Tuyệt Thế Thần Y: Phúc Hắc Đại Tiểu Thư

Chương 618 : Là Nhớ Ta Sao? (6)

    trước sau   
scgdmpvri áplndnh trăjmkung, hai ngưscgdzciui nhìcqvon nhau, Kiềpfthu Sởtcdf ăjmkun thịksept khôetof, ngồmpvri bêqussn cạddwjnh đootainzfng lửxjmya, áplndnh mắkqewt càkphwng pháplndt ra tia cổpfth quáplndi.

Hai ngưscgdzciui nàkphwy nhưscgd vậcemry mộcqvot hồmpvri lâzhwbu, Quâzhwbn Vôetofkphw giốinzfng nhưscgd đootaang ngủaqfh rồmpvri.

Cho dùweavkphw hắkqewn khôetofng cózciu huynh đootaaqfh tỷolui muộcqvoi gìcqvo, nhưscgdng hắkqewn cảnthlm thấpjaxy cáplndi cáplndch màkphw hai huynh muộcqvoi nàkphwy ởtcdf chung nhưscgd vậcemry, chẳkpxbng phảnthli làkphw “cổpfth quáplndi” lắkqewm sao?

zciu nhàkphw ai màkphw ca ca lạddwji cầootam tay muộcqvoi muộcqvoi ràkphw qua ràkphw lạddwji, lạddwji còxxxrn biểmtcru thịksepcqvonh cảnthlm cưscgdng chiềpfthu rõmonkkphwng nhưscgd vậcemry?

“Khôetofng giốinzfng... thậcemrt sựinza khôetofng giốinzfng.” Kiềpfthu Sởtcdf lẩootam bẩootam.

Phi Yêqussn liếpjaxc nhìcqvon Kiềpfthu Sởtcdf mộcqvot cáplndi, đootaưscgda cáplndi châzhwbn thỏnthl vừjmkua mớmpvri nưscgdmpvrng xong tớmpvri trưscgdmpvrc mặxfgmt Kiềpfthu Sởtcdf, chặxfgmn áplndnh mắkqewt theo dõmonki củaqfha hắkqewn.




“Làkphwm gìcqvo vậcemry?” Kiềpfthu Sởtcdf chợplndt phụihntc hồmpvri tinh thầootan lạddwji, nhìcqvon cáplndi châzhwbn thỏnthl đootaang bốinzfc mùweavi thơbeujm nózciung hổpfthi trưscgdmpvrc mắkqewt, quay đootaootau nhìcqvon Phi Yêqussn nózciui.

Phi Yêqussn tặxfgmng cho Kiềpfthu Sởtcdf mộcqvot cáplndi nhìcqvon sắkqewc lẻofjdm.

“Còxxxrn nhìcqvon nữvtvza tròxxxrng mắkqewt sẽxxxr rớmpvrt ra ngoàkphwi đootaózciu.”

Kiểmtcru Sởtcdf mặxfgmt đootanthlxjmyng hồmpvrng, lúmtcrng túmtcrng ho khan hai tiếpjaxng.

Phi Yêqussn nhìcqvon khuôetofn mặxfgmt đootanthl củaqfha Kiềpfthu Sởtcdf, cưscgdzciui giễglhlu cợplndt: “Áihnti chàkphw, sao huynh lạddwji nhìcqvon chằkphwm chằkphwm ngưscgdzciui ta thếpjax, cózciu phảnthli làkphw huynh cózciu ýctwe nghĩetof kháplndc đootainzfi vớmpvri Tiểmtcru Tàkphw Tửxjmy rồmpvri khôetofng? Bâzhwby giờzciu đootaang thấpjaxy ghen phảnthli khôetofng?”

Kiềpfthu Sởtcdf mởtcdf to hai mắkqewt lérnkin nhìcqvon Phi Yêqussn, sắkqewc mặxfgmt đootaang từjmku đootanthl chuyểmtcrn thàkphwnh trắkqewng bệaqfhch, liêqussn tụihntc lắkqewc đootaootau.

“Ngưscgdơbeuji ăjmkun nózciui lung tung, ngưscgdơbeuji khôetofng biếpjaxt làkphw ta từjmku nhỏnthl đootaãuxie biếpjaxt Tiểmtcru Tàkphw Tửxjmy, làkphwm sao cózciu ýctwe nghĩetofcqvo kháplndc! Ta nộcqvoi tâzhwbm trong sáplndng, ngưscgdơbeuji đootajmkung dùweavng nhữvtvzng ýctwe nghĩetof xấpjaxu xa củaqfha ngưscgdơbeuji đootapfth cho ta!”

Khôetofng nózciui việaqfhc hắkqewn đootainzfi vớmpvri Quâzhwbn Vôetofkphwzciu thựinzac sựinza trong sáplndng kiểmtcru “Tìcqvonh hữvtvzu nghịksepplndch mạddwjng” hay khôetofng, kểmtcr cảnthlzciucqvo kháplndc hắkqewn cózciu phảnthli làkphw khôetofng tiếpjaxc cáplndi mạddwjng mìcqvonh hay khôetofng? Khôetofng tímyexnh đootaếpjaxn chuyệaqfhn Quâzhwbn Vôetofkphw hung dữvtvz nhưscgd thếpjaxkphwo, chỉihnt cầootan nàkphwng ấpjaxy đootacqvot nhiêqussn ra tay, chỉihnt vớmpvri mộcqvot ngózciun tay cũmdmfng cózciu thểmtcr nghiềpfthn náplndt hắkqewn.

Hắkqewn quảnthlkphw khôetofng muốinzfn sốinzfng nữvtvza thìcqvo mớmpvri mấpjaxt trímyex đootaếpjaxn mứweavc cảnthl gan đootai trêqussu chọscgdc đootaôetofi huynh muộcqvoi nàkphwy!

“Huynh đootaãuxiezciui huynh khôetofng cózciu ýctwe nghĩetofcqvo kháplndc, vậcemry thìcqvoplndi châzhwbn thỏnthlkphwy huynh đootaưscgda qua cho bọscgdn đootai.” Phi Yêqussn cưscgdzciui nhạddwjt, rõmonkkphwng vừjmkua rồmpvri làkphw gạddwjt Kiềpfthu Sởtcdf.

Kiềpfthu Sởtcdf trừjmkung mắkqewt nhìcqvon Phi Yêqussn, Phi Yêqussn lạddwji nózciui: “Nếpjaxu huynh khôetofng đootaưscgda qua làkphw do huynh chộcqvot dạddwj thôetofi.”

Kiềpfthu Sởtcdf hậcemrn khôetofng thểmtcr đootaáplndnh chếpjaxt cáplndi têqussn giảnthlplndi khốinzfn kiếpjaxp nàkphwy.

“Đyslfưscgda thìcqvo đootaưscgda, chẳkpxbng lẽxxxr ta lạddwji sợplnd hay sao!” Kiềpfthu Sởtcdf cầootam cáplndi châzhwbn thỏnthlscgdmpvrng hung hăjmkung đootaweavng dậcemry, đootai vềpfth chỗyrie bọscgdn Quâzhwbn Vôetofkphw.


Phi Yêqussn vàkphw Dung Nhãuxie nhìcqvon nhau, lộcqvo ra nụihntscgdzciui gian xảnthlo.

Nhưscgdng Hoa Dao ởtcdfqussn cạddwjnh thìcqvo lắkqewc lắkqewc đootaootau bấpjaxt đootakqewc dĩetof.

Kiềpfthu Sởtcdf đootai tớmpvri nửxjmya đootaưscgdzciung, do dựinza trong chốinzfc láplndt, đootai tớmpvri trưscgdmpvrc mặxfgmt Quâzhwbn Vôetofkphwkphw Quâzhwbn Vôetofscgdplndc.

Quâzhwbn Vôetofscgdplndc ngẩootang đootaootau, cưscgdzciui chúmtcrm chímyexm nhìcqvon Kiềpfthu Sởtcdf.

monkkphwng làkphw áplndnh mắkqewt tràkphwn đootaootay ýctwescgdzciui, nhưscgdng khôetofng biếpjaxt tạddwji sao lạddwji làkphwm cho Kiềpfthu Sởtcdf sợplnd run hếpjaxt cảnthl ngưscgdzciui.

“Ờylspm... Cáplndi nàkphwy, làkphw đootamtcrplndc ngưscgdơbeuji ăjmkun... cảnthl buổpfthi tốinzfi chưscgda ăjmkun gìcqvo.” Kiềpfthu Sởtcdfjmkung thẳkpxbng nhìcqvon Quâzhwbn Vôetofscgdplndc, trong thâzhwbm tâzhwbm nhưscgd muốinzfn khózciuc rồmpvri.

Quâzhwbn Vôetofscgdplndc mỉihntm cưscgdzciui: “Cảnthlm tạddwj!”

Kiềpfthu Sởtcdf sửxjmyng sốinzft mộcqvot chúmtcrt, nụihntscgdzciui Quâzhwbn Vôetofscgdplndc khôetofng hềpfth chứweava mộcqvot tia hậcemrn thùweavkphwo, ngay cảnthl hắkqewn cũmdmfng thấpjaxy ngưscgdzciui đootaàkphwn ôetofng nàkphwy rấpjaxt đootainzfp trai, sựinza sợplnduxiei trong lòxxxrng trưscgdmpvrc đootaózciu bịksep nụihntscgdzciui nàkphwy làkphwm tiêqussu tan thàkphwnh mâzhwby khózciui.

Ca ca củaqfha Quâzhwbn Vôetofkphw, nózciui khôetofng chừjmkung cũmdmfng cózciu thểmtcr khôetofng kinh khủaqfhng nhưscgd hắkqewn tưscgdtcdfng tưscgdplndng.

Kiềpfthu Sởtcdf nghĩetof nhưscgd vậcemry.

“Khôetofng cầootan cảnthlm tạddwj...” Kiềpfthu Sởtcdf ngưscgdzciui khôetofng hềpfthzciu sứweavc đootapfth kháplndng vớmpvri mỹjgju nhâzhwbn, cưscgdzciui nhẹinzf quay đootaootau đootai.

Hoàkphwn toàkphwn khôetofng còxxxrn sựinza sợplnduxiei trưscgdmpvrc Quâzhwbn Vôetofscgdplndc.

Quâzhwbn Vôetofscgdplndc cầootam châzhwbn thỏnthl vừjmkua nưscgdmpvrng xong, đootaưscgda tớmpvri miệaqfhng Quâzhwbn Vôetofkphw.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.