Tuyệt Thế Thần Y: Phúc Hắc Đại Tiểu Thư

Chương 553 : Hắc Thạch Thần Bí (10)

    trước sau   
Thếbszk nhưhdrpng Quâlrfvn Vôatmldady khôatmlng hềatml cảcpewm thấlytqy lờhkjui nóubeui củjwfqa bảcpewn thâlrfvn cóubeu chỗhadbdadyo mấlytqt trípgww, vôatmlddvvng bìubeunh tĩqnjbnh gậitnut đmhyocajou.

“Mộqvpyt chúxomvt.”

Mộqvpyc Thiêxvwjn Phàdadym đmhyoăcvgxm chiêxvwju mộqvpyt hồgajwi lâlrfvu, thậitnut sựxalqdady khôatmlng thểgoae hiểgoaeu nổhgqgi, thiếbszku niêxvwjn nàdadyy nhìubeun bềatml ngoàdadyi thìubeuubeu vẻjwfq nhỏdadyjtdl yếbszku ớogpat làdady thếbszk vậitnuy màdady khípgww pháqwzzch lạonlgi vôatmlddvvng gan dạonlg. Nhìubeun vàdadyo cáqwzznh tay thốqnjyi rữajzaa kia củjwfqa hắrthfn ta nàdadyng khôatmlng sợxvwj thìubeu thôatmli, lạonlgi vẫlrfvn còdadyn muốqnjyn tiếbszkp tụkqcnc sao...

dadyng khôatmlng cảcpewm thấlytqy buồgajwn nôatmln sao?

“Cho ngưhdrpơaxrfi tiềatmln.” Quâlrfvn Vôatmldady lạonlgi thêxvwjm mộqvpyt câlrfvu.

Mộqvpyc Thiêxvwjn Phàdadym khoáqwzzt tay lia lịnqrba, nóubeui: “Khôatmlng cầcajon khôatmlng cầcajon, ta cũogpang khôatmlng sốqnjyng đmhyoưhdrpxvwjc lâlrfvu, nếbszku nhưhdrp ngưhdrpơaxrfi... thậitnut sựxalq muốqnjyn...” Mộqvpyc Thiêxvwjn Phàdadym cắrthfn răcvgxng, từfzxvxvwjn hôatmlng lấlytqy ra mộqvpyt con dao găcvgxm, dùddvv sao hắrthfn cũogpang sắrthfp chếbszkt, vếbszkt thưhdrpơaxrfng trêxvwjn ngưhdrphkjui nàdadyy đmhyoãyivhdadynh hạonlg hắrthfn ăcvgxn khôatmlng ngon ngủjwfq khôatmlng yêxvwjn, mộqvpyt nháqwzzt dao nàdadyy vớogpai hắrthfn màdadyubeui đmhyoãyivh khôatmlng còdadyn cảcpewm giáqwzzc đmhyoau đmhyoogpan gìubeu nữajzaa rồgajwi. Quâlrfvn Vôatmldady mua Hắrthfc Ngọtjxyc Thạonlgch đmhyoãyivhdady âlrfvn đmhyoaxrfc quáqwzz lớogpan vớogpai hắrthfn rồgajwi, sao hắrthfn cóubeu thểgoae lạonlgi lấlytqy tiềatmln củjwfqa nàdadyng nữajzaa chứaxrf.




ubeui xong, Mộqvpyc Thiêxvwjn Phàdadym đmhyoưhdrpa dao lêxvwjn chuẩfwxkn bịnqrb đmhyoâlrfvm xuốqnjyng thìubeu bỗhadbng nhiêxvwjn Quâlrfvn Vôatmldady giơaxrf tay ra ngăcvgxn hắrthfn lạonlgi.

Mộqvpyc Thiêxvwjn Phàdadym vẻjwfq mặivsrt khóubeu hiểgoaeu nhìubeun Quâlrfvn Vôatmldady.

“Đgajwgoae ta.” Quâlrfvn Vôatmldady khẽbszkubeui.

Mộqvpyc Thiêxvwjn Phàdadym vôatmlddvvng sửbmahng sốqnjyt, toàdadyn thâlrfvn cứaxrfng nhắrthfc đmhyoưhdrpa dao găcvgxm đmhyoang cầcajom trong tay cho Quâlrfvn Vôatmldady.

Quâlrfvn Vôatmldady thuầcajon thụkqcnc đmhyoóubeun lấlytqy dao găcvgxm, phảcpewng phấlytqt đmhyoâlrfvu đmhyoóubeu khung cảcpewnh củjwfqa mộqvpyt ca phẫlrfvu thuậitnut thưhdrphkjung thấlytqy ởfwxk kiếbszkp trưhdrpogpac.

Nhìubeun tưhdrp thếbszk cầcajom dao kỳhdrp lạonlg củjwfqa Quâlrfvn Vôatmldady, Mộqvpyc Thiêxvwjn Phàdadym cũogpang chẳedlnng biếbszkt phảcpewi nóubeui gìubeu.

Quâlrfvn Vôatmldady cẩfwxkn thậitnun kiểgoaem tra mộqvpyt hồgajwi vếbszkt thưhdrpơaxrfng củjwfqa Mộqvpyc Thiêxvwjn Phàdadym, ngay khi Mộqvpyc Thiêxvwjn Phàdadym cho rằivsrng nàdadyng khôatmlng dáqwzzm xuốqnjyng tay thìubeu trong nháqwzzy mắrthft, Quâlrfvn Vôatmldady đmhyoãyivh nhanh chóubeung giơaxrf tay chéjtdlm xuốqnjyng, từfzxv mộqvpyt bêxvwjn tay củjwfqa Mộqvpyc Thiêxvwjn Phàdadym, mộqvpyt khốqnjyi thịnqrbt đmhyoãyivh thốqnjyi rữajzaa to bằivsrng ngóubeun tay bịnqrb chéjtdlm đmhyoaxrft rơaxrfi xuốqnjyng.

Mộqvpyt đmhyoao lưhdrpu loáqwzzt kia, Mộqvpyc Thiêxvwjn Phàdadym phảcpewi đmhyoếbszkn mộqvpyt láqwzzt sau mớogpai cảcpewm nhậitnun đmhyoưhdrpxvwjc cơaxrfn đmhyoau kéjtdlo đmhyoếbszkn.

Mộqvpyt đmhyoao chéjtdlm đmhyoaxrft khốqnjyi thịnqrbt, Quâlrfvn Vôatmldady thậitnum chípgww khôatmlng buồgajwn chớogpap mắrthft lấlytqy mộqvpyt cáqwzzi, trựxalqc tiếbszkp đmhyoivsrt con dao nằivsrm ngang sau đmhyoóubeu mộqvpyt tay chéjtdlm đmhyoaxrft khốqnjyi thịnqrbt náqwzzt kia, mộqvpyt tay lôatmli ra mộqvpyt cáqwzzi chai rỗhadbng rồgajwi bỏdady khốqnjyi thịnqrbt náqwzzt vàdadyo trong đmhyoóubeu.

“…” Mộqvpyc Thiêxvwjn Phàdadym khôatmlng biếbszkt phảcpewi hìubeunh dung thiếbszku niêxvwjn trưhdrpogpac mắrthft nhưhdrp thếbszkdadyo nữajzaa.

Chéjtdlm khốqnjyi thịnqrbt thốqnjyi rữajzaa ấlytqy đmhyoãyivh đmhyojwfq khiếbszkp sợxvwj, đmhyoivsrng nàdadyy nàdadyng còdadyn thu nóubeudadyo nữajzaa!

Lẽbszkdadyo muốqnjyn giữajzaubeu lạonlgi làdadym kỷpyli niệoxrmm sao?

Thu xong cáqwzzi chai đmhyoxalqng khốqnjyi thịnqrbt náqwzzt, Quâlrfvn Vôatmldady lạonlgi từfzxv trong ngựxalqc móubeuc ra mộqvpyt bìubeunh thuốqnjyc kháqwzzc to bằivsrng bàdadyn tay rồgajwi đmhyoivsrt nóubeufwxk trưhdrpogpac mặivsrt Mộqvpyc Thiêxvwjn Phàdadym.


“Mỗhadbi ngàdadyy ba lầcajon, mỗhadbi lầcajon mộqvpyt viêxvwjn, dùddvvng nưhdrpogpac ấlytqm.” Dặivsrn dòdadyogpang hếbszkt sứaxrfc ngắrthfn gọtjxyn.

Mộqvpyc Thiêxvwjn Phàdadym hoàdadyn toàdadyn khôatmlng hiểgoaeu chuyệoxrmn gìubeu đmhyoang xảcpewy ra, chỉxaizubeu thểgoae chăcvgxm chúxomv nhìubeun Quâlrfvn Vôatmldady, rồgajwi lạonlgi nhìubeun bìubeunh thuốqnjyc kia.

Sớogpam đmhyoãyivh biếbszkt rõxjdf Quâlrfvn Vôatmldadydady ngưhdrphkjui vôatmlddvvng kiệoxrmm lờhkjui, Kiềatmlu Sởfwxk hắrthfng giọtjxyng mộqvpyt cáqwzzi, cóubeu ýmhyo tốqnjyt màdady giảcpewi thípgwwch giúxomvp Mộqvpyc Thiêxvwjn Phàdadym vẫlrfvn đmhyoang ngâlrfvy ngẩfwxkn cảcpew ngưhdrphkjui: “Thuốqnjyc nàdadyy rấlytqt tốqnjyt cho vếbszkt thưhdrpơaxrfng củjwfqa ngưhdrpơaxrfi đmhyoóubeu, cứaxrfdadym đmhyoúxomvng theo nhữajzang gìubeu hắrthfn vừfzxva dặivsrn làdady đmhyoưhdrpxvwjc.”

Mộqvpyc Thiêxvwjn Phàdadym lúxomvc nàdadyy mớogpai hoàdadyn hồgajwn lạonlgi, vộqvpyi vàdadyng lắrthfc đmhyocajou: “Khôatmlng cầcajon đmhyoâlrfvu, thứaxrf thuốqnjyc nàdadyy dùddvvng trêxvwjn ngưhdrphkjui ta chỉxaiz tổhgqgyivhng phípgwwdady thôatmli, ngưhdrpơaxrfi cóubeu thểgoae mua cho ta Hắrthfc Thạonlgch kia làdady ta đmhyoãyivh cảcpewm kípgwwch lắrthfm rồgajwi.”

Dứaxrft lờhkjui liềatmln đmhyoem bìubeunh thuốqnjyc trảcpew lạonlgi cho Quâlrfvn Vôatmldady.

Nhưhdrpng Quâlrfvn Vôatmldady chỉxaiz liếbszkc nhìubeun bìubeunh thuốqnjyc, giơaxrf tay lêxvwjn lắrthfc lắrthfc chiếbszkc chuôatmlng đmhyogajwng đmhyoivsrt ngay trong phòdadyng, ngưhdrphkjui hầcajou đmhyoaxrfng sẵssocn ởfwxkxvwjn ngoàdadyi lậitnup tứaxrfc bưhdrpogpac vàdadyo.

“Nưhdrpogpac ấlytqm.” Quâlrfvn Vôatmldadyubeui.

Ngưhdrphkjui hầcajou nghe xong liềatmln hiểgoaeu ýmhyo củjwfqa Quâlrfvn Vôatmldady, nhanh nhưhdrp chớogpap chạonlgy đmhyoi lấlytqy mộqvpyt ấlytqm nưhdrpogpac nóubeung, sau đmhyoóubeu liềatmln lui ra khỏdadyi phòdadyng.

“Nhịnqrb Kiềatmlu.”

“Cóubeu!”

“Mởfwxk miệoxrmng hắrthfn ra.”

“…”

Mộqvpyc Thiêxvwjn Phàdadym nhưhdrp bịnqrb dọtjxya cho kinh sợxvwj, Kiềatmlu Sởfwxkogpang hơaxrfi bấlytqt ngờhkju nhưhdrpng chỉxaiz mộqvpyt láqwzzt sau, hắrthfn lậitnup tứaxrfc lao vềatml phípgwwa Mộqvpyc Thiêxvwjn Phàdadym mộqvpyt pháqwzzt mởfwxk miệoxrmng củjwfqa hắrthfn ra, Phi Yêxvwjn đmhyoaxrfng bêxvwjn cạonlgnh nhanh chóubeung lấlytqy ra mộqvpyt viêxvwjn thuốqnjyc trong bìubeunh thuốqnjyc kia bỏdadydadyo miệoxrmng củjwfqa Mộqvpyc Thiêxvwjn Phàdadym, tiếbszkp theo,Dung Nhãyivh cầcajom bìubeunh nưhdrpogpac ấlytqm lêxvwjn đmhyohgqgdadyo miệoxrmng hắrthfn!

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.