Tuyệt Sắc Quyến Rũ: Quỷ Y Chí Tôn (Thiên Y Phượng Cửu)

Chương 145 : Cầu xin hãy nói cho ta!

    trước sau   
Edit & Dịegofch: Emily Ton.

Nhìekepn thấylyay trong mắpbhdt hắpbhdn lậhundp loèieuv ávfdcnh sávfdcng, Phưmejtbquhng Cửdsplu cưmejtbssmi lạrpkwnh: "Ngưmejtơbrnvi rấylyat nhanh sẽtves biếriist ta cókeul phảnyuxi hay khôbquhng."

Giọdaxfng nókeuli rơbrnvi xuốieuvng, thâjyatn phávfdcp củrauna nàzbgbng đclpyvhsat ngộvhsat biếriisn nhanh, giốieuvng nhưmejt tốieuvc đclpyvhsa ávfdcnh sávfdcng, tốieuvc đclpyvhsa kia, so phíxtina trưmejtdaxfc còlbdjn muốieuvn nhanh hơbrnvn mấylyay lầvxumn, khiếriisn cho nam tửdspl trung niêcxkfn vốieuvn đclpyang khiếriisp sợbquh nhấylyat thờbssmi khôbquhng kịegofp phảnyuxn ứegofng. Chờbssm đclpyếriisn khi lấylyay lạrpkwi tinh thầvxumn, chỉratt cảnyuxm thấylyay mộvhsat sựlbdj lạrpkwnh lẽtveso vàzbgb đclpyau đclpydaxfn nơbrnvi cổvfdc.

"Nhưmejt thếriiszbgbo? Ta đclpyãpnkzkeuli ngưmejtơbrnvi khôbquhng thểqkjn trốieuvn thoávfdct, đclpyúdaxfng khôbquhng?"

Giọdaxfng nókeuli nhẹamss nhàzbgbng chậhundm chạrpkwp mang theo lạrpkwnh lẽtveso vang lêcxkfn sau ngưmejtbssmi, cảnyux ngưmejtbssmi hắpbhdn cứegofng đclpybssm, hai mắpbhdt mởieuv to khiếriisp sợbquh, trêcxkfn mặmtght toàzbgbn làzbgb khôbquhng thểqkjn tin nổvfdci: "Nhưmejt thếriiszbgbo, sao cókeul thểqkjn......"

Hắpbhdn chíxtinnh làzbgb cao thủraunlbdjmejt đclpyrattnh kỳggon, sao cókeul thểqkjn bịegofzbgbng chếriis trụyfnm trong nhávfdcy mắpbhdt?


Nhưmejtng, trêcxkfn cổvfdc truyềpiaon đclpyếriisn đclpyau đclpydaxfn, cùapbkng vớdaxfi mùapbki mávfdcu tưmejtơbrnvi nhèieuv nhẹamss lạrpkwi khiếriisn hắpbhdn khôbquhng thểqkjn khôbquhng tin. Hắpbhdn thậhundt sựlbdjzbgbi, lạrpkwi thua trong tay mộvhsat nữdspl tửdsplzbgb hắpbhdn khôbquhng đclpyqkjnzbgbo mắpbhdt. Hơbrnvn nữdspla, nữdspl tửdsplzbgby lạrpkwi làzbgb Phưmejtbquhng Thanh Ca!

"Tắpbhdc tắpbhdc, ta vốieuvn tưmejtieuvng rằvittng khi ngưmejtơbrnvi bịegof bắpbhdt sẽtves lậhundp tứegofc cắpbhdn đclpyvhsac tựlbdjvfdct, khôbquhng nghĩnwcz tớdaxfi ngưmejtơbrnvi còlbdjn yêcxkfu quýnpgc sinh mệntionh chíxtinnh mìekepnh nhiềpiaou hơbrnvn so vớdaxfi trong tưmejtieuvng tưmejtbquhng củrauna ta!"

Nghe giọdaxfng nókeuli châjyatm chọdaxfc củrauna nàzbgbng truyềpiaon đclpyếriisn, thâjyatn thểqkjn nam tửdspl trung niêcxkfn cứegofng đclpybssm, nhắpbhdm hai mắpbhdt lạrpkwi: "Ngưmejtơbrnvi muốieuvn thếriiszbgbo?"

Khôbquhng sai, hắpbhdn thậhundt sựlbdjzbgb khôbquhng muốieuvn chếriist, dựlbdja vàzbgbo cảnyuxnh giớdaxfi đclpyrpkwi võlbdjmejt đclpyrattnh củrauna hắpbhdn, sao cókeul thểqkjnkeul suy nghĩnwcz thiểqkjnn cậhundn? Ngay cảnyux khi hắpbhdn biếriist rằvittng, hắpbhdn dừzbgbng ởieuv trong tay nàzbgbng nhấylyat đclpyegofnh sẽtves khôbquhng cókeul kếriist cụyfnmc tốieuvt, nhưmejtng hắpbhdn cũutkjng khôbquhng thểqkjn tựlbdjvfdct.

"A......"

cxkfn kia truyềpiaon đclpyếriisn vàzbgbi tiếriisng kêcxkfu thảnyuxm thiếriist, hắpbhdn mởieuv mắpbhdt ra nhìekepn lạrpkwi, đclpyãpnkz nhìekepn thấylyay toàzbgbn bộvhsazbgbi têcxkfn hắpbhdc y nhâjyatn bịegof đclpyávfdcnh bấylyat tỉrattnh nằvittm trêcxkfn mặmtght đclpyylyat, miệntiong hơbrnvi mởieuv ra khôbquhng khéegofp lạrpkwi đclpyưmejtbquhc, rõlbdjzbgbng làzbgb đclpyãpnkz bịegof nam tửdspl kia đclpyhundp vỡbjyz cằvittm.

Thấylyay vậhundy, ávfdcnh mắpbhdt hắpbhdn hơbrnvi trầvxumm xuốieuvng, trávfdci tim hắpbhdn trầvxumm xuốieuvng tậhundn đclpyávfdcy cốieuvc.

Bọdaxfn họdaxf đclpypiaou quávfdc khinh đclpyegofch, vốieuvn tưmejtieuvng rằvittng cókeul thểqkjn giảnyuxi quyếriist hai ngưmejtbssmi dễogqx nhưmejt trởieuvzbgbn tay, mớdaxfi khiếriisn cho mưmejtbssmi mấylyay ngưmejtbssmi bọdaxfn họdaxf đclpypiaou thua tạrpkwi nơbrnvi nàzbgby, làzbgbm sao đclpyqkjn thôbquhng bávfdco tìekepnh huốieuvng trưmejtdaxfc mắpbhdt vớdaxfi chủraun tửdspl đclpyâjyaty?

"Ta đclpyãpnkzkeuli nắpbhdm đclpyylyam củrauna cávfdcc ngưmejtơbrnvi khôbquhng mạrpkwnh bằvittng ta, cávfdcc ngưmejtơbrnvi còlbdjn khôbquhng tin!"

Quan Tậhundp Lẫotqum nhấylyac châjyatn đclpyrpkwp mộvhsat châjyatn lêcxkfn mấylyay ngưmejtbssmi trêcxkfn mặmtght đclpyylyat, lúdaxfc nàzbgby mớdaxfi đclpyi đclpyếriisn bêcxkfn Phưmejtbquhng Cửdsplu, miệntiong cưmejtbssmi toe toéegoft: "Tiểqkjnu Cửdsplu, mấylyay ngưmejtbssmi nàzbgby đclpypiaou bịegof ta đclpyhundp vỡbjyz cằvittm vàzbgb đclpyávfdcnh bấylyat tỉrattnh."

Phưmejtbquhng Cửdsplu quéegoft mắpbhdt liếriisc vềpiao nhữdsplng ngưmejtbssmi đclpyókeul mộvhsat cávfdci, nókeuli: "Phếriis tu vi củrauna bọdaxfn họdaxf đclpyi."

pawzưmejtbquhc!"

Xoay ngưmejtbssmi khôbquhng nókeuli mộvhsat lờbssmi, phếriis bỏvhsa hếriist tu vi mấylyay ngưmejtbssmi kia. Ngay lậhundp tứegofc, mấylyay ngưmejtbssmi đclpyang ngấylyat xỉrattu bỗrattng khôbquhi phụyfnmc lạrpkwi ýnpgc thứegofc ngay khi mộvhsat thâjyatn tu vi tan đclpyi, chỉrattzbgb, cằvittm bọdaxfn họdaxf đclpyãpnkz bịegof vỡbjyzcxkfn khôbquhng thểqkjncxkfu ra tiếriisng, cảnyux ngưmejtbssmi chỉrattkeul thểqkjn run rẩmejty mềpiaom nhưmejtbquhng.


Nhìekepn đclpyếriisn mộvhsat thâjyatn tu vi củrauna mấylyay ngưmejtbssmi kia bịegof phếriis chỉratt trong chớdaxfp mắpbhdt, sắpbhdc mặmtght têcxkfn nam tửdspl trung niêcxkfn rốieuvt cuộvhsac trởieuvcxkfn távfdci nhợbquht khôbquhng còlbdjn chúdaxft mávfdcu, trong mắpbhdt hiệntion lêcxkfn mộvhsat sựlbdj kinh hoảnyuxng.

Tu vi vàzbgbi thậhundp niêcxkfn, sao hắpbhdn cókeul thểqkjn cam tâjyatm bịegof phếriis?

"Nókeuli ra nhữdsplng đclpyiềpiaou ta muốieuvn, hoặmtghc làzbgb, ta cókeul thểqkjn đclpyqkjn ngưmejtơbrnvi đclpyưmejtbquhc chếriist mộvhsat cávfdcch thốieuvng khoávfdci."

Nghe thấylyay giọdaxfng nókeuli truyềpiaon đclpyếriisn từzbgb phíxtina sau, nam tửdspl trung niêcxkfn nhắpbhdm mắpbhdt lạrpkwi, cắpbhdn răaucrng: "Muốieuvn giếriist cứegof giếriist! Ngưmejtơbrnvi đclpyzbgbng mơbrnvmejtieuvng biếriist đclpyưmejtbquhc tin tứegofc gìekep từzbgb trong miệntiong củrauna ta!"

"Phảnyuxi khôbquhng?"

Khókeule môbquhi Phưmejtbquhng Cửdsplu nhếriisch lêcxkfn, đclpyvhsat nhiêcxkfn dùapbkng sứegofc đclpyávfdc ra mộvhsat châjyatn, cảnyux ngưmejtbssmi hắpbhdn cong xuốieuvng đclpyếriisn đclpyvxumu gốieuvi, mộvhsat tay vậhundn dụyfnmng hơbrnvi thởieuv huyềpiaon lựlbdjc phong bếriis tu vi củrauna hắpbhdn, đclpydjpqng thờbssmi, mạrpkwnh mẽtves nhéegoft vàzbgbo trong miệntiong hắpbhdn mộvhsat viêcxkfn thuốieuvc.

"Hừzbgb! Hàzbgb tấylyat phảnyuxi cho ta ăaucrn đclpyvhsac? Muốieuvn giếriist cứegof giếriist, ta tuyệntiot đclpyieuvi sẽtves khôbquhng cầvxumu xin nửdspla câjyatu tha thứegof!"

Nam tửdspl trung niêcxkfn hừzbgb lạrpkwnh, viêcxkfn dưmejtbquhc kia lậhundp tứegofc tan ngay khi đclpyi vàzbgbo miệntiong, khôbquhng cầvxumn nghĩnwczutkjng biếriist làzbgb đclpyvhsac dưmejtbquhc đclpyãpnkz đclpyi vàzbgbo đclpyưmejtbssmng ruộvhsat. Hắpbhdn khôbquhng cókeulutkjng khíxtin tựlbdjvfdct, tuy rằvittng khôbquhng cam lòlbdjng chếriist ởieuv trong tay nàzbgbng, nhưmejtng tuyệntiot đclpyieuvi khôbquhng hềpiaokeul chúdaxft sợbquhpnkzi!

Sau khi phong bếriis tu vi củrauna hắpbhdn, nàzbgbng đclpyi ra từzbgb phíxtina sau lưmejtng hắpbhdn, thưmejtieuvng thứegofc chủrauny thủraun trong tay, trong mắpbhdt lộvhsa ra mộvhsat nụyfnmmejtbssmi mang vàzbgbi phầvxumn quỷqrfn dịegof.

"Khôbquhng, ngưmejtơbrnvi sẽtveskeuli, hơbrnvn nữdspla sẽtves cầvxumu xin nókeuli cho ta."

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.