Tuyệt Thế Thần Y: Phúc Hắc Đại Tiểu Thư

Chương 509 : Phương Thức Bẽ Mặt Liên Hoàn Thứ Tư (9)

    trước sau   
“Cáxltrc ngưqjroơgicqi thậkczct sựskmnsvymm việouyhc khốbddkn nạmbzxn nàsvymy?” Khíissf toàsvymn thâgicqn Nam Cung Húgtftc run lêsvymn, sau khi díissfnh vàsvymo Nhiếctyqp Vâgicqn Phong lạmbzxi cònlugn liêsvymn quan đjvqpếctyqn Thụhpcmy Lâgicqn quâgicqn, đjvqpáxltrm lưqjrou manh nàsvymy, rốbddkt cuộqxqic gâgicqy ra bao nhiêsvymu họcacka đjvqpâgicqy!

Bọcackn họcackkevjng biếctyqt, việouyhn trưqjrojiaeng họcackc việouyhn Phong Hoa Phạmbzxm Khảkevji vìkxqekxqem kiếctyqm Mộqxqi Thầhswdn màsvym hao tổecptn bao nhiêsvymu tâgicqm lựskmnc, bọcackn họcack vậkczcy màsvym lạmbzxi muốbddkn hạmbzxi chếctyqt đjvqpouyh tửsrmh củqxqia Mộqxqi Thầhswdn!

Đddrcâgicqy khôaffdng phảkevji làsvym buộqxqic Mộqxqi Thầhswdn trởjiae mặxuvft thàsvymnh thùkscs vớtsozi bọcackn chúgtftng sao!

Lộqxqi Uy Kiệouyht đjvqpãkczc sợruot đjvqpếctyqn mứkxqec mặxuvft khôaffdng cònlugn chúgtftt máxltru, biếctyqt đjvqpưqjroruotc Long Kỳitqj lạmbzxi làsvym Thụhpcmy Lâgicqn quâgicqn, hắupogn đjvqpxuvft môaffdng ngồdplji sậkczcp xuốbddkng đjvqpydort, vẻupog mặxuvft khótsozc khôaffdng ra nưqjrotsozc mắupogt.

“Nam Cung đjvqpmbzxo sưqjro! Chuyệouyhn nàsvymy khôaffdng phảkevji ta khơgicqi màsvymo, làsvym Ninh Hinh! Làsvym Ninh Hinh nótsozi muốbddkn đjvqpddrc linh thúgtft cấydorp lãkczcnh chúgtfta giếctyqt bọcackn họcack! Ta chỉkscssvym bịaffd ma quỷhpcm áxltrm ảkevjnh, bịaffd lờoggai củqxqia nàsvymng ta mêsvym hoặxuvfc mớtsozi cótsoz thểddrcsvymm nhưqjro vậkczcy!” Lộqxqi Uy Kiệouyht liềhxhou mạmbzxng hékevjt to.

Chuyệouyhn nàsvymy ầhswdm ĩkczc lớtsozn quáxltr, cho dùkscs hắupogn cótsoz bảkevjn lĩkczcnh lớtsozn bằhswdng trờoggai cũkevjng khôaffdng chốbddkng đjvqpxxqd đjvqpưqjroruotc!




Nghe thấydory têsvymn Ninh Hinh, sắupogc mặxuvft Nam Cung Húgtftc lạmbzxi trắupogng nhợruott.

“Đddrchxhou làsvymsvymng ta, nàsvymng ta biếctyqt thựskmnc lựskmnc Long thiếctyqu cao siêsvymu hơgicqn bọcackn hắupogn, muốbddkn dùkscsng bảkevjn đjvqpdplj trong tay đjvqpecpti lấydory linh thạmbzxch cao đjvqpgeving màsvym Long thiếctyqu đjvqpưqjroa cho bọcackn họcack, lạmbzxi cótsoz ýqjro đjvqpaffdnh mưqjroruotn hơgicqi, nhưqjrong Long thiếctyqu tưqjrotsozng khôaffdng muốbddkn dâgicqy dưqjroa vớtsozi nàsvymng ta, nàsvymng ta liềhxhon thẹasoin quáxltrtsoza giậkczcn, ýqjro đjvqpdplj hạmbzxi chếctyqt Long thiếctyqu tưqjrotsozng bọcackn họcack, nhữgeving việouyhc nàsvymy đjvqphxhou tạmbzxi Ninh Hinh làsvymm! Đddrchxhou làsvymsvymng ta!” Lộqxqi Uy Kiệouyht đjvqpãkczc sợruot tớtsozi mứkxqec hồdpljn lìkxqea khỏdnvqi xáxltrc, mộqxqit tia ýqjro thứkxqec đjvqpem tấydort cảkevj mọcacki chuyệouyhn đjvqphxhou đjvqpouyhy tớtsozi trêsvymn ngưqjrooggai Ninh Hinh.

svymng ta bấydort nhâgicqn trưqjrotsozc thìkxqe khôaffdng thểddrc tráxltrch hắupogn bấydort nghĩkczca!

Nam Cung Húgtftc bịaffd châgicqn tưqjrotsozng làsvymm cho hoảkevjng sợruot, toàsvymn thâgicqn chấydorn đjvqpqxqing, muốbddkn mởjiae miệouyhng vìkxqe Ninh Hinh màsvym phảkevjn báxltrc vàsvymi câgicqu, lạmbzxi đjvqpqxqit nhiêsvymn nhớtsoz tớtsozi trưqjrotsozc đjvqpâgicqy khôaffdng lâgicqu, bọcackn họcack quảkevj thựskmnc nhậkczcn đjvqpưqjroruotc đjvqpmbzxn tíissfn hiệouyhu củqxqia Ninh Hinh, vịaffd tríissfxltrch nơgicqi đjvqpâgicqy cũkevjng khôaffdng xa, Ninh Hinh vàsvym Doãkczcn Ngôaffdn đjvqpqxqit nhiêsvymn tuyêsvymn bốbddkgtftt khỏdnvqi ngàsvymy săxkznn linh, cơgicq bảkevjn cũkevjng làsvymm ngưqjrooggai ta cảkevjm thấydory nghi ngờogga, Nam Cung Húgtftc cònlugn vìkxqe hai ngưqjrooggai họcack hốbddki tiếctyqc hồdplji lâgicqu.

gicqy giờogga nghe đjvqpưqjroruotc lờoggai nótsozi củqxqia Lộqxqi Uy Kiệouyht, ôaffdng dưqjrooggang nhưqjro hiểddrcu đjvqpưqjroruotc vìkxqe sao hai ngưqjrooggai bọcackn họcack đjvqpang yêsvymn đjvqpang làsvymnh lạmbzxi rờoggai khỏdnvqi.

“Ôjiaeng nghe rõhxho rồdplji chứkxqe?” Long Kỳitqj mởjiae miệouyhng cưqjrooggai lạmbzxnh: “Dung túgtftng đjvqpouyh tửsrmhqjrou tàsvymi hạmbzxi mệouyhnh, đjvqpmbzxo sưqjro lạmbzxi vẽotbq đjvqpưqjrooggang cho hưqjroơgicqu chạmbzxy, mộqxqit lầhswdn nữgevia đjvqpkevj thưqjroơgicqng binh sĩkczc Thụhpcmy Lâgicqn quâgicqn củqxqia ta, mótsozn nợruotsvymy Thụhpcmy Lâgicqn quâgicqn nhấydort đjvqpaffdnh sẽotbq đjvqpònlugi họcackc việouyhn Phong Hoa mộqxqit lờoggai giảkevji thíissfch.”

Vinh Hằhswdng cũkevjng nótsozi: “Việouyhc nàsvymy trởjiae vềhxho sẽotbq bẩouyhm báxltro gia sưqjro, gia sưqjro sẽotbq đjvqpònlugi lạmbzxi côaffdng đjvqpmbzxo cho bọcackn ta!”

Nam Cung Húgtftc cảkevjm thấydory hai châgicqn mìkxqenh nhưqjro nhũkevjn ra, mộqxqit Thụhpcmy Lâgicqn quâgicqn, lạmbzxi thêsvymm mộqxqit Mộqxqi Thầhswdn… Lúgtftc nàsvymy thậkczct làsvymgicqy chuyệouyhn lớtsozn rồdplji! Cho dùkscs Thụhpcmy Lâgicqn quâgicqn khôaffdng cótsoz khảkevjxkznng dụhpcmng binh vớtsozi họcackc việouyhn Phong Hoa, thếctyq nhưqjrong mộqxqit khi chuyệouyhn nàsvymy từkczc trong miệouyhng Thụhpcmy Lâgicqn quâgicqn vàsvym Mộqxqi Thầhswdn truyềhxhon ra, khôaffdng bao lâgicqu sau trong thiêsvymn hạmbzx đjvqphxhou sẽotbq biếctyqt họcackc việouyhn Phong Hoa đjvqphxhou làsvym hạmbzxng ngưqjrooggai cưqjrotsozp gàsvym trộqxqim chótsoz, uy danh củqxqia họcackc việouyhn Phong Hoa sẽotbq khôaffdng cònlugn sótsozt lạmbzxi chúgtftt gìkxqe trong tíissfch tắupogc!

“Mong hai vịaffd bớtsozt giậkczcn! Việouyhc nàsvymy do họcackc việouyhn Phong Hoa ta quảkevjn giáxltro khôaffdng nghiêsvymm! Cũkevjng xin hai vịaffd nểddrc mặxuvft họcackc việouyhn Phong Hoa, thưqjro thảkevj chúgtftt thờoggai gian, việouyhc nàsvymy họcackc việouyhn Phong Hoa nhấydort đjvqpaffdnh sẽotbq cho hai vịaffd mộqxqit sựskmnaffdng bằhswdng! Họcackc việouyhn Phong Hoa tuyệouyht đjvqpbddki sẽotbq khôaffdng dung túgtftng đjvqpouyh tửsrmh!”

Đddrcddrc bảkevjo vệouyh uy danh củqxqia họcackc việouyhn Phong Hoa, Nam Cung Húgtftc liềhxhon miệouyhng thềhxho thốbddkt, hắupogn tuyệouyht đjvqpbddki khôaffdng thểddrc đjvqpddrc chuyệouyhn nàsvymy ồdpljn àsvymo hơgicqn, nếctyqu nhưqjro việouyhc nàsvymy khôaffdng xửsrmhqjro tốbddkt, e rằhswdng uy danh trăxkznm năxkznm củqxqia họcackc việouyhn Phong Hoa sẽotbq bịaffd hủqxqiy hoạmbzxi triệouyht đjvqpddrc!

“Vậkczcy đjvqpưqjroruotc, chúgtftng ta sẽotbq chờogga họcackc việouyhn Phong Hoa cho chúgtftng ta mộqxqit lờoggai giảkevji thíissfch, nếctyqu nhưqjro xửsrmhqjro khôaffdng tốbddkt, chúgtftng ta sẽotbqkscsng phưqjroơgicqng pháxltrp củqxqia mìkxqenh đjvqpddrc đjvqpònlugi lạmbzxi côaffdng bằhswdng, hy vọcackng họcackc việouyhn Phong Hoa khôaffdng làsvymm chúgtftng ta thấydort vọcackng.”

Long Kỳitqj lạmbzxnh giọcackng mởjiae miệouyhng.

“Phảkevji, phảkevji.” Nam Cung Húgtftc liêsvymn tụhpcmc lau đjvqpi mồdpljaffdi lạmbzxnh, chuyệouyhn nàsvymy quáxltr lớtsozn, tựskmn thâgicqn ôaffdng đjvqpãkczc khôaffdng cònlugn cáxltrch nàsvymo xửsrmhqjro, chỉkscstsoz thểddrc đjvqpruoti sau khi trởjiae lạmbzxi họcackc việouyhn Phong Hoa, do việouyhn trưqjrojiaeng Phạmbzxm Khảkevji đjvqpaffdnh đjvqpoạmbzxt.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.