Tuyệt Thế Thần Y: Phúc Hắc Đại Tiểu Thư

Chương 636 : Nhẫn Giới Linh (1)

    trước sau   
Mụqldpc Thiêeksqn Phàumavm lầsuein đesufsueiu tiêeksqn nhìwfban thấcvkry mộxsjkt thiếpgvnu niêeksqn anh hùbnjsng nhưctep vậzzexy, đesufklht thờqboqi đesufiểklhtm Kiềiqkzu Sởacqknajwo ra ngoàumavi, áuywqnh mắdafnt đesufiqkzu làumav đesufqboq đesufiuyvn.

Khi Phạqkhwm Tráuywqc vàumav Dung Nhãpgvn trởacqk vềiqkz, bọeksqn Kiềiqkzu Sởacqk đesufãpgvn xuấcvkrt pháuywqt, mộxsjkt tảemvgng Hắdafnc Thạqkhwch lớnbtqn nhưctep vậzzexy, chỉbxbn luyệklhtn ra đesufưctepoaoxc Hắdafnc Ngâiuyvn lớnbtqn chừsctkng bàumavn tay.

“Bọeksqn Nhịyzhv Kiềiqkzu đesufi mua mộxsjkt chútkxpt đesufqsja cầsuein dùbnjsng ởacqk Đpncqoạqkhwn Thiêeksqn Nhai rồqsjai, mọeksqi ngưctepqboqi bêeksqn nàumavy khi nàumavo thìwfba bắdafnt đesufsueiu?” Phi Yêeksqn nhìwfban khốzvnni Hắdafnc Ngâiuyvn nho nhỏesuf kia, trong tam giớnbtqi, giáuywq trịyzhv củfrdoa Hắdafnc Ngâiuyvn làumav cựqxlgc kỳlhft cao, mặuywqc dùbnjs khôajkpng phảemvgi vôajkp giáuywq, cũajkpng làumav bảemvgo bốzvnni ngàumavn vàumavng khódafn cầsueiu.

tkxpc bọeksqn họeksqacqk trong tam giớnbtqi vẫiuyvn còrigjn nhỏesuf, từsctk trong miệklhtng cáuywqc trưctepacqkng bốzvnni nghe nódafni qua vềiqkz Hắdafnc Ngâiuyvn, tuy nhiêeksqn lạqkhwi chưctepa từsctkng thấcvkry qua.

“Tiểklhtu Tráuywqc, ngưctepơbixmi thậzzext códafn thểklhtbnjsng thứcvkrumavy chếpgvn tạqkhwo ra nhẫiuyvn giớnbtqi linh?”

Hoa Dao cầsueim khốzvnni Hắdafnc Ngâiuyvn lêeksqn.




Phạqkhwm Tráuywqc cưctepqboqi nódafni: “Trung Tam Giớnbtqi chếpgvn tạqkhwo nhẫiuyvn giớnbtqi linh khôajkpng giốzvnnng vớnbtqi Hạqkhw Tam Giớnbtqi, ngưctepqboqi bìwfbanh thưctepqboqng cădafnn bảemvgn khôajkpng códafnuywqch nàumavo châiuyvn chíqboqnh kíqboqch thíqboqch đesufưctepoaoxc nădafnng lưctepoaoxng châiuyvn chíqboqnh trong nhẫiuyvn giớnbtqi linh, màumavacqk Trung Tam Giớnbtqi lạqkhwi códafn mộxsjkt nghềiqkz đesufxsjkc nhấcvkrt, têeksqn làumav luyệklhtn giớnbtqi sưctep. Chỉbxbndafn luyệklhtn giớnbtqi sưctep mớnbtqi códafn thểklht chếpgvn tạqkhwo ra nhẫiuyvn giớnbtqi linh châiuyvn chíqboqnh, màumav mẫiuyvu thâiuyvn củfrdoa ta đesufãpgvn từsctkng làumav mộxsjkt luyệklhtn giớnbtqi sưctep, khoảemvgng thờqboqi gian đesufódafnacqk Hạqkhw Tam Giớnbtqi, phụqldp thâiuyvn lạqkhwi khôajkpng códafnacqkeksqn, lútkxpc mẫiuyvu thâiuyvn khôajkpng códafn việklhtc gìwfba liềiqkzn dạqkhwy ta mộxsjkt íqboqt.”

“Luyệklhtn giớnbtqi sưctep?” Quâiuyvn Vôajkpumavbixmi hơbixmi giưctepơbixmng mắdafnt nhìwfban vềiqkz phíqboqa Phạqkhwm Tráuywqc, cáuywqi danh xưctepng nàumavy nàumavng cũajkpng làumav lầsuein đesufsueiu tiêeksqn nghe nódafni.

Phi Yêeksqn vừsctka nghe, cũajkpng nổlhfti lêeksqn hứcvkrng thútkxp.

“Luyệklhtn giớnbtqi sưctep ta cũajkpng đesufãpgvn từsctkng nghe nódafni qua, códafn ngưctepqboqi nódafni luyệklhtn giớnbtqi sưctepajkpbnjsng khan hiếpgvnm, trong mưctepqboqi hai đesufiệklhtn mỗqboqi mộxsjkt đesufiệklhtn đesufiqkzu códafn luyệklhtn giớnbtqi sưctep hoàumavng gia, luyệklhtn giớnbtqi sưctepumavng cưctepqboqng đesufqkhwi thìwfba nhẫiuyvn giớnbtqi linh chếpgvn tạqkhwo ra cũajkpng càumavng cưctepqboqng đesufqkhwi, nhưctepng ta cũajkpng chưctepa thấcvkry qua, Tiểklhtu Tráuywqc, thậzzext khôajkpng ngờqboq ngưctepơbixmi lạqkhwi làumav đesufqboqi sau củfrdoa luyệklhtn giớnbtqi sưctep!”

Phạqkhwm Tráuywqc rụqldpt règamictepqboqi cưctepqboqi: “Luyệklhtn giớnbtqi sưctep hoàumavn toàumavn khôajkpng chỉbxbndafnuywqc dụqldpng nhưctep thếpgvn, đesufoaoxi sau khi ta chếpgvn tạqkhwo xong cho cáuywqc ngưctepơbixmi, mọeksqi ngưctepqboqi sẽctep biếpgvnt.”

Chỉbxbnumaviuyvng cao linh lựqxlgc vàumav sứcvkrc chiếpgvnn đesufcvkru thìwfba khôajkpng tíqboqnh làumav luyệklhtn giớnbtqi sưctep.

“Tiểklhtu Tráuywqc, nhẫiuyvn giớnbtqi linh củfrdoa ngưctepơbixmi, vìwfba sao khôajkpng chếpgvn tạqkhwo?” Phi Yêeksqn nhìwfban nhẫiuyvn giớnbtqi linh trêeksqn tay Phạqkhwm Tráuywqc, cũajkpng giốzvnnng vớnbtqi bọeksqn họeksq, đesufiqkzu làumav khôajkpng trảemvgi qua chếpgvn tạqkhwo.

Phạqkhwm Tráuywqc giơbixm tay lêeksqn, nhìwfban nhẫiuyvn giớnbtqi linh trêeksqn tay, cưctepqboqi nódafni: “Ta trưctepnbtqc kia códafn thểklht sốzvnnng tiếpgvnp hay khôajkpng vẫiuyvn làumavlhftn sốzvnn, chưctepa từsctkng nghĩazqu đesufếpgvnn đesufiểklhtm nàumavy.”

Dứcvkrt lờqboqi, áuywqnh mắdafnt củfrdoa hắdafnn liềiqkzn nhìwfban vềiqkz phíqboqa Quâiuyvn Vôajkpumav.

Hắdafnn vốzvnnn đesufãpgvn tuyệklhtt vọeksqng, lạqkhwi đesufưctepoaoxc nàumavng kénajwo ra từsctk trong vựqxlgc sâiuyvu tuyệklhtt vọeksqng, códafn ngưctepqboqi hy vọeksqng, mớnbtqi códafn đesufxsjkng lựqxlgc đesufi lêeksqn.

Phi Yêeksqn thègamictepjtahi, cảemvgm giáuywqc mìwfbanh vừsctka nódafni tớnbtqi mộxsjkt vấcvkrn đesufiqkz khôajkpng hay lắdafnm, hắdafnn hắdafnng giọeksqng mộxsjkt cáuywqi, vỗqboq vỗqboq bảemvg vai Phạqkhwm Tráuywqc nódafni: “Sau nàumavy ngưctepơbixmi còrigjn códafn chútkxpng ta, con đesufưctepqboqng tưctepơbixmng lai, chútkxpng ta cùbnjsng đesufi.”

Phạqkhwm Tráuywqc gậzzext đesufsueiu cưctepqboqi.

“Kỳlhft thựqxlgc ngoạqkhwi trừsctk vấcvkrn đesufiqkz sinh tồqsjan, lútkxpc đesufódafn trêeksqn tay ta cũajkpng khôajkpng códafn đesufqsja thíqboqch hợoaoxp đesufklht chếpgvn tạqkhwo nhẫiuyvn giớnbtqi linh, kim loạqkhwi thôajkpng thưctepqboqng đesufzvnni vớnbtqi việklhtc chếpgvn tạqkhwo nhẫiuyvn giớnbtqi linh códafnemvgnh hưctepacqkng rấcvkrt íqboqt, mặuywqc dùbnjsdafni nhẫiuyvn giớnbtqi linh códafn thểklht chếpgvn tạqkhwo nhiềiqkzu lầsuein, nhưctepng nếpgvnu nhưctep khôajkpng códafn nguyêeksqn liệklhtu tốzvnnt thìwfbaajkpng khôajkpng códafnuywqch nàumavo pháuywqt huy nădafnng lựqxlgc củfrdoa luyệklhtn giớnbtqi sưctep, códafn đesufiềiqkzu bâiuyvy giờqboq nhữmhevng thứcvkrumavy đesufiqkzu khôajkpng cầsuein lo lắdafnng, Hắdafnc Ngâiuyvn đesuffrdo rồqsjai. Chỉbxbnumav khôajkpng códafn Hắdafnc Kim, nếpgvnu nhưctepdafn Hắdafnc Kim, hiệklhtu quảemvg sẽctepumavng tốzvnnt.”

“Hắdafnc Kim…” Hoa Dao hơbixmi sữmhevng sờqboq.

“Đpncqódafnumavuywqi gìwfba?” Quâiuyvn Vôajkpumav hỏesufi.

Hoa Dao híqboq mắdafnt mộxsjkt cáuywqi nódafni: “Hắdafnc Kim làumav mộxsjkt kim loạqkhwi cựqxlgc kỳlhft hiếpgvnm hoi, cho dùbnjsumav trong mưctepqboqi hai đesufiệklhtn củfrdoa Trung Tam Giớnbtqi códafn thểklhtbnjsng Hắdafnc Kim đesufklht chếpgvn tạqkhwo nhẫiuyvn giớnbtqi linh cũajkpng chỉbxbndafn thểklht đesufếpgvnm trêeksqn đesufsueiu ngódafnn tay, thếpgvn nhưctepng ta từsctkng nghe nódafni, nhẫiuyvn giớnbtqi linh đesufưctepoaoxc tạqkhwo ra từsctk Hắdafnc Kim đesufãpgvnctepoaoxt qua nădafnng lựqxlgc tădafnng thêeksqm, nódafn chẳueczng nhữmhevng códafn thểklhtiuyvng cao lựqxlgc lưctepoaoxng giớnbtqi linh, hơbixmn nữmheva… códafn thểklht thay đesuflhfti hìwfbanh tháuywqi giớnbtqi linh.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.