Tuyệt Sắc Quyến Rũ: Quỷ Y Chí Tôn (Thiên Y Phượng Cửu)

Chương 363 : Xuất ra thần hồn

    trước sau   
Lờjwfmi tuy chưwaima nóbceui ra, trong lòiigyng bốszokn ngưwaimjwfmi lạtwhni treo lêqocgn cao, cóbceu chúycfot lo lắuwodng nàhjieng sẽevvc khôuqkzng đvzucuqkzng ýwaim, dùuwod sao thựrvowc lựrvowc củwxfza nàhjieng bọcczon họcczo đvzucpgaru trôuqkzng thấnswly, cứetey xem nhưwaim đvzucázkllnh khôuqkzng lạtwhni cũhwtdng nhấnswlt đvzuctuddnh cóbceu thểzhov chạtwhny trốszokn đvzucưwaimgtedc, nhưwaimng bọcczon họcczo lạtwhni khôuqkzng thểzhov, nếpgaru khôuqkzng cóbceuhjieng giúycfop, chỉdesy sợgted bốszokn ngưwaimjwfmi bọcczon họcczo phảppjri chếpgart ởypkr chỗbceuhjiey.

Nghe đvzucếpgarn lờjwfmi nàhjiey, Phưwaimgtedng Cửeteyu nhídptlu màhjiey, nóbceui: “Cùuwodng phe vớyruxi mấnswly ngưwaimjwfmi? Chúycfong ta khôuqkzng thâhzokn khôuqkzng thídptlch, sao ta phảppjri mạtwhno hiểzhovm nhưwaim vậhjiey? Chídptlnh làhjie ta đvzucázkllnh khôuqkzng lạtwhni, vớyruxi thựrvowc lựrvowc củwxfza ta muốszokn chạtwhny cũhwtdng khôuqkzng khóbceu, cóbceu đvzuciềpgaru mấnswly ngưwaimjwfmi lạtwhni khóbceubceui.”

Trong lòiigyng bốszokn ngưwaimjwfmi bọcczon họcczo lo lắuwodng, khôuqkzng ngờjwfmhjieng quảppjr thựrvowc cóbceu chủwxfz ýwaimhjiey.

Nhấnswlt thờjwfmi bốszokn ngưwaimjwfmi họcczo liếpgarc nhìoahxn nhau, mộmefet ngưwaimjwfmi tring đvzucóbceu nhìoahxn chằwopcm chằwopcm Phưwaimgtedng Cửeteyu, hỏycfoi: “Vậhjiey bạtwhnn nhỏycfo muốszokn thếpgarhjieo mớyruxi ra tay giúycfop đvzuckxbw?”

“Ha ha.”

hjieng khẽevvcwaimjwfmi, lộmefe ra hàhjiem răfuzpng trắuwodng tinh, ázkllnh mắuwodt lóbceue sázkllng nhìoahxn chằwopcm chằwopcm bốszokn ngưwaimjwfmi bọcczon họcczo, nóbceui: “Thấnswly bộmefe dạtwhnng củwxfza mấnswly ngưwaimjwfmi chắuwodc hẳoifpn tázklln tu? Mấnswly ngưwaimjwfmi nhìoahxn thấnswly Thanh Phong kiếpgarm củwxfza ta rồuqkzi, lạtwhni biếpgart nhiềpgaru chuyệymoln củwxfza ta nhưwaim vậhjiey, nếpgaru khôuqkzng thểzhov trởypkr thàhjienh ngưwaimjwfmi củwxfza mìoahxnh, ta sao cóbceu thểzhov đvzuci bưwaimyruxc mạtwhno hiểzhovm nàhjiey?”




Tiểzhovu hỏycfoa phưwaimgtedng trong khôuqkzng gian vừotkka nghe thấnswly, trựrvowc tiếpgarp liếpgarc mắuwodt. giờjwfmhjieycfoc nàhjieo rồuqkzi màhjiehjieng còiigyn nghĩhjiezkllch bẫwzcmy ngưwaimjwfmi ta, cóbceu đvzuciềpgaru thựrvowc lựrvowc củwxfza bốszokn tu sĩhjie Kim Đbceuan kỳvzglhjiey khôuqkzng yếpgaru, cóbceu ngưwaimjwfmi đvzucãpoky đvzucếpgarn trung kỳvzgl, nếpgaru cóbceu thểzhov thu thậhjiep bọcczon họcczo quảppjr thựrvowc làhjie chuyệymoln tốszokt.

hjie nghe đvzucưwaimgtedc lờjwfmi nàhjiey củwxfza nàhjieng, bốszokn ngưwaimjwfmi họcczo trầuqkzm mặvfccc, lờjwfmi nàhjieng củwxfza nóbceui ra bốszokn ngưwaimjwfmi họcczo lậhjiep tứeteyc biếpgart làhjie ýwaimoahx, chỉdesyhjie mộmefet tiểzhovu nha đvzucuqkzu nhưwaim vậhjiey, cứetey coi nhưwaim thâhzokn thểzhov bấnswlt phàhjiem nhưwaimng đvzuczhov bốszokn ngưwaimjwfmi bọcczon họcczoycfoi đvzucuqkzu xưwaimng chủwxfz, trong lòiigyng khóbceu trázkllnh khỏycfoi cóbceu chứeteyt khôuqkzng muốszokn cùuwodng khôuqkzng cam lòiigyng.

uwod sao thìoahxypkr trong tiểzhovu quốszokc nàhjiey, ngưwaimjwfmi tu tiêqocgn cóbceu thểzhov tu luyệymoln đvzucếpgarn phẩflthm cấnswlp nàhjiey đvzucãpokybceu thểzhov đvzucmefec quyềpgarn mộmefet vùuwodng, nhưwaimng tuy rằwopcng tiểzhovu nha đvzucuqkzu nàhjiey thâhzokn thủwxfzuqkzuwodng giỏycfoi nhưwaimng nàhjieng lạtwhni làhjie tiểzhovu tu ngay cảppjr Trúycfoc Cơcnys kỳvzglhwtdng khôuqkzng phảppjri.

Nhưwaimng nếpgaru nhưwaim khôuqkzng đvzucuqkzng ýwaim, cứetey xem nhưwaim thựrvowc lựrvowc phẩflthm cấnswlp củwxfza bọcczon họcczobceu cao cóbceu mạtwhnnh đvzucếpgarn đvzucâhzoku, vàhjieo lúycfoc nàhjiey cũhwtdng khôuqkzng cóbceuzkllch thoázkllt thâhzokn, cũhwtdng phảppjri bỏycfo mạtwhnng ởypkr đvzucâhzoky.

Sau khi bốszokn ngưwaimjwfmi họcczo suy nghĩhjie xong liềpgarn liếpgarc nhìoahxn nhau, nóbceui: “Mấnswly ngưwaimjwfmi cảppjrm thấnswly thếpgarhjieo?”

“Ngay cảppjr mạtwhnng cũhwtdng mấnswlt, vẫwzcmn còiigyn đvzuczhov ýwaim tớyruxi mộmefet tia thầuqkzn hồuqkzn nàhjiey sao?”

“Ừaosom, tuy côuqkznswly tuổzmzpi còiigyn nhỏycfo nhưwaimng bázkll khídptlwaimơcnysng giảppjr khắuwodp ngưwaimjwfmi, sau nàhjiey nhấnswlt đvzuctuddnh tàhjiei giỏycfoi, theo côuqkznswly cũhwtdng sẽevvc khôuqkzng khiếpgarn chúycfong ta quázkll hổzmzp thẹqwczn.”

“Ta cũhwtdng nghĩhjie nhưwaim vậhjiey.”

“Đbceuưwaimgtedc, nếpgaru khôuqkzng cóbceu ýwaim kiếpgarn gìoahx, vậhjiey thìoahx chúycfong ta tựrvow lấnswly thầuqkzn hồuqkzn ra đvzucưwaima cho côuqkznswly.” Thầuqkzn hồuqkzn vừotkka xuấnswlt ra, tídptlnh mạtwhnng củwxfza bọcczon họcczo sẽevvc do nàhjieng nắuwodm giữmefe, nếpgaru nhưwaimhjieng đvzucmefeng sázkllt tâhzokm, chỉdesy cầuqkzn bóbceup názkllt thầuqkzn hồuqkzn, bọcczon họcczo ngay cảppjr đvzucázkllnh cũhwtdng khôuqkzng thểzhov đvzucázkllnh lạtwhni đvzucưwaimgtedc, buộmefec phảppjri chếpgart.

oahx vậhjiey lấnswly ra thầuqkzn hồuqkzn đvzucãpokyhjie đvzuctwhni diệymoln cho thàhjienh ýwaim củwxfza bọcczon họcczo, đvzucâhzoky cũhwtdng làhjieoahx theo nhưwaim lờjwfmi nàhjieng nóbceui trưwaimyruxc đvzucóbceu, biếpgart đvzucưwaimgtedc nhiềpgaru chuyệymoln củwxfza nàhjieng nhưwaim vậhjiey, nếpgaru khôuqkzng phảppjri ngưwaimjwfmi củwxfza mìoahxnh, sao cóbceu thểzhov đvzuczhov bọcczon họcczo sốszokng?

hzokm ýwaim vừotkka quyếpgart, nhâhzokn lúycfoc lãpokyo giàhjie gầuqkzy gòiigy kia vẫwzcmn còiigyn ởypkr giữmefea trậhjien kếpgart, bốszokn ngưwaimjwfmi họcczo lậhjiep tứeteyc nhanh chóbceung xuấnswlt thầuqkzn hồuqkzn đvzuci vềpgar phídptla Phưwaimgtedng Cửeteyu: “Hôuqkzm nay chúycfong ta lấnswly ra thầuqkzn hồuqkzn, bàhjiey tỏycfo thàhjienh ýwaim nhậhjien chủwxfz. Chủwxfz tửetey, lầuqkzn nàhjiey cóbceu thểzhov rổzmzpi chứetey?”

Phưwaimgtedng Cửeteyu đvzucưwaima tay thu bốszokn sợgtedi thầuqkzn hồuqkzn vàhjieo trong tay, vừotkka nắuwodm chặvfcct liềpgarn biếpgarn mấnswlt trong lòiigyng bàhjien tay, nàhjieng nhếpgarch khóbceue môuqkzi, lộmefe ra nụwopcwaimjwfmi: “Đbceuưwaimgtedc, hídptlt thuốszokc củwxfza ta cóbceu thểzhov khiếpgarn mấnswly ngưwaimjwfmi nhanh chóbceung khôuqkzi phụwopcc sứeteyc lựrvowc.”

hjieng lấnswly ra mộmefet bìoahxnh thuốszokc từotkk trong khôuqkzng gian nébamqm vềpgar phídptla bọcczon họcczo, đvzucuqkzng thờjwfmi Thanh Phong kiếpgarm trong tay nàhjieng chébamqm vềpgar phídptla bọcczon họcczo, mộmefet đvzucưwaimjwfmng kiếpgarm mạtwhnnh mẽevvc nházklly mắuwodt rơcnysi xuốszokng trưwaimyruxc mặvfcct bọcczon họcczo, nhấnswlc cảppjr ngưwaimjwfmi bọcczon họcczoqocgn, cázkllch khỏycfoi đvzucưwaimjwfmng huyếpgart vâhzokn.

“Hựrvow!”

“Ầooevm ầuqkzm!”

Bốszokn thâhzokn ảppjrnh bịtudd luồuqkzng khídptl kia chấnswln đvzucmefeng, chỉdesy ngửeteyi thấnswly vịtudd thuốszokc trong khôuqkzng gian xôuqkzng thẳoifpng vàhjieo mũhwtdi, lậhjiep tứeteyc nghe theo nàhjieng, hídptlt lấnswly mùuwodi thuốszokc, nházklly mắuwodt chỉdesy cảppjrm thấnswly linh lựrvowc vùuwodng đvzucan đvzuciềpgarn bắuwodt đvzucuqkzu lưwaimu đvzucmefeng...

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.