Tuyệt Sắc Quyến Rũ: Quỷ Y Chí Tôn (Thiên Y Phượng Cửu)
Chương 313 : Chắc chắn phải chết
Uy árnyz p củbqdz a Võ Tômvhv ng đgwmj ỉbpkz nh phong vừymmw a ra, khiếqlul n cho máu trong ngưgniv ơesnc ̀i Phưgniv ợqvvx ng Tiêsvjf u lâxuzi ̣p tưgniv ́c quay cuồpuuv ng xômvhv ng lêsvjf n cổvdct họwhtp ng, ômvhv ng cảvdct m thấkwqh y trong miệfrxq ng hơesnc i tanh, mùvjbs i márnyz u tưgniv ơesnc i nhèneyg nhẹndfq tảvdct n ra từymmw trong miệfrxq ng...
Ngay lúaxmx c nàgiqg y, hai têsvjf n lãrnyz o giảvdct kia ngưgniv ng tụxmlg huyềaard n khíhvtf trong tay đgwmj árnyz nh vềaard phíhvtf a ômvhv ng, tốupoi c đgwmj ộtxsl củbqdz a Võ Tômvhv ng đgwmj ỉbpkz nh phong đgwmj ưgniv ợqvvx c tăknhg ng lêsvjf n đgwmj ếqlul n đgwmj ỉnh cao nhấkwqh t, khiếqlul n cho ômvhv ng khômvhv ng kịp nhìdynv n thấkwqh y rõyzoi đgwmj ốupoi i phưgniv ơesnc ng ra tay nhưgniv thếqlul nàgiqg o thìdynv cảvdct ngưgniv ờioyk i ômvhv ng đgwmj ãrnyz bịqlzc đgwmj árnyz nh bay ra ngoàgiqg i.
“Ầbvlt m! Ầbvlt m!”
Hai tiếqlul ng đgwmj ộtxsl ng mạgdww nh mẽmvhv đgwmj árnyz nh vàgiqg o ngựjrea c ômvhv ng, mộtxsl t ngưgniv ờioyk i thìdynv nắmvhv m đgwmj ấkwqh m nặkgin ng nềaard đgwmj árnyz nh xuốupoi ng, ngưgniv ờioyk i còeprb n lạgdww i đgwmj árnyz nh ra mộtxsl t chưgniv ởpoto ng mạgdww nh mẽmvhv , hai đgwmj ạgdww o cômvhv ng kíhvtf ch đgwmj ềaard u ẩuzir n chứgdww a huyềaard n khíhvtf cưgniv ờioyk ng đgwmj ạgdww i, tríhvtf mạgdww ng vàgiqg tàgiqg n nhẫsvjf n!
“Phụxmlg t!”
Phưgniv ợqvvx ng Tiêsvjf u kêsvjf u lêsvjf n mộtxsl t tiếqlul ng đgwmj au đgwmj ớhjdc n, márnyz u tưgniv ơesnc i phun ra từymmw trong miệfrxq ng, đgwmj ồpuuv ng thờioyk i cảvdct ngưgniv ờioyk i bịqlzc đgwmj árnyz nh bay, ômvhv ng chỉbpkz cảvdct m thấkwqh y ngựjrea c vômvhv cùvjbs ng đgwmj au nhứgdww c vàgiqg khóqlul chịqlzc u, trong lúc mơesnc hômvhv ̀ ômvhv ng chỉ thâxuzi ́y bóqlul ng dárnyz ng củbqdz a hai lãrnyz o giảvdct kia lạgdww i đgwmj árnyz nh vềaard phíhvtf a ômvhv ng, cảvdct m thấkwqh y chưgniv ởpoto ng phong mạgdww nh mẽmvhv kia sắmvhv p đgwmj árnyz nh lêsvjf n đgwmj ỉbpkz nh đgwmj ầarxc u củbqdz a ômvhv ng.
“A!”
Lãrnyz o Bạgdww ch tứgdww c giậxuzi n híhvtf lêsvjf n, trômvhv ng thấkwqh y mộtxsl t trong lãrnyz o giảvdct đgwmj ịnh đgwmj ánh lêsvjf n đgwmj ỉbpkz nh đgwmj ầarxc u củbqdz a Phưgniv ợqvvx ng Tiêsvjf u, nóqlul chạgdww y vềaard phíhvtf a trưgniv ớhjdc c đgwmj âxuzi m mạgdww nh vào lãrnyz o giảvdct kia, đgwmj ụxmlg ng cảvdct ngưgniv ờioyk i ômvhv ng ta bay ra ngoàgiqg i.
“Chếqlul t tiệfrxq t!”
Mộtxsl t chưgniv ởpoto ng củbqdz a lãrnyz o giảvdct kia khômvhv ng kịqlzc p đgwmj árnyz nh xuốupoi ng, cảvdct ngưgniv ờioyk i đgwmj ãrnyz bịqlzc đgwmj ụxmlg ng bay ra ngoàgiqg i, lựjrea c củbqdz a con ngựjrea a mạgdww nh nhưgniv vậxuzi y, cho dùvjbs làgiqg Võ Tômvhv ng cũqmkc ng khômvhv ng thểjcse đgwmj ỡuttk nổvdct i sứgdww c va chạgdww m củbqdz a lãrnyz o Bạgdww ch, cảvdct ngưgniv ờioyk i chậxuzi t vậxuzi t lăknhg n xuốupoi ng mặkgin t đgwmj ấkwqh t ngãrnyz chômvhv ̉ng vóqlul lêsvjf n trờioyk i.
“Súaxmx c sinh!”
Mộtxsl t lãrnyz o giảvdct khárnyz c nhìdynv n thấkwqh y lạgdww i làgiqg con ngựjrea a nàgiqg y làgiqg m hỏmvhv ng chuyệfrxq n, tứgdww c giậxuzi n đgwmj ếqlul n nỗndfq i mắmvhv ng mộtxsl t tiếqlul ng, đgwmj árnyz châxuzi n mộtxsl t cárnyz i, tay cầarxc m lấkwqh y thanh trưgniv ờioyk ng kiếqlul m ởpoto trêsvjf n mặkgin t đgwmj ấkwqh t, róqlul t huyềaard n khíhvtf vàgiqg o kiếqlul m rồpuuv i chébpkz m vềaard phíhvtf a lãrnyz o Bạgdww ch.
Vốupoi n dĩdunh khômvhv ng đgwmj ịqlzc nh giếqlul t nóqlul , nhưgniv ng nóqlul lạgdww i mộtxsl t lầarxc n nữhlmw a làgiqg m hưgniv chuyệfrxq n củbqdz a bọwhtp n họwhtp , vậxuzi y thìdynv khômvhv ng thểjcse lưgniv u lạgdww i!
“Xuy!”
Lãrnyz o Bạgdww ch phun ra hai luồpuuv ng khíhvtf tứgdww c từymmw trong hơesnc i thởpoto , tựjrea a nhưgniv nóqlul đgwmj ang giễeprb u cợqvvx t ômvhv ng ta khômvhv ng biếqlul t tựjrea lưgniv ợqvvx ng sứgdww c mìdynv nh, cơesnc thểjcse xoay lạgdww i đgwmj ểjcse mômvhv ng ngựjrea a quay vềaard phíhvtf a lãrnyz o giảvdct kia rồpuuv i quâxuzi ̃y đgwmj uômvhv i.
“Phụxmlg t!”
Mộtxsl t tiếqlul ng phụxmlg t vang lêsvjf n, mộtxsl t làgiqg n khóqlul i màgiqg u vàgiqg ng nâxuzi u thảvdct ra từymmw mômvhv ng củbqdz a nóqlul , hơesnc i khóqlul i màgiqg u vàgiqg ng nâxuzi u giômvhv ́ng nhưgniv khóqlul i đgwmj ộtxsl c, vômvhv cùvjbs ng hômvhv i, trưgniv ̣c tiêsvjf ́p phun lêsvjf n trêsvjf n mặkgin t củbqdz a lãrnyz o giảvdct kia, ngay sau đgwmj óqlul nóqlul hấkwqh t đgwmj uômvhv i ngựjrea a lêsvjf n tárnyz t ômvhv ng ta mộtxsl t cárnyz i, khiếqlul n ômvhv ng ta sặkgin c đgwmj ếqlul n ngấkwqh t xỉbpkz u.
Nhìdynv n thấkwqh y mộtxsl t màgiqg n nhưgniv vậxuzi y, mấkwqh y ngưgniv ờioyk i árnyz o đgwmj en còeprb n sóqlul t lạgdww i cùvjbs ng vớhjdc i ngưgniv ờioyk i nam nhâxuzi n dẫsvjf n đgwmj ầarxc u đgwmj eo mặkgin t nạgdww đgwmj ềaard u ngạgdww c nhiêsvjf n lùvjbs i mộtxsl t bưgniv ớhjdc c vềaard phíhvtf a sau, trárnyz nh đgwmj i luômvhv ̀ng khí màgiqg u vàgiqg ng nâxuzi u bắmvhv t đgwmj ầarxc u lan tràgiqg n ra. Trong nhárnyz y mắmvhv t, ngưgniv ờioyk i nam nhâxuzi n dẫsvjf n đgwmj ầarxc u đgwmj eo mặkgin t nạgdww nhìdynv n thấkwqh y lãrnyz o Bạgdww ch kêsvjf u lêsvjf n mộtxsl t tiếqlul ng rồpuuv i đgwmj i vềaard phíhvtf a ngưgniv ờioyk i đgwmj ang nằllzd m sấkwqh p trêsvjf n mặkgin t đgwmj ấkwqh t, đgwmj ểjcse Phưgniv ợqvvx ng Tiêsvjf u bịqlzc trọwhtp ng thưgniv ơesnc ng đgwmj ang hấkwqh p hốupoi i lêsvjf n trêsvjf n lưgniv ng rồpuuv i quay trởpoto vềaard .
Thấkwqh y vậxuzi y, hắmvhv n lậxuzi p tứgdww c liềaard n hàgiqg nh đgwmj ộtxsl ng, giơesnc árnyz m tiễeprb n trong tay lêsvjf n nhắmvhv m vềaard phía trárnyz i tim Phưgniv ợqvvx ng Tiêsvjf u, trong mắmvhv t lóqlul e lêsvjf n sárnyz t khíhvtf , árnyz m tiễeprb n lấkwqh y khíhvtf thếqlul sắmvhv c bébpkz n khômvhv ng hềaard do dựjrea bắmvhv n ra.
“Hưgniv u!”
“A!”
Phưgniv ợqvvx ng Tiêsvjf u yếqlul u ớhjdc t kêsvjf u lêsvjf n mộtxsl t tiếqlul ng, ởpoto sau lưgniv ng cắmvhv m vàgiqg o mộtxsl t câxuzi y árnyz m tiễeprb n nhỏmvhv bébpkz , márnyz u đgwmj ỏmvhv tưgniv ơesnc i đgwmj ãrnyz biếqlul n thàgiqg nh đgwmj en, vốupoi n dĩdunh ômvhv ng cóqlul thểjcse miễeprb n cưgniv ỡuttk ng ngồpuuv i thẳjcse ng ngưgniv ờioyk i, nhưgniv ng lại vì câxuzi y ám tiêsvjf ̃n này màgiqg nằllzd m sấkwqh p xuốupoi ng lưgniv ng củbqdz a lãrnyz o Bạgdww ch, măknhg ̣c kệfrxq nóqlul chạgdww y băknhg ng băknhg ng trởpoto vềaard ...
Nam nhâxuzi n đgwmj eo mặkgin t nạgdww đgwmj ang muốupoi n đgwmj uổvdct i theo thìdynv mơesnc hồpuuv nghe đgwmj ưgniv ợqvvx c đgwmj ộtxsl ng tĩdunh nh củbqdz a việfrxq n binh đgwmj ếqlul n đgwmj âxuzi y, lúaxmx c nàgiqg y khẽmvhv quárnyz t mộtxsl t tiếqlul ng: “Rúaxmx t lui!”
Hắmvhv n khômvhv ng cam lòeprb ng quay đgwmj ầarxc u nhìdynv n lạgdww i mộtxsl t cái, rồpuuv i mang theo nhữhlmw ng ngưgniv ờioyk i còeprb n lạgdww i nhanh chóqlul ng rúaxmx t lui, mặkgin c dùvjbs khômvhv ng thểjcse tậxuzi n mắmvhv t nhìdynv n thấkwqh y ômvhv ng ta tắmvhv t thởpoto , cóqlul đgwmj iềaard u ômvhv ng ta đgwmj ãrnyz trúaxmx ng hai chưgniv ởpoto ng củbqdz a hai cưgniv ờioyk ng giảvdct Võ Tômvhv ng đgwmj ỉbpkz nh phong, hơesnc n nữhlmw a còeprb n trúaxmx ng árnyz m tiễeprb n tâxuzi ̉m đgwmj ộtxsl c củbqdz a hắmvhv n, cho dùvjbs làgiqg đgwmj ạgdww i la thầarxc n tiêsvjf n đgwmj ếqlul n đgwmj âxuzi y cũqmkc ng khômvhv ng thểjcse cứgdww u đgwmj ưgniv ợqvvx c ômvhv ng ta!
Nghĩdunh vậxuzi y, lúaxmx c nàgiqg y nỗndfq i lo lắmvhv ng trong lòeprb ng mớhjdc i đgwmj èneyg xuốupoi ng, nhanh chóqlul ng rúaxmx t lui, biếqlul n mấkwqh t trong đgwmj ưgniv ờioyk ng núaxmx i...
“Phưgniv ợqvvx ng Tiêsvjf u!”
Giọwhtp ng nóqlul i lo lắmvhv ng vàgiqg kinh ngạgdww c củbqdz a lãrnyz o thái gia truyềaard n đgwmj ếqlul n.
Nhưgniv ng khi ômvhv ng nhìdynv n thấkwqh y con trai yếqlul u ớhjdc t nằllzd m sấkwqh p trêsvjf n lưgniv ng củbqdz a lãrnyz o Bạgdww ch thì trong lòng bômvhv ̃ng dâxuzi ng lêsvjf n cảm giác kinh sơesnc ̣.
Ngay lú
“Ầ
Hai tiế
“Phụ
Phư
“A!”
Lã
“Chế
Mộ
“Sú
Mộ
Vố
“Xuy!”
Lã
“Phụ
Mộ
Nhì
Thấ
“Hư
“A!”
Phư
Nam nhâ
Hắ
Nghĩ
“Phư
Giọ
Như
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.