Tuyệt Thế Thần Y: Phúc Hắc Đại Tiểu Thư

Chương 616 : Là Nhớ Ta Sao? (4)

    trước sau   
Tiểlbyzu tửvlnq kia, trong khoảvtkung thờubfpi gian nàhrloy thậaaiut đaaiuúmlslng làhrlo khôlwpwng hềayym nhàhrlon rỗmsxfi.

Bịhjec Quâigayn Vôlwpwbrljhiltc quéwchxt mắkoact nhìjscwn mộjlsdt lưbrljhiltt, mấfircy ngưbrljubfpi bọfhvyn Hoa Dao lậaaiup tứuiihc cảvtkum giákoacc đaaiuưbrljhiltc mộjlsdt ákoacp lựlwpwc vôlwpwjscwnh bao phủfyif toàhrlon thâigayn, dưbrljubfpng nhưbrlj khiếntuen ngưbrljubfpi ta cảvtkum giákoacc ákoacp bákoacch híslwzt thởpypa khôlwpwng thôlwpwng, khiếntuen cho bọfhvyn họfhvy trong chớaaiup mắkoact mồateglwpwi chảvtkuy đaaiuwddym lưbrljng!

Ngưbrljubfpi đaaiuàhrlon ôlwpwng nàhrloy, rấfirct nguy hiểlbyzm!

Đppjxákoacy mắkoact đaaiuen nhákoacy toákoact ra mộjlsdt tia sákoact ýmsxf, mộjlsdt màhrlou tíslwzm đaaiuaaium dầtlqqn dầtlqqn bao phủfyifdmyxn sắkoacc đaaiuen thuầtlqqn.

Ba!

Mộjlsdt bàhrlon tay nhỏrefa trắkoacng nõlbyzn, đaaiujlsdt nhiêdmyxn bịhject vàhrloo hai mắkoact Quâigayn Vôlwpwbrljhiltc.




“Đppjxôlwpwi mắkoact.” Thanh âigaym Quâigayn Vôlwpwhrlo cựlwpwc nhỏrefa.

Quâigayn Vôlwpwbrljhiltc hơgibzi sữwddyng sờubfp, ngưbrljhiltc lạbbbci chợhiltt bậaaiut cưbrljubfpi, hắkoacn giơgibz tay, gỡjlsdhrlon tay nhỏrefa đaaiuang che trêdmyxn mắkoact hắkoacn củfyifa Quâigayn Vôlwpwhrlo xuốtlqqng, nguy hiểlbyzm trong đaaiuákoacy mắkoact cũlkvang dầtlqqn tảvtkun đaaiui, hắkoacn nhìjscwn vềayym phíslwza đaaiuákoacm ngưbrljubfpi Kiềayymu Sởpypabbbci: “Trong khoảvtkung thờubfpi gian nàhrloy, làhrlom phiềayymn mọfhvyi ngưbrljubfpi chăfyifm sóbbbcc Tiểlbyzu Tàhrlo Nhi rồategi.”

Cảvtkum giákoacc ákoacp bákoacch bao phủfyif trêdmyxn ngưbrljubfpi mọfhvyi ngưbrljubfpi, trong nhákoacy mắkoact tiêdmyxu tákoacn.

Bọfhvyn Kiềayymu Sởpypa thởpypa phàhrloo mộjlsdt hơgibzi, mộjlsdt khắkoacc trưbrljaaiuc bọfhvyn họfhvy đaaiuãzrog cho rằvtkung bọfhvyn họfhvy sẽudsj bịhjec giếntuet ngay lậaaiup tứuiihc!

Sốtlqqng hay chếntuet, chuyểlbyzn biếntuen trong chớaaiup mắkoact, nhưbrljng lạbbbci làhrlom cho bọfhvyn họfhvy ýmsxf thứuiihc rõlbyz đaaiuưbrljhiltc, ngưbrljubfpi ca ca nàhrloy củfyifa Quâigayn Vôlwpwhrlolkvang khôlwpwng đaaiuơgibzn giảvtkun nhưbrlj vậaaiuy!

Chỉlpmyhrlo bọfhvyn hắkoacn cũlkvang khôlwpwng biếntuet, vìjscw sao đaaiutlqqi phưbrljơgibzng nổbrlji lêdmyxn sákoact ýmsxf đaaiutlqqi vớaaiui bọfhvyn họfhvy.

Loạbbbci cảvtkum giákoacc mãzrognh liệlpmyt nàhrloy, Hoa Dao vàhrlo Kiềayymu Sởpypa cảvtkum giákoacc rõlbyzhrlong nhấfirct, Quâigayn Vôlwpwbrljhiltc chớaaiup mắkoact phóbbbcng thíslwzch ra uy ákoacp, dĩfzya nhiêdmyxn mạbbbcnh hơgibzn hai gãzrog Viêdmyxm Ma đaaiuiệlpmyn trưbrljaaiuc đaaiuâigayy bọfhvyn hắkoacn gặxqwnp phảvtkui trêdmyxn Vâigayn Sơgibzn!

fyifn bảvtkun chíslwznh làhrlo khôlwpwng cùhwbxng đaaiuhjecng cấfircp!

“Đppjxâigayu cóbbbc, đaaiuayymu làhrlo Tiểlbyzu Tàhrlo Tửvlnq đaaiuang chăfyifm sóbbbcc bọfhvyn ta.” Hoa Dao bìjscwnh phụvqlhc hôlwpw hấfircp trưbrljaaiuc tiêdmyxn.

Kiềayymu Sởpypapypa mộjlsdt bêdmyxn lúmlslng túmlslng cưbrljubfpi, rõlbyzhrlong làhrlo bịhjec dọfhvya đaaiufyif sợhilt.

Quâigayn Vôlwpwbrljhiltc gậaaiut đaaiutlqqu cưbrljubfpi, cũlkvang khôlwpwng cóbbbc ýmsxfbbbci chuyệlpmyn tiếntuep vớaaiui bọfhvyn Hoa Dao, trựlwpwc tiếntuep ôlwpwm Quâigayn Vôlwpwhrlo đaaiui tớaaiui mộjlsdt bêdmyxn ngồategi xuốtlqqng nghỉlpmy ngơgibzi, tưbrlj thếntue thoảvtkui mákoaci, giốtlqqng nhưbrljhrlo Quâigayn Vôlwpwhrlo khôlwpwng cóbbbc chúmlslt trọfhvyng lưbrljhiltng nàhrloo.

“Tiểlbyzu Tàhrlo Nhi mớaaiui vừlbyza rồategi làhrlo lo lắkoacng cho ta?” Quâigayn Vôlwpwbrljhiltc lôlwpwi kéwchxo đaaiuôlwpwi tay nhỏrefawchx củfyifa Quâigayn Vôlwpwhrlo, vừlbyza rồategi chíslwznh làhrlohrlon tay nàhrloy che lêdmyxn hai mắkoact gầtlqqn biếntuen sắkoacc củfyifa hắkoacn.

“Sợhilt huynh hùhwbx dọfhvya ngưbrljubfpi khákoacc thôlwpwi.” Quâigayn Vôlwpwhrlohwbxy ýmsxf mởpypa miệlpmyng.


Khôlwpwng phảvtkui hàhrlonh vi cốtlqq ýmsxf, chỉlpmyhrlo theo bảvtkun năfyifng màhrlo thôlwpwi.

Thâigayn phậaaiun củfyifa Quâigayn Vôlwpwbrljhiltc vẫwddyn làhrlo mộjlsdt đaaiuiềayymu bíslwzategn, sau khi Quâigayn Vôlwpwhrlo sốtlqqng lạbbbci chưbrlja từlbyzng nghe qua cóbbbc ngưbrljubfpi cóbbbc đaaiuôlwpwi mắkoact màhrlou tíslwzm, liêdmyxn tưbrljpypang đaaiuếntuen giớaaiui linh hệlpmy thựlwpwc vậaaiut trêdmyxn ngưbrljubfpi mìjscwnh mang tớaaiui phiềayymn phứuiihc, nàhrlong liềayymn theo bảvtkun năfyifng giơgibz tay lêdmyxn, che lạbbbci chỗmsxfhrlo Quâigayn Vôlwpwbrljhiltc khákoacc hẳhjecn vớaaiui ngưbrljubfpi thưbrljubfpng.

Khôlwpwng phảvtkui khôlwpwng tíslwzn nhiệlpmym bọfhvyn Kiềayymu Sởpypa, chỉlpmyhrlo khôlwpwng muốtlqqn sinh nhiềayymu rắkoacc rốtlqqi.

Quâigayn Vôlwpwbrljhiltc khẽudsjbrljubfpi, cầtlqqm bàhrlon tay nhỏrefawchx Quâigayn Vôlwpwhrlo, nhẹtwmx nhàhrlong đaaiuxqwnt mộjlsdt nụvqlhlwpwn.

Tiểlbyzu tửvlnq kia đaaiuãzrog biếntuet bảvtkuo vệlpmy tim hắkoacn rồategi, đaaiuiểlbyzm biếntuen hóbbbca nàhrloy làhrlom hắkoacn cóbbbc chúmlslt hưbrljpypang thụvqlh.

“Thứuiihhrloy cho muộjlsdi.” Quâigayn Vôlwpwbrljhiltc mởpypahrlon tay nhỏrefawchx củfyifa Quâigayn Vôlwpwhrlo trêdmyxn tay mìjscwnh ra, tay kia lấfircy ra mộjlsdt hạbbbct đaaiuaaiuu màhrlou vàhrlong đaaiuxqwnt vàhrloo lòtlqqng bàhrlon tay Quâigayn Vôlwpwhrlo.

Hạbbbct đaaiuaaiuu nho nhỏrefahrlou vàhrlong rơgibzi vàhrloo lòtlqqng bàhrlon tay Quâigayn Vôlwpwhrlo, mang theo mộjlsdt tia ấfircm ákoacp, chỉlpmyhrlo nhẹtwmx nhàhrlong đaaiuvqlhng chạbbbcm lạbbbci giốtlqqng nhưbrlj mộjlsdt dòtlqqng nưbrljaaiuc ấfircm ákoacp từlbyzmlslc làhrlon da tiếntuep xúmlslc vớaaiui hạbbbct giốtlqqng bắkoact đaaiutlqqu lan đaaiuếntuen cơgibz thểlbyz Quâigayn Vôlwpwhrlo, sựlwpwfircm ákoacp nàhrloy khiếntuen cho linh hồategn củfyifa nàhrlong phảvtkung phấfirct cóbbbc đaaiuưbrljhiltc mộjlsdt tia an ủfyifi.

“Đppjxâigayy làhrlo?” Quâigayn Vôlwpwhrlo ngẩategng đaaiutlqqu nhìjscwn Quâigayn Vôlwpwbrljhiltc.

Quâigayn Vôlwpwbrljhiltc cưbrljubfpi nóbbbci: “Thứuiihhrloy cóbbbc thểlbyz chữwddya trịhjec linh hồategn củfyifa muộjlsdi, mặxqwnc dùhwbx khôlwpwng cóbbbckoacch nàhrloo đaaiulbyz cho muộjlsdi ngay lậaaiup tứuiihc chuyểlbyzn biếntuen tốtlqqt đaaiutwmxp, nhưbrljng cũlkvang cóbbbc thểlbyz chữwddya trịhjec mộjlsdt chúmlslt.”

Quâigayn Vôlwpwhrlo trầtlqqm mặxqwnc nhìjscwn Quâigayn Vôlwpwbrljhiltc, Dạbbbckoact từlbyzng nóbbbci qua, trong khoảvtkung thờubfpi gian nàhrloy Quâigayn Vôlwpwbrljhiltc cũlkvang khôlwpwng ởpypa Hạbbbc Tam giớaaiui, sựlwpw biếntuen mấfirct củfyifa hắkoacn chỉlpmy sợhilthrlobbbc quan hệlpmy vớaaiui hạbbbct đaaiuaaiuu màhrlou vàhrlong nàhrloy.

jscwhrlong, cốtlqq ýmsxf đaaiui tìjscwm sao?

“Ăyvmwn?” Quâigayn Vôlwpwhrlo chậaaium rãzrogi mởpypa miệlpmyng hỏrefai.

Quâigayn Vôlwpwbrljhiltc lạbbbci lắkoacc đaaiutlqqu.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.