Tuyệt Thế Thần Y: Phúc Hắc Đại Tiểu Thư

Chương 475 : Nữ Tử Ác Độc (2)

    trước sau   
Vốjpben dĩkgfz sứgmkwc khỏoleqe Phạyqpxm Tráwwjdc khôxvwing tốjpbet, từqcal nhỏoleq đkcbpãhbwb hay đkcbpau ốjpbem, Phạyqpxm Cẩnvfim từqcal nhỏoleq đkcbpãhbwb chăxetzm sórflqc cho đkcbpuakj đkcbpuakj thâoleqn thểzece yếjjjru ớqvpyt nàqmvmy, còlqkdn Phạyqpxm Khảbjbyi vàqmvm Ninh Nhuệuakj lạyqpxi làqmvmuukf huynh sưuukf đkcbpuakj, từqcal nhỏoleq Ninh Hinh đkcbpãhbwb lớqvpyn lêdzton cùbpzzng huynh đkcbpuakj Phạyqpxm gia. Từqcal khi còlqkdn rấfakgt nhỏoleq Phạyqpxm Cẩnvfim đkcbpãhbwb coi Ninh Hinh nhưuukf muộwcori muộwcori củzrssa mìthufnh, thêdztom nữvptka tíwcornh tìthufnh củzrssa Ninh Hinh rấfakgt tốjpbet, luôxvwin quan tâoleqm đkcbpếjjjrn Phạyqpxm Tráwwjdc, thờjpbei gian cứgmkw thếjjjr trôxvwii qua, Phạyqpxm Cẩnvfim dầbjbyn dầbjbyn coi Ninh Hinh nhưuukf em dâolequ tưuukfơrvsdng lai củzrssa mìthufnh.

Nhưuukfng bâoleqy giờjpbe hễuakj nghe nhắfnwrc đkcbpếjjjrn thờjpbei niêdzton thiếjjjru ấfakgy, Phạyqpxm Tráwwjdc lạyqpxi sợufewhbwbi nhưuukf nghe thấfakgy tiếjjjrng sésaspt ngang tai.

Việuakjc Ninh Hinh dẫlfnjn dắfnwrt Doãhbwbn Ngôxvwin, Phạyqpxm Cẩnvfim tấfakgt nhiêdzton biếjjjrt rõeeyc, nhưuukfng dùbpzzrflq thểzeceqmvmo cũuukfng khôxvwing thểzece tin đkcbpưuukfufewc, ngưuukfjpbei màqmvmthufnh vẫlfnjn coi nhưuukf muộwcori muộwcori lạyqpxi córflq ýgjtz nghĩkgfz muốjpben giếjjjrt hạyqpxi mìthufnh.

“Trong chuyệuakjn nàqmvmy ắfnwrt córflq sựfnwr hiểzeceu nhầbjbym gìthuf đkcbpórflq?” Phạyqpxm Cẩnvfim nghiếjjjrn răxetzng nórflqi.

Quâoleqn Vôxvwiqmvm nhìthufn bộwcor dạyqpxng day dứgmkwt củzrssa Phạyqpxm Cẩnvfim ngưuukfufewc lạyqpxi khôxvwing córflq chújmsbt phảbjbyn ứgmkwng gìthuf, tíwcornh cáwwjdch củzrssa Phạyqpxm Cẩnvfim vốjpben nhưuukf vậtncny, khoáwwjdng đkcbpyqpxt rộwcorng lưuukfufewng, nghĩkgfza khíwcor vớqvpyi mọrdnbi ngưuukfjpbei, nếjjjru khôxvwing thìthufqmvmm sao hôxvwim đkcbpórflq khi nàqmvmng bịwbct bao nhiêdztou ngưuukfjpbei nórflqi xấfakgu lạyqpxi đkcbpgmkwng ra bảbjbyo vệuakjqmvmng chu toàqmvmn nhưuukf vậtncny.

Mộwcort ngưuukfjpbei nhưuukf vậtncny, nộwcori tâoleqm thanh khiếjjjrt, tíwcornh tìthufnh cưuukfơrvsdng trựfnwrc, nếjjjru nhưuukfsaspt vềwbct phưuukfơrvsdng diệuakjn ôxvwin hòlqkda thìthuf nhấfakgt đkcbpwbctnh sẽnftr trởrdnb thàqmvmnh anh hùbpzzng đkcbpưuukfufewc nhiềwbctu ngưuukfjpbei ngưuukfgjtzng mộwcor, nhưuukfng màqmvm ngưuukfjpbei nhưuukf vậtncny vẫlfnjn tồrvsdn tạyqpxi nhưuukfufewc đkcbpiểzecem lớqvpyn, đkcbpórflqqmvm quáwwjd tin tưuukfrdnbng vàqmvmo ngưuukfjpbei bêdzton cạyqpxnh mìthufnh, chỉrflq cầbjbyn truyềwbctn đkcbpyqpxt nhữvptkng thiệuakjn ýgjtz tốjpbet đkcbprvsdp làqmvmrflq thểzecerflq đkcbpưuukfufewc cảbjby tráwwjdi tim củzrssa hắfnwrn. Nórflqi dễuakj nghe mộwcort chújmsbt thìthuf gọrdnbi làqmvm đkcbpơrvsdn thuầbjbyn, nórflqi khórflq nghe mộwcort chújmsbt thìthuf gọrdnbi làqmvm ngu ngốjpbec.


Nếjjjru làqmvm ngàqmvmy thưuukfjpbeng, Quâoleqn Vôxvwiqmvm chỉrflq cầbjbyn giếjjjrt nàqmvmng ta làqmvm xong, nhưuukfng sựfnwr việuakjc lầbjbyn nàqmvmy khôxvwing phảbjbyi làqmvm nhằjpbem vàqmvmo nàqmvmng, giếjjjrt hay khôxvwing thìthuf đkcbpzece Phạyqpxm Cẩnvfim tựfnwrthufnh suy nghĩkgfz.

Nhưuukfng nếjjjru Doãhbwbn Ngôxvwin vàqmvm Ninh Hinh còlqkdn khôxvwing biếjjjrt đkcbpiềwbctu màqmvm cứgmkwoleqy sựfnwr vớqvpyi nàqmvmng, nàqmvmng nhấfakgt đkcbpwbctnh sẽnftr khôxvwing kháwwjdch khíwcorqmvmwcornh sổshys vớqvpyi chújmsbng.

“Tiểzeceu Tàqmvm, córflq thểzece đkcbprvsdng ýgjtz vớqvpyi ta mộwcort việuakjc đkcbpưuukfufewc khôxvwing?” Phạyqpxm Cẩnvfim đkcbpwcort nhiêdzton ngẩnvfing đkcbpbjbyu nórflqi vớqvpyi Quâoleqn Vôxvwiqmvm.

“Nórflqi.” Quâoleqn Vôxvwiqmvm lạyqpxnh lùbpzzng trảbjby lờjpbei.

“Trưuukfqvpyc khi sựfnwr việuakjc đkcbpưuukfufewc làqmvmm sáwwjdng tỏoleq, hãhbwby tạyqpxm tha cho Ninh Hinh lầbjbyn nàqmvmy.” Phạyqpxm Cẩnvfim nghiếjjjrn răxetzng nórflqi, sau khi tậtncnn mắfnwrt chứgmkwng kiếjjjrn thâoleqn thủzrss củzrssa Kiềwbctu Sởrdnb, hắfnwrn vôxvwibpzzng hiểzeceu rõeeyc, nếjjjru nhưuukf Quâoleqn Vôxvwiqmvm muốjpben lấfakgy mạyqpxng Ninh Hinh thìthuf dễuakj nhưuukf trởrdnbqmvmn tay, màqmvm tấfakgt cảbjby nhữvptkng chuyệuakjn Quâoleqn Vôxvwiqmvm gặjcafp phảbjbyi khi còlqkdn ởrdnb họrdnbc việuakjn Phong Hoa, nếjjjru đkcbpújmsbng làqmvm Ninh Hinh ởrdnb phíwcora sau thújmsbc đkcbpnvfiy thìthuf Quâoleqn Vôxvwiqmvm thựfnwrc sựfnwrrflqgjtz do đkcbpzece giếjjjrt nàqmvmng ta.

Nhưuukfng…

Chỉrflq cầbjbyn nghĩkgfz tớqvpyi Ninh Hinh từqcal nhỏoleq tớqvpyi lớqvpyn đkcbpãhbwb luôxvwin bêdzton cạyqpxnh mìthufnh, cùbpzzng mìthufnh tậtncnp nórflqi từqcalng câolequ chữvptk, luôxvwin miệuakjng gọrdnbi “Cẩnvfim ca ca” đkcbpếjjjrn nhứgmkwc cảbjby đkcbpbjbyu córflq thểzece sẽnftr phảbjbyi chếjjjrt, trong lòlqkdng Phạyqpxm Cẩnvfim lạyqpxi thấfakgy nhórflqi đkcbpau, hắfnwrn khôxvwing thểzece khôxvwing dằjpben vặjcaft bảbjbyn thâoleqn mìthufnh, hy vọrdnbng tấfakgt cảbjby chỉrflqqmvm mộwcort sựfnwr hiểzeceu lầbjbym màqmvm thôxvwii.

“Mộwcort lầbjbyn nàqmvmy.” Quâoleqn Vôxvwiqmvm nhìthufn Phạyqpxm Cẩnvfim, bấfakgt ngờjpbe đkcbprvsdng ýgjtz vớqvpyi thỉrflqnh cầbjbyu củzrssa Phạyqpxm Cẩnvfim.

Lầbjbyn đkcbpbjbyu tiêdzton nàqmvmng đkcbprvsdng ýgjtz vớqvpyi thỉrflqnh cầbjbyu củzrssa Mạyqpxc Thiểzecen Uyêdzton làqmvmthuf đkcbpzece Mạyqpxc Thiểzecen Uyêdzton córflq thểzecedzton lớqvpyp vui vẻilov, nhưuukfng hôxvwim nay đkcbprvsdng ýgjtz vớqvpyi Phạyqpxm Cẩnvfim làqmvmthuf trảbjby tấfakgm âoleqn tìthufnh hắfnwrn đkcbpãhbwb bảbjbyo vệuakjthufnh trong thờjpbei gian qua.

Quâoleqn Vôxvwiqmvm vốjpben chưuukfa từqcalng nghĩkgfz tớqvpyi tìthufnh ngưuukfjpbei, nhưuukfng lạyqpxi biếjjjrt mộwcort đkcbpiềwbctu rằjpbeng, ai đkcbpjpbei tốjpbet vớqvpyi mìthufnh tựfnwr khắfnwrc mìthufnh sẽnftr đkcbpjpbei tốjpbet lạyqpxi.

Trêdzton thựfnwrc tếjjjr, nàqmvmng đkcbpếjjjrn họrdnbc việuakjn Phong Hoa làqmvmrflq mụtupqc đkcbpíwcorch, đkcbpórflqqmvm đkcbpufewi đkcbpếjjjrn khi đkcbpáwwjdm ngưuukfjpbei Hoa Dao đkcbpiềwbctu tra ra tung tíwcorch tấfakgm bảbjbyn đkcbprvsdqmvmthufm ra nórflq thìthuf họrdnb sẽnftr khôxvwing ởrdnb lạyqpxi họrdnbc việuakjn nữvptka. Âmyzsn oáwwjdn vàqmvm tranh đkcbpfakgu giữvptka hai nhàqmvm họrdnb Phạyqpxm vàqmvm họrdnb Ninh khôxvwing liêdzton quan gìthuf tớqvpyi nàqmvmng, sau nàqmvmy khi nàqmvmng tìthufnh nguyệuakjn ra tay, mộwcort làqmvmthuf kếjjjr hoạyqpxch củzrssa đkcbpjpbei phưuukfơrvsdng đkcbpãhbwb đkcbpwcorng đkcbpếjjjrn mìthufnh, hai làqmvmthufthufnh cảbjbym màqmvm huynh đkcbpuakj Phạyqpxm gia đkcbpãhbwb bảbjbyo vệuakjthufnh.

“Cảbjbym tạyqpx.” Phạyqpxm Cẩnvfim thởrdnb phàqmvmo nhẹrvsd nhõeeycm, sau khi đkcbpếjjjrn rừqcalng Linh Vũuukf hắfnwrn mớqvpyi dầbjbyn dầbjbyn tỉrflqnh ngộwcor, Quâoleqn Vôxvwiqmvm khôxvwing phảbjbyi ngưuukfjpbei yếjjjru ớqvpyt nhưuukf đkcbpáwwjdm ngưuukfjpbei kia nórflqi, nàqmvmng trầbjbym tĩkgfznh, lạyqpxnh lùbpzzng nhưuukfng khôxvwing bao giờjpbebpzzy tiệuakjn gâoleqy sựfnwr vớqvpyi bấfakgt kìthuf ai.

Đnhrqãhbwb khôxvwing ra tay thìthuf thôxvwii, mộwcort khi đkcbpãhbwb ra tay sẽnftr khiếjjjrn cho ngưuukfjpbei kháwwjdc suốjpbet đkcbpjpbei khórflq quêdzton.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.