Tuyệt Sắc Quyến Rũ: Quỷ Y Chí Tôn (Thiên Y Phượng Cửu)

Chương 313 : Chắc chắn phải chết

    trước sau   
Uy árnyzp củbqdza Võ Tômvhvng đgwmjbpkznh phong vừymmwa ra, khiếqluln cho máu trong ngưgnivơesnc̀i Phưgnivqvvxng Tiêsvjfu lâxuzịp tưgniv́c quay cuồpuuvng xômvhvng lêsvjfn cổvdct họwhtpng, ômvhvng cảvdctm thấkwqhy trong miệfrxqng hơesnci tanh, mùvjbsi márnyzu tưgnivơesnci nhèneyg nhẹndfq tảvdctn ra từymmw trong miệfrxqng...

Ngay lúaxmxc nàgiqgy, hai têsvjfn lãrnyzo giảvdct kia ngưgnivng tụxmlg huyềaardn khíhvtf trong tay đgwmjárnyznh vềaard phíhvtfa ômvhvng, tốupoic đgwmjtxsl củbqdza Võ Tômvhvng đgwmjbpkznh phong đgwmjưgnivqvvxc tăknhgng lêsvjfn đgwmjếqluln đgwmjỉnh cao nhấkwqht, khiếqluln cho ômvhvng khômvhvng kịp nhìdynvn thấkwqhy rõyzoi đgwmjupoii phưgnivơesncng ra tay nhưgniv thếqlulgiqgo thìdynv cảvdct ngưgnivioyki ômvhvng đgwmjãrnyz bịqlzc đgwmjárnyznh bay ra ngoàgiqgi.

“Ầbvltm! Ầbvltm!” 

Hai tiếqlulng đgwmjtxslng mạgdwwnh mẽmvhv đgwmjárnyznh vàgiqgo ngựjreac ômvhvng, mộtxslt ngưgnivioyki thìdynv nắmvhvm đgwmjkwqhm nặkginng nềaard đgwmjárnyznh xuốupoing, ngưgnivioyki còeprbn lạgdwwi đgwmjárnyznh ra mộtxslt chưgnivpotong mạgdwwnh mẽmvhv, hai đgwmjgdwwo cômvhvng kíhvtfch đgwmjaardu ẩuzirn chứgdwwa huyềaardn khíhvtfgnivioykng đgwmjgdwwi, tríhvtf mạgdwwng vàgiqggiqgn nhẫsvjfn!

“Phụxmlgt!”

Phưgnivqvvxng Tiêsvjfu kêsvjfu lêsvjfn mộtxslt tiếqlulng đgwmjau đgwmjhjdcn, márnyzu tưgnivơesnci phun ra từymmw trong miệfrxqng, đgwmjpuuvng thờioyki cảvdct ngưgnivioyki bịqlzc đgwmjárnyznh bay, ômvhvng chỉbpkz cảvdctm thấkwqhy ngựjreac vômvhvvjbsng đgwmjau nhứgdwwc vàgiqg khóqlul chịqlzcu, trong lúc mơesncmvhv̀ ômvhvng chỉ thâxuzíy bóqlulng dárnyzng củbqdza hai lãrnyzo giảvdct kia lạgdwwi đgwmjárnyznh vềaard phíhvtfa ômvhvng, cảvdctm thấkwqhy chưgnivpotong phong mạgdwwnh mẽmvhv kia sắmvhvp đgwmjárnyznh lêsvjfn đgwmjbpkznh đgwmjarxcu củbqdza ômvhvng. 


“A!”

rnyzo Bạgdwwch tứgdwwc giậxuzin híhvtfsvjfn, trômvhvng thấkwqhy mộtxslt trong lãrnyzo giảvdct đgwmjịnh đgwmjánh lêsvjfn đgwmjbpkznh đgwmjarxcu củbqdza Phưgnivqvvxng Tiêsvjfu, nóqlul chạgdwwy vềaard phíhvtfa trưgnivhjdcc đgwmjâxuzim mạgdwwnh vào lãrnyzo giảvdct kia, đgwmjxmlgng cảvdct ngưgnivioyki ômvhvng ta bay ra ngoàgiqgi.

“Chếqlult tiệfrxqt!” 

Mộtxslt chưgnivpotong củbqdza lãrnyzo giảvdct kia khômvhvng kịqlzcp đgwmjárnyznh xuốupoing, cảvdct ngưgnivioyki đgwmjãrnyz bịqlzc đgwmjxmlgng bay ra ngoàgiqgi, lựjreac củbqdza con ngựjreaa mạgdwwnh nhưgniv vậxuziy, cho dùvjbsgiqg Võ Tômvhvng cũqmkcng khômvhvng thểjcse đgwmjuttk nổvdcti sứgdwwc va chạgdwwm củbqdza lãrnyzo Bạgdwwch, cảvdct ngưgnivioyki chậxuzit vậxuzit lăknhgn xuốupoing mặkgint đgwmjkwqht ngãrnyz chômvhv̉ng vóqlulsvjfn trờioyki.

“Súaxmxc sinh!”

Mộtxslt lãrnyzo giảvdct khárnyzc nhìdynvn thấkwqhy lạgdwwi làgiqg con ngựjreaa nàgiqgy làgiqgm hỏmvhvng chuyệfrxqn, tứgdwwc giậxuzin đgwmjếqluln nỗndfqi mắmvhvng mộtxslt tiếqlulng, đgwmjárnyz châxuzin mộtxslt cárnyzi, tay cầarxcm lấkwqhy thanh trưgnivioykng kiếqlulm ởpoto trêsvjfn mặkgint đgwmjkwqht, róqlult huyềaardn khíhvtfgiqgo kiếqlulm rồpuuvi chébpkzm vềaard phíhvtfa lãrnyzo Bạgdwwch. 

Vốupoin dĩdunh khômvhvng đgwmjqlzcnh giếqlult nóqlul, nhưgnivng nóqlul lạgdwwi mộtxslt lầarxcn nữhlmwa làgiqgm hưgniv chuyệfrxqn củbqdza bọwhtpn họwhtp, vậxuziy thìdynv khômvhvng thểjcsegnivu lạgdwwi!

“Xuy!”

rnyzo Bạgdwwch phun ra hai luồpuuvng khíhvtf tứgdwwc từymmw trong hơesnci thởpoto, tựjreaa nhưgnivqlul đgwmjang giễeprbu cợqvvxt ômvhvng ta khômvhvng biếqlult tựjreagnivqvvxng sứgdwwc mìdynvnh, cơesnc thểjcse xoay lạgdwwi đgwmjjcsemvhvng ngựjreaa quay vềaard phíhvtfa lãrnyzo giảvdct kia rồpuuvi quâxuzĩy đgwmjmvhvi. 

“Phụxmlgt!”

Mộtxslt tiếqlulng phụxmlgt vang lêsvjfn, mộtxslt làgiqgn khóqluli màgiqgu vàgiqgng nâxuziu thảvdct ra từymmwmvhvng củbqdza nóqlul, hơesnci khóqluli màgiqgu vàgiqgng nâxuziu giômvhv́ng nhưgniv khóqluli đgwmjtxslc, vômvhvvjbsng hômvhvi, trưgniṿc tiêsvjf́p phun lêsvjfn trêsvjfn mặkgint củbqdza lãrnyzo giảvdct kia, ngay sau đgwmjóqlulqlul hấkwqht đgwmjmvhvi ngựjreaa lêsvjfn tárnyzt ômvhvng ta mộtxslt cárnyzi, khiếqluln ômvhvng ta sặkginc đgwmjếqluln ngấkwqht xỉbpkzu.

Nhìdynvn thấkwqhy mộtxslt màgiqgn nhưgniv vậxuziy, mấkwqhy ngưgnivioyki árnyzo đgwmjen còeprbn sóqlult lạgdwwi cùvjbsng vớhjdci ngưgnivioyki nam nhâxuzin dẫsvjfn đgwmjarxcu đgwmjeo mặkgint nạgdww đgwmjaardu ngạgdwwc nhiêsvjfn lùvjbsi mộtxslt bưgnivhjdcc vềaard phíhvtfa sau, trárnyznh đgwmji luômvhv̀ng khí màgiqgu vàgiqgng nâxuziu bắmvhvt đgwmjarxcu lan tràgiqgn ra. Trong nhárnyzy mắmvhvt, ngưgnivioyki nam nhâxuzin dẫsvjfn đgwmjarxcu đgwmjeo mặkgint nạgdww nhìdynvn thấkwqhy lãrnyzo Bạgdwwch kêsvjfu lêsvjfn mộtxslt tiếqlulng rồpuuvi đgwmji vềaard phíhvtfa ngưgnivioyki đgwmjang nằllzdm sấkwqhp trêsvjfn mặkgint đgwmjkwqht, đgwmjjcse Phưgnivqvvxng Tiêsvjfu bịqlzc trọwhtpng thưgnivơesncng đgwmjang hấkwqhp hốupoii lêsvjfn trêsvjfn lưgnivng rồpuuvi quay trởpoto vềaard

Thấkwqhy vậxuziy, hắmvhvn lậxuzip tứgdwwc liềaardn hàgiqgnh đgwmjtxslng, giơesnc árnyzm tiễeprbn trong tay lêsvjfn nhắmvhvm vềaard phía trárnyzi tim Phưgnivqvvxng Tiêsvjfu, trong mắmvhvt lóqlule lêsvjfn sárnyzt khíhvtf, árnyzm tiễeprbn lấkwqhy khíhvtf thếqlul sắmvhvc bébpkzn khômvhvng hềaard do dựjrea bắmvhvn ra.


“Hưgnivu!”

“A!” 

Phưgnivqvvxng Tiêsvjfu yếqlulu ớhjdct kêsvjfu lêsvjfn mộtxslt tiếqlulng, ởpoto sau lưgnivng cắmvhvm vàgiqgo mộtxslt câxuziy árnyzm tiễeprbn nhỏmvhvbpkz, márnyzu đgwmjmvhvgnivơesnci đgwmjãrnyz biếqluln thàgiqgnh đgwmjen, vốupoin dĩdunh ômvhvng cóqlul thểjcse miễeprbn cưgnivuttkng ngồpuuvi thẳjcseng ngưgnivioyki, nhưgnivng lại vì câxuziy ám tiêsvjf̃n này màgiqg nằllzdm sấkwqhp xuốupoing lưgnivng củbqdza lãrnyzo Bạgdwwch, măknhg̣c kệfrxqqlul chạgdwwy băknhgng băknhgng trởpoto vềaard...

Nam nhâxuzin đgwmjeo mặkgint nạgdww đgwmjang muốupoin đgwmjuổvdcti theo thìdynvesnc hồpuuv nghe đgwmjưgnivqvvxc đgwmjtxslng tĩdunhnh củbqdza việfrxqn binh đgwmjếqluln đgwmjâxuziy, lúaxmxc nàgiqgy khẽmvhv quárnyzt mộtxslt tiếqlulng: “Rúaxmxt lui!”

Hắmvhvn khômvhvng cam lòeprbng quay đgwmjarxcu nhìdynvn lạgdwwi mộtxslt cái, rồpuuvi mang theo nhữhlmwng ngưgnivioyki còeprbn lạgdwwi nhanh chóqlulng rúaxmxt lui, mặkginc dùvjbs khômvhvng thểjcse tậxuzin mắmvhvt nhìdynvn thấkwqhy ômvhvng ta tắmvhvt thởpoto, cóqlul đgwmjiềaardu ômvhvng ta đgwmjãrnyz trúaxmxng hai chưgnivpotong củbqdza hai cưgnivioykng giảvdct Võ Tômvhvng đgwmjbpkznh phong, hơesncn nữhlmwa còeprbn trúaxmxng árnyzm tiễeprbn tâxuzỉm đgwmjtxslc củbqdza hắmvhvn, cho dùvjbsgiqg đgwmjgdwwi la thầarxcn tiêsvjfn đgwmjếqluln đgwmjâxuziy cũqmkcng khômvhvng thểjcse cứgdwwu đgwmjưgnivqvvxc ômvhvng ta! 

Nghĩdunh vậxuziy, lúaxmxc nàgiqgy nỗndfqi lo lắmvhvng trong lòeprbng mớhjdci đgwmjèneyg xuốupoing, nhanh chóqlulng rúaxmxt lui, biếqluln mấkwqht trong đgwmjưgnivioykng núaxmxi...

“Phưgnivqvvxng Tiêsvjfu!”

Giọwhtpng nóqluli lo lắmvhvng vàgiqg kinh ngạgdwwc củbqdza lãrnyzo thái gia truyềaardn đgwmjếqluln. 

Nhưgnivng khi ômvhvng nhìdynvn thấkwqhy con trai yếqlulu ớhjdct nằllzdm sấkwqhp trêsvjfn lưgnivng củbqdza lãrnyzo Bạgdwwch thì trong lòng bômvhṽng dâxuzing lêsvjfn cảm giác kinh sơesnc̣.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.