Tuyệt Sắc Quyến Rũ: Quỷ Y Chí Tôn (Thiên Y Phượng Cửu)

Chương 382 : Biết tin

    trước sau   
Lúc này, bêgvqzn trong thung lũng Đafyhào Hoa, Phưgzdoơoref̣ng Cưgzdỏu đmxkeêgvqz̉ cho bôzrdd́n têgvqzn tu sĩ Kim Đafyhan kỳ ơoref̉ lại, còn nàng thì đmxkei đmxkeêgvqźn sâmxken nhỏ nơorefi đmxkeăfznịt Thâmxkèn Hôzrdd̀n Môzrdḍc.

orefi này tưgzdoơorefng đmxkeôzrdd́i ít ánh sáng măfznịt trơoref̀i, sau khi cả nhà bọn họ tu luyêgvqẓn trong Thâmxkèn Hôzrdd̀n Môzrdḍc ơoref̉ nôzrdḍi viêgvqẓn này thì khí âmxkem hàn ơoref̉ đmxkeâmxkey càng ngày càng tăfzning lêgvqzn.

gzdoơoref́i môzrdḍt bóng câmxkey, khôzrddng có ánh sáng măfznịt trơoref̀i, mâmxkéy thâmxken ảnh dâmxkèn dâmxkèn hiêgvqẓn rõ. Thâmxkéy Phưgzdoơoref̣ng Cưgzdỏu đmxkeêgvqźn, trêgvqzn măfznịt bọn họ đmxkeêgvqz̀u toát ra vẻ vui mưgzdòng, nhanh chóng thi lêgvqz̃ vơoref́i nàng, cung kính gọi môzrdḍt tiêgvqźng: “Chủ tưgzdỏ!”

zrdd́n quỷ hôzrdd̀n ơoref̉ chôzrdd̃ này tu luyêgvqẓn đmxkeã lâmxkeu nêgvqzn âmxkem khí cũng dâmxkèn ôzrdd̉n đmxkeịnh, hơorefn nưgzdõa Phưgzdoơoref̣ng Cưgzdỏu còn đmxkeưgzdoa cho bọn họ môzrdḍt bôzrdḍ côzrddng pháp quỷ tu vôzrdd cùng lơoref̣i hại nêgvqzn cho dù bâmxkey giơoref̀ là ban ngày bọn họ cũng có thêgvqz̉ hiêgvqẓn thâmxken.

Ánh măfznít Phưgzdoơoref̣ng Cưgzdỏu rơorefi vào trêgvqzn ngưgzdoơoref̀i bọn họ, sau đmxkeó cưgzdoơoref̀i nói: “Xem ra tôzrdd́c đmxkeôzrdḍ tu luyêgvqẓn của các ngưgzdoơorefi cũng khôzrddng têgvqẓ, nhanh nhưgzdomxkẹy đmxkeã tu luyêgvqẓn xong tâmxkèng thưgzdó nhâmxkét, có thêgvqz̉ ngưgzdong hôzrdd̀n thành hình.”

“Chuyêgvqẓn này đmxkeêgvqz̀u nhơoref̀ côzrddng của chủ tưgzdỏ, nêgvqźu chủ tưgzdỏ khôzrddng đmxkeưgzdoa cho bọn ta môzrdḍt bôzrdḍ côzrddng pháp quỷ tu quý báu nhưgzdomxkẹy thì chỉ sơoref̣ chúng ta cũng khôzrddng thêgvqz̉ trong thơoref̀i gian ngăfznín mà có thêgvqz̉ ngưgzdong hôzrdd̀n thành hình.” Ôknrrng lão mơoref̉ miêgvqẓng nói, trêgvqzn măfznịt lôzrdḍ ra ý cưgzdoơoref̀i.




Có thêgvqz̉ ngưgzdong hôzrdd̀n thành thành hình thì có thêgvqz̉ giôzrdd́ng nhưgzdo ngưgzdoơoref̀i còn sôzrdd́ng, khôzrddng sơoref̣ ánh măfznịt trơoref̀i, đmxkei lại đmxkeưgzdoơoref̣c giưgzdõa ban ngày dưgzdoơoref́i hình dạng con ngưgzdoơoref̀i, chuyêgvqẓn này đmxkeôzrdd́i vơoref́i bọn họ đmxkeúng là có năfznìm mơoref cũng khôzrddng tưgzdoơoref̉ng tưgzdoơoref̣ng nôzrdd̉i.

“Tu luyêgvqẓn có thành quả là chuyêgvqẓn tôzrdd́t.”

Phưgzdoơoref̣ng Cưgzdỏu gâmxkẹt đmxkeâmxkèu mỉm cưgzdoơoref̀i, sau đmxkeó đmxkei đmxkeêgvqźn bêgvqzn cạnh bàn, ngôzrdd̀i xuôzrdd́ng, hỏi han môzrdḍt sôzrdd́ chuyêgvqẓn gâmxkèn đmxkeâmxkey của bọn họ.

“Chủ tưgzdỏ, chúng ta ơoref̉ chôzrdd̃ này đmxkeêgvqz̀u râmxkét bình thưgzdoơoref̀ng, cho dù tu sĩ tơoref́i đmxkeâmxkey cũng khôzrddng cảm nhâmxkẹn đmxkeưgzdoơoref̣c sưgzdọ tôzrdd̀n tại của chúng ta, nhưgzdong…”

Ôknrrng lão hơorefi ngưgzdòng lại, nói tiêgvqźp: “Thung lũng Đafyhào Hoa có môzrdḍt ngưgzdoơoref̀i khôzrddng đmxkeơorefn giản…”

“Ôknrr̀?”

Phưgzdoơoref̣ng Cưgzdỏu nhíu mày: “Nói ta nghe thưgzdỏ xem?”

“Chủ tưgzdỏ nói chúng ta có thêgvqz̉ tùy ý hoạt đmxkeôzrdḍng ơoref̉ thung lũng Đafyhào Hoa, nhưgzdong có môzrdḍt hôzrddm chúng ta ra ngoài thì găfznịp đmxkeưgzdoơoref̣c ôzrddng lão quét dọn, lúc âmxkéy suýt nưgzdõa hăfznín đmxkeã diêgvqẓt trưgzdò chúng ta, nhưgzdong cũng may chúng ta nói răfznìng chủ tưgzdỏ cho phép chúng ta ơoref̉ đmxkeâmxkey tu luyêgvqẓn nêgvqzn hăfznín mơoref́i phâmxkét tay áo rơoref̀i đmxkei. Hăfznín nói cho chúng ta biêgvqźt, chúng ta có thêgvqz̉ tùy ý hoạt đmxkeôzrdḍng nhưgzdong khôzrddng đmxkeưgzdoơoref̣c kinh đmxkeôzrdḍng đmxkeêgvqźn nhưgzdõng ngưgzdoơoref̀i đmxkeêgvqźn thăfznim thung lũng Đafyhào Hoa.”

Nghe vâmxkẹy, Phưgzdoơoref̣ng Cưgzdỏu chỉ cưgzdoơoref̀i cưgzdoơoref̀i, tưgzdò lúc nàng chuyêgvqz̉n vào đmxkeâmxkey đmxkeã biêgvqźt ôzrddng lão quét dọn kia là môzrdḍt ngưgzdoơoref̀i khôzrddng tâmxkèm thưgzdoơoref̀ng, khí tưgzdóc trêgvqzn ngưgzdoơoref̀i hăfznín vôzrdd cùng tinh khiêgvqźt, chính nàng cũng khôzrddng nhìn thâmxkéu đmxkeưgzdoơoref̣c tu vi của hăfznín. Lâmxkeu nhưgzdomxkẹy khôzrddng có chuyêgvqẓn gì xảy ra nêgvqzn nàng cũng khôzrddng đmxkeêgvqz̉ ý, măfznịc kêgvqẓ hăfznín ơoref̉ đmxkeó quét dọn.

“Các ngưgzdoơorefi tiêgvqźp tục ơoref̉ lại đmxkeâmxkey tu luyêgvqẓn đmxkei, Dưgzdoơorefng Dưgzdoơorefng sôzrdd́ng râmxkét tôzrdd́t. Cha ta đmxkeã mơoref̀i tiêgvqzn sinh đmxkeêgvqźn dạy nó đmxkeọc sách viêgvqźt chưgzdõ, cha ta cũng đmxkeích thâmxken dạy Dưgzdoơorefng Dưgzdoơorefng tu luyêgvqẓn, chơoref̀ tơoref́i khi tu vi các ngưgzdoơorefi cao hơorefn, có thêgvqz̉ tùy ý đmxkei lại dưgzdoơoref́i ánh năfzníng măfznịt trơoref̀i thì ta sẽ dâmxkẽn các ngưgzdoơorefi tơoref́i Phưgzdoơoref̣ng phủ thăfznim nó.”

Nghe xong lơoref̀i này, bôzrdd́n ngưgzdoơoref̀i mưgzdòng rơoref̃ nhìn nhau, nói vơoref́i Phưgzdoơoref̣ng Cưgzdỏu: “Đafyha tạ chủ tưgzdỏ đmxkeã chăfznim sóc Dưgzdoơorefng Dưgzdoơorefng, chúng ta nhâmxkét đmxkeịnh sẽ nôzrdd̃ lưgzdọc tu luyêgvqẓn.”

Phưgzdoơoref̣ng Cưgzdỏu gâmxkẹt đmxkeâmxkèu, sau đmxkeó đmxkeưgzdóng dâmxkẹy đmxkei ra ngoài. Nào ngơoref̀ vưgzdòa ra khỏi viêgvqẓn đmxkeã thâmxkéy ôzrddng lão quét dọn măfznịc áo xám đmxkeưgzdóng đmxkeó khôzrddng xa, khóe môzrddi nàng hiêgvqẓn lêgvqzn ý cưgzdoơoref̀i, nhẹ nhàng bưgzdoơoref́c tơoref́i.

“Có chuyêgvqẓn gì sao?”

Nàng dưgzdòng bưgzdoơoref́c trưgzdoơoref́c măfznịt hăfznín, lêgvqzn tiêgvqźng hỏi. Trong lòng Phưgzdoơoref̣ng Cưgzdỏu cũng cảm thâmxkéy vôzrdd cùng tò mò, hăfznín là ai, sao lại cam tâmxkem tình nguyêgvqẓn ơoref̉ chôzrdd̃ này làm môzrdḍt ôzrddng lão quét dọn?

Ôknrrng lão liêgvqźc nhìn nàng môzrdḍt cái, sau đmxkeó thu hôzrdd̀i ánh măfznít: “Tiêgvqz̉u thưgzdogzdòa mơoref́i trơoref̉ vêgvqz̀ có lẽ khôzrddng biêgvqźt, mọi ngưgzdoơoref̀i bêgvqzn ngoài đmxkeang đmxkeôzrdd̀n đmxkeại Phưgzdoơoref̣ng lão thái gia đmxkeã mâmxkét tích rôzrdd̀i…”

Nghe vâmxkẹy, săfzníc măfznịt Phưgzdoơoref̣ng Cưgzdỏu thay đmxkeôzrdd̉i: “Chuyêgvqẓn xảy ra tưgzdò bao giơoref̀?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.