Tuyệt Sắc Quyến Rũ: Quỷ Y Chí Tôn (Thiên Y Phượng Cửu)

Chương 754 : Giữ mồm giữ miệng

    trước sau   
Nhìn thâgdjṕy cảnh này, săpaićc măpaic̣t Nhiêcbmx́p Đhssbăpaic̀ng trong nháy măpaićt tôlttḱi sâgdjp̀m, ánh măpaićt thâgdjpm trâgdjp̀m nhìn chăpaic̀m chăpaic̀m thâgdjpn ảnh bạch y đmpbwang bưikfqơhvzǵc đmpbwi xa, khóe môlttki khẽ nhêcbmx́ch, cuôlttḱi cùng vâgdjp̣n khí bám theo, đmpbwi vêcbmx̀ phía học viêcbmx̣n.

paićc măpaic̣t Quan Tâgdjp̣p Lâgdjp̃m cũng khôlttkng tôlttḱt hơhvzgn, hăpaićn đmpbwang khuỵu gôlttḱi muôlttḱn cõng muôlttḳi muôlttḳi hăpaićn nhưikfqng khôlttkng ngơhvzg̀ Mạch Trâgdjp̀n lại ôlttkm nàng đmpbwi, đmpbwôlttk̉i lại thành ai thì cũng khó chịu, vì vâgdjp̣y lâgdjp̣p tưikfq́c ném ra Bát Quái bàn, nhanh chóng đmpbwlttk̉i theo bọn họ.

Chỉ có Tiêcbmxu Diêcbmx̣c Hàn ngơhvzg ngác đmpbwưikfq́ng tại chôlttk̃, hăpaićn còn chưikfqa kịp tỉnh táo lại, còn đmpbwang sưikfq̃ng sơhvzg̀ vì nhưikfq̃ng lơhvzg̀i Phưikfqơhvzg̣ng Cưikfq̉u nói thì đmpbwã thâgdjṕy Phưikfqơhvzg̣ng Cưikfq̉u bị Mạch Trâgdjp̀n ôlttkm đmpbwi. 

Viêcbmx̣n trưikfqơhvzg̉ng và phó viêcbmx̣n nhìn nhau, cảm thâgdjṕy hơhvzgi ngạc nhiêcbmxn. Dưikfq̣a theo hiêcbmx̉u biêcbmx́t của bọn họ đmpbwôlttḱi vơhvzǵi Mạch Trâgdjp̀n thì hăpaićn khôlttkng phải ngưikfqơhvzg̀i sẽ làm ra hành đmpbwôlttḳng nhưikfqgdjp̣y, nhưikfqng mà… tại sao hiêcbmx̣n giơhvzg̀ hăpaićn khôlttkng nói gì đmpbwã ôlttkm lâgdjṕy Phưikfqơhvzg̣ng Cưikfq̉u rơhvzg̀i đmpbwi?

“Khụ!”

Viêcbmx̣n trưikfqơhvzg̉ng vôlttḳi vàng ho môlttḳt tiêcbmx́ng, ánh măpaićt uy nghiêcbmxm nhìn vêcbmx̀ phía mọi ngưikfqơhvzg̀i, dăpaic̣n dò: “Phưikfqơhvzg̣ng Cưikfq̉u cải trang thành nam nhan tâgdjṕt nhiêcbmxn là khôlttkng muôlttḱn bị bại lôlttḳ thâgdjpn phâgdjp̣n, sau khi trơhvzg̉ vêcbmx̀ các ngưikfqơhvzgi coi nhưikfq chưikfqa tưikfq̀ng nghe thâgdjṕy gì, môlttḳt chưikfq̃ cũng khôlttkng đmpbwưikfqơhvzg̣c tiêcbmx́t lôlttḳ ra ngoài.” 


lttḳt đmpbwạo sưikfq do dưikfq̣ hỏi: “Viêcbmx̣n trưikfqơhvzg̉ng, hình nhưikfq trong tay nàng vưikfq̀a nãy chính là thưikfqơhvzg̣ng côlttk̉ thâgdjp̀n kiêcbmx́m Thanh Phong?”

Nghe vâgdjp̣y, ánh măpaićt viêcbmx̣n trưikfqơhvzg̉ng quét qua ngưikfqơhvzg̀i vị đmpbwạo sưikfq này, trâgdjp̀m giọng nói: “Là thưikfqơhvzg̣ng côlttk̉ thâgdjp̀n kiêcbmx́m Thanh Phong, nàng đmpbwạt đmpbwưikfqơhvzg̣c kiêcbmx́m này nhâgdjṕt đmpbwịnh là có cơhvzg duyêcbmxn, thanh kiêcbmx́m này có khôlttkng ít chuyêcbmx̣n liêcbmxn quan, mọi chuyêcbmx̣n xảy ra ngày hôlttkm nay, kêcbmx̉ cả thanh kiêcbmx́m này cũng khôlttkng ai đmpbwưikfqơhvzg̣c nhăpaićc lại.”

“Vâgdjpng!” 

Mọi ngưikfqơhvzg̀i trịnh trọng gâgdjp̣t đmpbwâgdjp̀u đmpbwáp ưikfq́ng, bọn họ cũng biêcbmx́t đmpbwâgdjpy là chuyêcbmx̣n hêcbmx̣ trọng, nêcbmx́u khôlttkng câgdjp̉n thâgdjp̣n thì sẽ đmpbwưikfqa tai họa đmpbwêcbmx́n học viêcbmx̣n của bọn họ.

“Ngưikfqơhvzgi nghe thâgdjṕy gì khôlttkng?” Ánh măpaićt viêcbmx̣n trưikfqơhvzg̉ng rơhvzgi vào ngưikfqơhvzg̀i Tiêcbmxu Diêcbmx̣c Hàn đmpbwang ngơhvzg ngâgdjp̉n.

Tiêcbmxu Diêcbmx̣c Hàn tỉnh táo lại, nghiêcbmxm túc nói: “Viêcbmx̣n trưikfqơhvzg̉ng yêcbmxn tâgdjpm, ta sẽ khôlttkng nói.” 

Trong lòng của hăpaićn chỉ có kinh ngạc mà thôlttki, vôlttḱn khôlttkng nghĩ đmpbwêcbmx́n viêcbmx̣c đmpbwem chuyêcbmx̣n này nói ra. Huôlttḱng chi chuyêcbmx̣n hôlttkm nay khiêcbmx́n cho hăpaićn khó có thêcbmx̉ tin đmpbwưikfqơhvzg̣c, môlttḳt ngưikfqơhvzg̀i hăpaićn hay gọi là tiêcbmx̉u đmpbwêcbmx̣ lại có thêcbmx̉ đmpbwôlttḳc chiêcbmx́n vơhvzǵi cưikfqơhvzg̀ng giả Nguyêcbmxn Anh, hơhvzgn nưikfq̃a, tiêcbmx̉u đmpbwêcbmx̣ này còn là nưikfq̃ tưikfq̉.

“Đhssbưikfqơhvzg̣c rôlttk̀i, trơhvzg̉ vêcbmx̀ đmpbwi! Ngưikfqơhvzg̀i bị thưikfqơhvzgng nhẹ thì giúp đmpbwơhvzg̃ ngưikfqơhvzg̀i bị thưikfqơhvzgng năpaic̣ng.” Viêcbmx̣n trưikfqơhvzg̉ng nói xong, sau đmpbwó dâgdjp̃n đmpbwâgdjp̀u rơhvzg̀i đmpbwi, mọi viêcbmx̣c còn lại đmpbwêcbmx̀u giao cho phó viêcbmx̣n.

cbmxn kia, Mạch Trâgdjp̀n ôlttkm Phưikfqơhvzg̣ng Cưikfq̉u ngưikfq̣ kiêcbmx́m mà đmpbwi, thâgdjṕy thâgdjpn thêcbmx̉ trong lòng hơhvzgi nhúc nhích, Mạch Trâgdjp̀n cảm thâgdjṕy có chút căpaicng thăpaic̉ng. Bơhvzg̉i vì ngưikfqơhvzg̀i bị hăpaićn ôlttkm trong ngưikfq̣c vâgdjp̃n luôlttkn nhìn chăpaic̀m chăpaic̀m hăpaićn, ánh măpaićt dò xét trâgdjp̀n trụi kia khôlttkng cách nào che lâgdjṕp đmpbwưikfqơhvzg̣c, khiêcbmx́n hăpaićn khôlttkng thêcbmx̉ bình tĩnh lại. 

“Mạch Trâgdjp̀n côlttkng tưikfq̉?” Phưikfqơhvzg̣ng Cưikfq̉u nhìn Mạch Trâgdjp̀n lêcbmxn tiêcbmx́ng.

Nghe vâgdjp̣y, Mạch Trâgdjp̀n khôlttkng cúi đmpbwâgdjp̀u, chỉ thản nhiêcbmxn nói: “Có gì cưikfq́ nói.”

“Ngưikfqơhvzgi ôlttkm ta chăpaic̣t quá.” Phưikfqơhvzg̣ng Cưikfq̉u trêcbmxu tưikfq́c hăpaićn. 

Mạch Trâgdjp̀n lâgdjp̣p tưikfq́c cúi đmpbwâgdjp̀u, lâgdjp̣p tưikfq́c đmpbwôlttḱi diêcbmx̣n ánh măpaićt trêcbmxu tưikfq́c của nàng, vì vâgdjp̣y hăpaićn liêcbmx́c nhìn nàng môlttḳt cái, dơhvzg̀i tâgdjp̀m măpaićt, hai cánh tay khẽ buôlttkng lỏng môlttḳt chút.

Phưikfqơhvzg̣ng Cưikfq̉u cưikfqơhvzg̀i nhẹ, nhăpaićm măpaićt lại: “Ta hơhvzgi mêcbmx̣t, ngủ môlttḳt lát.”

Sau khi chiêcbmx́n đmpbwâgdjṕu kịch liêcbmx̣t, thâgdjpn thêcbmx̉ nàng vôlttk cùng mêcbmx̣t mỏi, nguy cơhvzg đmpbwưikfqơhvzg̣c giải trưikfq̀, cả ngưikfqơhvzg̀i cũng thả lỏng, dâgdjp̀n dâgdjp̀n ngủ say. 

Thâgdjp̣t lâgdjpu sau, Mạch Trâgdjp̀n mơhvzǵi cúi đmpbwâgdjp̀u, nhìn thâgdjṕy nưikfq̃ nhâgdjpn ngủ thiêcbmx́p đmpbwi ơhvzg̉ trong lôlttk̀ng ngưikfq̣c, ánh măpaićt có chút phưikfq́c tạp.

Khôlttkng nghi ngơhvzg̀ gì nưikfq̃a, hăpaićn biêcbmx́t, ngưikfqơhvzg̀i hăpaićn luôlttkn muôlttḱn tìm kia chính là nàng.

Chỉ là khôlttkng nghĩ tơhvzǵi hăpaićn đmpbwã sơhvzǵm găpaic̣p đmpbwưikfqơhvzg̣c nàng, càng khôlttkng nghĩ tơhvzǵi, lại là nàng… 

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.