Tuyệt Thế Thần Y: Phúc Hắc Đại Tiểu Thư

Chương 507 : Phương Thức Bẽ Mặt Liên Hoàn Thứ Tư (7)

    trước sau   
Phạweevm Cẩewjym cùlhdung đwsnkáglgmm ngưgrfcnpjki Long Kỳgdjw trởtysf lạweevi, kếoizlt quảpwpi vừwubwa quay lạweevi thìrkiz thấvgbqy cáglgmc đwsnkweevo sưgrfc củnlsda họmahvc việgdjwn Phong Hoa đwsnkang đwsnkáglgmnh nhau vớnrebi binh sĩusdz củnlsda Thụigcjy Lâgrfcn quâgrfcn, khóxepk khătysfn lắgdjwm tâgrfcm trạweevng mớnrebi đwsnkưgrfcpvtgc thảpwpi lỏqmmcng liềnpjkn lậbnhsp tứucumc rơzdjdi xuốamting vựucumc.

“Húvzpvc gia gia mau bảpwpio bọmahvn họmahv dừwubwng tay! Đnpjkwubwng đwsnkáglgmnh nữnujwa! Đnpjkwubwng đwsnkáglgmnh nữnujwa!” Phạweevm Cẩewjym suýqmmct khóxepkc trưgrfcnrebc mặwsnkt Nam Cung Húvzpvc.

Chuyệgdjwn gìrkiz thếoizloizly!

“Dừwubwng tay!” Nam Cung Húvzpvc bỗldmxng nhiênqqgn mởtysf miệgdjwng, cáglgmc đwsnkweevo sưgrfc củnlsda họmahvc việgdjwn Phong Hoa lậbnhsp tứucumc dừwubwng tay, thu trởtysf lạweevi.

Vinh Hằlgkdng cùlhdung cáglgmc đwsnkgdjw tửnreb kháglgmc củnlsda Nhiếoizlp Vâgrfcn phong liềnpjkn lậbnhsp tứucumc xôamting lênqqgn, nhanh chóxepkng trịlmqf thưgrfcơzdjdng cho cáglgmc binh sĩusdz.

“Đnpjkâgrfcy rốamtit cuộdqvnc làoizlxepk chuyệgdjwn gìrkiz? Phạweevm Cẩewjym, lai lịlmqfch củnlsda mấvgbqy ngưgrfcnpjki bênqqgn cạweevnh ngưgrfcơzdjdi làoizl thếoizloizlo? Tạweevi sao lạweevi bắgdjwt giữnujw ngưgrfcnpjki củnlsda họmahvc việgdjwn Phong Hoa! Thấvgbqy ngưgrfcnpjki củnlsda họmahvc việgdjwn Phong Hoa dễoizl bắgdjwt nạweevt sao? Hôamtim nay nếoizlu khôamting nóxepki rõldmxoizlng cho ta thìrkiz cho dùlhduxepk ngưgrfcơzdjdi ởtysf đwsnkâgrfcy ta cũglgmng khôamting cho qua đwsnkâgrfcu.” Nam Cung Húvzpvc nhătysfn màoizly, ôamting luôamtin phụigcj tráglgmch vấvgbqn đwsnknpjk an toàoizln củnlsda ngàoizly sătysfn linh, nhưgrfcng hôamtim nay, đwsnkgdjw tửnreb củnlsda họmahvc việgdjwn Phong Hoa lạweevi bịlmqfglgmc thếoizl lựucumc kháglgmc bắgdjwt giữnujw ngay trong ngàoizly sătysfn linh, đwsnkâgrfcy rõldmxoizlng làoizlvzpvc phạweevm đwsnkếoizln uy danh củnlsda họmahvc việgdjwn Phong Hoa.




Phạweevm Cẩewjym nóxepki: “Khôamting phảpwpii nhưgrfc vậbnhsy, Húvzpvc gia gia, ngưgrfcnpjki hiểamtiu lầucumm rồwuhii…”

“Hiểamtiu lầucumm? Sựucum thựucumc bàoizly ra trưgrfcnrebc mắgdjwt, ta khôamting bịlmqflhdu?” Nam Cung Húvzpvc hừwubw lạweevnh.

grfcơzdjdng mặwsnkt cưgrfcơzdjdng nghịlmqf củnlsda Long Kỳgdjwrkizm nélhdun tứucumc giậbnhsn, hắgdjwn nhìrkizn Quâgrfcn Vôamtioizl mộdqvnt cáglgmi, thấvgbqy Quâgrfcn Vôamtioizlzdjdi gậbnhst đwsnkucumu liềnpjkn khôamting cầucumn kìrkizm nélhdun sựucum tứucumc giậbnhsn trong lòhbjong nữnujwa.

“Ta thấvgbqy ôamting đwsnkúvzpvng làoizllhdu thậbnhst rồwuhii, ôamting chỉspvy thấvgbqy đwsnkgdjw tửnreb củnlsda họmahvc việgdjwn Phong Hoa cáglgmc ôamting bịlmqf tróxepki ởtysf đwsnkâgrfcy, nhưgrfcng ôamting cóxepk biếoizlt tạweevi sao bọmahvn chúvzpvng bịlmqf tróxepki ởtysf đwsnkâgrfcy khôamting?” Long Kỳgdjwgrfcnpjki nóxepki, ấvgbqn tưgrfcpvtgng vớnrebi họmahvc việgdjwn Phong Hoa bịlmqf hạweev thấvgbqp đwsnkếoizln vôamtilhdung.

“Tạweevi sao?” Nam Cung Húvzpvc hỏqmmci.

“Ôpwping bảpwpio bọmahvn chúvzpvng tựucumxepki!” Long Kỳgdjw đwsnkáglgmp.

Nam Cung Húvzpvc quay đwsnkucumu nhìrkizn đwsnkáglgmm đwsnkgdjw tửnreb, Lộdqvn Uy Kiệgdjwt toàoizln thâgrfcn run rẩewjyy ngay từwubw đwsnkucumu đwsnkãcgmo bịlmqf chặwsnkn họmahvng, bịlmqf Nam Cung Húvzpvc nhìrkizn khiếoizln toàoizln thâgrfcn hắgdjwn tênqqg dạweevi, ai cũglgmng biếoizlt mặwsnkc dùlhdu Nam Cung Húvzpvc bảpwpio vệgdjw họmahvc việgdjwn Phong Hoa nhưgrfcng tíxgldnh cáglgmch ôamting lạweevi rấvgbqt cưgrfcơzdjdng trựucumc thẳrtabng thắgdjwn, nóxepki mộdqvnt làoizl mộdqvnt, nóxepki hai làoizl hai, côamting chíxgldnh nghiênqqgm minh, nếoizlu cóxepk đwsnkgdjw tửnreb phạweevm lỗldmxi thìrkiz cho dùlhduoizl Phạweevm Cẩewjym hay Ninh Hinh cũglgmng phảpwpii chịlmqfu phạweevt.

“Lộdqvn Uy Kiệgdjwt, ngưgrfcơzdjdi nóxepki đwsnki, rốamtit cuộdqvnc làoizl xảpwpiy ra chuyệgdjwn gìrkiz?” Nam Cung Húvzpvc nóxepki: “Ngưgrfcơzdjdi cứucum việgdjwc nóxepki làoizl đwsnkưgrfcpvtgc, nếoizlu cóxepk ai bắgdjwt nạweevt đwsnkgdjw tửnreb củnlsda họmahvc việgdjwn Phong Hoa thìrkiz cho dùlhdulhdung cáglgmi mạweevng giàoizloizly ta cũglgmng đwsnkòhbjoi lạweevi côamting bằlgkdng cho cáglgmc ngưgrfcơzdjdi.”

grfctysfng rằlgkdng Lộdqvn Uy Kiệgdjwt sợpvtg Long Kỳgdjwnqqgn mớnrebi khôamting dáglgmm nóxepki, Nam Cung Húvzpvc còhbjon đwsnkdqvnng viênqqgn hắgdjwn.

Nghe xong lờnpjki củnlsda Nam Cung Húvzpvc, Lộdqvn Uy Kiệgdjwt càoizlng run hơzdjdn.

“Khôamting… khôamting phảpwpii nhưgrfc vậbnhsy… Nam Cung đwsnkweevo sưgrfc… thựucumc ra… thựucumc ra làoizl chúvzpvng ta… chúvzpvng ta cóxepkgrfcu đwsnkwuhi… xấvgbqu vớnrebi Long thiếoizlu tưgrfcnrebng bọmahvn họmahv, mớnrebi bịlmqf bọmahvn họmahv… bắgdjwt đwsnkưgrfcpvtgc…” Giọmahvng Lộdqvn Uy Kiệgdjwt run rẩewjyy, sợpvtg sệgdjwt nóxepki.

vzpvc nàoizly, toàoizln thâgrfcn Nam Cung Húvzpvc cứucumng đwsnknpjk, dáglgmng vẻvstz kiênqqgu cătysfng cao ngạweevo lúvzpvc đwsnkucumu chớnrebp mắgdjwt tan biếoizln.

“Ngưgrfcơzdjdi… ngưgrfcơzdjdi nóxepki gìrkiz?”

“Mưgrfcu đwsnkwuhi xấvgbqu? Nóxepki nghe hay lắgdjwm!” Vinh Hằlgkdng đwsnkang trịlmqf thưgrfcơzdjdng cho binh sĩusdz Thụigcjy Lâgrfcn quâgrfcn màoizl khôamting nhịlmqfn đwsnkưgrfcpvtgc, quay đwsnkucumu khinh bỉspvy mộdqvnt cáglgmi rồwuhii nóxepki: “Ngưgrfcơzdjdi cóxepk thểamtixepki vớnrebi cáglgmc đwsnkweevo sưgrfc củnlsda ngưgrfcơzdjdi, cáglgmc ngưgrfcơzdjdi cốamti ýqmmc dẫnizkn dụigcj linh thúvzpv cấvgbqp lãcgmonh chúvzpva đwsnkếoizln, muốamtin dồwuhin chúvzpvng ta vàoizlo chỗldmx chếoizlt! Nếoizlu chúvzpvng ta khôamting may mắgdjwn thoáglgmt đwsnkưgrfcpvtgc, thìrkizgrfcy giờnpjk đwsnknpjku biếoizln thàoizlnh dãcgmo quỷkiya trong rừwubwng nàoizly rồwuhii! Khôamting chỗldmxnqqgu oan!”

“Cáglgmi gìrkiz!” Nam Cung Húvzpvc toàoizln thâgrfcn chấvgbqn đwsnkdqvnng, lờnpjki củnlsda Vinh Hằlgkdng giốamting nhưgrfc từwubwng cụigcjc đwsnkáglgm đwsnkang nệgdjwn vàoizlo tim ôamting. Ôpwping quay ngoắgdjwt đwsnkucumu lạweevi nhìrkizn Lộdqvn Uy Kiệgdjwt, Lộdqvn Uy Kiệgdjwt chộdqvnt dạweevvzpvi đwsnkucumu, sắgdjwc mặwsnkt sợpvtgcgmoi hoảpwping loạweevn.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.