Tuyệt Sắc Quyến Rũ: Quỷ Y Chí Tôn (Thiên Y Phượng Cửu)
Chương 440 : Bị cưỡng hôn
“Ưqwba m…”
Nàdlyh ng khẽfxaw kêhype u mộqvhi t tiếkffh ng khófvyb chịhjbp u, kinh ngạhjbp c mởrtgf to mắddvx t nhìijey n tứsany c giậyski n trừjgot ng hắddvx n, nhìijey n thấukkb y Diêhype m chủqphk bỏxxua mặemhu t nạhjbp xuốitqk ng, mộqvhi t tay che mắddvx t nàdlyh ng, ngăsany n khôprvs ng cho nàdlyh ng hừjgot ng hựkffh c nhìijey n hắddvx n… Kìijey a, áfxsq nh mắddvx t nófvyb ng giậyski n.
Hơfvyb i thởrtgf lạhjbp nh lẽfxaw o chỉqwba thuộqvhi c vềsany hắddvx n xôprvs ng thẳzdyt ng lêhype n mũrpdp i nàdlyh ng, đedqn ôprvs i môprvs i mỏxxua ng tràdlyh n đedqn ầhqbg y hơfvyb i thởrtgf nam nhâdrvz n khôprvs ng lưqphk u loáfxsq t dáfxsq n lêhype n đedqn ôprvs i môprvs i hồecla ng trơfvyb n bófvyb ng củqphk a nàdlyh ng, mang theo đedqn ôprvs i chúmtcq t cuồecla ng nhiệkwnt t cùntrm ng nghiêhype m phạhjbp t, hung hăsany n hôprvs n…khôprvs ng phảendg i, làdlyh gặemhu m cắddvx n.
Khuôprvs n mặemhu t nàdlyh ng nổtrvf i lêhype n hắddvx c tuyếkffh n, mộqvhi t bụjonb ng khôprvs ng nófvyb i đedqn ưqphk ợjsbj c gìijey cùntrm ng kinh ngạhjbp c, nàdlyh ng đedqn ang bịhjbp cưqphk ỡkwnt ng hôprvs n? Bịhjbp sófvyb i hôprvs n? Hung hăsany ng đedqn iêhype n cuồecla ng giốitqk ng sófvyb i nhưqphk ng cắddvx n ngưqphk ờnzfv i giốitqk ng nhưqphk gặemhu m xưqphk ơfvyb ng nàdlyh y rốitqk t cuộqvhi c làdlyh cófvyb ýfcwr gìijey ?
Môprvs i truyềsany n đedqn ếkffh n cảendg m giáfxsq c đedqn au đedqn ớjdgh n cùntrm ng vớjdgh i sựkffh đedqn au nhứsany c dưqphk ớjdgh i eo khiếkffh n nàdlyh ng nhăsany n mặemhu t, nhưqphk ng hai tay bịhjbp giữcyej khưqphk khưqphk , môprvs i bịhjbp phủqphk kíkwnt n, ngay cảendg mắddvx t cũrpdp ng bịhjbp che lạhjbp i, mặemhu c dùntrm nófvyb i Diêhype m chủqphk làdlyh mộqvhi t mỹnolv nam, muốitqk n vófvyb c dáfxsq ng cófvyb vófvyb c dáfxsq ng, muốitqk n tưqphk ớjdgh ng mạhjbp o cófvyb tưqphk ớjdgh ng mạhjbp o, khôprvs ng phảendg i bắddvx t bẻnzfv nhưqphk ng việkwnt c hôprvs n loạhjbp n nàdlyh y rốitqk t cuộqvhi c làdlyh cáfxsq i quỷfxaw gìijey ?
Phảendg n ứsany ng vàdlyh cảendg m giáfxsq c khôprvs ng giốitqk ng vớjdgh i Phưqphk ợjsbj ng Cửbdbm u, Diêhype m chủqphk khôprvs ng lưqphk u loáfxsq t mang theo sựkffh kíkwnt ch đedqn ộqvhi ng cùntrm ng hưqphk ng phấukkb n khófvyb kiềsany m chếkffh nổtrvf i. Hắddvx n đedqn ãzhsq muốitqk n làdlyh m thếkffh nàdlyh y từjgot lâdrvz u rồecla i! Chíkwnt nh làdlyh vẫdoyb n khôprvs ng tìijey m đedqn ưqphk ợjsbj c cơfvyb hộqvhi i cùntrm ng ngưqphk ợjsbj ng ngùntrm ng, hôprvs m nay bịhjbp nữcyej nhâdrvz n nàdlyh y chọfbnd c giậyski n, trựkffh c tiếkffh p hôprvs n xuốitqk ng.
Hơfvyb n nữcyej a mùntrm i vịhjbp củqphk a nàdlyh ng… thựkffh c sựkffh rấukkb t tốitqk t, vừjgot a mềsany m mạhjbp i vừjgot a thơfvyb m ngọfbnd t, đedqn ôprvs i môprvs i trung hòarbi a làdlyh m lòarbi ng hắddvx n cófvyb chúmtcq t khẩrxiv n trưqphk ơfvyb ng, cófvyb chúmtcq t thấukkb p thỏxxua m lạhjbp i cófvyb chúmtcq t hưqphk ng phấukkb n, nófvyb i chúmtcq ng loạhjbp i cảendg m giáfxsq c nàdlyh y vôprvs cùntrm ng kỳfxsq diệkwnt u, khiếkffh n hắddvx n khôprvs ng nỡkwnt buôprvs ng nàdlyh ng ra.
Mãzhsq i đedqn ếkffh n khi rấukkb t lâdrvz u sau đedqn ófvyb , rốitqk t cuộqvhi c cũrpdp ng nhậyski n thấukkb y nữcyej nhâdrvz n bịhjbp hắddvx n hôprvs n hơfvyb n nửbdbm a ngàdlyh y dưqphk ờnzfv ng nhưqphk thâdrvz n thểzhsq vẫdoyb n cứsany ng ngắddvx c khôprvs ng phảendg n ứsany ng mớjdgh i cófvyb chúmtcq t nghi hoặemhu c, bỏxxua bàdlyh n tay đedqn ang che mắddvx t nàdlyh ng ra liềsany n nhìijey n thấukkb y đedqn ôprvs i mắddvx t trừjgot ng lớjdgh n dưqphk ờnzfv ng nhưqphk nófvyb ng giậyski n, màdlyh lúmtcq c nàdlyh y môprvs i củqphk a hắddvx n vẫdoyb n dáfxsq n lêhype n môprvs i nàdlyh ng, nhưqphk ng trong lúmtcq c sửbdbm ng sốitqk t lạhjbp i thấukkb y nàdlyh ng tứsany c giậyski n mởrtgf miệkwnt ng cắddvx n.
“A!”
Khôprvs ng kịhjbp p phảendg n ứsany ng hắddvx n hơfvyb i híkwnt t ngụjonb m khíkwnt lạhjbp nh, hơfvyb i lui ra, cảendg m giáfxsq c đedqn ưqphk ợjsbj c trêhype n môprvs i hơfvyb i mặemhu n mùntrm i máfxsq u tanh mớjdgh i ngẩrxiv n ra, áfxsq nh mắddvx t kỳfxsq lạhjbp nhìijey n nàdlyh ng.
Đaopq âdrvz y làdlyh nàdlyh ng đedqn ang hôprvs n đedqn áfxsq p trảendg hắddvx n sao?
Nếkffh u nhưqphk Phưqphk ợjsbj ng Cửbdbm u biếkffh t suy nghĩlqeb lúmtcq c nàdlyh y củqphk a hắddvx n, nhấukkb t đedqn ịhjbp nh sẽfxaw mắddvx ng to mộqvhi t tiếkffh ng: Đaopq áfxsq p cáfxsq i đedqn ầhqbg u ngưqphk ơfvyb i! Ngưqphk ơfvyb i đedqn ang hôprvs n đedqn ófvyb sao? Rõyski ràdlyh ng đedqn ang gặemhu m!
“Còarbi n khôprvs ng mau buôprvs ng ta ra!”
Nàdlyh ng tứsany c giậyski n mắddvx ng, thấukkb y vẻnzfv mặemhu t hắddvx n vẫdoyb n mang theo dưqphk vịhjbp kỳfxsq dịhjbp , khôprvs ng khỏxxua i tứsany c giậyski n lớjdgh n tiếkffh ng: “Eo ta đedqn ang bịhjbp thưqphk ơfvyb ng!”
Vừjgot a nghe đedqn ếkffh n câdrvz u eo củqphk a nàdlyh ng bịhjbp thưqphk ơfvyb ng, Diêhype m chủqphk ngớjdgh ra, thầhqbg n sắddvx c hoảendg ng hốitqk t, vộqvhi i vàdlyh ng buôprvs ng ra đedqn ỡkwnt nàdlyh ng dậyski y: “Đaopq ểzhsq ta xem, sao lạhjbp i bịhjbp thưqphk ơfvyb ng?” Sau khi đedqn ỡkwnt nàdlyh ng ngồecla i lêhype n từjgot trêhype n giưqphk ờnzfv ng, lúmtcq c nàdlyh y mớjdgh i nhìijey n thấukkb y dưqphk ớjdgh i tấukkb m thảendg m mỏxxua ng trêhype n giưqphk ờnzfv ng làdlyh mộqvhi t bìijey nh thuốitqk c, cũrpdp ng khófvyb tráfxsq ch nàdlyh ng nófvyb i bịhjbp thưqphk ơfvyb ng.
“A! Đaopq au chếkffh t ta rồecla i.”
Gưqphk ơfvyb ng mặemhu t nhỏxxua nhắddvx n xinh đedqn ẹrrri p củqphk a nàdlyh ng nhăsany n lạhjbp i, ngưqphk ợjsbj c lạhjbp i híkwnt t khíkwnt lạhjbp nh, cẩrxiv n thậyski n xoa xoa thắddvx t lưqphk ng. Cảendg ngưqphk ờnzfv i khôprvs ng chúmtcq t đedqn ềsany phòarbi ng bịhjbp đedqn ẩrxiv y ngãzhsq đedqn èfcwr lêhype n bìijey nh thuốitqk c, lạhjbp i còarbi n têhype n chếkffh t tiệkwnt t nàdlyh y đedqn èfcwr lêhype n, cófvyb thểzhsq khôprvs ng bịhjbp thưqphk ơfvyb ng sao?
Đaopq ốitqk i vớjdgh i mọfbnd i thứsany trong căsany n phòarbi ng nàdlyh y, Khôprvs i Lang vàdlyh Ảqwba nh Nhâdrvz t canh giữcyej ngoàdlyh i việkwnt n vẫdoyb n luôprvs n tòarbi mòarbi vểzhsq nh tai nghe, chỉqwba làdlyh bởrtgf i vìijey khoảendg ng cáfxsq ch hơfvyb i xa, hơfvyb n nữcyej a lạhjbp i còarbi n đedqn ófvyb ng cửbdbm a nêhype n khôprvs ng nghe thấukkb y rõyski , nhưqphk ng lúmtcq c nàdlyh y nghe thấukkb y âdrvz m thanh Phưqphk ợjsbj ng Cửbdbm u húmtcq t khíkwnt cùntrm ng vớjdgh i tiếkffh ng kêhype u đedqn au, hai ngưqphk ờnzfv i khôprvs ng khỏxxua i ngơfvyb ngáfxsq c nhìijey n nhau.
“Cáfxsq i nàdlyh y, ban ngàdlyh y ban mặemhu t, ngưqphk ơfvyb i nófvyb i xem chủqphk tửbdbm vàdlyh Quỷfxaw đedqn ófvyb ng cửbdbm a làdlyh m gìijey bêhype n trong?” Hai mắddvx t Khôprvs i Lang hiệkwnt n lêhype n tia hưqphk ng phấukkb n, tuy rằsany ng đedqn ang hỏxxua i Ảqwba nh Nhấukkb t nhưqphk ng biểzhsq u tìijey nh hưqphk ng phấukkb n củqphk a hắddvx n đedqn ãzhsq nófvyb i rõyski ýfcwr nghĩlqeb lúmtcq c nàdlyh y trong lòarbi ng hắddvx n.
Nà
Hơ
Khuô
Mô
Phả
Hơ
Mã
“A!”
Khô
Đ
Nế
“Cò
Nà
Vừ
“A! Đ
Gư
Đ
“Cá
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.