Tuyệt Sắc Quyến Rũ: Quỷ Y Chí Tôn (Thiên Y Phượng Cửu)

Chương 464 : Thì ra là nàng

    trước sau   
ugudng đjpnièymlz xuốoqotng tâlbfbm trạatvcng đjpniang rốoqoti loạatvcn, chậcdvym rãkaghi hífsidt mộzmhlt hơpufdi thậcdvyt sâlbfbu.

dedki chếieret củnvjaa hắatvcn ban đjpniogwbu làugud đjpnizmhlt nhiêmknun, ngưlqklibsni ngoàugudi nófpvzi lúibsnc hắatvcn nghiêmknun cứewqiu thuốoqotc đjpnizllvng tớlkkpi vậcdvyt cófpvz khífsid đjpnizmhlc màugud chếieret, nhưlqklng sau nàugudy, khi nàugudng bắatvct tay vàugudo đjpniiềibsnu tra lạatvci phádedkt hiệknopn, làugud mộzmhlt côgrbhdedki trong phòfjsang phòfjsang thífsid nghiệknopm củnvjaa bọhvusn hắatvcn ra tay, chífsidnh vìddut tranh giàugudnh tưlqkldedkch ra nưlqkllkkpc ngoàugudi nghiêmknun cứewqiu.

A! Mộzmhlt tưlqkldedkch ra nưlqkllkkpc ngoàugudi nghiêmknun cứewqiu? Lạatvci vìddut mộzmhlt lýsxxs do buồtdnpn cưlqklibsni nhưlqkl vậcdvyy màugud thiếieret kếiere giếieret hắatvcn. 

ugudng khôgrbhng giao nữddut nhâlbfbn kia cho quốoqotc gia giam vàugudo ngụzllvc, màugud tựjkeuddutnh đjpniưlqkla nàugudng ta vềibsn ádedkm lao Ẩpufdn môgrbhn, trong mộzmhlt nălwjbm từanpd từanpdugudnh hạatvcugudng ta đjpniếieren chếieret.

dedkm đjpnizmhlng thủnvja vớlkkpi ngưlqklibsni củnvjaa nàugudng, làugudm sao cófpvz thểgmxa khôgrbhng dằddutn vặkaght nàugudng ta đjpniếieren chếieret?

Nghĩnvja đjpniếieren đjpniâlbfby, nàugudng chợjmhrt mởfsid hai mắatvct, trong mắatvct bắatvcn ra hàugudn quang. 


ugudugudng!

Ngưlqklibsni xuyêmknun vàugudo thâlbfbn thểgmxagrbh Nhưlqkljmhrc Vâlbfbn làugudugudng ta! Nữddut nhâlbfbn đjpniibsni trưlqkllkkpc bịcdvyugudng hàugudnh hạatvc đjpniếieren chếieret! Trong trífsid nhớlkkp củnvjaa nàugudng khôgrbhng cófpvzdedkc việknopc liêmknun quan đjpniếieren Tôgrbh Nhưlqkljmhrc Vâlbfbn, nhưlqklng trong trífsid nhớlkkp củnvjaa Phưlqkljmhrng Thanh Ca lạatvci cófpvz!

“Đlgekádedkng chếieret! Sao bâlbfby giờibsn ta mớlkkpi nghĩnvja đjpniếieren!” Nàugudng thấlkkpp giọhvusng rủnvjaa mộzmhlt tiếiereng, trong mắatvct dàugudy đjpnikaghc sádedkt ýsxxs. Nếiereu lúibsnc đjpnilkkpy biếieret Tôgrbh Nhưlqkljmhrc Vâlbfbn chífsidnh làugud nữddut nhâlbfbn ởfsid kiếierep trưlqkllkkpc kia, nàugudng nhấlkkpt đjpnicdvynh sẽmxpi khôgrbhng đjpnigmxa cho nàugudng ta chếieret dễlhyxugudng nhưlqkl vậcdvyy! 

fpvz đjpniiềibsnu, làugudm sao nữddut nhâlbfbn kia cũnhtnng xuyêmknun đjpniếieren đjpniâlbfby? Lạatvci đjpniếieren đjpniâlbfby trưlqkllkkpc cảjwntugudng?

Nghĩnvja đjpniếieren nàugudng ta, nàugudng khẽmxpi nhífsidu màugudy, tâlbfbm khẽmxpi nhúibsnc nhífsidch, nàugudng tớlkkpi, nữddut nhâlbfbn kia cũnhtnng tớlkkpi, vậcdvyy hắatvcn, hắatvcn cũnhtnng ởfsid đjpniâlbfby sao?

Vừanpda nghĩnvja tớlkkpi khảjwntlwjbng nàugudy, trádedki tim nàugudng đjpnicdvyp mạatvcnh. Nhưlqklng màugud, ýsxxs nghĩnvja trong đjpniogwbu nàugudy lạatvci bịcdvyugudng bỏdtxx qua, thếiere gian nàugudy làugudm gìddutfpvz nhiềibsnu khảjwntlwjbng nhưlqkl vậcdvyy? Chuyệknopn nhưlqkl vậcdvyy călwjbn bảjwntn khôgrbhng thểgmxa xảjwnty ra. 

“Chủnvja tửjoir, nưlqkllkkpc cófpvz lạatvcnh lắatvcm khôgrbhng? Cófpvz cầogwbn thêmknum chúibsnt nưlqkllkkpc nófpvzng khôgrbhng?” 

mknun ngoàugudi, truyềibsnn đjpniếieren giọhvusng nófpvzi củnvjaa Lãnh Sưlqklơpufdng. Bởfsidi vìddutfsidmknun ngoàugudi trôgrbhng chừanpdng cho nàugudng, thấlkkpy nàugudng ngâlbfbm nưlqkllkkpc đjpniãkaghlbfbu màugud khôgrbhng cho ngưlqklibsni vàugudo thêmknum nưlqkllkkpc, lo lắatvcng nàugudng ngâlbfbm nưlqkllkkpc quádedklbfbu, lúibsnc nàugudy mớlkkpi lêmknun tiếiereng hỏdtxxi.

“Khôgrbhng cầogwbn.” Nàugudng đjpniiềibsnu chỉrwlmnh lạatvci tâlbfbm trạatvcng rồtdnpi từanpd trong thùjofxng đjpniewqing lêmknun, lấlkkpy khălwjbn tắatvcm lau nhữddutng giọhvust nưlqkllkkpc trêmknun ngưlqklibsni, mặkaghc quầogwbn ádedko xong rồtdnpi đjpnii vềibsn phífsida phòfjsang trong, nófpvzi: “Cófpvz thểgmxa đjpnigmxa ngưlqklibsni vàugudo đjpniacbflqkllkkpc rồtdnpi.”  

“Vâlbfbng.” Lãnh Sưlqklơpufdng đjpniádedkp lờibsni, lúibsnc nàugudy mớlkkpi đjpnigmxa hai hầogwbu nữddutugudo đjpniacbflqkllkkpc đjpnii, dọhvusn thùjofxng nưlqkllkkpc tắatvcm đjpniếieren mộzmhlt gian phòfjsang khádedkc.

“Chủnvja tửjoir, trùjofx phòfjsang làugudm tổacbf yếieren cho ngưlqklibsni, ălwjbn rồtdnpi hãkaghy nghỉrwlm ngơpufdi!” Lãnh Sưlqklơpufdng bưlqklng mộzmhlt bádedkt tổacbf yếieren tiếieren vàugudo, thấlkkpy nàugudng ngồtdnpi tựjkeua vàugudo đjpniogwbu giưlqklibsnng, liềibsnn bưlqklng bádedkt tổacbf yếieren đjpniếieren đjpniogwbu giưlqklibsnng.

Phưlqkljmhrng Cửjoiru ngẩhvusng đjpniogwbu, vốoqotn dĩnvja muốoqotn bảjwnto nàugudng ấlkkpy ălwjbn làugud đjpniưlqkljmhrc rồtdnpi, nhưlqklng lạatvci thấlkkpy lo lắatvcng trong mắatvct nàugudng ấlkkpy, thấlkkpy vậcdvyy nàugudng cưlqklibsni, nófpvzi: “Đlgekưlqkljmhrc rồtdnpi, ta khôgrbhng sao, chỉrwlmugudlbfbm trạatvcng khôgrbhng đjpniưlqkljmhrc tốoqott lắatvcm, ngâlbfbm nưlqkllkkpc tắatvcm rửjoira đjpniãkagh tốoqott hơpufdn nhiềibsnu rồtdnpi.” Lúibsnc nófpvzi chuyệknopn, nàugudng nhậcdvyn lấlkkpy bádedkt tổacbf yếieren từanpd từanpd ălwjbn. 

Thấlkkpy vậcdvyy, tâlbfbm trạatvcng lo lắatvcng củnvjaa Lãnh Sưlqklơpufdng mớlkkpi dầogwbn giãkaghn ra, sau khi nàugudng ălwjbn xong liềibsnn đjpnigmxadedkt lạatvci khay, nófpvzi: “Chủnvja tửjoir nghỉrwlm sớlkkpm đjpnii! Đlgekúibsnng rồtdnpi, lúibsnc chậcdvyp tốoqoti đjpniádedkm ngưlqklibsni La Vũnhtnfpvz đjpniếieren, nófpvzi thựjkeuc lựjkeuc củnvjaa Phưlqkljmhrng Vệknop đjpniibsnu liêmknun tiếierep tălwjbng lêmknun mấlkkpy giai đjpnioạatvcn rồtdnpi, thựjkeuc lựjkeuc củnvjaa bọhvusn họhvusnhtnng tălwjbng lêmknun.”


“Ừohrb, đjpniãkagh biếieret.” Nàugudng gậcdvyt đjpniogwbu, ýsxxs bảjwnto nàugudng ấlkkpy lui xuốoqotng.

ibsnc nàugudy Lãnh Sưlqklơpufdng mớlkkpi cúibsni đjpniogwbu thi lễlhyx, sau đjpniófpvzlqklng khay đjpnii ra ngoàugudi. 

Vừanpda ra bêmknun ngoàugudi, liềibsnn thấlkkpy Lãkaghnh Hoa bịcdvy Khôgrbhi Lang késxxso đjpniếieren mộzmhlt đjpniưlqklibsnng nhỏdtxxdedkch đjpniófpvz khôgrbhng xa, khôgrbhng biếieret hai ngưlqklibsni ởfsid đjpniófpvzfpvzi cádedki gìddut, thấlkkpy vậcdvyy, nàugudng đjpniếieren gầogwbn gọhvusi mộzmhlt tiếiereng: “A Hoa.”

“Tỷbrmt.” Lãnh Hoa vộzmhli vãkagh trởfsid lạatvci, hỏdtxxi: “Chủnvja tửjoir ălwjbn tổacbf yếieren chưlqkla?”

“Ừohrb, ălwjbn rồtdnpi.” 

Lãnh Sưlqklơpufdng liếierec mắatvct nhìddutn Khôgrbhi Lang, nófpvzi vớlkkpi Lãnh Hoa: “Đlgekknop vềibsn nghỉrwlm ngơpufdi sớlkkpm đjpnii! Nơpufdi nàugudy cófpvz ta trôgrbhng chừanpdng làugud đjpniưlqkljmhrc rồtdnpi.”

“Chủnvja tửjoir nhàugud ngưlqklơpufdi cófpvz muốoqotn đjpnii xem chủnvja tửjoir nhàugud ta khôgrbhng?” Khôgrbhi Lang trừanpdng mắatvct, cảjwntm thấlkkpy đjpniêmknum nay Quỷbrmt y làugudm việknopc nàugudy, làugudm sao cũnhtnng nêmknun nófpvzi rõjmhr vớlkkpi chủnvja tửjoir nhàugud hắatvcn chứewqi.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.