíbmfsa mộxfgat tòhzloa tĩpqinnh thấqfkdt kia chỗktdq Đreevôprgong Báatju Tuyếbmfst Ưeleyng tu hàbsqdnh! Toàbsqdn bộxfga kiếbmfsn trúkudrc chỗktdqpqinnh thấqfkdt kia ởdhimxnfoaazui sưxnfoơnmfdng mùhnwb xanh lụtmbvc bao vâhfimy, cũkdneng xẹtmbvt xẹtmbvt xẹtmbvt nhanh chóhculng hóhcula thàbsqdnh bộxfgat phấqfkdn.

“Khóhculi đfrnhxfgac thậlbvzt lợympei hạthwti.” Đreevôprgong Báatju Tuyếbmfst Ưeleyng ởdhim trong tĩpqinnh thấqfkdt khoanh châhfimn ngồoymti, lôprgong màbsqdy khẽeaag nhíbmfsu, cóhcul chúkudrt kinh ngạthwtc.

Thếbmfs giớaazui nàbsqdy, mặxnfoc dùhnwbbsqdhnwbn đfrnhqfkdt cáatjut đfrnháatjukdneng nặxnfong tớaazui khoa trưxnfoơnmfdng, tựkdjaa nhưxnfo mỗktdqi mộxfgat phầsesfn bùhnwbn đfrnhqfkdt cáatjut đfrnháatju đfrnhxnfou làbsqd hồoymtn nguyêeuwan lựkdjac ngưxnfong tụtmbv thàbsqdnh, dẫtmbvn lựkdjac cũkdneng lớaazun đfrnhếbmfsn tháatjui quáatju, đfrnhiềxnfou nàbsqdy khiếbmfsn phạthwtm vi chiếbmfsn đfrnhqfkdu lan đfrnhếbmfsn cũkdneng nhỏqtianmfdn rấqfkdt nhiềxnfou. Bởdhimi vìgmcp vậlbvzt chấqfkdt vốreevn làbsqd cựkdjac củkxobng cốreev nặxnfong nềxnfo, cộxfgang thêeuwam mộxfgat sốreev pháatjup trậlbvzn bíbmfs thuậlbvzt kiếbmfsn tạthwto tòhzloa phủkxob đfrnhhculbsqdy phốreevi hợympep, muốreevn đfrnháatjunh vỡjuxq bứvfmyc tưxnforymong sợympekdneng cầsesfn thựkdjac lựkdjac Vũkdne Trụtmbv Thầsesfn! Muốreevn lặxnfong yêeuwan khôprgong mộxfgat tiếbmfsng đfrnhxfgang ăntnwn mòhzlon thàbsqdnh bộxfgat phấqfkdn, tựkdja nhiêeuwan rấqfkdt khóhcul.

Khóhculi đfrnhxfgac ăntnwn mòhzlon đfrnhếbmfsn, khôprgong đfrnhâhfimu khôprgong chui vàbsqdo.

xnfo khôprgong củkxoba thếbmfs giớaazui nàbsqdy ổbemfn đfrnheuwanh đfrnháatjung sợympe, Đreevôprgong Báatju Tuyếbmfst Ưeleyng từwuxn trưxnfoaazuc tớaazui giờrymokdneng chưxnfoa câhfimn nhắympec ra cáatjuch ‘thuấqfkdn di’. Đreevreevi mặxnfot khóhculi đfrnhxfgac nhưxnfo vậlbvzy, chỉhzlohcul thểeuwa chíbmfsnh diệhculn chốreevng cựkdja! Tráatjunh cũkdneng khôprgong thểeuwareew tráatjunh!

“Hừwuxn.”

Đreevôprgong Báatju Tuyếbmfst Ưeleyng vẫtmbvn ngồoymti ởdhimnmfdi đfrnhóhcul, chỉhzlo hừwuxn lạthwtnh mộxfgat tiếbmfsng, chung quanh lậlbvzp tứvfmyc xuấqfkdt hiệhculn vòhzlong xoáatjuy hưxnfo khôprgong vờrymon quanh Đreevôprgong Báatju Tuyếbmfst Ưeleyng, đfrnhem khóhculi đfrnhxfgac màbsqdu xanh lụtmbvc đfrnhxnfou ngăntnwn cảqfkdn bêeuwan ngoàbsqdi, khóhculi đfrnhxfgac đfrnheuwan cuồoymtng ăntnwn mòhzlon, lạthwti căntnwn bảqfkdn khôprgong thểeuwa xuyêeuwan thấqfkdu tầsesfng tầsesfng vòhzlong xoáatjuy hưxnfo khôprgong. Đreevôprgong Báatju Tuyếbmfst Ưeleyng tu hàbsqdnh pháatjup tắympec bựkdjac nàbsqdy, vậlbvzn dụtmbvng đfrnhreevi vớaazui lựkdjac lưxnfoympeng quảqfkd thựkdjac huyềxnfon diệhculu đfrnhếbmfsn mứvfmyc khôprgong thểeuwaxnfodhimng tưxnfoympeng, đfrnhóhcul chỉhzlobsqd khóhculi đfrnhxfgac củkxoba nữdvxo tửavmp áatjuo đfrnhqtia ‘Thầsesfn Quâhfimn sơnmfd kỳqnqc’, cáatjuc Thầsesfn Quâhfimn kháatjuc cóhcul lẽeaag sẽeaag cảqfkdm thấqfkdy chiêeuwau sốreev khôprgong đfrnhâhfimu khôprgong vàbsqdo bựkdjac nàbsqdy rấqfkdt khóhcul chơnmfdi, nhưxnfong Đreevôprgong Báatju Tuyếbmfst Ưeleyng thoảqfkdi máatjui pháatju giảqfkdi đfrnhưxnfoympec.

“Thếbmfsbsqd cuồoymtng vọjcldng đfrnhếbmfsn mứvfmyc vẫtmbvn ngồoymti ởdhimnmfdi đfrnhóhcul?” Ngưxnforymoi áatjuo đfrnhen đfrnhvfmyng ‘thứvfmy chíbmfsn’ lạthwti thầsesfm giậlbvzn, toàbsqdn thâhfimn hắympen lạthwti đfrnhxfgat nhiêeuwan uốreevn éreewo, hóhcula thàbsqdnh mộxfgat con rắympen nhỏqtiabsqdu đfrnhqtia sậlbvzm.

Con rắympen nhỏqtiabsqdu đfrnhqtia sậlbvzm nàbsqdy, dàbsqdi khôprgong đfrnhkxob mộxfgat thưxnfoaazuc.

hnwb!

Con rắympen nhỏqtia chợympet lóhcule, đfrnheuwa lạthwti mộxfgat quỹhnwbbmfsch màbsqdu đfrnhqtia sậlbvzm, liềxnfon muốreevn đfrnhâhfimm thủkxobng thâhfimn thểeuwa Đreevôprgong Báatju Tuyếbmfst Ưeleyng.

Đreevôprgong Báatju Tuyếbmfst Ưeleyng vẫtmbvn khoanh châhfimn ngồoymti ởdhimnmfdi đfrnhóhcul, nhưxnfong trêeuwan đfrnhsesfu gốreevi củkxoba hắympen lạthwti đfrnhxnfot mộxfgat câhfimy trưxnforymong thưxnfoơnmfdng, đfrnhâhfimy làbsqd sau khi trởdhim thàbsqdnh sưxnfo phụtmbv tu hàbsqdnh củkxoba ‘Tuấqfkdn Sơnmfdn Ngựkdja Phong thịeuwa’, đfrnhthwtt đfrnhưxnfoympec lưxnfoympeng lớaazun ban thưxnfodhimng sau đfrnhóhcul đfrnhbemfi lấqfkdy mộxfgat thanh trưxnforymong thưxnfoơnmfdng. Cáatjui trưxnforymong thưxnfoơnmfdng nàbsqdy ởdhim thếbmfs giớaazui nàbsqdy chỉhzlohcul thểeuwa xem nhưxnfo binh khíbmfsxnfoơnmfdng đfrnhreevi tầsesfm thưxnforymong, so sáatjunh vớaazui binh khíbmfs củkxoba Giớaazui Tâhfimm đfrnhthwti lụtmbvc bêeuwan kia, thậlbvzm chíbmfsbsqdng thêeuwam thôprgoatjup.

Nhưxnfong cóhcul mộxfgat ưxnfou đfrnhiểeuwam chíbmfsnh làbsqd cựkdjac kỳqnqc nặxnfong!

“Hóhcula rắympen?” Mộxfgat tay Đreevôprgong Báatju Tuyếbmfst Ưeleyng cầsesfm lấqfkdy trưxnforymong thưxnfoơnmfdng đfrnhxnfot ởdhim trêeuwan đfrnhsesfu gốreevi, sau đfrnhóhcul đfrnhưxnfoa hưxnfoaazung phíbmfsa trưxnfoaazuc, mũkdnei thưxnfoơnmfdng trựkdjac tiếbmfsp đfrnhâhfimm vềxnfo phíbmfsa mộxfgat con rắympen nhỏqtiabsqdu đfrnhqtia sậlbvzm kia.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.