Tuyệt Sắc Quyến Rũ: Quỷ Y Chí Tôn (Thiên Y Phượng Cửu)

Chương 464 : Thì ra là nàng

    trước sau   
nkhcng đbtyfèwbzx xuốomngng tâfsaum trạtsadng đbtyfang rốomngi loạtsadn, chậcyjxm rãyyovi híhyptt mộwxunt hơuvkdi thậcyjxt sâfsauu.

sxtdi chếlmzvt củnnhya hắpxkun ban đbtyfordtu lànkhc đbtyfwxunt nhiêpgcnn, ngưlmzvvysii ngoànkhci nóysemi lúnusvc hắpxkun nghiêpgcnn cứbupju thuốomngc đbtyfofhang tớuveyi vậcyjxt cóysem khíhypt đbtyfwxunc mànkhc chếlmzvt, nhưlmzvng sau nànkhcy, khi nànkhcng bắpxkut tay vànkhco đbtyfiềwiaau tra lạtsadi phásxtdt hiệnusvn, lànkhc mộwxunt côzycvsxtdi trong phòwxunng phòwxunng thíhypt nghiệnusvm củnnhya bọtnqun hắpxkun ra tay, chíhyptnh vìcpse tranh giànkhcnh tưlmzvsxtdch ra nưlmzvuveyc ngoànkhci nghiêpgcnn cứbupju.

A! Mộwxunt tưlmzvsxtdch ra nưlmzvuveyc ngoànkhci nghiêpgcnn cứbupju? Lạtsadi vìcpse mộwxunt lýcpse do buồgrzwn cưlmzvvysii nhưlmzv vậcyjxy mànkhc thiếlmzvt kếlmzv giếlmzvt hắpxkun. 

nkhcng khôzycvng giao nữnewp nhâfsaun kia cho quốomngc gia giam vànkhco ngụofhac, mànkhc tựxlidcpsenh đbtyfưlmzva nànkhcng ta vềwiaa ásxtdm lao Ẩitztn môzycvn, trong mộwxunt năttvtm từgbyv từgbyvnkhcnh hạtsadnkhcng ta đbtyfếlmzvn chếlmzvt.

sxtdm đbtyfwxunng thủnnhy vớuveyi ngưlmzvvysii củnnhya nànkhcng, lànkhcm sao cóysem thểchbd khôzycvng dằpxknn vặjkixt nànkhcng ta đbtyfếlmzvn chếlmzvt?

Nghĩdvql đbtyfếlmzvn đbtyfâfsauy, nànkhcng chợwxunt mởefdm hai mắpxkut, trong mắpxkut bắpxkun ra hànkhcn quang. 


nkhcnkhcng!

Ngưlmzvvysii xuyêpgcnn vànkhco thâfsaun thểchbdzycv Nhưlmzvwxunc Vâfsaun lànkhcnkhcng ta! Nữnewp nhâfsaun đbtyfvysii trưlmzvuveyc bịomngnkhcng hànkhcnh hạtsad đbtyfếlmzvn chếlmzvt! Trong tríhypt nhớuvey củnnhya nànkhcng khôzycvng cóysemsxtdc việnusvc liêpgcnn quan đbtyfếlmzvn Tôzycv Nhưlmzvwxunc Vâfsaun, nhưlmzvng trong tríhypt nhớuvey củnnhya Phưlmzvwxunng Thanh Ca lạtsadi cóysem!

“Đwiaaásxtdng chếlmzvt! Sao bâfsauy giờvysi ta mớuveyi nghĩdvql đbtyfếlmzvn!” Nànkhcng thấnewpp giọtnqung rủnnhya mộwxunt tiếlmzvng, trong mắpxkut dànkhcy đbtyfjkixc sásxtdt ýcpse. Nếlmzvu lúnusvc đbtyfnewpy biếlmzvt Tôzycv Nhưlmzvwxunc Vâfsaun chíhyptnh lànkhc nữnewp nhâfsaun ởefdm kiếlmzvp trưlmzvuveyc kia, nànkhcng nhấnewpt đbtyfomngnh sẽkiwr khôzycvng đbtyfchbd cho nànkhcng ta chếlmzvt dễucsdnkhcng nhưlmzv vậcyjxy! 

ysem đbtyfiềwiaau, lànkhcm sao nữnewp nhâfsaun kia cũgbyvng xuyêpgcnn đbtyfếlmzvn đbtyfâfsauy? Lạtsadi đbtyfếlmzvn đbtyfâfsauy trưlmzvuveyc cảpavhnkhcng?

Nghĩdvql đbtyfếlmzvn nànkhcng ta, nànkhcng khẽkiwr nhíhyptu mànkhcy, tâfsaum khẽkiwr nhúnusvc nhíhyptch, nànkhcng tớuveyi, nữnewp nhâfsaun kia cũgbyvng tớuveyi, vậcyjxy hắpxkun, hắpxkun cũgbyvng ởefdm đbtyfâfsauy sao?

Vừgbyva nghĩdvql tớuveyi khảpavhttvtng nànkhcy, trásxtdi tim nànkhcng đbtyfcyjxp mạtsadnh. Nhưlmzvng mànkhc, ýcpse nghĩdvql trong đbtyfordtu nànkhcy lạtsadi bịomngnkhcng bỏhqfn qua, thếlmzv gian nànkhcy lànkhcm gìcpseysem nhiềwiaau khảpavhttvtng nhưlmzv vậcyjxy? Chuyệnusvn nhưlmzv vậcyjxy căttvtn bảpavhn khôzycvng thểchbd xảpavhy ra. 

“Chủnnhy tửitzt, nưlmzvuveyc cóysem lạtsadnh lắpxkum khôzycvng? Cóysem cầordtn thêpgcnm chúnusvt nưlmzvuveyc nóysemng khôzycvng?” 

pgcnn ngoànkhci, truyềwiaan đbtyfếlmzvn giọtnqung nóysemi củnnhya Lãnh Sưlmzvơuvkdng. Bởefdmi vìcpseefdmpgcnn ngoànkhci trôzycvng chừgbyvng cho nànkhcng, thấnewpy nànkhcng ngâfsaum nưlmzvuveyc đbtyfãyyovfsauu mànkhc khôzycvng cho ngưlmzvvysii vànkhco thêpgcnm nưlmzvuveyc, lo lắpxkung nànkhcng ngâfsaum nưlmzvuveyc quásxtdfsauu, lúnusvc nànkhcy mớuveyi lêpgcnn tiếlmzvng hỏhqfni.

“Khôzycvng cầordtn.” Nànkhcng đbtyfiềwiaau chỉcpsenh lạtsadi tâfsaum trạtsadng rồgrzwi từgbyv trong thùjjqdng đbtyfbupjng lêpgcnn, lấnewpy khăttvtn tắpxkum lau nhữnewpng giọtnqut nưlmzvuveyc trêpgcnn ngưlmzvvysii, mặjkixc quầordtn ásxtdo xong rồgrzwi đbtyfi vềwiaa phíhypta phòwxunng trong, nóysemi: “Cóysem thểchbd đbtyfchbd ngưlmzvvysii vànkhco đbtyflmzvlmzvuveyc rồgrzwi.”  

“Vâfsaung.” Lãnh Sưlmzvơuvkdng đbtyfásxtdp lờvysii, lúnusvc nànkhcy mớuveyi đbtyfchbd hai hầordtu nữnewpnkhco đbtyflmzvlmzvuveyc đbtyfi, dọtnqun thùjjqdng nưlmzvuveyc tắpxkum đbtyfếlmzvn mộwxunt gian phòwxunng khásxtdc.

“Chủnnhy tửitzt, trùjjqd phòwxunng lànkhcm tổlmzv yếlmzvn cho ngưlmzvvysii, ăttvtn rồgrzwi hãyyovy nghỉcpse ngơuvkdi!” Lãnh Sưlmzvơuvkdng bưlmzvng mộwxunt básxtdt tổlmzv yếlmzvn tiếlmzvn vànkhco, thấnewpy nànkhcng ngồgrzwi tựxlida vànkhco đbtyfordtu giưlmzvvysing, liềwiaan bưlmzvng básxtdt tổlmzv yếlmzvn đbtyfếlmzvn đbtyfordtu giưlmzvvysing.

Phưlmzvwxunng Cửitztu ngẩttvtng đbtyfordtu, vốomngn dĩdvql muốomngn bảpavho nànkhcng ấnewpy ăttvtn lànkhc đbtyfưlmzvwxunc rồgrzwi, nhưlmzvng lạtsadi thấnewpy lo lắpxkung trong mắpxkut nànkhcng ấnewpy, thấnewpy vậcyjxy nànkhcng cưlmzvvysii, nóysemi: “Đwiaaưlmzvwxunc rồgrzwi, ta khôzycvng sao, chỉcpsenkhcfsaum trạtsadng khôzycvng đbtyfưlmzvwxunc tốomngt lắpxkum, ngâfsaum nưlmzvuveyc tắpxkum rửitzta đbtyfãyyov tốomngt hơuvkdn nhiềwiaau rồgrzwi.” Lúnusvc nóysemi chuyệnusvn, nànkhcng nhậcyjxn lấnewpy básxtdt tổlmzv yếlmzvn từgbyv từgbyv ăttvtn. 

Thấnewpy vậcyjxy, tâfsaum trạtsadng lo lắpxkung củnnhya Lãnh Sưlmzvơuvkdng mớuveyi dầordtn giãyyovn ra, sau khi nànkhcng ăttvtn xong liềwiaan đbtyfchbdsxtdt lạtsadi khay, nóysemi: “Chủnnhy tửitzt nghỉcpse sớuveym đbtyfi! Đwiaaúnusvng rồgrzwi, lúnusvc chậcyjxp tốomngi đbtyfásxtdm ngưlmzvvysii La Vũgbyvysem đbtyfếlmzvn, nóysemi thựxlidc lựxlidc củnnhya Phưlmzvwxunng Vệnusv đbtyfwiaau liêpgcnn tiếlmzvp tăttvtng lêpgcnn mấnewpy giai đbtyfoạtsadn rồgrzwi, thựxlidc lựxlidc củnnhya bọtnqun họtnqugbyvng tăttvtng lêpgcnn.”


“Ừcqkz, đbtyfãyyov biếlmzvt.” Nànkhcng gậcyjxt đbtyfordtu, ýcpse bảpavho nànkhcng ấnewpy lui xuốomngng.

nusvc nànkhcy Lãnh Sưlmzvơuvkdng mớuveyi cúnusvi đbtyfordtu thi lễucsd, sau đbtyfóysemlmzvng khay đbtyfi ra ngoànkhci. 

Vừgbyva ra bêpgcnn ngoànkhci, liềwiaan thấnewpy Lãyyovnh Hoa bịomng Khôzycvi Lang kéuveyo đbtyfếlmzvn mộwxunt đbtyfưlmzvvysing nhỏhqfnsxtdch đbtyfóysem khôzycvng xa, khôzycvng biếlmzvt hai ngưlmzvvysii ởefdm đbtyfóysemysemi cásxtdi gìcpse, thấnewpy vậcyjxy, nànkhcng đbtyfếlmzvn gầordtn gọtnqui mộwxunt tiếlmzvng: “A Hoa.”

“Tỷchbd.” Lãnh Hoa vộwxuni vãyyov trởefdm lạtsadi, hỏhqfni: “Chủnnhy tửitzt ăttvtn tổlmzv yếlmzvn chưlmzva?”

“Ừcqkz, ăttvtn rồgrzwi.” 

Lãnh Sưlmzvơuvkdng liếlmzvc mắpxkut nhìcpsen Khôzycvi Lang, nóysemi vớuveyi Lãnh Hoa: “Đwiaanusv vềwiaa nghỉcpse ngơuvkdi sớuveym đbtyfi! Nơuvkdi nànkhcy cóysem ta trôzycvng chừgbyvng lànkhc đbtyfưlmzvwxunc rồgrzwi.”

“Chủnnhy tửitzt nhànkhc ngưlmzvơuvkdi cóysem muốomngn đbtyfi xem chủnnhy tửitzt nhànkhc ta khôzycvng?” Khôzycvi Lang trừgbyvng mắpxkut, cảpavhm thấnewpy đbtyfêpgcnm nay Quỷchbd y lànkhcm việnusvc nànkhcy, lànkhcm sao cũgbyvng nêpgcnn nóysemi rõwwrt vớuveyi chủnnhy tửitzt nhànkhc hắpxkun chứbupj.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.