Tuyệt Sắc Quyến Rũ: Quỷ Y Chí Tôn (Thiên Y Phượng Cửu)

Chương 527 : Có muốn gả cho ta không

    trước sau   
Átnfgnh mắjsszt thâbjfnm thúsampy củpxkba Lăxkxjng Mặgmwsc Hàlcyfn hiệonbrn lêkalln dánrdjng vẻpxkb đnamkãmbkj biếtuptt, rõrclolcyfng mộliaxt gưusbnơjdmkng mặgmwst nguộliaxi lạrakbnh nhưusbnng môtodai mỏliaxng đnamkưusbnbjfnc râbjfnu quai hàlcyfm che đnamki nhịqyzon khôtodang đnamkưusbnbjfnc lộliax ra ýdnwtusbnftxti, nụdnwtusbnftxti kia dầjsszn dầjsszn mởqptf rộliaxng, khôtodang kìnrdjm đnamkưusbnbjfnc cong lêkalln, chỉgmwslcyfbjfnu quai hàlcyfm nhiềfugku quánrdj, khôtodang ai nhìnrdjn thấzpray.

Khôtodai Lang vàlcyfonbrnh Nhấzprat đnamkfugku trợbjfnn tròrusmn mắjsszt, cứgqxausbnqptfng bọkalln họkall nghe nhầjsszm.

lcyfng nóziuoi cánrdji gìnrdj? Nàlcyfng nóziuoi nàlcyfng trựsampc tiếtuptp từrakb chốegbji? 

Hai ngưusbnftxti trợbjfnn mắjsszt, trong lúsampc nhấzprat thờftxti ngay cảzvcd lờftxti cũcrwhng khôtodang nóziuoi đnamkưusbnbjfnc, chỉgmws cảzvcdm thấzpray khôtodang thểtupt tin đnamkưusbnbjfnc, thậziuot khôtodang thểtupt tin đnamkưusbnbjfnc... Trêkalln đnamkftxti nàlcyfy lạrakbi còrusmn cóziuo loạrakbi ngốegbjc nghếtuptch cóziuo chỗkomv tốegbjt màlcyf khôtodang muốegbjn? Hơjdmkn nữhwaea, têkalln ngốegbjc nàlcyfy lạrakbi còrusmn làlcyf quỷzpra y khôtodan khóziuoe giảzvcdo hoạrakbt nhưusbn hồjssz ly vậziuoy?

Lờftxti củpxkba Phưusbnbjfnng Cưusbn̉u vừrakba thốegbjt ra, thấzpray từrakbng sắjsszc mặgmwst khôtodang đnamkúsampng lắjsszm, khôtodang khỏliaxi hỏliaxi: “Sao vậziuoy? Cóziuonrdj khôtodang đnamkúsampng sao?”

sampc nàlcyfy khôtodang phảzvcdi sẽihrxziuoi vớsampi nàlcyfng, thậziuot khôtodang hỗkomvlcyf quỷzpra y, cũcrwhng chỉgmwsziuo ngưusbnơjdmki cóziuo đnamkưusbnbjfnc sựsamp quyếtuptt đnamknrdjn đnamkóziuo thôtodai sao? 


sampc nàlcyfy khôtodang phảzvcdi sẽihrxziuoi vớsampi nàlcyfng, quỷzpra y, ta bôtodại phục ngưusbnơjdmki quánrdj rồjsszi! Cũcrwhng chỉgmwsziuo ngưusbnơjdmki dánrdjm từrakb chốegbji chứgqxac vịqyzo trưusbnqptfng lãmbkjo khánrdjch khanh côtodang hộliaxi dưusbnbjfnc tễumfm thôtodai sao?

Thấzpray ánrdjnh mắjsszt củpxkba bọkalln họkall, dưusbnftxtng nhưusbn... Cóziuo chỗkomv khôtodang đnamkúsampng lắjsszm?

“Quỷzpra y, ngưusbnơjdmki rốegbjt cuộliaxc từrakb chốegbji đnamkưusbna dưusbnbjfnc tễumfm cho ôtodang ta? Hay làlcyf từrakb chốegbji chứgqxac vịqyzo trưusbnqptfng lãmbkjo khánrdjch khanh kia vậziuoy?” Khôtodai Lang cẩjsszn thậziuon hỏliaxi. 

Phưusbnbjfnng Cửfnjgu bịqyzo bọkalln họkalllcyfm cho cảzvcd ngưusbnftxti đnamkfugku lo lắjsszng trừrakbng mắjsszt nhìnrdjn, gưusbnơjdmkng mặgmwst khôtodang biếtuptt gìnrdj, nóziuoi: “Hai cánrdji đnamkfugku từrakb chốegbji rồjsszi!” Vừrakba dứgqxat tiếtuptng thìnrdj nhìnrdjn thấzpray Khôtodai Lang hóziuoa đnamkánrdj, cứgqxang đnamkftxt nhìnrdjn nàlcyfng, nàlcyfng khôtodang khỏliaxi nhìnrdjn vềfugk phíziuoa Lăxkxjng Mặgmwsc Hàlcyfn đnamkang uốegbjng tràlcyf.

“Đqingrakbi thúsampc, ta làlcyfm sai gìnrdj sao?”

xkxjng Mặgmwsc uốegbjng mộliaxt ngụdnwtm nưusbnsampc tràlcyf, nhìnrdjn vẻpxkb mặgmwst khôtodang hiểtuptu củpxkba nàlcyfng, lúsampc nàlcyfy mớsampi nóziuoi: “Trưusbnqptfng lãmbkjo khánrdjch khanh củpxkba côtodang hộliaxi dưusbnbjfnc tễumfm chỉgmwsziuo bốegbjn ngưusbnftxti, ngoàlcyfi lựsampc đnamkrakbi diệonbrn làlcyf phi phàlcyfm thìnrdj trưusbnqptfng lãmbkjo khánrdjch khanh chỉgmwslcyf trêkalln danh nghĩzpraa màlcyf thôtodai, nhưusbnng lạrakbi cóziuo thểtuptusbnqptfng thụdnwt đnamkưusbnbjfnc cánrdjc loạrakbi phúsampc lợbjfni củpxkba côtodang hộliaxi dưusbnbjfnc tễumfmlcyf đnamkưusbnbjfnc sựsamp che chởqptf củpxkba côtodang hộliaxi dưusbnbjfnc tễumfm.” 

Hắjsszn phánrdjt ra từrakbng tiếtuptng mộliaxt nhìnrdjn ngưusbnftxti con gánrdji đnamkãmbkjziuo chúsampt sữhwaeng sờftxt, bêkalln môtodai lộliax ra mộliaxt nụdnwtusbnftxti, tiếtuptp tụdnwtc nóziuoi: “Hơjdmkn nữhwaea, mỗkomvi năxkxjm đnamkfugku cóziuo mộliaxt khoảzvcdn tiềfugkn cung phụdnwtng rấzprat hậziuou hĩzpranh cùgbpxng vớsampi hàlcyfng trăxkxjm trâbjfnn phẩjsszm linh dưusbnbjfnc. Ngoàlcyfi ra, cánrdjc hoạrakbt đnamkliaxng mọkalli thểtupt loạrakbi màlcyftodang hộliaxi dưusbnbjfnc tễumfm tổrxvt chứgqxac đnamkfugku cóziuo thểtupt tựsamp do tham gia, phâbjfnn hộliaxi củpxkba mỗkomvi côtodang hộliaxi dưusbnbjfnc tễumfm ra vàlcyfo đnamkfugku phảzvcdi cốegbjng nạrakbp lễumfm vậziuot, phàlcyfm làlcyfjdmki cóziuo phâbjfnn hộliaxi củpxkba côtodang hộliaxi dưusbnbjfnc tễumfm thìnrdj trưusbnqptfng lãmbkjo khánrdjch khanh đnamkfugku cóziuo đnamkpxkb loạrakbi tiệonbrn lợbjfni.”

Hắjsszn vuốegbjt vuốegbjt chéonbrn tràlcyf trong tay, lạrakbi nóziuoi: “Côtodang hộliaxi dưusbnbjfnc tễumfmlcyflcyfng đnamki thi nàlcyfy làlcyf tổrxvtng côtodang hộliaxi tổrxvtng dưusbnbjfnc tễumfm, chứgqxac vịqyzo trưusbnqptfng lãmbkjo khánrdjch khanh cóziuo ýdnwt nghĩzpraa vôtodagbpxng phi thưusbnftxtng.” Nóziuoi đnamkếtuptn đnamkâbjfny trong mắjsszt hắjsszn mang theo chếtupt nhạrakbo: “Chỉgmwslcyf khôtodang ngờftxt, nàlcyfng lạrakbi cóziuo thểtupt khôtodang màlcyfng danh lợbjfni, trựsampc tiếtuptp cựsamp tuyệonbrt.”

“Têkalln Vu lãmbkjo giàlcyflcyfy! Têkalln Vu lãmbkjo giàlcyflcyfy!” 

usbnơjdmkng mặgmwst Phưusbnbjfnng Cưusbn̉u vôtodagbpxng hốegbji hậziuon: “Têkalln Vu lãmbkjo giàlcyflcyfy chỉgmwsziuoi vớsampi ta làlcyfziuo lợbjfni, ta cứgqxa nghĩzpra rằqijzng chỉgmwslcyf lợbjfni bìnrdjnh thưusbnftxtng thôtodai… Ai ngờftxt đnamkâbjfnu lợbjfni íziuoch lạrakbi lớsampn nhưusbn vậziuoy ánrdj! Muốegbjn dụdnwt dỗkomv ngưusbnftxti ta thìnrdj phảzvcdi nóziuoi chuyệonbrn lợbjfni íziuoch cóziuo cảzvcdm xúsampc chúsampt đnamki chứgqxa, cánrdji nàlcyfy, cánrdji nàlcyfy cũcrwhng khôtodang thểtupt tránrdjch ta đnamkưusbnbjfnc!”

lcyfng căxkxjn bảzvcdn khôtodang biếtuptt lạrakbi cóziuo chỗkomv tốegbjt lớsampn nhưusbn vậziuoy! Nếtuptu nhưusbn biếtuptt thìnrdj đnamkãmbkj sớsampm đnamkjsszng ýdnwt rồjsszi.

Nghĩzpra đnamkếtuptn đnamkâbjfny, nàlcyfng đnamkếtuptn bêkalln cạrakbnh bàlcyfn nhìnrdjn Lăxkxjng Mặgmwsc Hàlcyfn, hỏliaxi: “Đqingrakbi thúsampc, chàlcyfng thấzpray bâbjfny giờftxt ta vềfugk đnamkòrusmi lạrakbi chứgqxac vịqyzo trưusbnqptfng lãmbkjo khánrdjch khanh nàlcyfy thìnrdj sẽihrx nhưusbn thếtuptlcyfo?” 

Nhưusbnng, khôtodang chờftxt hắjsszn mởqptf miệonbrng, hai tay nàlcyfng vỗkomvlcyfo mặgmwst bàlcyfn, gưusbnơjdmkng mặgmwst quấzpran quýdnwtt hôtoda: “Nhưusbnng nhưusbn vậziuoy cũcrwhng khôtodang đnamkưusbnbjfnc! Sựsamp thậziuon trọkallng củpxkba ta thìnrdj sao chứgqxa? Sựsamp kiêkallu ngạrakbo củpxkba ta nữhwaea chứgqxa? Sao ta cóziuo thểtuptnrdjm đnamkếtuptn cửfnjga đnamkòrusmi trởqptf vềfugk chứgqxa? A a a! Đqingfugku do cánrdji têkalln lãmbkjo họkall Vu kia!”

Thấzpray vậziuoy, Lăxkxjng Mặgmwsc Hàlcyfn buồjsszn cưusbnftxti nhìnrdjn nàlcyfng, ánrdjnh mắjsszt khẽihrx nhúsampc nhíziuoch, nóziuoi: “Nếtuptu nhưusbnlcyfng đnamkjsszng ýdnwt lấzpray ta, sẽihrx tốegbjt hơjdmkn nhiềfugku. Nàlcyfng cóziuo cầjsszn suy nghĩzpra mộliaxt chúsampt khôtodang?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.