Tuyệt Thế Thần Y: Phúc Hắc Đại Tiểu Thư

Chương 472 : Bẽ Mặt Liên Hoàn Kiểu Thứ Hai (6)

    trước sau   
Đzwpoúcxypng lànkth chuyệgboln nựuukic cưyyipfathi!

Phạmxidm Cẩotvjm ưyyip?

So vớtvhoi bốwsnbn ngưyyipfathi cuồjsrvng sáeydyt nànkthy thìpwei thựuukic lựuukic củpqzqa Phạmxidm Cẩotvjm căpohpn bảuukin khôpqzqng đycbiáeydyng nhắeclgc đycbiếsnivn!

Thiếsnivu niêunlhn vừjbhba ngãzojh xuốwsnbng chỉjhkyqcde thểyahy trơlhoe mắeclgt nhìpwein từjbhbng têunlhn đycbijsrvng bọppdgn củpqzqa mìpweinh cũxxyung lầhausn lưyyipfhtnt ngãzojh xuốwsnbng theo, máeydyu củpqzqa bọppdgn họppdg bắeclgn khắeclgp ngưyyipfathi hắeclgn. Lúcxypc nànkthy, đycbióqcde khôpqzqng còxxyun lànkth thứhxpjeydyu nhưyyip bọppdgn chúcxypng vừjbhba ngụqstxy trang ban nãzojhy nữnijfa, mànkthnkth thứhxpjeydyu châhwisn thậlnfnt, ấdwdkm nóqcdeng vànkthyyipơlhoei mớtvhoi…

Cảuukim giáeydyc sợfhtnzojhi đycbiãzojh bắeclgt đycbihausu lan ra khắeclgp cơlhoe thểyahy hắeclgn, giờfath khắeclgc nànkthy, khi đycbiãzojh cậlnfnn kềxkmmeydyi chếsnivt, hắeclgn mớtvhoi ýcxyp thứhxpjc rõhwisnkthng mộfhtnt đycbiiềxkmmu, rằnerlng ngay từjbhb đycbihausu bọppdgn chúcxypng đycbiãzojh suy tíuehvnh sai vềxkmm sứhxpjc chiếsnivn đycbidwdku củpqzqa đycbiáeydym ngưyyipfathi nànkthy.

Bọppdgn chúcxypng cho rằnerlng, chỉjhkyqcde Phạmxidm Cẩotvjm mớtvhoi lànkth sứhxpjc chiếsnivn đycbidwdku duy nhấdwdkt củpqzqa toànkthn đycbifhtni, chỉjhky cầhausn cóqcde thểyahy loạmxidi bỏlwju đycbiưyyipfhtnc Phạmxidm Cẩotvjm thìpwei việgbolc tiêunlhu diệgbolt nhữnijfng ngưyyipfathi còxxyun lạmxidi sẽrikm trởgbolunlhn vôpqzqpdaong đycbiơlhoen giảuukin.


Nhưyyipng lúcxypc nànkthy đycbiâhwisy, ngưyyipfathi bịmxid tiêunlhu diệgbolt lạmxidi chíuehvnh lànkth bọppdgn họppdg

Sau khi thiếsnivu niêunlhn cuốwsnbi cùpdaong ngãzojh xuốwsnbng trong vũxxyung máeydyu, nỗmmoti khiếsnivp sợfhtn trong lòxxyung têunlhn thiếsnivu niêunlhn cầhausm đycbihausu đycbiãzojhunlhn đycbiếsnivn cựuukic đycbiiểyahym.

Đzwpofhtnt nhiêunlhn, tầhausm mắeclgt củpqzqa hắeclgn bịmxid mộfhtnt bóqcdeng đycbien che phủpqzq, hắeclgn ngẩotvjng đycbihausu lêunlhn, đycbiáeydyy mắeclgt trong phúcxypt chốwsnbc phảuukin chiếsnivu mộfhtnt khuôpqzqn mặxkyft bìpweinh thảuukin đycbiếsnivn lạmxidnh lùpdaong.

“Ătmcxn hạmxidi!” Quâhwisn Vôpqzqnkth lạmxidnh tanh nhìpwein thiếsnivu niêunlhn đycbiang nằnerlm co rúcxypm trêunlhn mặxkyft đycbidwdkt.

Thiếsnivu niêunlhn kia khóqcde khăpohpn ngẩotvjng đycbihausu, nhìpwein áeydynh mắeclgt lạmxidnh nhưyyippohpng củpqzqa Quâhwisn Vôpqzqnkth, nỗmmoti sợfhtnzojhi trong lòxxyung hắeclgn cànkthng dâhwisng lêunlhn khôpqzqng thểyahy kiềxkmmm chếsniv.

Đzwpoâhwisy lànkth kẻprqsvqign nháeydyt mànkth ngưyyipfathi ta vẫtmcxn luôpqzqn đycbijsrvn đycbimxidi đycbióqcde sao? Lànkth Quâhwisn Vôpqzqnkth cảuuki ngànkthy chỉjhky biếsnivt dựuukia dẫtmcxm ôpqzqm đycbiùpdaoi huynh đycbigbol Phạmxidm gia chiếsnivm tiệgboln nghi đycbióqcde sao?

qcde đycbiáeydynh chếsnivt hắeclgn cũxxyung khôpqzqng thểyahy tin mộfhtnt Quâhwisn Vôpqzqnkth nháeydyt gan vớtvhoi mộfhtnt Quâhwisn Vôpqzqnkth khiếsnivn ngưyyipfathi kháeydyc phảuukii khiếsnivp sợfhtn đycbiang đycbihxpjng trưyyiptvhoc mặxkyft hắeclgn nànkthy lànkthpdaong mộfhtnt ngưyyipfathi.

Sau khi tànkthn sáeydyt đycbitmcxm máeydyu xong, Kiềxkmmu Sởgbol phủpqzqi tay đycbii tớtvhoi, xáeydych thiếsnivu niêunlhn đycbiang co quắeclgp trêunlhn mặxkyft đycbidwdkt lêunlhn.

Đzwpofhtnng táeydyc thôpqzq bạmxido khiếsnivn cho phầhausn xưyyipơlhoeng đycbiãzojh nứhxpjt gãzojhy củpqzqa têunlhn thiếsnivu niêunlhn đycbiâhwism vànktho da thịmxidt, hắeclgn đycbiau đycbitvhon kêunlhu lêunlhn mộfhtnt tiếsnivng, sắeclgc mặxkyft táeydyi nhợfhtnt.

Cổzmha hắeclgn bịmxideydych lêunlhn, đycbiwsnbi diệgboln trựuukic tiếsnivp vớtvhoi khuôpqzqn mặxkyft lạmxidnh nhưyyippohpng củpqzqa Quâhwisn Vôpqzqnkth, nỗmmoti sợfhtndwdky cơlhoe hồjsrv khiếsnivn ngưyyipfathi ta híuehvt thởgbol khôpqzqng thôpqzqng.

hwisnkthng chỉjhkynkth mộfhtnt thiếsnivu niêunlhn thâhwisn hìpweinh béqzmg nhỏlwju, nhưyyipng áeydynh mắeclgt lạmxidi khiếsnivn cho ngưyyipfathi ta cóqcde cảuukim giáeydyc nhưyyip đycbiang đycbihxpjng ởgbollhoei trờfathi băpohpng đycbidwdkt tuyếsnivt, ngay cảuukieydyc khớtvhop xưyyipơlhoeng cũxxyung nhưyyip đycbiang bịmxid đycbióqcdeng băpohpng đycbiau đycbiếsnivn têunlheydyi.

Quâhwisn Vôpqzqnkth nhìpwein vềxkmm phíuehva Phạmxidm Cẩotvjm, nóqcdei: “Ngưyyipơlhoei hỏlwjui đycbii?” Mụqstxc tiêunlhu củpqzqa trậlnfnn liệgbolt sáeydyt lầhausn nànkthy rõhwisnkthng chíuehvnh lànkth Phạmxidm Cẩotvjm.

Phạmxidm Cẩotvjm cắeclgn chặxkyft môpqzqi, nhìpwein mặxkyft têunlhn thiếsnivu niêunlhn giờfath phúcxypt nànkthy đycbiãzojh trắeclgng bệgbolch khôpqzqng còxxyun chúcxypt máeydyu, khóqcde nhọppdgc mởgbol miệgbolng: “Tạmxidi sao?”


Phíuehva dưyyiptvhoi đycbiau nhứhxpjc khiếsnivn cho khắeclgp ngưyyipfathi thiếsnivu niêunlhn kia đycbixkmmu lànkth mồjsrvpqzqi lạmxidnh, hắeclgn khôpqzqng hềxkmm nghĩpqzq tớtvhoi bọppdgn hắeclgn sẽrikm thấdwdkt bạmxidi, sau đycbióqcde lạmxidi tậlnfnn mắeclgt chứhxpjng kiếsnivn đycbijsrvng bọppdgn củpqzqa mìpweinh lầhausn lưyyipfhtnt từjbhbng ngưyyipfathi bịmxid chéqzmgm giếsnivt hếsnivt cảuuki, sựuuki tựuuki tin vốwsnbn cóqcde trong nháeydyy mắeclgt đycbixkmmu đycbiãzojh tan biếsnivn, giờfath hắeclgn chỉjhky muốwsnbn đycbiưyyipfhtnc tiếsnivp tụqstxc sốwsnbng, khôpqzqng dáeydym nóqcdei dốwsnbi nửotvja lờfathi.

“Lànkth Doãzojhn Ngôpqzqn… Doãzojhn Ngôpqzqn bảuukio chúcxypng ta lànkthm vậlnfny… Cầhausu xin cáeydyc ngưyyipơlhoei hãzojhy tha cho ta… Cáeydyc ngưyyipơlhoei muốwsnbn biếsnivt cáeydyi gìpwei, ta sẽrikmqcdei hếsnivt…” Thiếsnivu niêunlhn kia vừjbhba nãzojhy còxxyun kiêunlhu ngạmxido đycbieclgc ýcxyp, lúcxypc nànkthy chỉjhkyxxyun lạmxidi sựuuki đycbiau đycbitvhon, sợfhtnzojhi vànkth cảuuki thốwsnbng khổzmha đycbiang khôpqzqng ngừjbhbng khóqcdec lóqcdec van xin.

“Doãzojhn Ngôpqzqn? Hắeclgn muốwsnbn giếsnivt ta?” Phạmxidm Cẩotvjm hếsnivt sứhxpjc kinh ngạmxidc, hắeclgn thựuukic sựuuki khôpqzqng thểyahy tin nổzmhai đycbiâhwisy lạmxidi lànkth đycbiáeydyp áeydyn mànkth hắeclgn muốwsnbn biếsnivt, bởgboli lẽrikm hắeclgn vànkth Doãzojhn Ngôpqzqn rấdwdkt íuehvt khi tiếsnivp xúcxypc vớtvhoi nhau, khôpqzqng hiểyahyu vìpweicxyp do gìpweinkth Doãzojhn Ngôpqzqn lạmxidi trànkthn đycbihausy đycbimxidch ýcxyp đycbiwsnbi vớtvhoi hắeclgn nhưyyip vậlnfny.

Trưyyiptvhoc đycbiâhwisy khi ởgbol phòxxyung ăpohpn cũxxyung đycbiãzojh từjbhbng nhưyyip thếsnivnkthy, trưyyiptvhoc mặxkyft mọppdgi ngưyyipfathi Doãzojhn Ngôpqzqn vôpqzq duyêunlhn vôpqzq cớtvhohwisy khóqcde dễtvdo cho hắeclgn, nhưyyipng Phạmxidm Cẩotvjm nghĩpqzqzojhi cũxxyung khôpqzqng hiểyahyu nổzmhai rốwsnbt cuộfhtnc vìpwei sao hắeclgn ta lạmxidi lànkthm nhưyyip vậlnfny.

“Đzwpoúcxypng vậlnfny, lànkth hắeclgn, chíuehvnh hắeclgn đycbiãzojh bảuukio ta dẫtmcxn ngưyyipơlhoei đycbiếsnivn chỗmmotnkthy, còxxyun bảuukio ta ngụqstxy trang giảuuki vờfath bịmxid thưyyipơlhoeng đycbiyahy dụqstxeydyc ngưyyipơlhoei đycbiếsnivn đycbiâhwisy, sau đycbióqcde bao vâhwisy trừjbhb khửotvj ngưyyipơlhoei.” Thiếsnivu niêunlhn kia vừjbhba nóqcdei vừjbhba nhìpwein vềxkmm phíuehva đycbiáeydym ngưyyipfathi Quâhwisn Vôpqzqnkth.

Kếsniv hoạmxidch nànkthy ban đycbihausu vôpqzqpdaong hoànkthn mỹqzmg, trưyyiptvhoc tiêunlhn mộfhtnt thiếsnivu niêunlhn đycbii ra ngoànkthi khu rừjbhbng diễtvdon mộfhtnt mànkthn khổzmha nhụqstxc kếsniv, thànkthnh côpqzqng lừjbhba đycbiưyyipfhtnc tinh thầhausn trọppdgng nghĩpqzqa củpqzqa Phạmxidm Cẩotvjm. Mànkth thựuukic ra mọppdgi việgbolc vốwsnbn dĩpqzq đycbiãzojh diễtvdon ra theo đycbiúcxypng kếsniv hoạmxidch, việgbolc duy nhấdwdkt ngoànkthi ýcxyp muốwsnbn chíuehvnh lànkth sai lầhausm củpqzqa bọppdgn họppdg khi đycbiãzojh đycbiáeydynh giáeydy quáeydy thấdwdkp cáeydyc đycbigbol tửotvj củpqzqa phâhwisn bộfhtnunlhn cạmxidnh Phạmxidm Cẩotvjm.

“Hắeclgn cũxxyung nóqcdei, chỉjhky cầhausn cóqcde thểyahy giếsnivt đycbiưyyipfhtnc ngưyyipơlhoei, sau nànkthy sẽrikm cho chúcxypng ta nhiềxkmmu cơlhoe hộfhtni tốwsnbt, hơlhoen nữnijfa bấdwdkt kểyahycxypc nànktho giớtvhoi linh củpqzqa chúcxypng ta bịmxid thưyyipơlhoeng, hắeclgn đycbixkmmu sẽrikm chữnijfa trịmxid cho chúcxypng ta vôpqzq đycbiiềxkmmu kiệgboln!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.