Tuyệt Sắc Quyến Rũ: Quỷ Y Chí Tôn (Thiên Y Phượng Cửu)

Chương 311 : Khát máu

    trước sau   
Trong đxvkjôpqrei mắudlft Phưcrjbơvacṭng Tiêqqhru bắudlfn ra tia lửogkya nóudlfng hừrnfong hựxvkjc nhìsjlcn vềxfst ngưcrjbzbaei dẫcumkn đxvkjwminu ácumko đxvkjen, tứvkhqc giậgwdzn nóudlfi: “Muốuuvqn giếubjmt ta? Khôpqreng dễxfstrubgng nhưcrjb vậgwdzy!”

Vừrnfoa dứvkhqt lờzbaei, ôpqreng vung lêqqhrn đxvkjdtpgi đxvkjao trong tay, đxvkjao khíeznc sắudlfc bécosqn kèndxjm theo sácumkt khíeznc mạdtpgnh mẽsmdz đxvkjácumknh vềxfstcrjbpqdyng đxvkjácumkm ngưcrjbzbaei ácumko đxvkjen ởsmdz xung quanh, đxvkjao khíeznc phácumkt ra tiếubjmng gàrubgo thécosqt xẹkrnut qua trong khôpqreng khíeznc, khiếubjmn cho đxvkjácumkm ngưcrjbzbaei ácumko đxvkjen trácumknh nécosq khôpqreng kịmcobp, đxvkjácumknh tan đxvkjvxqni hìsjlcnh bao vâvacty củhcpra bọwgprn họwgpr.

Bịmcobnshnpqreng đxvkjhhgtnh phong đxvkjmcob thưcrjbơvactng còwpxan cóudlf thểxaah đxvkjvkhqng dậgwdzy sao? 

Ngưcrjbzbaei dẫcumkn đxvkjwminu đxvkjeo mặdhhwt nạdtpg thấvixwy mộvxqnt màrubgn nhưcrjb vậgwdzy liềxfstn mởsmdz to đxvkjôpqrei mắudlft, nghĩvkhq đxvkjếubjmn ôpqreng ta vừrnfoa mớpqdyi uốuuvqng vậgwdzt kia, chẳwpkung lẽsmdzrubgcrjbjnlxc?

Nghĩvkhq vậgwdzy, trong lòwpxang lâvacṭp tưcrjb́c chấvixwn đxvkjvxqnng, thậgwdzm chíeznc hắudlfn khôpqreng cóudlf thờzbaei gian suy nghĩvkhqcrjbjnlxc củhcpra ôpqreng ta đxvkjưcrjbjnlxc lấvixwy ra từrnfo đxvkjâvactu, màrubg trưcrjbpqdyc tiêqqhrn đxvkjèndxjcosqn lạdtpgi, phácumkt ra tiếubjmng thécosqt lạdtpgnh lùwpkung, truyềxfstn mêqqhṛnh lêqqhṛnh!

“Giếubjmt ôpqreng ta! Đaihrrnfong đxvkjxaah ôpqreng ta sốuuvqng sóudlft quay trởsmdz vềxfst!” 


Vừrnfoa dứvkhqt lờzbaei, đxvkjám ngưcrjbzbaei ácumko đxvkjen nhanh chóudlfng bao vâvacty tấvixwn côpqreng, bởsmdzi vìsjlc huyềxfstn khíeznc trêqqhrn mỗjksvi ngưcrjbzbaei bắudlft đxvkjwminu khởsmdzi đxvkjvxqnng, kiếubjmm khíezncrubgcumkt khíezncwpxaa vàrubgo nhau, tạdtpgo thàrubgnh mộvxqnt luồigqvng khíeznc đxvkjâvact̀y áp bưcrjb́c.

“Giếubjmt!”

“Giếubjmt! Giếubjmt! Giếubjmt!” 

Từrnfong tiếubjmng quácumkt chóudlfi tai ẩepwbn chứvkhqa sácumkt khíezncpqre tậgwdzn, âvactm thanh kia chấvixwn đxvkjvxqnng đxvkjếubjmn nỗjksvi khiếubjmn cho câvacty cốuuvqi cóudlf chúymrlt lung lay, âvactm thanh quanh quẩepwbn ởsmdz trong khôpqreng khíeznc, từrnfong đxvkjdtpgo sácumkt khíeznc đxvkjxfstu hưcrjbpqdyng vềxfst phíeznca Phưcrjbjnlxng Tiêqqhru đxvkjang bịmcob bao vâvacty ởsmdz giữzitoa, mùwpkui mácumku tưcrjbơvacti nhèndxj nhẹkrnu tràrubgn ngậgwdzp trong khôpqreng khíeznc...

“Ha ha! Ha ha!”

Phưcrjbjnlxng Tiêqqhru bưcrjbpqdyc đxvkji mạdtpgnh mẽsmdz uy vũdhgu, eo gấvixwu đxvkjvkhqng thădhgủng, mộvxqnt tay cầwminm đxvkjdtpgi đxvkjao, mộvxqnt tay nắudlfm chặdhhwt thàrubgnh nắudlfm đxvkjvixwm ngửogkya mặdhhwt lêqqhrn trờzbaei cưcrjbzbaei to. 

Uy ácumkp củhcpra Võnshnpqreng của ôpqreng hóudlfa thàrubgnh từrnfong luồigqvng khíeznc mà mắudlft thưcrjbzbaeng cóudlf thểxaah nhìsjlcn thấvixwy đxvkjácumknh ra xung quanh, nhữzitong ngưcrjbzbaei ácumko đxvkjen ôpqrem đxvkjwminu la thécosqt thảmcobm thiếubjmt. Dưcrjbpqdyi sựxvkj uy ácumkp củhcpra ôpqreng, kiếubjmm trong tay bọn họ đxvkjxfstu rơvacti xuốuuvqng đxvkjvixwt, đxvkjau khổrtxkdhgun lộvxqnn, chịmcobu khôpqreng nổrtxki uy ácumkp đxvkjèndxj écosqp, mắudlft mũdhgui đxvkjxfstu chảmcoby mácumku.

“A!”

Tiếubjmng kêqqhru la thảmcobm thiếubjmt đxvkjiếubjmc tai nhứvkhqc óudlfc, xécosqcumkch châvactn trờzbaei khiếubjmn ngưcrjbzbaei ta kinh ngạdtpgc! 

Tiếubjmng cưcrjbzbaei mộvxqnc mạdtpgc chợjnlxt dừrnfong lạdtpgi, ácumknh sácumkng trong đxvkjôpqrei mắudlft hổrtxkudlfe lêqqhrn tia sắudlfc bécosqn, toàrubgn thâvactn tràrubgn ra ýokzi chíeznc chiếubjmn đxvkjvixwu mạdtpgnh mẽsmdz, lạdtpgnh đxvkjếubjmn thấvixwu xưcrjbơvactng, đxvkjdtpgi đxvkjao trong tay cùwpkung vớpqdyi huyềxfstn khíeznc trong cơvact thểxaah bổrtxk mộvxqnt đxvkjao mạdtpgnh mẽsmdz trêqqhrn mặdhhwt đxvkjvixwt, âvactm thanh trầwminm thấvixwp màrubgwpkung hậgwdzu mang theo sựxvkj tứvkhqc giậgwdzn thécosqt lớpqdyn.

“Ta sẽsmdz cho cácumkc ngưcrjbơvacti nhìsjlcn xem, Phưcrjbjnlxng Tiêqqhru ta làrubg ai! Cho cácumkc ngưcrjbơvacti nhìsjlcn xem thếubjmrubgo làrubg mộvxqnt ngưcrjbzbaei giữzito quan ảmcobi, vạdtpgn ngưcrjbzbaei khôpqreng thểxaah phá!”

“Ầrjovm! Ầrjovm ầwminm!” 

Mộvxqnt đxvkjao kia dưcrjbzbaeng nhưcrjb chécosqm tan khôpqreng khíeznc, đxvkjácumknh xuốuuvqng mặdhhwt đxvkjvixwt, phácumkt ra tiếubjmng nổrtxkwminm ầwminm ầwminm, lưcrjbu lạdtpgi trêqqhrn mădhgụt đxvkjâvact́t mộvxqnt vếubjmt đxvkjao thậgwdzt sâvactu.

Luồigqvng đxvkjao khíeznc kia vẫcumkn đxvkji thẳwpkung vềxfst phíeznca trưcrjbpqdyc, từrnfong ngưcrjbzbaei ácumko đxvkjen ởsmdzqqhrn cạdtpgnh bịmcob đxvkjácumknh bay chécosqm thàrubgnh hai khúymrlc, lậgwdzp tứvkhqc mùwpkui mácumku tanh nồigqvng nặdhhwc tràrubgn ngậgwdzp trong khôpqreng khíeznc...

Nhưcrjbng khôpqreng chờzbae mọwgpri ngưcrjbzbaei kịmcobp phảmcobn ứvkhqng, đxvkjdtpgi đxvkjao trong tay ôpqreng lạdtpgi phảmcobn côpqreng, cảmcob ngưcrjbzbaei tảmcobn ra ýokzi chíeznc kiêqqhrn cưcrjbzbaeng, đxvkjóudlfrubg mộvxqnt loạdtpgi khí thêqqhŕ khácumkt mácumku tàrubgn nhẫcumkn đxvkjưcrjbjnlxc tíezncch lũdhguy từrnfo chiếubjmn trưcrjbzbaeng khiếubjmn ngưcrjbzbaei ta sợjnlxxvkji! 

Phưcrjbjnlxng Tiêqqhru lúc này giôpqréng nhưcrjb hung thầwminn ácumkc sácumkt khiếubjmn cho lòwpxang ngưcrjbzbaei run sợjnlx, ôpqreng giốuuvqng nhưcrjb tu la vung đxvkjdtpgi đxvkjao trong tay cắudlft đxvkji sinh mệzpbnnh, chỉ câvact̀n đxvkjdtpgi đxvkjao vung lêqqhrn thì ngay sau đxvkjóudlf liềxfstn vang lêqqhrn tiếubjmng kêqqhru thảmcobm thiếubjmt thêqqhrcrjbơvactng củhcpra đxvkjuuvqi phưcrjbơvactng.

“A...”

Mộvxqnt đxvkjwminu ngưcrjbzbaei bịmcob chécosqm bay ra, mácumku tưcrjbơvacti từrnfo cổrtxk phun ra nhưcrjb suốuuvqi, bắudlfn tung tóudlfe đxvkjwminy mặdhhwt củhcpra ngưcrjbzbaei ácumko đxvkjen ởsmdzqqhrn cạdtpgnh, hiệzpbnn trưcrjbzbaeng đxvkjâvact̃m mácumku khiếubjmn trong lòwpxang bọwgprn họwgpr sinh ra ngạdtpgc nhiêqqhrn vàrubg sợjnlxxvkji...

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.