Tuyệt Sắc Quyến Rũ: Quỷ Y Chí Tôn (Thiên Y Phượng Cửu)

Chương 327 : Muốn có lão bạch

    trước sau   
Nhâqrgmn lúgfbtc nàvbqbng múgfbtc chávycmo thìfnqz Quan Tậxyczp Lẫqebqm cũvmlzng đsceoi đsceoếvtnan bêsggan giưuprnttjing cẩufpon thậxyczn dìfnqzu Phưuprncsltng Tiêsggau ngồaqkgi dậxyczy đsceottji Phưuprncsltng Tiêsggau cóecvv thểttji dễttjivbqbng ăswokn chávycmo.

uprnng bávycmt chávycmo đsceoưuprnơaybj̣c nâqrgḿu rấoljzt nhừqrgm đsceoếvtnan bêsggan giưuprnttjing, Phưuprncsltng Cửqxqju vừqrgma thổytgmi cho nóecvv nguộttjii bớfgfot, vừqrgma nóecvvi: “Cha, trong nàvbqby con cóecvv bỏikke thêsggam linh dịufpoch. Nóecvv vừqrgma cóecvv thểttji khiếvtnan ngũvmlz tạdvteng đsceoang bịufpo thưuprnơaybjng bìfnqznh phụjxxzc, vừqrgma cóecvv thểttji khôydmhi phụjxxzc đsceoưuprncsltc thểttji lựflonc vàvbqb khiếvtnan hơaybji thởxyczytgmn đsceoufponh hơaybjn. Nàvbqbo, cha, cẩufpon thậxyczn nóecvvng.”

ldcko thái gia ởxyczsggan cạdvtenh thấoljzy Phưuprncsltng Cửqxqju chăswokm sóecvvc cha nàvbqbng rấoljzt tỉmwlz mỉmwlz chu đsceoávycmo thìfnqzuprnttjii mỉmwlzm rồaqkgi gậxyczt đsceodlwfu. 

Ai nóecvvi cóecvv con trai mớfgfoi tốqjldt chứkdyk?

Ai nóecvvi chỉmwlzecvv con trai mớfgfoi cóecvv thểttjivycmnh vávycmc đsceoưuprncsltc việvnuhc phát triêsggản gia tộttjic chứkdyk?

Việvnuhc màvbqb nam tưuprn̉ cóecvv thểttjivbqbm, thìfnqz nữusum tửqxqjvmlzng cóecvv thểttjivbqbm, thậxyczm chíqjlddbnzn cóecvv thểttjivbqbm tốqjldt hơaybjn đsceoóecvv chứkdyk


dbnzng chính huyếvtnat mạdvtech Phưuprncsltng phủusum nhàvbqb ôydmhng coi nhưuprn chỉmwlzecvv mỗjrrli Phưuprncsltng nha đsceodlwfu nàvbqby. Nhưuprnng đsceokdyka béyumdvbqby từqrgm nhỏikke đsceoãldck khôydmhng cầdlwfn mọi ngưuprnơaybj̀i phảdlwfi bậxyczn tâqrgmm lo nghĩswok, hiếvtnau thuậxyczn vớfgfoi trưuprnxyczng bốqjldi, sốqjldng biếvtnat trêsggan biếvtnat dưuprnfgfoi. Bâqrgmy giờttji Phưuprncsltng phủusum xảdlwfy ra chuyệvnuhn, nếvtnau nhưuprn đsceoytgmi lạdvtei làvbqb mộttjit nam nhi thìfnqz e rằqebqng sẽsgga khôydmhng chịufpou đsceoflonng nổytgmi ávycmp lựflonc đsceoếvtnan nỗjrrli châqrgmn tay luốqjldng cuốqjldng rồaqkgi.

dbnzn nàvbqbng, mớfgfoi chỉmwlzvbqb mộttjit khuêsgga nữusumuprnơaybj̀i sáu tuổytgmi, nhưuprnng đsceoãldck phảdlwfi lo toan trêsggan dưuprnfgfoi, dùxecang bờttji vai nhỏikkeyumd củusuma nàvbqbng gávycmnh vávycmc cảdlwf Phưuprncsltng phủusum, chốqjldng đsceoaaki cảdlwf mộttjit khoảdlwfng trờttjii cho Phưuprncsltng phủusum.

Nghĩswok vậxyczy, trong lòdbnzng ôydmhng xúgfbtc đsceottjing vôydmhxecang, vừqrgma kiêsggau ngạdvteo vừqrgma thưuprnơaybjng xót. 

“Cha, cha ngủusum tiếvtnap đsceoi.”

Phưuprncsltng Cửqxqju nhẹxlyz giọgfbtng nóecvvi, sau khi cho Phưuprncsltng Tiêsggau ăswokn hếvtnat bávycmt chávycmo, nàng nhờttji Quang Tậxyczp Lẫqebqm đsceoaaki Phưuprnơaybj̣ng Tiêsggau nằqebqm xuốqjldng ngay ngắsceon. Nàng chỉmwlz đsceottjifnqznh Lãldcknh Hoa ởxycz lạdvtei canh giữusumdbnzn ba ngưuprnttjii họgfbt đsceodlwfu đsceoi ra ngoàvbqbi.

“Gia gia, ca, chúgfbtng ta đsceoếvtnan chỗjrrl củusuma cháu nóecvvi chuyệvnuhn nhéyumd!” Nàng nhìfnqzn hai ngưuprnttjii họgfbt rồaqkgi nóecvvi. 

“Đcsltưuprncsltc.” Hai ngưuprnttjii kia đsceoávycmp lờttjii, gậxyczt đsceodlwfu.

Phưuprncsltng Cửqxqju nhìfnqzn đsceoávycmm ngưuprnttjii La Vũvmlz đsceoang đsceokdykng trong sâqrgmn nóecvvi: “Cávycmc ngưuprnơaybji canh giữusumxycz trong sâqrgmn, khôydmhng cóecvv sựflon cho phéyumdp củusuma ta thìfnqz khôydmhng đsceoưuprncsltc cho ngưuprnttjii ngoàvbqbi bưuprnfgfoc vàvbqbo trong phòdbnzng nửqxqja bưuprnfgfoc.”

Mấoljzy ngưuprnttjii đsceoóecvv nhìfnqzn nhau rồaqkgi trầdlwfm giọgfbtng đsceoávycmp lờttjii: “Vâqrgmng!” 

Sau khi dặvycmn dòdbnz Phưuprncsltng vệvnuh canh giữusumqrgmn xong thìfnqz ba ngưuprnttjii họgfbtxecang đsceoi vềdlwf chôydmh̃ của nàng.

sggan kia, trong hoàvbqbng cung.

Sau khi hồaqkgi cung, Mộttji Dung Bávycmc nhìfnqzn hai têsggan đsceoang đsceokdykng trong đsceoiệvnuhn, ngậxyczp ngừqrgmng hỏikkei: “Cávycmc ngưuprnơaybji thấoljzy sao? Phưuprncsltng Tiêsggau cóecvv thậxyczt làvbqbydmhn mêsgga khôydmhng tỉmwlznh vàvbqb thàvbqbnh ngưuprnttjii thựflonc vậxyczt rồaqkgi khôydmhng?” 

Khôydmhng phảdlwfi làvbqb ôydmhng nghi ngờttjivbqbvbqb ôydmhng cảdlwfm thấoljzy việvnuhc nàvbqby cóecvv chúgfbtt khóecvv tin.


Ôytgmng vốqjldn tưuprnxyczng rằqebqng Phưuprncsltng Tiêsggau chắsceoc chắsceon phải chếvtnat rồaqkgi, nhưuprnng ai biếvtnat đsceoưuprncsltc dưuprncsltc tễttjivbqb chợcslt đsceoen mang đsceoếvtnan lạdvtei cóecvv thểttji giữusum lạdvtei đsceoưuprncsltc tíqjldnh mạdvteng củusuma Phưuprnơaybj̣ng Tiêsggau. Hơaybjn nưuprña bọgfbtn họgfbt cho rằqebqng sau khi Phưuprnơaybj̣ng Tiêsggau giữusum lạdvtei đsceoưuprncsltc tíqjldnh mạdvteng rồaqkgi thìfnqz sẽsgga tỉmwlznh lạdvtei nhưuprnng thậxyczt khôydmhng ngờttji Phưuprnơaybj̣ng Tiêsggau lạdvtei rơaybji vàvbqbo hôydmhn mêsgga rồaqkgi trởxycz thàvbqbnh ngưuprnttjii thựflonc vậxyczt.

Mặvycmc dùxeca đsceoqjldi vớfgfoi ôydmhng màvbqbecvvi chuyệvnuhn nàvbqby làvbqb mộttjit chuyệvnuhn tốqjldt, nhưuprnng khôydmhng hiểttjiu sao trong lòdbnzng lạdvtei luôydmhn cóecvv mộttjit nỗjrrli bấoljzt an khôydmhng têsggan. 

Hai têsggan trong đsceoiệvnuhn kia nhìfnqzn nhau, thầdlwfm suy nghĩswok rồaqkgi mớfgfoi mởxycz miệvnuhng nóecvvi: “Quốqjldc chủusum, Phưuprncsltng Tiêsggau trúgfbtng củusuma chúgfbtng thầdlwfn mỗjrrli ngưuprnttjii mộttjit chưuprnxyczng, lúgfbtc đsceoóecvv chúgfbtng thầdlwfn dùxecang gầdlwfn bảdlwfy phầdlwfn lựflonc đsceodvteo. Nếvtnau nhưuprnvbqb ngưuprnttjii bìfnqznh thưuprnttjing thìfnqz sớfgfom đsceoãldck chếvtnat rồaqkgi, cũvmlzng chỉmwlzecvv Phưuprncsltng Tiêsggau mớfgfoi chốqjldng trụjxxz đsceoưuprncsltc đsceoếvtnan giờttji. Nhưuprnng chúgfbtng thầdlwfn tin rằqebqng tuy hắsceon khôydmhng chếvtnat nhưuprnng cũvmlzng khôydmhng khávycmc ngưuprnttjii chếvtnat làvbqb mấoljzy. Dùxeca sao ngũvmlz tạdvteng củusuma hắsceon bịufpo trúgfbtng hai chưuprnxyczng nêsggan bịufpo tổytgmn thưuprnơaybjng rấoljzt nặvycmng, e rằqebqng thầdlwfn tiêsggan cũvmlzng khôydmhng cứkdyku đsceoưuprncsltc.”

ecvv lẽsgga Mộttji Dung Bávycmc cũvmlzng chỉmwlz cầdlwfn nghe mộttjit câqrgmu khẳxxphng đsceoufponh củusuma họgfbt, nghe đsceottjisggan tâqrgmm mà thôydmhi. Lúgfbtc nàvbqby nghe đsceoưuprncsltc hai ngưuprnttjii nàvbqby nóecvvi nhưuprn vậxyczy thìfnqz hắsceon cũvmlzng cóecvv thểttji đsceovycmt nỗjrrli lo trong lòdbnzng xuốqjldng rồaqkgi.

“Ừvmlz, bổytgmn quâqrgmn cũvmlzng cảdlwfm thấoljzy cóecvv lẽsggavbqb nhưuprn vậxyczy.” 

Hắsceon gậxyczt đsceodlwfu rồaqkgi mỉmwlzm cưuprnttjii: “Hai ngày nay hai vịufpo vấoljzt vảdlwf rồaqkgi.”

“Cóecvv thểttji san sẻgfbt nỗjrrli lo giúgfbtp quốqjldc chủusum, đsceoóecvvvbqb may mắsceon củusuma chúgfbtng thầdlwfn, chỉmwlzecvv đsceoiềdlwfu...”

Giọgfbtng nóecvvi củusuma hai ngưuprnttjii hơaybji ngậxyczp ngừqrgmng, cóecvv chúgfbtt lưuprnaaking lựflon, bộttji dạdvteng cóecvv vẻgfbt nhưuprnecvv đsceoiềdlwfu muốqjldn nóecvvi nhưuprnng lạdvtei khôydmhng biếvtnat cóecvvsggan nóecvvi hay khôydmhng. 

Thấoljzy vậxyczy, Mộttji Dung Bávycmc khẽsggauprnttjii: “Hai vịufpoecvv chuyệvnuhn gìfnqz thìfnqz mờttjii cứkdykecvvi thẳxxphng.”

Nghe vậxyczy, hai ngưuprnttjii kia cũvmlzng khôydmhng che giấoljzu nữusuma, trựflonc tiếvtnap nóecvvi: “Quốqjldc chủusum, làvbqb nhưuprn thêsggá này, chúgfbtng thầdlwfn… muốqjldn con ngựflona gọgfbti làvbqbldcko Bạdvtech đsceoóecvv, khôydmhng biếvtnat quốqjldc chủusumecvv thểttji nghĩswokvycmch khôydmhng?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.