Tuyệt Thế Thần Y: Phúc Hắc Đại Tiểu Thư
Chương 600 : Bẽ Mặt Kiểu Thứ Bảy (7)
“Lờatrc i nóxydg i lậtoea t lọdtyc ng nàvhbl y từjumd đtsiz âtoea u đtsiz ếmugp n?” Phạwnuy m Khảzsbj i lau mồuhfw hôfrxk i lạwnuy nh.
Áxbum nh mắowoc t Quâtoea n Vôfrxk Tàvhbl lạwnuy nh lùozwl ng quéyxxt t qua giữfrxk a đtsiz ácyyc m ngưsgpo ờatrc i, cũzuks ng khôfrxk ng đtsiz ácyyc p câtoea u hỏhmdb i củjwoo a Phạwnuy m Khảzsbj i, ácyyc nh mắowoc t thìyyjx nh lìyyjx nh dừjumd ng lạwnuy i trêudlf n ngưsgpo ờatrc i mộzdez t têudlf n trong đtsiz ácyyc m.
“Long Kỳudlf .”
“Cóxydg thuộzdez c hạwnuy .”
“Đnjtr i.”
“Vâtoea ng!”
Lờatrc i nóxydg i củjwoo a Long Kỳudlf vừjumd a dứbqtn t, thâtoea n ảzsbj nh cao lớzsbj n đtsiz ãatbi hóxydg a thàvhbl nh mộzdez t con lốkegs c, cuốkegs n vàvhbl o trong đtsiz ácyyc m ngưsgpo ờatrc i, bỗxhqy ng nhiêudlf n tiếmugp ng kêudlf u kinh hãatbi i vang lêudlf n khắowoc p nơkegs i, thâtoea n thủjwoo Long Kỳudlf nhanh nhưsgpo chớzsbj p, đtsiz ộzdez t nhiêudlf n xốkegs c lêudlf n hai têudlf n giữfrxk a đtsiz ácyyc m ngưsgpo ờatrc i, vớzsbj i tốkegs c đtsiz ộzdez lốkegs c xoácyyc y xách tơkegs ́i trưsgpo ớzsbj c mặynti t Quâtoea n Vôfrxk Tàvhbl !
Hai tiếmugp ng kêudlf u thảzsbj m thiếmugp t bỗxhqy ng nhiêudlf n vang lêudlf n, hai têudlf n đtsiz óxydg bịyfpi Long Kỳudlf néyxxt m tớzsbj i dưsgpo ớzsbj i châtoea n Quâtoea n Vôfrxk Tàvhbl , run rẩskgx y nhưsgpo bôfrxk ng liễbqtn u lung lay trong gióxydg .
Hai ngưsgpo ờatrc i bịyfpi néyxxt m ra chíbqtn nh làvhbl Ninh Hinh vàvhbl Doãatbi n Ngôfrxk n, bọdtyc n họdtyc nằfxlm m mơkegs cũzuks ng khôfrxk ng ngờatrc , bảzsbj n thâtoea n lạwnuy i hiểnlqb n nhiêudlf n bịyfpi Long Kỳudlf xốkegs c lêudlf n néyxxt m ra, bịyfpi néyxxt m xuốkegs ng đtsiz ấnvbt t trưsgpo ớzsbj c mắowoc t bao nhiêudlf u ngưsgpo ờatrc i.
Khi Ninh Nhuệzazm thấnvbt y con gácyyc i bịyfpi néyxxt m xuốkegs ng, sắowoc c mặynti t lậtoea p tứbqtn c thay đtsiz ổyxxt i, lậtoea p tứbqtn c đtsiz ứbqtn ng ra.
“Quâtoea n tiểnlqb u thưsgpo , ngưsgpo ơkegs i đtsiz âtoea y làvhbl ýkvvm gìyyjx ?”
Khóxydg e miệzazm ng Quâtoea n Vôfrxk Tàvhbl cưsgpo ờatrc i lạwnuy nh nóxydg i: “Ýbqtn gìyyjx ? Khôfrxk ng phảzsbj i rấnvbt t rõgggh ràvhbl ng rồuhfw i sao? Cácyyc c ngưsgpo ờatrc i xửnlyb tríbqtn mấnvbt y ngưsgpo ờatrc i đtsiz ệzazm tửnlyb , nhưsgpo vậtoea y xem nhưsgpo mọdtyc i chuyệzazm n đtsiz ãatbi giảzsbj i quyếmugp t xong rồuhfw i? Chủjwoo mưsgpo u châtoea n chíbqtn nh bâtoea y giờatrc chắowoc c làvhbl đtsiz ưsgpo ợwnuy c cácyyc c ngưsgpo ờatrc i giấnvbt u ởiocn mộzdez t nơkegs i yêudlf n ổyxxt n. Sao hảzsbj ? Thấnvbt y Thụfxlm y Lâtoea n quâtoea n ta ởiocn Thíbqtn ch quốkegs c xa xôfrxk i cóxydg thểnlqb tùozwl y ýkvvm làvhbl m bậtoea y hay sao?”
Vừjumd a nóxydg i, Quâtoea n Vôfrxk Tàvhbl vừjumd a cújjeh i ngưsgpo ờatrc i xuốkegs ng, mộzdez t phácyyc t níbqtn u lấnvbt y tóxydg c Ninh Hinh, lôfrxk i nàvhbl ng ta dậtoea y.
Da đtsiz ầtoea u truyềudlf n tớzsbj i cơkegs n đtsiz au têudlf liệzazm t làvhbl m cho Ninh Hinh phácyyc t ra tiếmugp ng kêudlf u khôfrxk ng ngừjumd ng, Doãatbi n Ngôfrxk n ởiocn bêudlf n cạwnuy nh đtsiz ãatbi bịyfpi dọdtyc a đtsiz ếmugp n khóxydg c, nưsgpo ớzsbj c mắowoc t nưsgpo ớzsbj c mũzuks i nằfxlm m chảzsbj y đtsiz ếmugp n mộzdez t cửnlyb đtsiz ộzdez ng nhỏhmdb cũzuks ng khôfrxk ng dácyyc m.
“Dừjumd ng tay!” Nhìyyjx n côfrxk con gácyyc i yêudlf u quýkvvm bịyfpi Quâtoea n Vôfrxk Tàvhbl đtsiz ốkegs i đtsiz ãatbi i nhưsgpo vậtoea y, mắowoc t Ninh Nhuệzazm nhưsgpo muốkegs n tóxydg e ra tia lửnlyb a.
“Dừjumd ng tay?” Quâtoea n Vôfrxk Tàvhbl cưsgpo ờatrc i nhạwnuy t. “Ta đtsiz ãatbi cho cácyyc c ngưsgpo ơkegs i cơkegs hộzdez i, nếmugp u nhưsgpo cácyyc c ngưsgpo ơkegs i cóxydg thểnlqb xửnlyb lýkvvm sựiocn tìyyjx nh mộzdez t cácyyc ch côfrxk ng chíbqtn nh cũzuks ng cóxydg thểnlqb cho qua, nhưsgpo ng cácyyc c ngưsgpo ơkegs i lạwnuy i thàvhbl nh đtsiz ồuhfw ng lõgggh a, che giấnvbt u chủjwoo mưsgpo u củjwoo a chuyệzazm n nàvhbl y, nếmugp u khôfrxk ng phảzsbj i làvhbl ta nhắowoc c nhởiocn cácyyc c ngưsgpo ơkegs i, cốkegs ýkvvm đtsiz ưsgpo a linh thújjeh cấnvbt p lãatbi nh chủjwoo tớzsbj i, ýkvvm đtsiz ồuhfw sácyyc t hạwnuy i Thụfxlm y Lâtoea n quâtoea n vàvhbl đtsiz ệzazm tửnlyb Niếmugp p Vâtoea n Phong chíbqtn nh làvhbl hai vịyfpi trưsgpo ớzsbj c mắowoc t nàvhbl y? Đnjtr âtoea y chíbqtn nh làvhbl câtoea u trảzsbj lờatrc i cácyyc c ngưsgpo ơkegs i cho chújjeh ng ta?”
Lờatrc i nàvhbl y củjwoo a Quâtoea n Vôfrxk Tàvhbl vừjumd a nóxydg i ra, xung quanh lậtoea p tứbqtn c xôfrxk n xao.
Lờatrc i Lộzdez Uy Kiệzazm t nóxydg i lújjeh c gầtoea n đtsiz i, bởiocn i vìyyjx muốkegs n chôfrxk n xuốkegs ng mầtoea m móxydg ng hoàvhbl i nghi trong lògdnp ng mọdtyc i ngưsgpo ờatrc i màvhbl hôfrxk m nay Quâtoea n Vôfrxk Tàvhbl trưsgpo ớzsbj c mặynti t mọdtyc i ngưsgpo ờatrc i nóxydg i ra tấnvbt t cảzsbj , lạwnuy i xácyyc c thựiocn c tộzdez i danh củjwoo a Ninh Hinh vàvhbl Doãatbi n Ngôfrxk n!
Doãatbi n Ngôfrxk n vàvhbl Ninh Hinh vốkegs n làvhbl cùozwl ng mộzdez t đtsiz ộzdez i vớzsbj i Lộzdez Uy Kiệzazm t bọdtyc n họdtyc , đtsiz ộzdez i củjwoo a Lộzdez Uy Kiệzazm t ngoạwnuy i trừjumd hai ngưsgpo ờatrc i bọdtyc n họdtyc đtsiz ềudlf u bịyfpi trụfxlm c xuấnvbt t khỏhmdb i họdtyc c việzazm n, chỉtuef giữfrxk lạwnuy i hai ngưsgpo ờatrc i nàvhbl y, thựiocn c sựiocn khiếmugp n ngưsgpo ờatrc i ta hoàvhbl i nghi.
“Sợwnuy làvhbl Quâtoea n tiểnlqb u thưsgpo hiểnlqb u lầtoea m rồuhfw i, chuyệzazm n nàvhbl y khôfrxk ng liêudlf n quan tớzsbj i hai ngưsgpo ờatrc i bọdtyc n họdtyc , đtsiz ềudlf u làvhbl do Lộzdez Uy Kiệzazm t gâtoea y ra.” Ninh Nhuệzazm đtsiz èvewt néyxxt n tứbqtn c giậtoea n nóxydg i.
Ninh Hinh ôfrxk m lấnvbt y đtsiz ầtoea u mìyyjx nh, toàvhbl n thâtoea n run rẩskgx y giốkegs ng nhưsgpo mộzdez t con gàvhbl con, khôfrxk ng quêudlf n phụfxlm họdtyc a lờatrc i nóxydg i củjwoo a Ninh Nhuệzazm .
“Làvhbl Lộzdez Uy Kiệzazm t! Làvhbl Lộzdez Uy Kiệzazm t làvhbl m, khôfrxk ng liêudlf n quan gìyyjx tớzsbj i ta!”
“Àvcks ?” Tay Quâtoea n Vôfrxk Tàvhbl kéyxxt o, làvhbl m Ninh Hinh théyxxt t lêudlf n, lạwnuy i nóxydg i khôfrxk ng nêudlf n lờatrc i.
“Nếmugp u nhưsgpo ta nhớzsbj khôfrxk ng lầtoea m, vịyfpi nàvhbl y làvhbl con gácyyc i củjwoo a phóxydg việzazm n trưsgpo ởiocn ng họdtyc c việzazm n Phong Hoa đtsiz újjeh ng khôfrxk ng? Màvhbl ngưsgpo ờatrc i dưsgpo ớzsbj i đtsiz ấnvbt t kia hìyyjx nh nhưsgpo làvhbl ngưsgpo ờatrc i hầtoea u củjwoo a nàvhbl ng ta. Họdtyc c việzazm n Phong Hoa nóxydg i thậtoea t dễbqtn nghe, trêudlf n thựiocn c tếmugp khôfrxk ng phảzsbj i làvhbl chỉtuef biếmugp t làvhbl m nhữfrxk ng chuyệzazm n dựiocn a vàvhbl o quyềudlf n thếmugp đtsiz ểnlqb bao che? Nam Cung Hújjeh c, ngưsgpo ơkegs i ra đtsiz âtoea y cho ta!”
Giọdtyc ng nóxydg i Quâtoea n Vôfrxk Tàvhbl lạwnuy nh lùozwl ng quácyyc t lêudlf n.
Nam Cung Hújjeh c lạwnuy i bịyfpi dọdtyc a toàvhbl n thâtoea n rung sợwnuy , vộzdez i vàvhbl ng đtsiz i ra.
“Chuyệzazm n hôfrxk m đtsiz óxydg ngưsgpo ơkegs i làvhbl ngưsgpo ờatrc i biếmugp t rõgggh , ngưsgpo ơkegs i tớzsbj i nóxydg i cho phóxydg việzazm n trưsgpo ởiocn ng cácyyc c ngưsgpo ơkegs i biếmugp t, rốkegs t cuộzdez c làvhbl xảzsbj y ra chuyệzazm n gìyyjx ?” Quâtoea n Vôfrxk Tàvhbl nóxydg i.
Á
“Long Kỳ
“Có
“Đ
“Vâ
Lờ
Hai tiế
Hai ngư
Khi Ninh Nhuệ
“Quâ
Khó
Vừ
Da đ
“Dừ
“Dừ
Lờ
Lờ
Doã
“Sợ
Ninh Hinh ô
“Là
“À
“Nế
Giọ
Nam Cung Hú
“Chuyệ
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.