Tuyệt Thế Thần Y: Phúc Hắc Đại Tiểu Thư

Chương 511 : Cái Đuôi Nhỏ Như Hình Với Bóng (2)

    trước sau   
Hoa Dao liếpsxtc nhìuhjdn Kiềfeduu Sởljpt, trong mắxqggt hiệwyhxn đloycrifgy vẻnots xem thưitegbwtkng: “Ngưitegơpwcvi làkotj kẻnots ngốssosc sao?”

Phi Yêulmen liếpsxtc mắxqggt mộvipht cánlayi vôkuribwtkng mấwpaat hìuhjdnh tưitegtlkpng: “Đguorếpsxtn lúithvc đloycówyhxnlayi xưitegơpwcvng giàkotj củruvta ngưitegơpwcvi, cówyhx ngưitegbwtki cầrifgn sao? Ai màkotj thèzyewm.”

“Hoa ca cầrifgn! Đguorúithvng vậnscgy khôkuring Hoa ca?” Vừkpzqa nówyhxi Kiềfeduu Sởljptqxbqn đloycqtbcc biệwyhxt châtugfn chówyhx nhìuhjdn lưiteghlcpt qua Hoa Dao.

Lầrifgn nàkotjy ngay cảhlcp nhìuhjdn Hoa Dao cũtlkpng khôkuring nhìuhjdn hắxqggn.

Dung Nhãxhmt nhìuhjdn bọkpzqn họkpzqitegbwtki khẽpwcv, đloycưitega tay ra lấwpaay ílcgmt đloycjrhf ăulmen đloycưitega cho Phạmsxmm Cẩrzhrm im lặqtbcng khôkuring lêulmen tiếpsxtng bêulmen cạmsxmnh, Phạmsxmm Cẩrzhrm cưitegbwtki khổqcjq gậnscgt đloycrifgu, cówyhx chúithvt ưiteghlcpc ao tìuhjdnh cảhlcpm củruvta bọkpzqn Kiềfeduu Sởljpt, nhưitegng cũtlkpng biếpsxtt bảhlcpn thâtugfn chung quy khôkuring phảhlcpi ngưitegbwtki cùbwtkng mộvipht đloycưitegbwtkng, sau khi họkpzqc việwyhxn Phong Hoa gâtugfy ra nhữbwtkng việwyhxc nàkotjy, hắxqggn đloycssosi vớhlcpi Quâtugfn Vôkurikotj chỉyurnwyhx hổqcjq thẹejhon vàkotj chộvipht dạmsxm.

Quâtugfn Vôkurikotj luôkurin cảhlcpm thấwpaay cówyhxuhjd đloycówyhx khôkuring đloycúithvng, cảhlcpm giánlayc bịvikz nhìuhjdn chằkotjm chằkotjm rấwpaat nhanh lạmsxmi xuấwpaat hiệwyhxn lầrifgn nữbwtka, nhưitegng lầrifgn nàkotjy nàkotjng khôkuring tìuhjdm đloycưitegtlkpc bấwpaat kỳpnvgnlayi bówyhxng nàkotjo.




kotj loạmsxmi tìuhjdnh huốssosng nàkotjy lạmsxmi mộvipht lầrifgn nữbwtka xuấwpaat hiệwyhxn vàkotjo ngàkotjy hôkurim sau. Quâtugfn Vôkurikotj bọkpzqn họkpzq vừkpzqa mớhlcpi hạmsxmnlayt mộvipht con linh thúithv cấwpaap cao, cảhlcpm giánlayc nàkotjy liềfedun nổqcjqi lêulmen trong lòqxbqng.

Lầrifgn nàkotjy nàkotjng khôkuring đloyci tìuhjdm nữbwtka màkotj âtugfm thầrifgm phánlayi Dạmsxmnlayt ra.

Nhưitegng đloycếpsxtn khi Dạmsxmnlayt trởljpt vềfedu, Quâtugfn Vôkurikotj lạmsxmi hơpwcvi sữbwtkng sờbwtk.

Chỉyurn thấwpaay mộvipht con cừkpzqu nhỏucle tròqxbqn vo lôkuring bówyhxng mưitegtlkpt đloycang bịvikz Dạmsxmnlayt xánlaych ởljpt trong tay, thâtugfn thểodak tròqxbqn xoe vừkpzqa nhìuhjdn liềfedun giốssosng nhưiteg mộvipht quảhlcp cầrifgu tuyếpsxtt lôkuring. Hai cánlayi sừkpzqng cuộviphn nằkotjm trêulmen đloycyurnnh đloycrifgu củruvta con cừkpzqu nhỏucle, mộvipht đloycôkurii mắxqggt to long lanh đloyctkehm nưiteghlcpc mắxqggt nhìuhjdn Quâtugfn Vôkurikotj.

“Đguorâtugfy làkotj… linh thúithv?”

Kiềfeduu Sởljpt mởljpt to hai mắxqggt nhìuhjdn, thấwpaay con cừkpzqu nhỏuclekotjy khôkuring lớhlcpn hơpwcvn con mèzyewo mun làkotj bao, cảhlcpm thấwpaay thếpsxt giớhlcpi thựkpzqc sựkpzqkotj quánlay kỳpnvg diệwyhxu.

Kiềfeduu Sởljpt đloycưitega tay chọkpzqc chọkpzqc vàkotjo cơpwcv thểodak đloycrifgy lôkuring mưitegtlkpt củruvta cừkpzqu nhỏucle, tiểodaku tửkbro kia lậnscgp tứviphc run lêulmen.

“Be be…”

Mắxqggt Quâtugfn Vôkurikotjpwcvi lówyhxe lêulmen, cũtlkpng khôkuring cówyhx đloycviphng tánlayc gìuhjd.

“Con linh thúithvkotjy vẫtkehn luôkurin theo đloycmsxmi tiểodaku thưiteg.” Dạmsxmnlayt nówyhxi.

“Hảhlcp? Thếpsxtkotjy cũtlkpng thậnscgt ly kỳpnvg, mộvipht con linh thúithv nhỏucle nhưiteg vậnscgy, chắxqggc làkotj linh thúithv cấwpaap thấwpaap? Cấwpaap mộvipht? Theo Tiểodaku Tàkotj tửkbrokotjm chi?” Cảhlcpm giánlayc mềfedum mạmsxmi khiếpsxtn cho Kiềfeduu Sởljpt khôkuring thấwpaay mệwyhxt mỏuclei, tiếpsxtp tụejhoc giàkotjy vòqxbq bộviphkuring mềfedum mạmsxmi củruvta cừkpzqu nhỏucle.

Bịvikz Dạmsxmnlayt xánlaych ởljpt trêulmen tay, bốssosn cánlayi châtugfn củruvta cừkpzqu nhỏucle khôkuring ngừkpzqng giãxhmty đloycmsxmp, bấwpaat luậnscgn nhưiteg thếpsxtkotjo cũtlkpng khôkuring tránlaynh đloycưitegtlkpc sựkpzq giàkotjy vòqxbq củruvta Kiềfeduu Sởljpt, chỉyurnwyhx thểodak khôkuring ngừkpzqng phánlayt ra tiếpsxtng kêulmeu “Be be be be”.

“Ha ha ha!” Kiềfeduu Sởljpt chơpwcvi nghiệwyhxn rồjrhfi, dưitegbwtkng nhưitegwyhx chúithvt hiểodaku tạmsxmi sao Quâtugfn Vôkurikotj lạmsxmi yêulmeu thílcgmch Cổqcjqn Cổqcjqn rồjrhfi.


Chánlayt!

wyhxng trưiteghlcpc củruvta cừkpzqu nhỏucle trựkpzqc tiếpsxtp đloycmsxmp trêulmen sốssosng mũtlkpi Kiềfeduu Sởljpt, châtugfn nhỏucle cứviphng rắxqggn trựkpzqc tiếpsxtp tạmsxmo trêulmen sốssosng mũtlkpi Kiềfeduu Sởljpt mộvipht ấwpaan màkotju đloycucle.

Kiềfeduu Sởljpt sửkbrong sốssost mộvipht chúithvt.

“Đguormsxmi tiểodaku thưiteg, cánlayi nàkotjy phảhlcpi xửkbronjpo nhưiteg thếpsxtkotjo?”

Dạmsxmnlayt nówyhxi.

“Đguorưitega cho ta.” Quâtugfn Vôkurikotjitegơpwcvn tay ra, Hắxqggc Miêulmeu nằkotjm trêulmen vai nàkotjng, yêulmen lặqtbcng dùbwtkng đloyckurii che hai mắxqggt mìuhjdnh.

Con cừkpzqu nhỏuclepwcvi vàkotjo trong lòqxbqng Quâtugfn Vôkurikotj, toàkotjn bộviph thâtugfn thểodak bịvikz lậnscgt lêulmen, cánlayi bụejhong cũtlkpng bịvikzkuring rốssosi bờbwtki bao phủruvt, thoạmsxmt nhìuhjdn thậnscgt giốssosng mộvipht quảhlcp cầrifgu.

“Be be…”

Quâtugfn Vôkurikotjlcgmp mắxqggt, nhìuhjdn quảhlcp cầrifgu lôkuring nhỏucle trong lòqxbqng, nhẹejho nhàkotjng hílcgmt mộvipht hơpwcvi.

Ôhgmzm chặqtbct mộvipht cánlayi!

Chàkotj chàkotj!

“Be be! Be be!”

“…” Đguoránlaym ngưitegbwtki Kiềfeduu Sởljpt ngâtugfy ngẩrzhrn cảhlcp ngưitegbwtki, thếpsxt nhưitegng rấwpaat nhanh bộviphc ra mộvipht loạmsxmt tiếpsxtng thìuhjd thầrifgm, nhìuhjdn chúithv cừkpzqu nhỏucle đloycưitegtlkpc Quâtugfn Vôkurikotj ôkurim trong lòqxbqng sờbwtk sờbwtk xoa xoa, bọkpzqn họkpzq quảhlcp thựkpzqc buồjrhfn cưitegbwtki chếpsxtt mấwpaat.

Ăjiron đloycnscgu phụejho củruvta mộvipht con linh thúithv, việwyhxc nàkotjy chỉyurn sợtlkptlkpng chỉyurnwyhx Quâtugfn Vôkurikotjkotjm đloycưitegtlkpc.

Sau khi Quâtugfn Vôkurikotj cảhlcpm thấwpaay mỹruvtxhmtn, nàkotjng liềfedun ngồjrhfi xổqcjqm xuốssosng, đloycem con cừkpzqu nhỏucle thảhlcp trêulmen mặqtbct đloycwpaat, con cừkpzqu nhỏucle bịvikz chàkotj đloycmsxmp đloycếpsxtn mứviphc choánlayng vánlayng hoa mắxqggt chówyhxng mặqtbct, nằkotjm trêulmen mặqtbct đloycwpaat mộvipht hồjrhfi lung la lung lay, nówyhx nỗzaed lựkpzqc lắxqggc lắxqggc đloycrifgu, khówyhx khăulmen thanh tỉyurnnh lạmsxmi, lúithvc nàkotjy mớhlcpi cậnscgt lựkpzqc quay đloycrifgu, muốssosn nhìuhjdn xem, kếpsxtt quảhlcp phánlayt hiệwyhxn lôkuring mìuhjdnh nhiềfeduu quánlay, quay đloycrifgu chỉyurnwyhx thểodak nhìuhjdn đloycưitegtlkpc thâtugfn thểodak tròqxbqn xoe củruvta mìuhjdnh, nówyhxithvc nàkotjy mớhlcpi bưiteghlcpc bốssosn cánlayi châtugfn nhỏucle, chậnscgm rãxhmti đloyci mộvipht vòqxbqng, ngửkbroa đloycrifgu đloycssosi mặqtbct vớhlcpi Quâtugfn Vôkurikotj.

“Be be…”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.