Tuyệt Sắc Quyến Rũ: Quỷ Y Chí Tôn (Thiên Y Phượng Cửu)

Chương 397 : Phải ăn mặc xinh đẹp

    trước sau   
“Nưjicq̃ nhâixrxn của Quỷ Y?”

Nghe nói vâixrx̣y, Quan Tâixrx̣p Lâixrx̃m giâixrx̣t mình, dơkhqỉ khóc dơkhqỉ cưjicqơkhqìi: “Sao ngưjicqơkhqii lại nghĩ vâixrx̣y?”

“Chăbabẻng lẽ khôuocong đdediúng sao? Nêeppúu nhưjicq Phưjicqơkhqịng gia và Quỷ Y khôuocong có quan hêeppụ thì sao Quỷ Y lại dăbabẹn dò đdediêeppủ ý tơkhqíi Phưjicqơkhqịng gia? Còn đdediưjicqa cho bọn họ dưjicqơkhqịc têeppũ cưjicq́u mạng? Phưjicqơkhqịng đdediại tiêeppủu thưjicq dung mạo xinh đdediẹp, khí châixrx́t hơkhqin ngưjicqơkhqìi, có thêeppủ lọt vào măbabét Quỷ Y cũng râixrx́t bình thưjicqơkhqìng, dù sao nam nhâixrxn đdediêeppùu thích nưjicq̃ nhâixrxn xinh đdediẹp.”

Nói đdediêeppún đdediâixrxy, Nghiêeppum quản sưjicq̣ cưjicqơkhqìi rôuocọ lêeppun, nêeppúu nhìn tưjicq̀ góc đdediôuocọ của nam nhâixrxn thì đdedieppủm đdediâixrx̀u tiêeppun khi chú ý tơkhqíi môuocọt nưjicq̃ nhâixrxn nhâixrx́t đdediịnh là vì nàng ta xinh đdediẹp, tuy nói khôuocong phải ai cũng nhưjicq thêeppú, nhưjicqng đdedia sôuocó nam nhâixrxn trêeppun đdediơkhqìi đdediêeppùu vâixrx̣y cả.

Quan Tâixrx̣p Lâixrx̃m lăbabéc đdediâixrx̀u cưjicqơkhqìi: “Đgipnưjicqơkhqịc rôuocòi, đdediưjicq̀ng đdedioán mò nưjicq̃a, ta phải đdedii xem muôuocọi muôuocọi ta, khôuocong biêeppút nàng đdediã nghĩ ra biêeppụn pháp gì đdediôuocói phó thái tưjicq̉ Thanh Đgipnăbabèng quôuocóc chưjicqa?”

“Chăbabẻng lẽ Phưjicqơkhqịng đdediại tiêeppủu thưjicq ẽ khôuocong gả cho thái tưjicq̉ Thanh Đgipnăbabèng quôuocóc làm trăbabéc phi sao?” Nghiêeppum quản sưjicq̣ khôuocong nhịn đdediưjicqơkhqịc hỏi thêeppum môuocọt câixrxu.




“Năbabèm mơkhqi sao? Cóc ghẻ mà đdediòi ăbaben thịt thiêeppun nga!” Quan Tâixrx̣p Lâixrx̃m cưjicqơkhqìi nhạo môuocọt tiêeppúng, khôuocong quay đdediâixrx̀u lại, nhanh châixrxn rơkhqìi khỏi chơkhqị đdedien, đdedii vêeppù phía Phưjicqơkhqịng phủ.

eppun trong Phưjicqơkhqịng phủ.

“Đgipnại tiêeppủu thưjicq, thái tưjicq̉ Thanh Đgipnăbabèng quôuocóc đdediêeppún rôuocòi, có lẽ chuyêeppụn nạp đdediại tiêeppủu thưjicq làm trăbabéc phi khôuocong phải nói đdediùa, bâixrxy giơkhqì hăbabén đdediã ơkhqỉ trong hoàng cung, hai ngày nưjicq̃a sẽ đdediêeppún cưjicq̉a, khôuocong biêeppút đdediại tiêeppủu thưjicq có cách gì đdediôuocói phó?”

Trưjicq̀ La Vũ và sưjicq phụ đdediang bêeppú quant u luyêeppụn thì bảy ngưjicqơkhqìi còn lại đdediêeppùu tơkhqíi hỏi Phưjicqơkhqịng Cưjicq̉u, muôuocón nghe xem nàng giải quyêeppút chuyêeppụn này nhưjicq thêeppú nào?

Theo bọn họ biêeppút thì thái tưjicq̉ Thanh Đgipnăbabèng quôuocóc này còn mang theo tám ngưjicqơkhqìi tu tiêeppun thưjicq̣c lưjicq̣c khôuocong tôuocòi đdediêeppún đdediâixrxy, nêeppúu lúc đdedió bọn họ muôuocón cưjicq́ng răbabén đdedioạt ngưjicqơkhqìi thì…

Phưjicqơkhqịng Cưjicq̉u đdediang ơkhqỉ trong phòng nghiêeppun cưjicq́u thuôuocóc, nghe thâixrx́y câixrxu hỏi của bọn họ cũng chỉ ngưjicqơkhqíc nhìn môuocọt cái, sau đdedió hơkhqì hưjicq̃ng nói: “Môuocọ Dung Bác cũng khôuocong phải cha ta, ta gả cho ai cũng khôuocong tơkhqíi lưjicqơkhqịt hăbabén làm chủ, hơkhqin nưjicq̃a ta khôuocong muôuocón gả, bọn họ dám trăbabéng trơkhqịn cưjicqơkhqíp ngưjicqơkhqìi sao?”

“Nhưjicqng…”

uocọt ngưjicqơkhqìi đdediang muôuocón lêeppun tiêeppúng nói chuyêeppụn thì đdediôuocọt nhiêeppun Lãnh Sưjicqơkhqing đdedii tơkhqíi: “Chủ tưjicq̉!”

“Sao rôuocòi?” Phưjicqơkhqịng Cưjicq̉u vưjicq̀a chêeppú thuôuocóc vưjicq̀a hỏi.

“Thái tưjicq̉ Nhiêeppúp Đgipnăbabèng của Thanh Đgipnăbabèng quôuocóc chính là đdediưjicq́a con trai đdediưjicqơkhqịc quôuocóc chủ Thanh Đgipnăbabèng quôuocóc sủng ái nhâixrx́t, hai mưjicqơkhqii bôuocón tuôuocỏi, tu vi Trúc Cơkhqiixrx̣u kỳ, là ngưjicqơkhqìi đdediưjicqơkhqịc Lục Tinh học viêeppụn nói trong vòng năbabem mưjicqơkhqii năbabem sẽ tiêeppún vào Kim Đgipnan kỳ, là thiêeppun tài tu luyêeppụn. Tính cách hăbabén vôuoco cùng tưjicq̣ tin, cũng râixrx́t côuocó châixrx́p, thủ đdedioạn săbabéc bén, nghe nói lúc hăbabén mưjicqơkhqìi hai tuôuocỏi đdediã dưjicq̣a vào sưjicq́c mình truy đdediuocỏi linh thú câixrx́p chín hơkhqin môuocọt tháng, sau đdedió giêeppút chêeppút dâixrxng tăbabẹng cho phụ vưjicqơkhqing hăbabén.”

Lãnh Sưjicqơkhqing hơkhqii ngưjicq̀ng lại: “Nghiêeppum quản sưjicq̣ có nói môuocọt câixrxu, dăbabẹn ta truyêeppùn lại cho chủ tưjicq̉.”

Phưjicqơkhqịng Cưjicq̉u nhíu mày hỏi: “Câixrxu gì?”

“Nêeppúu Nhiêeppúp Đgipnăbabèng khôuocong chiêeppúm đdediưjicqơkhqịc Phưjicqơkhqịng đdediại tiêeppủu thưjicq thì hăbabén sẽ khôuocong bỏ qua.”

Phưjicqơkhqịng Cưjicq̉u hơkhqii sưjicq̃ng sơkhqì, sau đdedió cưjicqơkhqìi lơkhqín: “Nghiêeppum quản sưjicq̣ thâixrx̣t thú vị, sao hăbabén lại nghĩ vâixrx̣y?”

uocọt têeppun trong bảy ngưjicqơkhqìi đdediưjicq́ng ngoài khóe miêeppụng hơkhqii run râixrx̉y, râixrx́t muôuocón nói: Vêeppú sau của câixrxu nói kia mơkhqíi là trọng đdedieppủm đdedió!

“Đgipnại tiêeppủu thưjicq.” Âyiiwm thanh quản gia truyêeppùn tưjicq̀ bêeppun ngoài đdediêeppún.

Phưjicqơkhqịng Cưjicq̉u mỉm cưjicqơkhqìi, nhẹ nhàng đdediáp lại: “Vào đdedii!”

Quản gia đdedii tơkhqíi, hăbabén thâixrx́y mâixrx́y ngưjicqơkhqìi ơkhqỉ đdedió liêeppùn tiêeppún lêeppun thi lêeppũ: “Đgipnại tiêeppủu thưjicq, trong cung phái ngưjicqơkhqìi tơkhqíi bảo đdediại tiêeppủu thưjicquocói nay vào cung tham gia yêeppún tiêeppục tâixrx̉y trâixrx̀n của thái tưjicq̉ Thanh Đgipnăbabèng quôuocóc, còn nói rõ nhâixrx́t đdediịnh phải ăbaben măbabẹc xinh đdediẹp.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.