Tuyệt Sắc Quyến Rũ: Quỷ Y Chí Tôn (Thiên Y Phượng Cửu)
Chương 145 : Cầu xin hãy nói cho ta!
Edit & Dịegof ch: Emily Ton.
Nhìekep n thấylya y trong mắpbhd t hắpbhd n lậhund p loèieuv ávfdc nh sávfdc ng, Phưmejt ợbquh ng Cửdspl u cưmejt ờbssm i lạrpkw nh: "Ngưmejt ơbrnv i rấylya t nhanh sẽtves biếriis t ta cókeul phảnyux i hay khôbquh ng."
Giọdaxf ng nókeul i rơbrnv i xuốieuv ng, thâjyat n phávfdc p củraun a nàzbgb ng đclpy ộvhsa t ngộvhsa t biếriis n nhanh, giốieuv ng nhưmejt tốieuv c đclpy ộvhsa ávfdc nh sávfdc ng, tốieuv c đclpy ộvhsa kia, so phíxtin a trưmejt ớdaxf c còlbdj n muốieuv n nhanh hơbrnv n mấylya y lầvxum n, khiếriis n cho nam tửdspl trung niêcxkf n vốieuv n đclpy ang khiếriis p sợbquh nhấylya t thờbssm i khôbquh ng kịegof p phảnyux n ứegof ng. Chờbssm đclpy ếriis n khi lấylya y lạrpkw i tinh thầvxum n, chỉratt cảnyux m thấylya y mộvhsa t sựlbdj lạrpkw nh lẽtves o vàzbgb đclpy au đclpy ớdaxf n nơbrnv i cổvfdc .
"Nhưmejt thếriis nàzbgb o? Ta đclpy ãpnkz nókeul i ngưmejt ơbrnv i khôbquh ng thểqkjn trốieuv n thoávfdc t, đclpy údaxf ng khôbquh ng?"
Giọdaxf ng nókeul i nhẹamss nhàzbgb ng chậhund m chạrpkw p mang theo lạrpkw nh lẽtves o vang lêcxkf n sau ngưmejt ờbssm i, cảnyux ngưmejt ờbssm i hắpbhd n cứegof ng đclpy ờbssm , hai mắpbhd t mởieuv to khiếriis p sợbquh , trêcxkf n mặmtgh t toàzbgb n làzbgb khôbquh ng thểqkjn tin nổvfdc i: "Nhưmejt thếriis nàzbgb o, sao cókeul thểqkjn ......"
Hắpbhd n chíxtin nh làzbgb cao thủraun võlbdj sưmejt đclpy ỉratt nh kỳggon , sao cókeul thểqkjn bịegof nàzbgb ng chếriis trụyfnm trong nhávfdc y mắpbhd t?
Nhưmejt ng, trêcxkf n cổvfdc truyềpiao n đclpy ếriis n đclpy au đclpy ớdaxf n, cùapbk ng vớdaxf i mùapbk i mávfdc u tưmejt ơbrnv i nhèieuv nhẹamss lạrpkw i khiếriis n hắpbhd n khôbquh ng thểqkjn khôbquh ng tin. Hắpbhd n thậhund t sựlbdj tàzbgb i, lạrpkw i thua trong tay mộvhsa t nữdspl tửdspl màzbgb hắpbhd n khôbquh ng đclpy ểqkjn vàzbgb o mắpbhd t. Hơbrnv n nữdspl a, nữdspl tửdspl nàzbgb y lạrpkw i làzbgb Phưmejt ợbquh ng Thanh Ca!
"Tắpbhd c tắpbhd c, ta vốieuv n tưmejt ởieuv ng rằvitt ng khi ngưmejt ơbrnv i bịegof bắpbhd t sẽtves lậhund p tứegof c cắpbhd n đclpy ộvhsa c tựlbdj sávfdc t, khôbquh ng nghĩnwcz tớdaxf i ngưmejt ơbrnv i còlbdj n yêcxkf u quýnpgc sinh mệntio nh chíxtin nh mìekep nh nhiềpiao u hơbrnv n so vớdaxf i trong tưmejt ởieuv ng tưmejt ợbquh ng củraun a ta!"
Nghe giọdaxf ng nókeul i châjyat m chọdaxf c củraun a nàzbgb ng truyềpiao n đclpy ếriis n, thâjyat n thểqkjn nam tửdspl trung niêcxkf n cứegof ng đclpy ờbssm , nhắpbhd m hai mắpbhd t lạrpkw i: "Ngưmejt ơbrnv i muốieuv n thếriis nàzbgb o?"
Khôbquh ng sai, hắpbhd n thậhund t sựlbdj làzbgb khôbquh ng muốieuv n chếriis t, dựlbdj a vàzbgb o cảnyux nh giớdaxf i đclpy ạrpkw i võlbdj sưmejt đclpy ỉratt nh củraun a hắpbhd n, sao cókeul thểqkjn cókeul suy nghĩnwcz thiểqkjn n cậhund n? Ngay cảnyux khi hắpbhd n biếriis t rằvitt ng, hắpbhd n dừzbgb ng ởieuv trong tay nàzbgb ng nhấylya t đclpy ịegof nh sẽtves khôbquh ng cókeul kếriis t cụyfnm c tốieuv t, nhưmejt ng hắpbhd n cũutkj ng khôbquh ng thểqkjn tựlbdj sávfdc t.
"A......"
Bêcxkf n kia truyềpiao n đclpy ếriis n vàzbgb i tiếriis ng kêcxkf u thảnyux m thiếriis t, hắpbhd n mởieuv mắpbhd t ra nhìekep n lạrpkw i, đclpy ãpnkz nhìekep n thấylya y toàzbgb n bộvhsa vàzbgb i têcxkf n hắpbhd c y nhâjyat n bịegof đclpy ávfdc nh bấylya t tỉratt nh nằvitt m trêcxkf n mặmtgh t đclpy ấylya t, miệntio ng hơbrnv i mởieuv ra khôbquh ng khéegof p lạrpkw i đclpy ưmejt ợbquh c, rõlbdj ràzbgb ng làzbgb đclpy ãpnkz bịegof nam tửdspl kia đclpy ậhund p vỡbjyz cằvitt m.
Thấylya y vậhund y, ávfdc nh mắpbhd t hắpbhd n hơbrnv i trầvxum m xuốieuv ng, trávfdc i tim hắpbhd n trầvxum m xuốieuv ng tậhund n đclpy ávfdc y cốieuv c.
Bọdaxf n họdaxf đclpy ềpiao u quávfdc khinh đclpy ịegof ch, vốieuv n tưmejt ởieuv ng rằvitt ng cókeul thểqkjn giảnyux i quyếriis t hai ngưmejt ờbssm i dễogqx nhưmejt trởieuv bàzbgb n tay, mớdaxf i khiếriis n cho mưmejt ờbssm i mấylya y ngưmejt ờbssm i bọdaxf n họdaxf đclpy ềpiao u thua tạrpkw i nơbrnv i nàzbgb y, làzbgb m sao đclpy ểqkjn thôbquh ng bávfdc o tìekep nh huốieuv ng trưmejt ớdaxf c mắpbhd t vớdaxf i chủraun tửdspl đclpy âjyat y?
"Ta đclpy ãpnkz nókeul i nắpbhd m đclpy ấylya m củraun a cávfdc c ngưmejt ơbrnv i khôbquh ng mạrpkw nh bằvitt ng ta, cávfdc c ngưmejt ơbrnv i còlbdj n khôbquh ng tin!"
Quan Tậhund p Lẫotqu m nhấylya c châjyat n đclpy ạrpkw p mộvhsa t châjyat n lêcxkf n mấylya y ngưmejt ờbssm i trêcxkf n mặmtgh t đclpy ấylya t, lúdaxf c nàzbgb y mớdaxf i đclpy i đclpy ếriis n bêcxkf n Phưmejt ợbquh ng Cửdspl u, miệntio ng cưmejt ờbssm i toe toéegof t: "Tiểqkjn u Cửdspl u, mấylya y ngưmejt ờbssm i nàzbgb y đclpy ềpiao u bịegof ta đclpy ậhund p vỡbjyz cằvitt m vàzbgb đclpy ávfdc nh bấylya t tỉratt nh."
Phưmejt ợbquh ng Cửdspl u quéegof t mắpbhd t liếriis c vềpiao nhữdspl ng ngưmejt ờbssm i đclpy ókeul mộvhsa t cávfdc i, nókeul i: "Phếriis tu vi củraun a bọdaxf n họdaxf đclpy i."
"Đpawz ưmejt ợbquh c!"
Xoay ngưmejt ờbssm i khôbquh ng nókeul i mộvhsa t lờbssm i, phếriis bỏvhsa hếriis t tu vi mấylya y ngưmejt ờbssm i kia. Ngay lậhund p tứegof c, mấylya y ngưmejt ờbssm i đclpy ang ngấylya t xỉratt u bỗratt ng khôbquh i phụyfnm c lạrpkw i ýnpgc thứegof c ngay khi mộvhsa t thâjyat n tu vi tan đclpy i, chỉratt làzbgb , cằvitt m bọdaxf n họdaxf đclpy ãpnkz bịegof vỡbjyz nêcxkf n khôbquh ng thểqkjn kêcxkf u ra tiếriis ng, cảnyux ngưmejt ờbssm i chỉratt cókeul thểqkjn run rẩmejt y mềpiao m nhưmejt bôbquh ng.
Nhìekep n đclpy ếriis n mộvhsa t thâjyat n tu vi củraun a mấylya y ngưmejt ờbssm i kia bịegof phếriis chỉratt trong chớdaxf p mắpbhd t, sắpbhd c mặmtgh t têcxkf n nam tửdspl trung niêcxkf n rốieuv t cuộvhsa c trởieuv nêcxkf n távfdc i nhợbquh t khôbquh ng còlbdj n chúdaxf t mávfdc u, trong mắpbhd t hiệntio n lêcxkf n mộvhsa t sựlbdj kinh hoảnyux ng.
Tu vi vàzbgb i thậhund p niêcxkf n, sao hắpbhd n cókeul thểqkjn cam tâjyat m bịegof phếriis ?
"Nókeul i ra nhữdspl ng đclpy iềpiao u ta muốieuv n, hoặmtgh c làzbgb , ta cókeul thểqkjn đclpy ểqkjn ngưmejt ơbrnv i đclpy ưmejt ợbquh c chếriis t mộvhsa t cávfdc ch thốieuv ng khoávfdc i."
Nghe thấylya y giọdaxf ng nókeul i truyềpiao n đclpy ếriis n từzbgb phíxtin a sau, nam tửdspl trung niêcxkf n nhắpbhd m mắpbhd t lạrpkw i, cắpbhd n răaucr ng: "Muốieuv n giếriis t cứegof giếriis t! Ngưmejt ơbrnv i đclpy ừzbgb ng mơbrnv tưmejt ởieuv ng biếriis t đclpy ưmejt ợbquh c tin tứegof c gìekep từzbgb trong miệntio ng củraun a ta!"
"Phảnyux i khôbquh ng?"
Khókeul e môbquh i Phưmejt ợbquh ng Cửdspl u nhếriis ch lêcxkf n, đclpy ộvhsa t nhiêcxkf n dùapbk ng sứegof c đclpy ávfdc ra mộvhsa t châjyat n, cảnyux ngưmejt ờbssm i hắpbhd n cong xuốieuv ng đclpy ếriis n đclpy ầvxum u gốieuv i, mộvhsa t tay vậhund n dụyfnm ng hơbrnv i thởieuv huyềpiao n lựlbdj c phong bếriis tu vi củraun a hắpbhd n, đclpy ồdjpq ng thờbssm i, mạrpkw nh mẽtves nhéegof t vàzbgb o trong miệntio ng hắpbhd n mộvhsa t viêcxkf n thuốieuv c.
"Hừzbgb ! Hàzbgb tấylya t phảnyux i cho ta ăaucr n đclpy ộvhsa c? Muốieuv n giếriis t cứegof giếriis t, ta tuyệntio t đclpy ốieuv i sẽtves khôbquh ng cầvxum u xin nửdspl a câjyat u tha thứegof !"
Nam tửdspl trung niêcxkf n hừzbgb lạrpkw nh, viêcxkf n dưmejt ợbquh c kia lậhund p tứegof c tan ngay khi đclpy i vàzbgb o miệntio ng, khôbquh ng cầvxum n nghĩnwcz cũutkj ng biếriis t làzbgb đclpy ộvhsa c dưmejt ợbquh c đclpy ãpnkz đclpy i vàzbgb o đclpy ưmejt ờbssm ng ruộvhsa t. Hắpbhd n khôbquh ng cókeul dũutkj ng khíxtin tựlbdj sávfdc t, tuy rằvitt ng khôbquh ng cam lòlbdj ng chếriis t ởieuv trong tay nàzbgb ng, nhưmejt ng tuyệntio t đclpy ốieuv i khôbquh ng hềpiao cókeul chúdaxf t sợbquh hãpnkz i!
Sau khi phong bếriis tu vi củraun a hắpbhd n, nàzbgb ng đclpy i ra từzbgb phíxtin a sau lưmejt ng hắpbhd n, thưmejt ởieuv ng thứegof c chủraun y thủraun trong tay, trong mắpbhd t lộvhsa ra mộvhsa t nụyfnm cưmejt ờbssm i mang vàzbgb i phầvxum n quỷqrfn dịegof .
"Khôbquh ng, ngưmejt ơbrnv i sẽtves nókeul i, hơbrnv n nữdspl a sẽtves cầvxum u xin nókeul i cho ta."
Nhì
Giọ
"Như
Giọ
Hắ
Như
"Tắ
Nghe giọ
Khô
"A......"
Bê
Thấ
Bọ
"Ta đ
Quan Tậ
Phư
"Đ
Xoay ngư
Nhì
Tu vi và
"Nó
Nghe thấ
"Phả
Khó
"Hừ
Nam tử
Sau khi phong bế
"Khô
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.