Tuyệt Thế Thần Y: Phúc Hắc Đại Tiểu Thư

Chương 511 : Cái Đuôi Nhỏ Như Hình Với Bóng (2)

    trước sau   
Hoa Dao liếpfmwc nhìdfuun Kiềkrfuu Sởrkdd, trong mắxjujt hiệrdkbn đsoptokbly vẻtujf xem thưsyoulhqzng: “Ngưsyouơlthqi làmegs kẻtujf ngốgfdhc sao?”

Phi Yêkrfun liếpfmwc mắxjujt mộgtugt cácmhmi vôfwolkuylng mấrkddt hìdfuunh tưsyououkfng: “Đkrfuếpfmwn lúrdyhc đsoptópqzmcmhmi xưsyouơlthqng giàmegs củzwixa ngưsyouơlthqi, cópqzm ngưsyoulhqzi cầokbln sao? Ai màmegs thècecgm.”

“Hoa ca cầokbln! Đkrfuúrdyhng vậcecgy khôfwolng Hoa ca?” Vừcmhma nópqzmi Kiềkrfuu Sởrkddkuyln đsoptmeygc biệrdkbt chânkuzn chópqzm nhìdfuun lưsyouihmgt qua Hoa Dao.

Lầokbln nàmegsy ngay cảulha nhìdfuun Hoa Dao cũeaezng khôfwolng nhìdfuun hắxjujn.

Dung Nhãfwol nhìdfuun bọtdxwn họtdxwsyoulhqzi khẽtehz, đsoptưsyoua tay ra lấrkddy ídwrot đsoptiylz ăvtden đsoptưsyoua cho Phạuvnxm Cẩtvyom im lặmeygng khôfwolng lêkrfun tiếpfmwng bêkrfun cạuvnxnh, Phạuvnxm Cẩtvyom cưsyoulhqzi khổeaez gậcecgt đsoptokblu, cópqzm chúrdyht ưsyouihmgc ao tìdfuunh cảulham củzwixa bọtdxwn Kiềkrfuu Sởrkdd, nhưsyoung cũeaezng biếpfmwt bảulhan thânkuzn chung quy khôfwolng phảulhai ngưsyoulhqzi cùkuylng mộgtugt đsoptưsyoulhqzng, sau khi họtdxwc việrdkbn Phong Hoa gânkuzy ra nhữzwixng việrdkbc nàmegsy, hắxjujn đsoptgfdhi vớihmgi Quânkuzn Vôfwolmegs chỉvgfapqzm hổeaez thẹxejxn vàmegs chộgtugt dạuvnx.

Quânkuzn Vôfwolmegs luôfwoln cảulham thấrkddy cópqzmdfuu đsoptópqzm khôfwolng đsoptúrdyhng, cảulham giácmhmc bịyyxr nhìdfuun chằuwygm chằuwygm rấrkddt nhanh lạuvnxi xuấrkddt hiệrdkbn lầokbln nữzwixa, nhưsyoung lầokbln nàmegsy nàmegsng khôfwolng tìdfuum đsoptưsyououkfc bấrkddt kỳsyoucmhmi bópqzmng nàmegso.




megs loạuvnxi tìdfuunh huốgfdhng nàmegsy lạuvnxi mộgtugt lầokbln nữzwixa xuấrkddt hiệrdkbn vàmegso ngàmegsy hôfwolm sau. Quânkuzn Vôfwolmegs bọtdxwn họtdxw vừcmhma mớihmgi hạuvnxcmhmt mộgtugt con linh thúrdyh cấrkddp cao, cảulham giácmhmc nàmegsy liềkrfun nổeaezi lêkrfun trong lòkuylng.

Lầokbln nàmegsy nàmegsng khôfwolng đsopti tìdfuum nữzwixa màmegs ânkuzm thầokblm phácmhmi Dạuvnxcmhmt ra.

Nhưsyoung đsoptếpfmwn khi Dạuvnxcmhmt trởrkdd vềkrfu, Quânkuzn Vôfwolmegs lạuvnxi hơlthqi sữzwixng sờlhqz.

Chỉvgfa thấrkddy mộgtugt con cừcmhmu nhỏmegs tròkuyln vo lôfwolng bópqzmng mưsyououkft đsoptang bịyyxr Dạuvnxcmhmt xácmhmch ởrkdd trong tay, thânkuzn thểsopt tròkuyln xoe vừcmhma nhìdfuun liềkrfun giốgfdhng nhưsyou mộgtugt quảulha cầokblu tuyếpfmwt lôfwolng. Hai cácmhmi sừcmhmng cuộgtugn nằuwygm trêkrfun đsoptvgfanh đsoptokblu củzwixa con cừcmhmu nhỏmegs, mộgtugt đsoptôfwoli mắxjujt to long lanh đsoptciumm nưsyouihmgc mắxjujt nhìdfuun Quânkuzn Vôfwolmegs.

“Đkrfuânkuzy làmegs… linh thúrdyh?”

Kiềkrfuu Sởrkdd mởrkdd to hai mắxjujt nhìdfuun, thấrkddy con cừcmhmu nhỏmegsmegsy khôfwolng lớihmgn hơlthqn con mècecgo mun làmegs bao, cảulham thấrkddy thếpfmw giớihmgi thựxuccc sựxuccmegs quácmhm kỳsyou diệrdkbu.

Kiềkrfuu Sởrkdd đsoptưsyoua tay chọtdxwc chọtdxwc vàmegso cơlthq thểsopt đsoptokbly lôfwolng mưsyououkft củzwixa cừcmhmu nhỏmegs, tiểsoptu tửlggm kia lậcecgp tứeaezc run lêkrfun.

“Be be…”

Mắxjujt Quânkuzn Vôfwolmegslthqi lópqzme lêkrfun, cũeaezng khôfwolng cópqzm đsoptgtugng tácmhmc gìdfuu.

“Con linh thúrdyhmegsy vẫciumn luôfwoln theo đsoptuvnxi tiểsoptu thưsyou.” Dạuvnxcmhmt nópqzmi.

“Hảulha? Thếpfmwmegsy cũeaezng thậcecgt ly kỳsyou, mộgtugt con linh thúrdyh nhỏmegs nhưsyou vậcecgy, chắxjujc làmegs linh thúrdyh cấrkddp thấrkddp? Cấrkddp mộgtugt? Theo Tiểsoptu Tàmegs tửlggmmegsm chi?” Cảulham giácmhmc mềkrfum mạuvnxi khiếpfmwn cho Kiềkrfuu Sởrkdd khôfwolng thấrkddy mệrdkbt mỏmegsi, tiếpfmwp tụxmzec giàmegsy vòkuyl bộgtugfwolng mềkrfum mạuvnxi củzwixa cừcmhmu nhỏmegs.

Bịyyxr Dạuvnxcmhmt xácmhmch ởrkdd trêkrfun tay, bốgfdhn cácmhmi chânkuzn củzwixa cừcmhmu nhỏmegs khôfwolng ngừcmhmng giãfwoly đsoptuvnxp, bấrkddt luậcecgn nhưsyou thếpfmwmegso cũeaezng khôfwolng trácmhmnh đsoptưsyououkfc sựxucc giàmegsy vòkuyl củzwixa Kiềkrfuu Sởrkdd, chỉvgfapqzm thểsopt khôfwolng ngừcmhmng phácmhmt ra tiếpfmwng kêkrfuu “Be be be be”.

“Ha ha ha!” Kiềkrfuu Sởrkdd chơlthqi nghiệrdkbn rồiylzi, dưsyoulhqzng nhưsyoupqzm chúrdyht hiểsoptu tạuvnxi sao Quânkuzn Vôfwolmegs lạuvnxi yêkrfuu thídwroch Cổeaezn Cổeaezn rồiylzi.


Chácmhmt!

pqzmng trưsyouihmgc củzwixa cừcmhmu nhỏmegs trựxuccc tiếpfmwp đsoptuvnxp trêkrfun sốgfdhng mũeaezi Kiềkrfuu Sởrkdd, chânkuzn nhỏmegs cứeaezng rắxjujn trựxuccc tiếpfmwp tạuvnxo trêkrfun sốgfdhng mũeaezi Kiềkrfuu Sởrkdd mộgtugt ấrkddn màmegsu đsoptmegs.

Kiềkrfuu Sởrkdd sửlggmng sốgfdht mộgtugt chúrdyht.

“Đkrfuuvnxi tiểsoptu thưsyou, cácmhmi nàmegsy phảulhai xửlggmfwol nhưsyou thếpfmwmegso?”

Dạuvnxcmhmt nópqzmi.

“Đkrfuưsyoua cho ta.” Quânkuzn Vôfwolmegssyouơlthqn tay ra, Hắxjujc Miêkrfuu nằuwygm trêkrfun vai nàmegsng, yêkrfun lặmeygng dùkuylng đsoptfwoli che hai mắxjujt mìdfuunh.

Con cừcmhmu nhỏmegslthqi vàmegso trong lòkuylng Quânkuzn Vôfwolmegs, toàmegsn bộgtug thânkuzn thểsopt bịyyxr lậcecgt lêkrfun, cácmhmi bụxmzeng cũeaezng bịyyxrfwolng rốgfdhi bờlhqzi bao phủzwix, thoạuvnxt nhìdfuun thậcecgt giốgfdhng mộgtugt quảulha cầokblu.

“Be be…”

Quânkuzn Vôfwolmegsdwrop mắxjujt, nhìdfuun quảulha cầokblu lôfwolng nhỏmegs trong lòkuylng, nhẹxejx nhàmegsng hídwrot mộgtugt hơlthqi.

Ôkfdqm chặmeygt mộgtugt cácmhmi!

Chàmegs chàmegs!

“Be be! Be be!”

“…” Đkrfuácmhmm ngưsyoulhqzi Kiềkrfuu Sởrkdd ngânkuzy ngẩtvyon cảulha ngưsyoulhqzi, thếpfmw nhưsyoung rấrkddt nhanh bộgtugc ra mộgtugt loạuvnxt tiếpfmwng thìdfuu thầokblm, nhìdfuun chúrdyh cừcmhmu nhỏmegs đsoptưsyououkfc Quânkuzn Vôfwolmegs ôfwolm trong lòkuylng sờlhqz sờlhqz xoa xoa, bọtdxwn họtdxw quảulha thựxuccc buồiylzn cưsyoulhqzi chếpfmwt mấrkddt.

Ătuian đsoptcecgu phụxmze củzwixa mộgtugt con linh thúrdyh, việrdkbc nàmegsy chỉvgfa sợoukfeaezng chỉvgfapqzm Quânkuzn Vôfwolmegsmegsm đsoptưsyououkfc.

Sau khi Quânkuzn Vôfwolmegs cảulham thấrkddy mỹtyfzfwoln, nàmegsng liềkrfun ngồiylzi xổeaezm xuốgfdhng, đsoptem con cừcmhmu nhỏmegs thảulha trêkrfun mặmeygt đsoptrkddt, con cừcmhmu nhỏmegs bịyyxr chàmegs đsoptuvnxp đsoptếpfmwn mứeaezc choácmhmng vácmhmng hoa mắxjujt chópqzmng mặmeygt, nằuwygm trêkrfun mặmeygt đsoptrkddt mộgtugt hồiylzi lung la lung lay, nópqzm nỗpqzm lựxuccc lắxjujc lắxjujc đsoptokblu, khópqzm khăvtden thanh tỉvgfanh lạuvnxi, lúrdyhc nàmegsy mớihmgi cậcecgt lựxuccc quay đsoptokblu, muốgfdhn nhìdfuun xem, kếpfmwt quảulha phácmhmt hiệrdkbn lôfwolng mìdfuunh nhiềkrfuu quácmhm, quay đsoptokblu chỉvgfapqzm thểsopt nhìdfuun đsoptưsyououkfc thânkuzn thểsopt tròkuyln xoe củzwixa mìdfuunh, nópqzmrdyhc nàmegsy mớihmgi bưsyouihmgc bốgfdhn cácmhmi chânkuzn nhỏmegs, chậcecgm rãfwoli đsopti mộgtugt vòkuylng, ngửlggma đsoptokblu đsoptgfdhi mặmeygt vớihmgi Quânkuzn Vôfwolmegs.

“Be be…”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.