Tuyệt Sắc Quyến Rũ: Quỷ Y Chí Tôn (Thiên Y Phượng Cửu)
Chương 454 : Muốn bỏ bổn quân sang một bên
Nghe vậcrgr y, Ảkxgv nh Nhấvyab t nhìuffb n vàqhsa o trong phòclor ng, thấvyab p giọcpge ng nóuooq i: “Cóuooq lẽpnpz ngàqhsa i ấvyab y muốcrgr n đkxgv ợjlpy i Quỷxkkb Y làqhsa m xong việhfdc c, sau đkxgv óuooq nhớqskb tớqskb i ngàqhsa i ấvyab y thìuffb ngàqhsa i ấvyab y mớqskb i ra.” Tâftec m trạsrol ng củlpzk a chủlpzk tửaiyy khôzxxa ng tốcrgr t, mấvyab y ngưeinc ờcpge i bọcpge n họcpge thâftec n làqhsa thuộqxlr c hạsrol nêotzp n cũzkda ng căfufd ng thẳawen ng mộqxlr t chúftec t.
Hai ngàqhsa y nàqhsa y Khôzxxa i Lang đkxgv ưeinc ợjlpy c nhảgzfa y nhóuooq t vui sưeinc ớqskb ng nhưeinc ng hắamrq n thìuffb đkxgv ếaiyy n cưeinc ờcpge i hắamrq n còclor n khôzxxa ng dáxkkb m cưeinc ờcpge i.
“Đliie ợjlpy i Quỷxkkb Y nhớqskb tớqskb i ngàqhsa i ấvyab y sao?”
Sắamrq c mặaiyy t củlpzk a Khôzxxa i Lang kìuffb lạsrol nóuooq i: “So vớqskb i việhfdc c đkxgv óuooq , thìuffb ta lạsrol i thấvyab y chủlpzk tửaiyy tựlobc mìuffb nh đkxgv i đkxgv ếaiyy n tiểarfc u việhfdc n củlpzk a Quỷxkkb Y thìuffb hay hơpagx n đkxgv óuooq , đkxgv ếaiyy n trưeinc ớqskb c mặaiyy t củlpzk a nàqhsa ng ta đkxgv i đkxgv i lạsrol i lạsrol i, phảgzfa i làqhsa m đkxgv iềbyto u gìuffb đkxgv óuooq thựlobc c tếaiyy mộqxlr t chúftec t.”
Đliie ợjlpy i Quỷxkkb Y nhớqskb tớqskb i chủlpzk tửaiyy sao? Ha! Câftec u nóuooq i nàqhsa y thậcrgr t khóuooq nghe. Nếaiyy u nhưeinc chủlpzk tửaiyy cứirto đkxgv ợjlpy i nhưeinc vậcrgr y thìuffb cóuooq lẽpnpz Quỷxkkb Y sẽpnpz quêotzp n luôzxxa n ngàqhsa i ấvyab y.
Ảkxgv nh Nhấvyab t liếaiyy c hắamrq n, kiếaiyy n nghịirto : “Hay làqhsa , ngưeinc ơpagx i đkxgv i vàqhsa o bàqhsa y kếaiyy cho chủlpzk tửaiyy xem sao?”
“Lạsrol i làqhsa ta sao?”
Khôzxxa i Lang trừrqdc ng mắamrq t: “Bụzgjq ng dạsrol ngưeinc ơpagx i đkxgv ừrqdc ng đkxgv ộqxlr c áxkkb c nhưeinc vậcrgr y chứirto . Tạsrol i sao cứirto việhfdc c gìuffb khôzxxa ng tốcrgr t làqhsa đkxgv ềbyto u giao cho ta làqhsa m? Cóuooq gan thìuffb ngưeinc ơpagx i làqhsa m đkxgv i, ta khôzxxa ng đkxgv i.”
“Khôzxxa ng đkxgv ếaiyy n chỗmmai củlpzk a chủlpzk tửaiyy thìuffb ngưeinc ơpagx i cóuooq thểarfc đkxgv ếaiyy n chỗmmai củlpzk a Quỷxkkb Y màqhsa !” Ảkxgv nh Nhấvyab t tiếaiyy p tụzgjq c nóuooq i: “Hai ngàqhsa y nay khôzxxa ng phảgzfa i làqhsa ngưeinc ơpagx i thưeinc ờcpge ng chạsrol y qua chạsrol y lạsrol i chỗmmai củlpzk a Quỷxkkb Y sao? Trưeinc ớqskb c mặaiyy t củlpzk a nàqhsa ng ta ngưeinc ơpagx i nóuooq i tốcrgr t vềbyto chủlpzk tửaiyy nhiềbyto u mộqxlr t chúftec t, nhắamrq c nhởawen nàqhsa ng ta mộqxlr t chúftec t thìuffb cóuooq lẽpnpz nàqhsa ng ta sẽpnpz qua đkxgv âftec y đkxgv óuooq .”
Nghe vậcrgr y, Khôzxxa i Lang mớqskb i nóuooq i: “Mặaiyy c dùskgh mấvyab y hôzxxa m nay ta thưeinc ờcpge ng xuyêotzp n đkxgv ếaiyy n chỗmmai củlpzk a Quỷxkkb Y thậcrgr t, nhưeinc ng khôzxxa ng làqhsa m thếaiyy nàqhsa o đkxgv ểarfc gặaiyy p đkxgv ưeinc ợjlpy c nàqhsa ng ta. Hìuffb nh nhưeinc nàqhsa ng ta đkxgv ang bậcrgr n rấvyab t nhiềbyto u việhfdc c. Hơpagx n nữzrsa a nếaiyy u nhưeinc khôzxxa ng phảgzfa i dặaiyy n dòclor mấvyab y ngưeinc ờcpge i Phưeinc ợjlpy ng vệhfdc đkxgv óuooq làqhsa m mộqxlr t sốcrgr việhfdc c thìuffb nàqhsa ng ta chỉkxgv ởawen miếaiyy t trong phòclor ng tu luyệhfdc n, cũzkda ng khôzxxa ng đkxgv ểarfc cho ai làqhsa m phiềbyto n. Nhưeinc vậcrgr y nếaiyy u ta cóuooq muốcrgr n nóuooq i vàqhsa i lờcpge i tốcrgr t thay chủlpzk tửaiyy thìuffb cũzkda ng khôzxxa ng cóuooq cơpagx hộqxlr i.”
Nóuooq i xong, dưeinc ờcpge ng nhưeinc hắamrq n lạsrol i nhớqskb ra đkxgv iềbyto u gìuffb đkxgv óuooq rồuffb i hắamrq n lạsrol i hỏhaqd i: “Khôzxxa ng phảgzfa i chủlpzk tửaiyy vàqhsa Phưeinc ợjlpy ng gia chủlpzk vẫcpge n nóuooq i chuyệhfdc n vớqskb i nhau bìuffb nh thưeinc ờcpge ng đkxgv óuooq sao? Sao hai ngàqhsa y nàqhsa y ngàqhsa i ấvyab y lạsrol i khôzxxa ng đkxgv i nữzrsa a?” Tạsrol o mốcrgr i quan hệhfdc tốcrgr t vớqskb i nhạsrol c phụzgjq tưeinc ơpagx ng lai cũzkda ng rấvyab t quan trọcpge ng, huốcrgr ng hồuffb , hiệhfdc n tạsrol i khóuooq lắamrq m bọcpge n họcpge mớqskb i cóuooq cơpagx hộqxlr i ởawen trong Phưeinc ợjlpy ng phủlpzk , cơpagx hộqxlr i tốcrgr t nhưeinc thếaiyy nàqhsa y tuyệhfdc t đkxgv ốcrgr i khôzxxa ng thểarfc bỏhaqd qua.
“Hai ngàqhsa y nàqhsa y, Phưeinc ợjlpy ng gia chủlpzk bếaiyy quan tu luyệhfdc n, chủlpzk tửaiyy đkxgv ưeinc ơpagx ng nhiêotzp n cũzkda ng khôzxxa ng đkxgv ếaiyy n làqhsa m phiềbyto n.” Ảkxgv nh Nhấvyab t mởawen miệhfdc ng nóuooq i.
“Àcpge , thìuffb ra làqhsa nhưeinc vậcrgr y.” Khôzxxa i Lang gậcrgr t đkxgv ầdptu u, hắamrq n suy nghĩustz mộqxlr t chúftec t rồuffb i nóuooq i: ‘Vậcrgr y ta đkxgv ếaiyy n chỗmmai củlpzk a Quỷxkkb Y xem mộqxlr t chúftec t vậcrgr y! Ngưeinc ơpagx i cũzkda ng khuyêotzp n chủlpzk tửaiyy nhiềbyto u mộqxlr t chúftec t, đkxgv ừrqdc ng cứirto ởawen trong phòclor ng tu luyệhfdc n mãqihz i thếaiyy , phảgzfa i biếaiyy t trâftec n trọcpge ng thờcpge i gian hiệhfdc n tạsrol i chúftec ng ta ởawen trong Phưeinc ợjlpy ng phủlpzk , nhấvyab t đkxgv ịirto nh phảgzfa i nắamrq m chặaiyy t cơpagx hộqxlr i nàqhsa y.”
Hắamrq n vừrqdc a nóuooq i, vừrqdc a đkxgv i ra ngoàqhsa i, muốcrgr n đkxgv ếaiyy n chỗmmai củlpzk a Phưeinc ợjlpy ng Cửaiyy u xem tìuffb nh hìuffb nh.
Còclor n trong phòclor ng, Diêotzp m chủlpzk khôzxxa ng hềbyto tu luyệhfdc n màqhsa hắamrq n đkxgv ang nghe hai ngưeinc ờcpge i bêotzp n ngoàqhsa i kia nóuooq i chuyệhfdc n. Hắamrq n nghĩustz , hắamrq n cũzkda ng từrqdc xa xôzxxa i nghìuffb n dặaiyy m tớqskb i đkxgv âftec y, lẽpnpz nàqhsa o còclor n chưeinc a đkxgv ưeinc ợjlpy c coi làqhsa thểarfc hiệhfdc n thàqhsa nh ýbvzn trưeinc ớqskb c mặaiyy t nàqhsa ng sao?
Nữzrsa nhâftec n nàqhsa y đkxgv úftec ng làqhsa kiểarfc u khôzxxa ng hiểarfc u phong tìuffb nh, hắamrq n khôzxxa ng phảgzfa i sớqskb m đkxgv ãqihz biếaiyy t nhưeinc vậcrgr y rồuffb i sao? Tízrsi ch cựlobc c thểarfc hiệhfdc n vớqskb i nàqhsa ng sao? Khôzxxa ng chừrqdc ng, hắamrq n càqhsa ng tízrsi ch cựlobc c, càqhsa ng khôzxxa ng đkxgv i tìuffb m nàqhsa ng ta thìuffb nàqhsa ng ta càqhsa ng vui vẻgrrt thanh tĩustz nh.
Nghĩustz tớqskb i đkxgv âftec y, đkxgv ôzxxa i mắamrq t hắamrq n trầdptu m đkxgv ụzgjq c, hắamrq n hừrqdc lạsrol nh mộqxlr t tiếaiyy ng: “Hừrqdc ! Muốcrgr n bỏhaqd bổliie n quâftec n sang mộqxlr t bêotzp n sao? Nàqhsa ng khôzxxa ng cóuooq cơpagx hộqxlr i đkxgv óuooq đkxgv âftec u.” Hạsrol quyếaiyy t tâftec m, hắamrq n đkxgv ứirto ng dậcrgr y đkxgv i ra khỏhaqd i phòclor ng.
Ảkxgv nh Nhấvyab t ởawen bêotzp n ngoàqhsa i thấvyab y hắamrq n đkxgv i ra liềbyto n hàqhsa nh lễxkkb : “Chủlpzk tửaiyy .”
“Ừamrq .” Diêotzp m chủlpzk đkxgv áxkkb p rồuffb i bưeinc ớqskb c ra ngoàqhsa i, trêotzp n đkxgv ưeinc ờcpge ng đkxgv ếaiyy n chỗmmai củlpzk a Phưeinc ợjlpy ng Cửaiyy u thìuffb hắamrq n gặaiyy p Khôzxxa i Lang đkxgv ang quay vềbyto .
“Chủlpzk tửaiyy , đkxgv ạsrol i tiểarfc u thưeinc khôzxxa ng cóuooq ởawen trong tiểarfc u việhfdc n, nghe nóuooq i làqhsa đkxgv ếaiyy n sau núftec i rồuffb i.”
Nghe vậcrgr y, mộqxlr t tia sáxkkb ng âftec m u xẹamrq t qua đkxgv ôzxxa i mắamrq t đkxgv en láxkkb y củlpzk a hắamrq n, hắamrq n cảgzfa m thấvyab y cóuooq chúftec t kìuffb lạsrol : “Sau núftec i sao? Khôzxxa ng phảgzfa i gầdptu n đkxgv âftec y mấvyab y ngưeinc ờcpge i Phưeinc ợjlpy ng vệhfdc đkxgv óuooq vẫcpge n thưeinc ờcpge ng lui tớqskb i sau núftec i sao? Nàqhsa ng ấvyab y đkxgv i đkxgv ếaiyy n đkxgv óuooq làqhsa m gìuffb vậcrgr y?”
“Cáxkkb i nàqhsa y thìuffb thuộqxlr c hạsrol khôzxxa ng rõfufd lắamrq m. Cóuooq đkxgv iềbyto u gầdptu n đkxgv âftec y thưeinc ờcpge ng thấvyab y nàqhsa ng ta dặaiyy n dòclor Phưeinc ợjlpy ng vệhfdc làqhsa m mộqxlr t sốcrgr việhfdc c, hơpagx n nữzrsa a còclor n âftec m thầdptu m đkxgv iềbyto u đkxgv ộqxlr ng mộqxlr t vàqhsa i thếaiyy lựlobc c trong thàqhsa nh Vâftec n Nguyệhfdc t, giốcrgr ng nhưeinc cóuooq chuyệhfdc n gìuffb đkxgv óuooq sắamrq p xảgzfa y ra vậcrgr y.”
Hai ngà
“Đ
Sắ
Đ
Ả
“Lạ
Khô
“Khô
Nghe vậ
Nó
“Hai ngà
“À
Hắ
Cò
Nữ
Nghĩ
Ả
“Ừ
“Chủ
Nghe vậ
“Cá
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.