Tuyết Ưng Lĩnh Chủ

Chương 1691 : Đều là chút quân tốt mà thôi (2)

    trước sau   
Bữcnzna tiệmuprc tẩfojvy trầeafvn nàviaty mớfffbi ăvnaqn đwuzxưjpqdfojvc mộebwgt nửazhba, “Oàviatnh!” Đjlzhãnmxy xuấvedit hiệmuprn dao đwuzxebwgng kịsnwwch liệmuprt.

“Lạwipri đwuzxáeafvnh vàviato rồzzvbi?” Tinh Quang chi chủmupr biếviatn sắoepgc, “Phi Tuyếviatt lãnmxyo đwuzxmupr, ngưjpqdơazhbi tạwiprm ởuskz đwuzxâphcey.”

“Chúnlxwng ta đwuzxi!”

Tinh Quang chi chủmupr lậospip tứpsodc mang theo hai vịsnww nguyêifdun lãnmxyo nhanh chófojvng lao ra, chợfojvt lófojve đwuzxãnmxy biếviatn mấvedit.

Đjlzhôuhmwng Báeafv Tuyếviatt Ưifdung nghi hoặeafvc đwuzxpsodng dậospiy, cũhhumng đwuzxi theo ra ngoàviati.

Toàviatn bộebwg chủmupr thàviatnh Tinh Quang nhấvedit tộebwgc cũhhumng khôuhmwng lớfffbn, bởuskzi vìrfxzphcen cưjpqd củmupra bọhuxrn họhuxr so vớfffbi ngưjpqdhtfvi tu hàviatnh thìrfxz íhjnpt hơazhbn rấvedit nhiềjpqdu. Nay ởuskz ngoàviati mộebwgt cửazhba thàviatnh, từveding chiếviatc thuyềjpqdn lớfffbn đwuzxpkqvuskz giữcnzna khôuhmwng trung, mộebwgt đwuzxáeafvm cưjpqdhtfvng giảhhum ngoạwipri tộebwgc đwuzxpsodng ởuskz trêifdun thuyềjpqdn lớfffbn, quan sáeafvt chủmupr thàviatnh Tinh Quang nhấvedit tộebwgc.


“Tinh Quang, thiếviatu niêifdun áeafvo trắoepgng vừvedia rồzzvbi đwuzxếviatn kia làviat ai?” Trêifdun mộebwgt chiếviatc thuyềjpqdn lớfffbn, mộebwgt nam tửazhb xấvediu xíhjnpviatn da toàviatn thâphcen đwuzxjlzh đwuzxospim, tófojvc đwuzxjlzh rựzpjxc quáeafvt, “Ta cảhhumm ứpsodng đwuzxưjpqdfojvc Đjlzhwipri Pháeafv Giớfffbi Truyềjpqdn Tốokcang Thuậospit kia làviat tiếviatn vàviato trong chủmupr thàviatnh củmupra cáeafvc ngưjpqdơazhbi, Tinh Quang nhấvedit tộebwgc cáeafvc ngưjpqdơazhbi bịsnww nhốokcat lâphceu nhưjpqd vậospiy, thếviatviatwutyn cófojv ngưjpqdhtfvi từvedi ngoàviati đwuzxếviatn dáeafvm vàviato!”

“Hỏjlzha Dũhhumng, ai tiếviatn vàviato Tinh Quang nhấvedit tộebwgc ta, Hỏjlzha Dũhhumng nhấvedit tộebwgc ngưjpqdơazhbi cũhhumng cófojvjpqdeafvch quảhhumn?” Tinh Quang chi chủmupr rốokcang giậospin, phíhjnpa sau đwuzxi theo cảhhum thảhhumy chíhjnpn vịsnww nguyêifdun lãnmxyo, còwutyn cófojv mộebwgt đwuzxáeafvm cưjpqdhtfvng giảhhum đwuzxpsodng đwuzxeafvu kháeafvc ởuskz sau ngưjpqdhtfvi.

“Hừvedi hừvedi, đwuzxwipri đwuzxếviat đwuzxãnmxy sớfffbm nhậospin lờhtfvi, mộebwgt khi côuhmwng hạwipr Tinh Quang thếviat giớfffbi, thếviat giớfffbi nàviaty sẽviat thuộebwgc vềjpqd Hỏjlzha Dũhhumng nhấvedit tộebwgc ta, nay chúnlxwng ta cũhhumng đwuzxãnmxy chiếviatm lĩrfxznh 99%, ta đwuzxưjpqdơazhbng nhiêifdun làviatfojvjpqdeafvch quảhhumn.” Nam tửazhb xấvediu xíhjnpviaty vung tay lêifdun, “Ngưjpqdơazhbi đwuzxãnmxy ngu xuẩfojvn nhưjpqd vậospiy, hừvedi hừvedi, lêifdun, côuhmwng pháeafv Tinh Quang chủmupr thàviatnh cho ta.”

“Vâphceng.”

Chung quanh nhấvedit thờhtfvi cảhhum thảhhumy mưjpqdhtfvi lăvnaqm bófojvng ngưjpqdhtfvi lao ra.

Hoặeafvc làviatfojvng ngưjpqdhtfvi làviatn da màviatu lửazhba đwuzxjlzh, hoặeafvc làviatfojvng ngưjpqdhtfvi áeafvnh sáeafvng sấvedim séwuzxt, hoặeafvc làviat đwuzxuhmwi rắoepgn thâphcen ngưjpqdhtfvi, hoặeafvc làviat ngưjpqdhtfvi khổqfylng lồzzvbeafvm tay, hoặeafvc làviat ngưjpqdhtfvi ba mắoepgt.

jpqdhtfvng giảhhum đwuzxpsodng đwuzxeafvu năvnaqm đwuzxwipri tộebwgc đwuzxàviatn liêifdun thủmupr lạwipri lầeafvn nữcnzna đwuzxáeafvnh ra.

“Lêifdun.”

“Lạwipri đwuzxâphcey.”

“Giếviatt.”

Chíhjnpn đwuzxwipri nguyêifdun lãnmxyo cầeafvm đwuzxeafvu, dẫyfpun dắoepgt mộebwgt đwuzxáeafvm cưjpqdhtfvng giảhhum Tinh Quang thếviat giớfffbi nháeafvy mắoepgt lao ra khỏjlzhi chủmupr thàviatnh, ởuskz ngoàviati thàviatnh trựzpjxc tiếviatp nghêifdunh chiếviatn. Từveding cáeafvi chiếviatn trậospin hìrfxznh thàviatnh, bắoepgt đwuzxeafvu đwuzxifdun cuồzzvbng đwuzxáeafvnh nhau.

“Oàviatnh!” “Oàviatnh!” “Oàviatnh!”...

Thiêifdun đwuzxsnwwa chấvedin đwuzxebwgng.


Uy thếviatviatnh đwuzxùliiong đwuzxùliiong, đwuzxebwgng tĩrfxznh đwuzxáeafvm đwuzxôuhmwng cao thủmupr củmupra hai bêifdun đwuzxáeafvnh nhau cũhhumng đwuzxãnmxyjpqdfojvt qua tồzzvbn tạwipri Vôuhmw Đjlzhsnwwch.

Tinh Quang chi chủmupr lạwiprnh nhưjpqdvnaqng nhìrfxzn, hắoepgn khôuhmwng dáeafvm nhúnlxwng tay, bởuskzi vìrfxz đwuzxokcai phưjpqdơazhbng năvnaqm tộebwgc năvnaqm đwuzxwipri thủmuprrfxznh cũhhumng đwuzxjpqdu chưjpqda ra tay đwuzxâphceu! May mắoepgn làviatuskz quêifdujpqdơazhbng, mưjpqdfojvn dùliiong lựzpjxc lưjpqdfojvng tộebwgc đwuzxàviatn thựzpjxc lựzpjxc củmupra hắoepgn so vớfffbi năvnaqm vịsnww thủmuprrfxznh kháeafvc hơazhbi mạwiprnh hơazhbn chúnlxwt.

“Lêifdun tiếviatp.” Mộebwgt vịsnww nữcnzn tửazhb đwuzxuhmwi rắoepgn thâphcen ngưjpqdhtfvi cũhhumng hạwipr lệmuprnh.

Nhấvedit thờhtfvi lạwipri làviat mộebwgt đwuzxebwgi ngũhhum đwuzxáeafvnh lêifdun, trong lúnlxwc nhấvedit thờhtfvi, cao thủmuprvnaqm tộebwgc nhấvedit thờhtfvi chiếviatm thưjpqdfojvng phong.

“Oàviatnh!”

Bỗpkqvng nhiêifdun hàviato quang toàviatn bộebwg Tinh Quang chủmupr thàviatnh đwuzxebwgt nhiêifdun hưjpqdfffbng trêifdun ngưjpqdhtfvi chíhjnpn vịsnww nguyêifdun lãnmxyo mộebwgt đwuzxáeafvm cao thủmupr Tinh Quang tộebwgc đwuzxàviatn hộebwgi tụlxok.

“Thậospit sựzpjxviat đwuzxzzvb đwuzxifdun.” Tinh Quang chi chủmupr thấvediy thếviat phẫyfpun nộebwg, năvnaqm tộebwgc mỗpkqvi lầeafvn tấvedin côuhmwng quy môuhmw lớfffbn, đwuzxjpqdu phảhhumi chéwuzxm giếviatt đwuzxếviatn mứpsodc đwuzxjpqdu tổqfyln thấvedit chúnlxwt cưjpqdhtfvng giảhhum mớfffbi sẽviatnlxwt lui! Hắoepgn cũhhumng biếviatt, ởuskzjpqdfffbi trưjpqdfffbng Bắoepgc Hàviat đwuzxwipri đwuzxếviat... Cáeafvc cưjpqdhtfvng giảhhumviaty đwuzxjpqdu quen ‘cáeafv lớfffbn nuốokcat cáeafvwuzx’, cófojv lẽviat loạwipri chéwuzxm giếviatt tổqfyln thấvedit chúnlxwt cưjpqdhtfvng giảhhumviaty, làviat phưjpqdơazhbng pháeafvp bọhuxrn hắoepgn tôuhmwi luyệmuprn sàviatng chọhuxrn ra cưjpqdhtfvng giảhhum.

Chỉsnwwviat Tinh Quang thếviat giớfffbi ban đwuzxeafvu cảhhum thảhhumy mưjpqdhtfvi táeafvm vịsnww nguyêifdun lãnmxyo, nay chỉsnwwwutyn lạwipri cófojv mộebwgt nửazhba.

“Mẫyfpuu thâphcen.”

Vịsnwwuhmwng chúnlxwa kia vàviat mẫyfpuu thâphcen ởuskz xa xa khẩfojvn trưjpqdơazhbng nhìrfxzn.

Khôuhmwng nhữcnznng bọhuxrn họhuxr, toàviatn bộebwg Tinh Quang nhấvedit tộebwgc rấvedit nhiềjpqdu tộebwgc nhâphcen đwuzxjpqdu khẩfojvn trưjpqdơazhbng lo lắoepgng nhìrfxzn, nhữcnznng ngưjpqdhtfvi đwuzxang chiếviatn đwuzxvediu kia làviateafvc tồzzvbn tạwipri đwuzxpsodng ởuskz đwuzxsnwwnh cao toàviatn bộebwg Tinh Quang nhấvedit tộebwgc! Màviat bọhuxrn họhuxr đwuzxáeafvm tộebwgc nhâphcen bìrfxznh thưjpqdhtfvng nàviaty thựzpjxc lựzpjxc yếviatu hơazhbn nhiềjpqdu, mộebwgt khi cáeafvc nguyêifdun lãnmxyo, tưjpqdfffbng lĩrfxznh đwuzxjpqdu khôuhmwng chốokcang đwuzxuhmw đwuzxưjpqdfojvc, bọhuxrn họhuxreafvc tộebwgc nhâphcen nhỏjlzh yếviatu nàviaty làviat dễwliaviatng bịsnww quéwuzxt ngang diệmuprt sáeafvt.

“Ai tớfffbi cứpsodu chúnlxwng ta.”

“Rốokcat cuộebwgc lúnlxwc nàviato rồzzvbi, ngàviaty tháeafvng nhưjpqd vậospiy mớfffbi cófojv thểwipr chấvedim dứpsodt.” Cáeafvc tộebwgc nhâphcen bìrfxznh thưjpqdhtfvng thấvedip thỏjlzhm lo âphceu, bọhuxrn họhuxr chỉsnwwfojv thểwipr chờhtfv đwuzxfojvi vậospin mệmuprnh quyếviatt đwuzxsnwwnh.


...

“Hảhhum?”

Luôuhmwn luôuhmwn ởuskzifdun cạwiprnh quan sáeafvt sắoepgc mặeafvt Đjlzhôuhmwng Báeafv Tuyếviatt Ưifdung khẽviat biếviatn, “Khôuhmwng ổqfyln!”

Mộebwgt trong cáeafvc vịsnww nguyêifdun lãnmxyo Tinh Quang nhấvedit tộebwgc đwuzxãnmxy bịsnww thưjpqdơazhbng nặeafvng, mắoepgt thấvediy khôuhmwng ổqfyln rồzzvbi, nhưjpqdng Tinh Quang chi chủmupr thếviatviat vẫyfpun đwuzxpsodng ởuskz đwuzxófojv khôuhmwng ra tay.

“Hắoepgn làviat kiêifdung kịsnww thủmuprrfxznh năvnaqm tộebwgc kia, khôuhmwng muốokcan dẫyfpun lêifdun đwuzxwipri hỗpkqvn chiếviatn cuốokcai cùliiong?” Đjlzhôuhmwng Báeafv Tuyếviatt Ưifdung nhẹwvqu nhàviatng lắoepgc đwuzxeafvu, Tinh Quang chi chủmupr đwuzxokcai đwuzxãnmxyi mìrfxznh cófojv âphcen, ởuskz thờhtfvi khắoepgc mấvediu chốokcat đwuzxpsodng ra giúnlxwp mìrfxznh.

“Hôuhmw.”

Đjlzhôuhmwng Báeafv Tuyếviatt Ưifdung nổqfyli mộebwgt ýgiss niệmuprm, ảhhumo cảhhumnh khổqfylng lồzzvb nháeafvy mắoepgt đwuzxãnmxy bao phủmupr tớfffbi, bao trùliiom mộebwgt đwuzxáeafvm cao thủmupr hai bêifdun đwuzxang chiếviatn đwuzxvediu.

Lạwiprch cạwiprch, lạwiprch cạwiprch, lạwiprch cạwiprch...

Đjlzháeafvm đwuzxôuhmwng cao thủmupr hai bêifdun tấvedit cảhhum đwuzxjpqdu áeafvnh mắoepgt ảhhumm đwuzxwiprm, mỗpkqvi ngưjpqdhtfvi dừveding tay mềjpqdm nhũhhumn rơazhbi xuốokcang.

“Làviatm sao vậospiy?” Tinh Quang thếviat giớfffbi chi chủmupr, vợfojvviat con gáeafvi hắoepgn, còwutyn cófojv đwuzxáeafvm đwuzxôuhmwng tộebwgc nhâphcen Tinh Quang thếviat giớfffbi đwuzxjpqdu ngẩfojvn ngưjpqdhtfvi!

dhkk xa xa, cao thủmuprvnaqm tộebwgc trêifdun thuyềjpqdn lớfffbn cũhhumng ngẩfojvn ngưjpqdhtfvi.

“Vùliio.” “Vùliio.”

Mộebwgt ýgiss niệmuprm củmupra Đjlzhôuhmwng Báeafv Tuyếviatt Ưifdung, đwuzxem hai đwuzxáeafvm đwuzxôuhmwng cao thủmuprviaty trầeafvm luâphcen ởuskzhhumo cảhhumnh đwuzxjpqdu dịsnwwch chuyểwiprn hếviatt vàviato chủmupr thàviatnh, trong đwuzxófojv chíhjnpn đwuzxwipri nguyêifdun lãnmxyo Tinh Quang nhấvedit tộebwgc đwuzxáeafvm đwuzxôuhmwng cao thủmupr tấvedit cảhhum đwuzxjpqdu đwuzxãnmxy thứpsodc tỉsnwwnh, màviat nhữcnznng cao thủmupr củmupra năvnaqm tộebwgc lạwipri vẫyfpun trầeafvm luâphcen ởuskz trong ảhhumo cảhhumnh nhưjpqdhhum.

“Tinh Quang chi chủmupr, đwuzxem cao thủmuprvnaqm tộebwgc tạwiprm thờhtfvi nhốokcat lạwipri đwuzxi.” Đjlzhôuhmwng Báeafv Tuyếviatt Ưifdung lạwipri mởuskz miệmuprng nófojvi, “Cũhhumng khôuhmwng cầeafvn xuốokcang tay nặeafvng, bọhuxrn họhuxrhhumng chỉsnwwviat phụlxokng mệmuprnh chinh chiếviatn, đwuzxjpqdu làviat nhữcnznng quâphcen tốokcat màviat thôuhmwi.”

Giờhtfv khắoepgc nàviaty.

Đjlzháeafvm đwuzxôuhmwng tộebwgc nhâphcen Tinh Quang thếviat giớfffbi nhấvedit tộebwgc, cùliiong vớfffbi nhữcnznng cao thủmuprvnaqm tộebwgc ởuskz ngoàviati thàviatnh trêifdun cáeafvc con thuyềjpqdn lớfffbn đwuzxjpqdu khófojvfojv thểwipr tin nhìrfxzn vềjpqd phíhjnpa thiếviatu niêifdun áeafvo trắoepgng mởuskz miệmuprng nófojvi chuyệmuprn.

“Phi Tuyếviatt lãnmxyo đwuzxmupr nhâphcen từvedi, ta cũhhumng sẽviat khôuhmwng xuốokcang tay nặeafvng.” Mắoepgt Tinh Quang chi chủmuprhhumng sáeafvng hẳeduqn lêifdun, hắoepgn cảhhumm giáeafvc toàviatn thâphcen đwuzxjpqdu đwuzxang nófojvng lêifdun, cõxonzi lòwutyng vẫyfpun luôuhmwn tuyệmuprt vọhuxrng vôuhmw lựzpjxc cũhhumng tràviatn ngậospip lựzpjxc lưjpqdfojvng, máeafvu đwuzxang sôuhmwi tràviato, thanh âphcem hắoepgn cũhhumng vang dộebwgi hẳeduqn lêifdun, “Đjlzhem bọhuxrn hắoepgn nhốokcat hếviatt lạwipri. Nghe Phi Tuyếviatt lãnmxyo đwuzxmupr củmupra ta, đwuzxveding tổqfyln thưjpqdơazhbng tíhjnpnh mạwiprng bọhuxrn hắoepgn, bọhuxrn hắoepgn cũhhumng chỉsnwwviat quâphcen tốokcat.”

“Vâphceng, chủmupr quâphcen.”

Trong chíhjnpn vịsnww nguyêifdun lãnmxyo tỉsnwwnh lạwipri, mộebwgt vịsnww nguyêifdun lãnmxyo béwuzxo lùliion trong đwuzxófojv lấvediy ra mộebwgt bìrfxznh ngọhuxrc tảhhumn ra áeafvnh sao, nhổqfyl nắoepgp bìrfxznh, nhấvedit thờhtfvi lựzpjxc lưjpqdfojvng cắoepgn nuốokcat bao trùliiom nàviaty cao thủmuprvnaqm tộebwgc đwuzxang ngủmupr say, mỗpkqvi ngưjpqdhtfvi đwuzxjpqdu bịsnww thu vàviato trong bìrfxznh. Sau đwuzxófojv nguyêifdun lãnmxyo béwuzxo lùliion nàviaty mớfffbi rấvedit hưjpqdng phấvedin đwuzxem nắoepgp bìrfxznh nhéwuzxt lạwipri, bẩfojvm báeafvo, “Chủmupr quâphcen, năvnaqm tộebwgc tổqfylng cộebwgng ba mưjpqdơazhbi vịsnww cao thủmupr đwuzxãnmxy đwuzxjpqdu bịsnww nhốokcat, cũhhumng chưjpqda từveding thưjpqdơazhbng tổqfyln tíhjnpnh mạwiprng bấvedit cứpsod mộebwgt ai trong bọhuxrn hắoepgn.”

Vịsnww nguyêifdun lãnmxyo béwuzxo lùliion nàviaty thanh âphcem nófojvi chuyệmuprn đwuzxeafvc biệmuprt vang dộebwgi, truyềjpqdn khắoepgp toàviatn bộebwg Tinh Quang chủmupr thàviatnh, dùliioviat nhữcnznng cao thủmuprvnaqm tộebwgc ởuskz trêifdun nhữcnznng con thuyềjpqdn lớfffbn ngoàviati thàviatnh cũhhumng nghe đwuzxưjpqdfojvc ràviatnh mạwiprch.

Cao thủmuprvnaqm tộebwgc vừvedia kinh vừvedia sợfojv nhìrfxzn vềjpqd phíhjnpa vịsnww thiếviatu niêifdun áeafvo trắoepgng kia hiệmuprn nay đwuzxưjpqdfojvc vâphcey quanh, ngay cảhhum Tinh Quang chi chủmuprhhumng vôuhmwliiong nhiệmuprt tìrfxznh đwuzxokcai đwuzxãnmxyi.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.