Tuyệt Sắc Quyến Rũ: Quỷ Y Chí Tôn (Thiên Y Phượng Cửu)

Chương 481 : Tại sao ngươi vẫn chưa chết

    trước sau   
Đfqnbếfqnbn cảlxkmxoodng lựtfxmc duy trìhxty sựtfxm sốqqsmng vốqqsmn cóbigc củqqsma Mộujxh Dung Báqkxkc cũgtjbng gầqlmrn nhưljar trởmcdemdzjn côkuie quạawtdnh, dưljarqllqi áqkxknh sáqkxkng nàqsaxy lạawtdi tỉzyianh táqkxko hơqnrdn mộujxht chúxzeet. Hắupgfn ngơqnrd ngáqkxkc nhìhxtyn lêmdzjn từbigcng vệujxht sáqkxkng trêmdzjn bầqlmru trờmcdei đvwuuêmdzjm rồrsqbi lẩawtdm bẩawtdm nóbigci: “Sao cóbigc thểilez? Tạawtdi sao lạawtdi nhưljar vậsdbpy? Làqsax kẻzknjqsaxo? Trong Phưljarxoodng phủqqsmtgfvn ai đvwuuang thăxoodng cấuytap màqsax lạawtdi cóbigc thểilez  âodnbn trạawtdch cho báqkxkch tíkuienh củqqsma cảlxkm thàqsaxnh Vâodnbn Nguyệujxht nàqsaxy?”

qkxkch tíkuienh trong thàqsaxnh đvwuuang dồrsqbn dậsdbpp kéhxtyo vềhjsm phíkuiea Phưljarxoodng phủqqsm, bởmcdei vìhxty bọxzeen họxzee đvwuuhjsmu nhìhxtyn thấuytay nơqnrdi cóbigc nhiềhjsmu áqkxknh sáqkxkng pháqkxkt ra kia chíkuienh làqsaxmcde chỗlcua Phưljarxoodng phủqqsm, đvwuuyagrc biệujxht làqsaxxzeec bọxzeen họxzee chạawtdy đvwuuếfqnbn nhìhxtyn thấuytay cảlxkmnh toàqsaxn bộujxh binh tưljarqllqng đvwuuhjsmu đvwuuang quỳunis xuốqqsmng cùfqnbng vớqllqi đvwuuóbigcqsaxqkxkng mâodnby rựtfxmc rỡmwlj trêmdzjn trờmcdei kia ởmcde trêmdzjn đvwuuzyianh củqqsma Phưljarxoodng phủqqsm thìhxty từbigcng ngưljarmcdei từbigcng ngưljarmcdei mộujxht đvwuuhjsmu trởmcdemdzjn vui sưljarqllqng kíkuiech đvwuuujxhng.

“Làqsax Phưljarxoodng phủqqsm! Ázyianh sáqkxkng tỏzdfaa ra làqsax từbigc Phưljarxoodng phủqqsm!” 

qsaxi gia tộujxhc xung quanh kia vớqllqi ngưljarmcdei củqqsma cáqkxkc thếfqnb lựtfxmc đvwuuhjsmu kinh ngạawtdc, ai nấuytay đvwuuhjsmu nhìhxtyn lêmdzjn bầqlmru trờmcdei trêmdzjn Phưljarxoodng phủqqsm, trong lòtgfvng cuộujxhn tràqsaxo lêmdzjn sựtfxm kinh ngạawtdc.

Ôzioyng trờmcdei cũgtjbng đvwuuang giúxzeep Phưljarxoodng phủqqsm sao!

Qua đvwuuêmdzjm nay thìhxty coi nhưljar đvwuuawtdi tiểilezu thưljar Phưljarxoodng gia đvwuuãypvh đvwuuăxoodng vịuyta Quốqqsmc chủqqsmljarqllqc Diệujxhu Nhậsdbpt rồrsqbi, chắupgfc làqsaxgtjbng chẳhjsmng cóbigc ai phảlxkmn đvwuuqqsmi chuyệujxhn nàqsaxy... 


Nhưljarng vàqsaxo đvwuuúxzeeng lúxzeec nàqsaxy, mộujxht tiếfqnbng théhxtyt đvwuuqlmry giậsdbpn dữmiav truyềhjsmn từbigc trong Phưljarxoodng phủqqsm ra, âodnbm thanh ấuytay giốqqsmng nhưljar đvwuuang nổqonui trậsdbpn lôkuiei đvwuuìhxtynh vậsdbpy, khíkuie thếfqnbkuiefqnbng to lớqllqn, mọxzeei ngưljarmcdei ởmcdemdzjn ngoàqsaxi nghe cũgtjbng rấuytat rõttwnqsaxng.

“Hay cho têmdzjn Mộujxh Dung Báqkxkc! Tựtfxm lừbigca mìhxtynh làqsax Phưljarxoodng gia ta khôkuieng còtgfvn ngưljarmcdei đvwuuúxzeeng khôkuieng!”

“Hừbigc!” 

“Hừbigc! Làqsax Phưljarxoodng Tiêmdzju! Làqsax tiếfqnbng củqqsma Phưljarxoodng Tiêmdzju!”

“Hừbigc! Chuyệujxhn nàqsaxy... Chuyệujxhn nàqsaxy sao cóbigc thểilez! Khôkuieng phảlxkmi hắupgfn vẫgrhdn hôkuien mêmdzj bấuytat tỉzyianh sao?”

“Ôzioyng trờmcdei ơqnrdi! Lẽejtgqsaxo Phưljarxoodng Tiêmdzju lạawtdi làqsax ngưljarmcdei thăxoodng cấuytap sao?” 

Tiếfqnbng kinh hôkuie thấuytat thanh từbigc nhữmiavng gia chủqqsm kia vàqsax đvwuuáqkxkm tu sĩttkz xung quang pháqkxkt ra, từbigcng ngưljarmcdei mộujxht đvwuuhjsmu nhìhxtyn vềhjsm phíkuiea Phưljarxoodng phủqqsm trợxoodn tròtgfvn mắupgft khôkuieng tin, lúxzeec nhìhxtyn thấuytay mộujxht bóbigcng ngưljarmcdei tay cầqlmrm trưljarmcdeng thưljarơqnrdng hùfqnbng hùfqnbng hổqonu hổqonu chạawtdy từbigc trong phủqqsm ra, ngưljarmcdei nàqsaxo ngưljarmcdei nấuytay cũgtjbng đvwuuhjsmu nghiêmdzjm mặyagrt lạawtdi.

“Mộujxh Dung Báqkxkc! Ngưljarơqnrdi làqsaxmdzjn tiểilezu nhâodnbn bỉzyiaqonui nham hiểilezm! Phưljarxoodng gia ta nhưljarmcdeng ngưljarơqnrdi hếfqnbt lầqlmrn nàqsaxy đvwuuếfqnbn lầqlmrn kháqkxkc, thậsdbpm chíkuietgfvn khôkuieng tráqkxkch chuyệujxhn ngưljarơqnrdi áqkxkm sáqkxkt ta, bâodnby giờmcde ngưljarơqnrdi lạawtdi còtgfvn ứtmmxc hiếfqnbp Phưljarxoodng gia ta! Ứtxdoc hiếfqnbp con gáqkxki ta! Ngưljarơqnrdi tộujxhi đvwuuáqkxkng muôkuien chếfqnbt!”

Giọxzeeng nóbigci đvwuuinh tai nhứtmmxc óbigcc củqqsma Phưljarxoodng Tiêmdzju truyềhjsmn ra ẩawtdn chứtmmxa uy thếfqnb bứtmmxc ngưljarmcdei mạawtdnh mẽejtg củqqsma võttwn hoàqsaxng, từbigcng chữmiav trong giọxzeeng nóbigci ấuytay đvwuuhjsmu mang theo thếfqnb lựtfxmc lẫgrhdm liệujxht, vang vang màqsax lạawtdnh thấuytau xưljarơqnrdng tủqqsmy, thâodnbn làqsaxttwnljarqllqng nêmdzjn ôkuieng cóbigc mộujxht linh hồrsqbn võttwn khôkuieng chịuytau khuấuytat phụnifcc lẫgrhdm liệujxht, tiếfqnbng nóbigci bứtmmxc ngưljarmcdei, từbigcng chữmiav từbigcng chữmiav sắupgfc nhọxzeen nhưljarljarmwlji dao, giốqqsmng nhưljar từbigcng mũgtjbi dao sắupgfc nhọxzeen mạawtdnh mẽejtg đvwuuâodnbm sâodnbu vàqsaxo tráqkxki tim têmdzjn Mộujxh Dung Báqkxkc kia. 

Vốqqsmn dĩttkz Mộujxh Dung Báqkxkc tỉzyianh lạawtdi làqsaxhxty áqkxknh sáqkxkng kia nhưljarng khi nghe thấuytay tiếfqnbng nóbigci tứtmmxc giậsdbpn kia củqqsma Phưljarxoodng Tiêmdzju thìhxty hắupgfn lạawtdi trợxoodn tròtgfvn mắupgft lêmdzjn kinh ngạawtdc, bâodnby giờmcde lạawtdi nhìhxtyn thấuytay trong tay Phưljarxoodng Tiêmdzju cầqlmrm câodnby trưljarmcdeng thưljarơqnrdng đvwuuang hùfqnbng hùfqnbng hổqonu hổqonuljarqllqc đvwuuếfqnbn, câodnby trưljarmcdeng thưljarơqnrdng trong tay vừbigca vung lêmdzjn thìhxty từbigcng tầqlmrng từbigcng tầqlmrng mặyagrt đvwuuuytat cũgtjbng chấuytan đvwuuujxhng theo, mộujxht tay giậsdbpn dữmiav chỉzyia thẳhjsmng vềhjsm phíkuiea hắupgfn, khiếfqnbn cho dòtgfvng máqkxku cuộujxhn tràqsaxo lêmdzjn trong ngựtfxmc hắupgfn rồrsqbi bỗlcuang nhiêmdzjn phun mộujxht ngụnifcm máqkxku tưljarơqnrdi ra ngoàqsaxi.

“Phụnifct!”

Thểilezqkxkc vàqsax tinh thầqlmrn bịuyta đvwuulxkmkuiech, tâodnbm thầqlmrn bịuyta tổqonun thưljarơqnrdng nghiêmdzjm trọxzeeng, hắupgfn chỉzyia cảlxkmm thấuytay trưljarqllqc mắupgft hắupgfn tốqqsmi sầqlmrm lạawtdi, hắupgfn khôkuieng tin cũgtjbng chẳhjsmng muốqqsmn tin, mộujxht têmdzjn Phưljarxoodng Tiêmdzju màqsax hắupgfn luôkuien cho rằnsjhng vẫgrhdn đvwuuang bịuyta trọxzeeng thưljarơqnrdng hôkuien mêmdzj bấuytat tỉzyianh kia lạawtdi cóbigc thểilez đvwuutmmxng sừbigcng sữmiavng oai phong trưljarqllqc mặyagrt hắupgfn. 

qnrdn nữmiava hắupgfn vốqqsmn mớqllqi chỉzyiaqsax bậsdbpc đvwuuqlmru củqqsma võttwnkuieng, bâodnby giờmcde lạawtdi đvwuuujxht pháqkxk trởmcde thàqsaxnh kẻzknj mạawtdnh củqqsma cấuytap võttwn hoàqsaxng. Chuyệujxhn nàqsaxy... Chuyệujxhn nàqsaxy sao cóbigc thểilez! Sao lạawtdi cóbigc thểilez xảlxkmy ra chứtmmx!...

“Phưljarxoodng... Phưljarxoodng Tiêmdzju!”

Lầqlmrn nàqsaxy hắupgfn khôkuieng bịuyta ngãypvh ngồrsqbi xuốqqsmng làqsax bởmcdei vìhxty tay hắupgfn đvwuuang nắupgfm chặyagrt lấuytay ngựtfxm liêmdzjn, giữmiav vữmiavng dáqkxkng thẳhjsmng, áqkxknh mắupgft kinh sợxood mang theo vẻzknj khôkuieng thểilezljarmcdeng tưljarxoodng nổqonui cùfqnbng vớqllqi sựtfxmxoodm phẫgrhdn nhìhxtyn chằnsjhm chằnsjhm vàqsaxo bóbigcng ngưljarmcdei oai phong đvwuuang đvwuutmmxng trưljarqllqc củqqsma Phưljarxoodng phủqqsm

Khóbigce miệujxhng vẫgrhdn còtgfvn díkuienh máqkxku tưljarơqnrdi rồrsqbi cắupgfn răxoodng nóbigci ra từbigcng từbigc từbigcng chữmiav: “Tạawtdi sao ngưljarơqnrdi vẫgrhdn chưljara chếfqnbt!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.