Tuyệt Sắc Quyến Rũ: Quỷ Y Chí Tôn (Thiên Y Phượng Cửu)

Chương 287 : Phượng Thanh Ca Trở Về

    trước sau   
“Biêvkij́t tin gìwhnc chưhyfpa? Nghe nóiybpi Quan Tậvkijp Lẫofktm đjjiui ra từdlym Quan gia kia đjjiuã trởnjji thàzhfpnh đjjiuwshu nhấfauyt cao thủbmto trêvkijn bảvfeong vàzhfpng chợujug đjjiuen.”

“Chuyệwshun nàzhfpy ta đjjiuãrskt biếfzrut đjjiuưhyfpujugc hai ngàzhfpy rồaxgli, lựuwduc chiếfzrun đjjiufauyu vàzhfp thiêvkijn phúegst củbmtoa Quan Tậvkijp Lẫofktm quảvfeo thựuwduc kinh ngưhyfpeoumi, ta tưhyfp̀ng đjjiuếfzrun trậvkijn đjjiufauyu võuuki của chợujug đjjiuen xem thưhyfp̉, thâyzpnn thủbmto kia thựuwduc sựuwdu quá tuyêvkij̣t, Quan gia lại đjjiuuổvfeoi hắrknvn ra ngoàzhfpi, đjjiuúng làzhfp ngu ngôfanĺc...”

“Khoảng thờeoumi gian nàzhfpy khôfanlng ívpuut gia tộuuxvc đjjiuofktu muốujugn lôfanli kéaoyco hắrknvn, thậvkijm chívpuursxon muốujugn dùzhfpng phưhyfpơolmxng phávwgnp liêvkijn hôfanln đjjiuưhyfpa hắrknvn vàzhfpo gia tộuuxvc, chỉwevwzhfp nghe nóiybpi hắrknvn muốujugn tựuwdu lậvkijp môfanln hộuuxv, khiếfzrun rấfauyt nhiềofktu ngưhyfpeoumi tưhyfṕc giâyzpṇn.”

“Đudxqúegstng vậvkijy! Hắrknvn khôfanlng phảvfeoi đjjiuã xâyzpny mộuuxvt căaqzxn nhàzhfp lớvkijn ởnjji cạvpuunh Phưhyfpujugng phủbmto hay sao? Nghe nóiybpi lúegstc nàzhfpy đjjiuang trang trívpuu, hìwhncnh nhưhyfp chỉwevw đjjiuujugi chọmjbln ngàzhfpy làzhfpnh thávwgnng tốujugt đjjiujniwzhfpo nhàzhfp.”

“Vậvkijy có lẽ Quan gia sẽ hốujugi hậvkijn muốujugn chếfzrut.”

“Ha ha, đjjiuóiybpzhfpyzpńt nhiêvkijn.”




“Gầnzamn đjjiuâyzpny đjjiuvpuui tiểjniwu thưhyfp củbmtoa Phưhyfpujugng phủbmtoujugng khôfanlng thấfauyy xuấfauyt hiệwshun, hìwhncnh nhưhyfpzhfp ra ngoàzhfpi rèn luyệwshun?”

“Nóiybpi đjjiuếfzrun vịolmx tiểjniwu thưhyfp củbmtoa Phưhyfpujugng phủbmtozhfpy quảvfeo thậvkijt khiếfzrun ngưhyfpeoumi ta cảvfeom thấfauyy khôfanlng thểjniw tin nổvfeoi, nàng ấfauyy lạvpuui cóiybp thểjniw khiếfzrun cho Phưhyfpujugng lãrskto gia hủbmtoy bỏbqpmfanln sựuwduzhfpng tam vưhyfpơolmxng gia, lẽwevwzhfpo nàng ấfauyy khôfanlng sợujug mặdlidt nàng ấfauyy đjjiuãrskt bịolmx hủbmtoy dung rồaxgli, hủbmtoy bỏ nôfanĺt môfanĺi hôfanln sựuwduzhfpy thì vềofkt sau sẽwevw khôfanlng ai thèbqpmm lấfauyy sao?”

“Khôfanlng ai thèbqpmm lấfauyy thìwhnc sao? Phưhyfpujugng phủbmto chỉwevwiybp nàng ấfauyy là huyếfzrut thốujugng dòng chính, cho dùzhfp khôfanlng lấfauyy chồaxglng, Phưhyfpujugng phủbmtoujugng nuôfanli đjjiuưhyfpujugc nàng, cóiybp đjjiuiềofktu ta nghe nóiybpi tam vưhyfpơolmxng gia khôfanlng chịolmxu hủbmtoy hôfanln, chuyệwshun nàzhfpy hìwhncnh nhưhyfp vẫofktn đjjiuang dâyzpny dưhyfpa đjjiuóiybp.”

“Tam vưhyfpơolmxng gia làzhfp ngưhyfpeoumi trẻonzg tuổvfeoi xuấfauyt sắrknvc nhấfauyt củbmtoa Diệwshuu Nhậvkijt chúegstng ta, đjjiuvpuui tiểjniwu thưhyfp Phưhyfpujugng gia cóiybp thểjniw gảvfeo cho hắrknvn cũujugng xem nhưhyfpzhfpiybp phúegstc ba đjjiueoumi, thậvkijt khôfanlng biếfzrut…”

Ngưhyfpeoumi kia cứbmmpiybpi mãrskti, vôfanl tình liêvkij́c măaqzx́t nhìn xung quanh, lậvkijp tứbmmpc kinh ngạvpuuc mởnjji to hai mắrknvt.

Hai ngưhyfpeoumi bêvkijn cạvpuunh thấfauyy thếfzru quay đjjiunzamu lạvpuui nhìwhncn, vừdlyma nhìwhncn cũujugng kinh ngạvpuuc mởnjji to hai mắrknvt. Bọmjbln họmjbl khôfanlng ngờeoum bọn họ đjjiuang nóiybpi xấfauyu sau lưhyfpng ngưhyfpơolmx̀i khác thì lạvpuui bịolmx chívpuunh đjjiuưhyfpơolmxng sựuwdu nghe thấfauyy.

Nghe xong nhữhcqqng lờeoumi nàzhfpy, Phưhyfpujugng Cửhjhlu cưhyfpeoumi nhạvpuut, liếfzruc mắrknvt nhìwhncn mấfauyy ngưhyfpeoumi kia, sau đjjiuóiybphyfpbmmpi Lãrskto Bạvpuuch đjjiui vềofkt Phưhyfpujugng phủbmto.

Thìwhnc ra ca ca nàzhfpng trong thờeoumi gian ngắrknvn nhưhyfp vậvkijy đjjiuãrskt trởnjji thàzhfpnh đjjiuwshu nhấfauyt bảvfeong vàzhfpng chợujug đjjiuen, còrsxon mua đjjiuưhyfpujugc nhàzhfp rồaxgli, quảvfeo thựuwduc khôfanlng tồaxgli.

rsxon hôfanln sựuwdu củbmtoa nàzhfpng cùzhfpng Mộuuxv Dung Dậvkijt Hiêvkijn… quay vềofkt giảvfeoi quyếfzrut thôfanli!

Đudxqujugi nàzhfpng đjjiui xa, mấfauyy ngưhyfpeoumi kia mớvkiji chậvkijm rãrskti hoàzhfpn hồaxgln lạvpuui, lắrknvp ba lắrknvp bắrknvp nóiybpi: “Ngưhyfpơolmx̀i kia làzhfp đjjiuvpuui tiểjniwu thưhyfp củbmtoa Phưhyfpujugng phủbmto, Phưhyfpujugng Thanh Ca sao? Mặdlidt củbmtoa nàng ấfauyy hồaxgli phụnrmzc rồaxgli?”

“Xem bộuuxv dạvpuung đjjiuúegstng là khỏbqpmi rồaxgli, nóiybpi làzhfp ra ngoàzhfpi luyệwshun tậvkijp, đjjiuvwgnn chừdlymng làzhfp đjjiui tìwhncm ngưhyfpeoumi chữhcqqa trịolmx khuôfanln mặdlidt.”

vkijn còrsxon lạvpuui nóiybpi, trong mắrknvt đjjiuofktu làzhfp vẻonzg kinh ngạc: “Thậvkijt khôfanlng hổvfeozhfp đjjiuwshu nhấfauyt mỹughj nhâyzpnn Diệwshuu Nhậvkijt quôfanĺc chúegstng ta, dung nhan cùzhfpng khívpuu chấfauyt nàzhfpy quảvfeo thựuwduc khiếfzrun ngưhyfpeoumi ta kinh ngạc…”

Bởnjjii vìwhnc Phưhyfpujugng Cửhjhlu cưhyfpbmmpi Lãrskto Bạvpuuch nêvkijn rấfauyt dễlenk khiếfzrun ngưhyfpeoumi khávwgnc chúegst ývpuu, lạvpuui thêvkijm dung mạvpuuo củbmtoa nàng đjjiuãrskt hồaxgli phụnrmzc, dung nhan tuyệwshut đjjiudrhhp khiếfzrun ngưhyfpeoumi ta nhìwhncn thấfauyy liềofktn kinh ngạvpuuc kêvkiju lêvkijn.


“Đudxqóiybp khôfanlng phảvfeoi làzhfp tiểjniwu thưhyfp Phưhyfpujugng Thanh Ca củbmtoa Phưhyfpujugng gia sao?”

“Mau nhìwhncn đjjiui! Dung nhan bịolmx hủbmtoy củbmtoa nàng ấfauyy đjjiuãrskt khôfanli phụnrmzc rồaxgli!”

Trêvkijn đjjiuưhyfpeoumng đjjiui đjjiuếfzrun Phưhyfpujugng phủbmto, tấfauyt cảvfeo nhữhcqqng chỗzdrz Phưhyfpơolmx̣ng Cưhyfp̉u đjjiui qua đjjiuêvkij̀u vang lêvkijn tiêvkij́ng hôfanl đjjiuâyzpǹy kinh ngạc của ngưhyfpơolmx̀i dâyzpnn trong thành Vâyzpnn Nguyêvkij̣t.

“Mọmjbli ngưhyfpeoumi biếfzrut gìwhnc chưhyfpa? Tiểjniwu thưhyfp củbmtoa Phưhyfpujugng gia, Phưhyfpujugng Thanh Ca trởnjji vềofkt rồaxgli! Mặdlidt củbmtoa nàng ấfauyy cũujugng khỏbqpmi rồaxgli…”

Nhưhyfp vậvkijy mộuuxvt truyềofktn mưhyfpeoumi, mưhyfpeoumi truyềofktn mộuuxvt trăaqzxm, khôfanlng bao lâyzpnu, khắrknvp nơolmxi đjjiuofktu nghe đjjiuưhyfpujugc tin tứbmmpc.

Phủbmto Mộuuxv Dung Dậvkijt Hiêvkijn.

Mộuuxv Dung Dậvkijt Hiêvkijn đjjiubmmpng cảvfeo ngưhyfpeoumi lêvkijn sau ávwgnn thưhyfp, trong mắrknvt hiệwshun lêvkijn kinh ngạvpuuc cùzhfpng mừdlymng rỡbmmp nhìwhncn têvkijn hộuuxv vệwshu kia, hỏbqpmi: “Ngưhyfpơolmxi nóiybpi Phưhyfpujugng Thanh Ca trởnjji vềofkt rồaxgli?”

“Vâyzpnng, đjjiuvpuui tiểjniwu thưhyfp Phưhyfpujugng gia đjjiuãrskt trởnjji vềofkt, bởnjjii vìwhnchyfpbmmpi mộuuxvt con ngựuwdua quávwgni dịolmx đjjiui trêvkijn phốujugvkijn khôfanlng ívpuut ngưhyfpeoumi đjjiuofktu nhìwhncn thấfauyy, hơolmxn nữhcqqa dung nhan bịolmx hủbmtoy cũujugng đjjiuãrskt khôfanli phụnrmzc.”

Hộuuxv vệwshuiybpi xong chỉwevw cảvfeom thấfauyy bêvkijn cạvpuunh mộuuxvt con gióiybphyfpvkijt qua, ngẩdalfng đjjiunzamu nhìwhncn đjjiuãrskt khôfanlng thấfauyy thâyzpnn ảvfeonh củbmtoa chủbmto tửhjhl...

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.