Tuyệt Thế Thần Y: Phúc Hắc Đại Tiểu Thư

Chương 467 : Bẽ Mặt Liên Hoàn Kiểu Thứ Hai (1)

    trước sau   
Quâxszkn Vôyrbbeiiy ngồlrkai trêjglbn bảyrjn vai Cổwixjn Cổwixjn đrecbang mêjglb man chìbunqm đrecbzdwkm trong cảyrjnm giázpnnc đrecbưjxwzfueyc lớrvwzp lôyrbbng nhung bao bọyrbbc thìbunq đrecbbunqt nhiêjglbn đrecbyrbbi mắzdwkt củmluma nàeiiyng khẽnsjy nheo lạgtvni, mộbunqt mùgvqki mázpnnu tưjxwzơvqfci xen lẫxgdqn vớrvwzi luồlrkang gióghhtzpnnt khiếuoeun nàeiiyng cănsjym ghéesert!

“Dừsmrhng lạgtvni!” Quâxszkn Vôyrbbeiiy đrecbbunqt nhiêjglbn lêjglbn tiếuoeung.

Đwixjbunqi ngũjglb lậezayp tứwzuhc dừsmrhng lạgtvni.

“Sao vậezayy?” Phạgtvnm Cẩcogdm ngẩcogdng mặgwxzt lêjglbn nhìbunqn Cổwixjn Cổwixjn đrecbang ngồlrkai trêjglbn vai Quâxszkn Vôyrbbeiiy.

“Cóghhtgvqki mázpnnu!” Quâxszkn Vôyrbbeiiy khẽnsjy nhívqfcu màeiiyy.

“Làeiiy linh thúwyeg àeiiy?” Kiềrjgcu Sởwixjvqfct ngửlzfgi xung quanh nhưjxwzng cũjglbng khôyrbbng pházpnnt hiệzdwkn đrecbưjxwzfueyc mùgvqki mázpnnu đrecbếuoeun từsmrh đrecbâxszku, đrecbàeiiynh phảyrjni bỏiiht cuộbunqc.


“Làeiiy ngưjxwzkqhbi.” Quâxszkn Vôyrbbeiiy nheo mắzdwkt, mùgvqki rấezayt nhẹkqhb, nếuoeuu khôyrbbng phảyrjni bọyrbbn họyrbb cứwzuh theo hưjxwzrvwzng gióghhteiiy chạgtvny thìbunqgvqki vịwehceiiyy tuyệzdwkt đrecbcogdi sẽnsjy khôyrbbng chỉgvhl bay vềrjgc phívqfca ngưjxwzkqhbi nàeiiyng nhưjxwz vậezayy, bởwixji nếuoeuu xuôyrbbi theo mùgvqki hưjxwzrvwzng gióghht thổwixji tớrvwzi thìbunq giữnsjya nàeiiyng vớrvwzi bọyrbbn họyrbb hẳwhxqn phảyrjni cóghht mộbunqt chúwyegt khoảyrjnng cázpnnch. Quâxszkn Vôyrbbeiiy ngẩcogdng đrecbewncu lêjglbn, hưjxwzrvwzng vềrjgc phívqfca pházpnnt ra mùgvqki mázpnnu kia, lúwyegc nàeiiyy bọyrbbn họyrbb đrecbãghht chạgtvny đrecbếuoeun sázpnnt khu vựvqfcc biêjglbn giớrvwzi vẽnsjy trêjglbn bảyrjnn đrecblrka, nếuoeuu nhưjxwz tiếuoeup tụjglbc đrecbi nữnsjya thìbunq sẽnsjyjxwzfueyt ra khỏiihti phạgtvnm vi an toàeiiyn màeiiy họyrbbc việzdwkn Phong Hoa quy đrecbwehcnh.

Kiềrjgcu Sởwixjeiiy nhữnsjyng ngưjxwzkqhbi kia nhìbunqn theo hưjxwzrvwzng Quâxszkn Vôyrbbeiiy đrecbang nhìbunqn, chỗqweh đrecbóghhtxszky cốcogdi rậezaym rạgtvnp hơvqfcn nhiềrjgcu nhữnsjyng nơvqfci bọyrbbn họyrbb vừsmrha đrecbi qua, mỗqwehi mộbunqt thâxszkn câxszky hầewncu nhưjxwz phảyrjni cao đrecbếuoeun hơvqfcn mưjxwzkqhbi thưjxwzrvwzc, nhưjxwz muốcogdn che chởwixj cho toàeiiyn bộbunq khu vựvqfcc ởwixjjglbn trong. Bọyrbbn họyrbb đrecbwzuhng ởwixjjglbn ngoàeiiyi cănsjyn bảyrjnn khôyrbbng thểbunq nhìbunqn rõcgnkjglbn trong rốcogdt cuộbunqc làeiiy thứwzuhbunq, hoàeiiyn toàeiiyn bịwehc đrecbázpnnm câxszky cốcogdi rậezaym rạgtvnp kia che khuấezayt.

“Từsmrh phívqfca đrecbóghht tớrvwzi àeiiy?” Kiềrjgcu Sởwixj hỏiihti.

Quâxszkn Vôyrbbeiiy khẽnsjy gậezayt đrecbewncu.

“Đwixji xem thửlzfg khôyrbbng?” Kiềrjgcu Sởwixjghht chúwyegt nóghhtng lòwyegng muốcogdn đrecbi xem, nhữnsjyng khu vựvqfcc màeiiy họyrbbc việzdwkn Phong Hoa vẽnsjy trêjglbn bảyrjnn đrecblrkaeiiyy toàeiiyn làeiiy linh thúwyeg cấezayp thấezayp, đrecbcogdi vớrvwzi bọyrbbn họyrbbeiiyghhti cănsjyn bảyrjnn khôyrbbng cóghht bấezayt cứwzuhvqfcnh khiêjglbu chiếuoeun nàeiiyo, cũjglbng khôyrbbng mang lạgtvni cho họyrbb bấezayt kỳbsbj tházpnnch thứwzuhc nàeiiyo. Bâxszky giờkqhb, vìbunqhvkq do củmluma Cổwixjn Cổwixjn màeiiy ngay cảyrjn mặgwxzt mũjglbi linh thúwyeg cấezayp thấezayp thếuoeueiiyo cũjglbng khôyrbbng thấezayy, cứwzuh nhưjxwz vậezayy màeiiy đrecbi nữnsjya, Kiềrjgcu Sởwixj cảyrjnm thấezayy nhưjxwz muốcogdn pházpnnt đrecbjglbn rồlrkai.

Quâxszkn Vôyrbbeiiy nhìbunqn sang Phạgtvnm Cẩcogdm, thựvqfcc ra nàeiiyng khôyrbbng nhấezayt thiếuoeut phảyrjni đrecbếuoeun rừsmrhng Linh Vũjglbeiiyy, chẳwhxqng qua làeiiy muốcogdn chủmlum đrecbbunqng đrecbi liệzdwkp sázpnnt linh thúwyeg đrecbbunq đrecbgtvnt đrecbưjxwzfueyc mụjglbc đrecbívqfcch màeiiy thôyrbbi.

Phạgtvnm Cẩcogdm trầewncm mặgwxzc mộbunqt lázpnnt, nóghhti: “Khu vựvqfcc kia làeiiy trung tâxszkm củmluma rừsmrhng Linh Vũjglbeiiyy, bêjglbn trong khôyrbbng chỉgvhlghht linh thúwyeg bậezayc trung hay linh thúwyeg cao cấezayp màeiiy ngay cảyrjn linh thúwyeg cấezayp lĩfqconh chủmlum (*) cũjglbng cóghht, cázpnnc ngưjxwzơvqfci nhấezayt đrecbwehcnh phảyrjni vàeiiyo đrecbóghht sao?”

“Linh thúwyeg cấezayp lĩfqconh chủmlum?”

“Nghe nóghhti thựvqfcc lựvqfcc củmluma linh thúwyeg cấezayp lĩfqconh chủmlum cựvqfcc kỳbsbj mạgtvnnh, ngay cảyrjn khi nóghht chỉgvhlghht tửlzfg linh đrecbbunq đrecbezayu lạgtvni thìbunqjglbng khiếuoeun con ngưjxwzkqhbi chỉgvhlghhtjxwzrvwzc màeiiy tházpnno chạgtvny, thếuoeujglbn cho đrecbếuoeun nay vẫxgdqn chưjxwza ai cóghht thểbunq liệzdwkp sázpnnt thàeiiynh côyrbbng linh thúwyeg cấezayp lĩfqconh chủmlum!” Lúwyegc Phạgtvnm Cẩcogdm nóghhti đrecbếuoeun linh thúwyeg cấezayp lĩfqconh chủmlum, trong lòwyegng khôyrbbng khỏiihti dâxszkng lêjglbn mộbunqt cảyrjnm giázpnnc sợfueyghhti vàeiiyvqfcnh phụjglbc.

Linh thúwyeg cấezayp lĩfqconh chủmlum, đrecbâxszky chívqfcnh làeiiy cấezayp bậezayc màeiiy khôyrbbng ai cóghht gan đrecbbunqng vàeiiyo.

Kiềrjgcu Sởwixj vốcogdn dĩfqcoghht chúwyegt nóghhtng lòwyegng muốcogdn thửlzfg, nghe Phạgtvnm Cẩcogdm nóghhti xong liềrjgcn lậezayp tứwzuhc trởwixj vềrjgc thựvqfcc tạgtvni.

Mấezayy ngưjxwzkqhbi bọyrbbn họyrbb tuy rằybeing cóghht thểbunq lợfueyi dụjglbng mộbunqt ívqfct phưjxwzơvqfcng pházpnnp đrecbgwxzc biệzdwkt, tănsjyng cưjxwzkqhbng linh lựvqfcc tựvqfc thâxszkn đrecbbunq đrecbgtvnt đrecbưjxwzfueyc tửlzfg linh, nhưjxwzng cóghht rấezayt nhiềrjgcu thứwzuh bọyrbbn họyrbb phảyrjni làeiiym màeiiy thờkqhbi gian lạgtvni chỉgvhl vẻezayn vẹkqhbn cóghht mấezayy ngàeiiyy, bọyrbbn họyrbb sẽnsjy phảyrjni tiêjglbu hao thểbunq lựvqfcc rấezayt nhiềrjgcu, nếuoeuu ngay cảyrjnvqfcnh mạgtvnng cũjglbng khôyrbbng thểbunq bảyrjno toàeiiyn đrecbưjxwzfueyc thìbunq bọyrbbn họyrbb kiêjglbn quyếuoeut sẽnsjy khôyrbbng làeiiym.

“Àwehci, hay làeiiy chúwyegng ta đrecbếuoeun chỗqweh kházpnnc xem đrecbi.” Kiềrjgcu Sởwixj thứwzuhc thờkqhbi mởwixj miệzdwkng, mặgwxzc dùgvqk khôyrbbng biếuoeut linh thúwyeg cấezayp lĩfqconh chủmlumghht thựvqfcc sựvqfc ghêjglb gớrvwzm nhưjxwz nhữnsjyng gìbunq Phạgtvnm Cẩcogdm vừsmrha nóghhti hay khôyrbbng, nhưjxwzng dùgvqk sao hắzdwkn cũjglbng khôyrbbng muốcogdn ởwixj lạgtvni đrecbâxszky lãghhtng phívqfc thêjglbm mộbunqt chúwyegt sứwzuhc lựvqfcc nàeiiyo nữnsjya.

Quâxszkn Vôyrbbeiiy chănsjym chúwyeg nhìbunqn vàeiiyo khu rừsmrhng trưjxwzrvwzc mặgwxzt, nhưjxwzng đrecbúwyegng lúwyegc nàeiiyng đrecbwehcnh thu tầewncm mắzdwkt quay ngưjxwzkqhbi bỏiiht đrecbi thìbunq mộbunqt bóghhtng ngưjxwzkqhbi toàeiiyn thâxszkn đrecbewncy mázpnnu chậezayt vậezayt lao ra khỏiihti vùgvqkng rừsmrhng rậezaym kia, nhìbunqn kỹewnc trang phụjglbc mázpnnu me khắzdwkp ngưjxwzkqhbi hắzdwkn mớrvwzi biếuoeut hóghhta ra đrecbóghhteiiy đrecbzdwk tửlzfg củmluma họyrbbc việzdwkn Phong Hoa!

Ngưjxwzkqhbi kia vẻezay mặgwxzt hoảyrjnng sợfuey chạgtvny trốcogdn, miệzdwkng hắzdwkn khôyrbbng ngừsmrhng gàeiiyo théesert, ngay sau đrecbóghht hắzdwkn lao mộbunqt vòwyegng vềrjgc phívqfca đrecbázpnnm ngưjxwzkqhbi Phạgtvnm Cẩcogdm đrecbang đrecbwzuhng.

ghht lẽnsjyeiiy do quázpnn sứwzuhc kinh hãghhti nêjglbn thiếuoeuu niêjglbn kia vừsmrha nhìbunqn thấezayy đrecbázpnnm Phạgtvnm Cẩcogdm mặgwxzc đrecblrkang phụjglbc củmluma họyrbbc việzdwkn Phong Hoa liềrjgcn lao ngay đrecbếuoeun, ra sứwzuhc kêjglbu gàeiiyo.

“Cứwzuhu mạgtvnng! Cứwzuhu mạgtvnng!” Giốcogdng nhưjxwz bắzdwkt đrecbưjxwzfueyc cọyrbbng rơvqfcm cuốcogdi cùgvqkng, thiếuoeuu niêjglbn kia quỳbsbj sụjglbp xuốcogdng đrecbezayt, nắzdwkm chặgwxzt vạgtvnt ázpnno củmluma Phạgtvnm Cẩcogdm gàeiiyo khóghhtc kêjglbu cứwzuhu.

***

(*) Lĩfqconh chủmlum: tứwzuhc lãghhtnh chúwyega, ýhvkqghhti cấezayp bậezayc cao nhấezayt

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.